Giải Mã Thời Gian

Chương 12: Liên Minh Bất Ngờ

Ngọc Vân đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh mắt lấp lánh như những viên ngọc quý. Cô đã quyết định, và giờ là lúc để thực hiện kế hoạch của mình. Một nụ cười nham hiểm hiện lên trên gương mặt cô. “Lâm Thiên, mày không biết mình đang đối mặt với ai đâu,” cô lầm bầm, tay vung nhẹ, tạo ra một vòng tròn ma thuật lấp lánh dưới chân.

Cùng lúc, Lâm Thiên đang ngồi bên bàn, tập trung vào cuốn sách cổ mà cô đã tìm thấy. Mặc dù đã trải qua nhiều biến cố, nhưng sự kiên trì trong cô chưa bao giờ tắt. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một điềm gở mà chỉ có những người nhạy cảm mới nhận ra. “Ngọc Vân đang lên kế hoạch gì đó,” Lâm Thiên nói với Kiên, người đang đứng cạnh.

“Cô ta không phải là người dễ bị đánh bại,” Kiên đáp, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

“Đúng vậy,” Lâm Thiên gật đầu, quyết tâm dâng cao. “Nếu cô ta tìm được cách lôi kéo một trong những đồng minh của chúng ta, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn.”

Ngọc Vân, từ bên ngoài, đã tiếp cận một trong những thành viên trong đội của Lâm Thiên, một người có tên là Minh. Minh là một chiến binh dũng mãnh, nhưng lòng trung thành của anh đã bắt đầu dao động khi Ngọc Vân khéo léo gieo vào đầu anh những mầm mống nghi ngờ. “Lâm Thiên có thực sự đáng tin cậy?” cô ta hỏi, đôi mắt sáng quắc đầy thách thức. “Cô ta có thể đang lợi dụng mọi người xung quanh để đạt được mục đích riêng.”

Minh, ban đầu chỉ tỏ ra hoài nghi, giờ đây đã bắt đầu lắng nghe. “Cô có chứng cứ gì không?” anh ta hỏi, giọng điệu có phần chần chừ.

“Chẳng cần chứng cứ,” Ngọc Vân nói, giọng điệu tự tin. “Mọi người đều biết Lâm Thiên có kiến thức vượt trội, nhưng điều đó cũng có thể là một mối đe dọa. Cô ta có thể đang âm thầm thao túng chúng ta mà không ai hay biết.”

Lâm Thiên, từ xa, đã cảm nhận được sự thay đổi trong Minh. Cô quyết định không để điều này tiếp diễn. “Chúng ta cần phải gặp Minh ngay bây giờ,” cô nói với Kiên, một quyết tâm mạnh mẽ trong ánh mắt.

Khi cả hai đến nơi, Lâm Thiên thấy Minh đang đứng cạnh Ngọc Vân. Cô nén cảm xúc, cố gắng giữ bình tĩnh. “Minh!” cô gọi, giọng nói vừa mạnh mẽ vừa kiên định. “Cậu có nghe những điều Ngọc Vân nói không?”

Minh nhìn Lâm Thiên, vẻ bối rối hiện lên trong mắt. “Tôi… tôi chỉ đang nghe cô ấy…”

“Nghe thôi chưa đủ,” Lâm Thiên ngắt lời. “Cậu phải biết rằng Ngọc Vân không phải là người đáng tin. Cô ta chỉ muốn chia rẽ chúng ta.”

Ngọc Vân cười khẩy. “Lâm Thiên, mày đang cố gắng bảo vệ danh tiếng của mình, nhưng nếu tao cho mày thấy sự thật về chính mình, liệu mày có còn đứng vững?”

“Đừng để những lời nói dối của cô ta đánh lừa cậu, Minh,” Lâm Thiên nói, tâm trạng căng thẳng. “Tôi không hoàn hảo, nhưng tôi luôn đặt lợi ích của đội lên hàng đầu.”

“Tôi không biết ai đúng ai sai,” Minh lắp bắp. “Nhưng… tôi cần thời gian để suy nghĩ.”“Cậu không có thời gian!” Lâm Thiên quát, cảm giác lo âu trào dâng. “Cô ta sẽ lợi dụng mọi giây phút để phá hủy đội ngũ của chúng ta!”

Ngọc Vân mỉm cười, đôi mắt cô ta sáng rực. “Cậu thấy chứ, Minh? Cô ta đang hoảng sợ. Cô ta biết rằng mình không thể kiểm soát mọi thứ mãi mãi.”

“Cô có thể im miệng!” Lâm Thiên gào lên, không thể kiềm chế được sự tức giận. “Cậu là đồng đội của tôi, Minh. Tôi chưa bao giờ phản bội cậu!”

“Nhưng có thể cậu đang che giấu điều gì đó,” Minh nói, ánh mắt đượm buồn. “Tôi… tôi cần thời gian.”

Lâm Thiên cảm thấy như đất dưới chân mình sụp đổ. “Minh, đừng để cô ta lừa dối cậu. Hãy nhớ những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau!”

Ngọc Vân mỉm cười, như thể đã đạt được mục tiêu. “Thời gian sẽ cho cậu câu trả lời, Minh. Hãy suy nghĩ kỹ.”

Khi Minh rời đi, Lâm Thiên cảm thấy sự thất bại đè nặng lên vai. “Tôi không thể để cô ta thắng,” cô thì thầm, đôi mắt rực lửa. “Cô ta không chỉ là một kẻ thù. Cô ta đang chơi một trò chơi mà tôi không thể thua.”

“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức,” Kiên nói, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ giúp cậu tìm cách thu phục Minh trở lại.”

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lâm Thiên đáp, tâm trí xoay chuyển. “Nếu chúng ta không thể đối phó trực tiếp với Ngọc Vân, chúng ta phải khiến cô ta mất cảnh giác.”

“Làm thế nào?” Kiên hỏi, sự hoài nghi hiện lên trong giọng nói.

“Chúng ta sẽ tạo ra một cái bẫy,” Lâm Thiên nói, ý tưởng nảy ra trong đầu. “Một cái bẫy mà Ngọc Vân không thể cưỡng lại.”

“Cậu có chắc không?” Kiên hỏi, lo lắng.

“Chắc chắn,” Lâm Thiên khẳng định, ánh mắt rực rỡ. “Chúng ta không thể để cô ta tiếp tục thao túng mọi thứ.”

Khi cả hai bắt tay vào xây dựng kế hoạch, Lâm Thiên cảm nhận được áp lực đè nặng. Mọi thứ đang diễn ra theo cách mà cô không thể kiểm soát, nhưng một điều cô biết chắc chắn: cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Ngọc Vân sẽ không dễ dàng từ bỏ, và Lâm Thiên sẽ phải tìm ra cách để bảo vệ đội ngũ của mình, bất chấp mọi giá.

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện