Giấc Mơ Tử Vong

Chương 6: Mối Đe Dọa Từ Quá Khứ

Hằng đứng giữa không gian mờ ảo, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh bí ẩn, như thể điều gì đó đang chực chờ bùng nổ. Những ký ức của Ngọc hiện lên, những hình ảnh rời rạc trôi nổi giữa những đám mây đen. Cô không chỉ phải cứu bạn mình, mà còn phải đối mặt với chính những nỗi sợ hãi của bản thân.

“Ngọc!” Hằng gọi, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Cậu ở đâu?”

“Đằng kia!” Hoàng chỉ tay về phía dòng nước chảy xiết, nơi Ngọc đang đứng. Ánh mắt Hoàng thoáng lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Hằng gật đầu, lòng tràn ngập sự quyết tâm. Họ lao về phía Ngọc, nhưng bóng tối bất ngờ ập đến, như một bức tường ngăn cản họ. Hằng cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng cô không cho phép mình lùi bước.

“Cậu có thể làm được, Hằng!” Hoàng động viên, ánh mắt anh sáng lên như một ngọn đèn dẫn lối. “Hãy nhớ sức mạnh của cậu.”

“Đúng vậy,” Hằng thầm nhủ. Cô có thể điều khiển giấc mơ, và giờ đây, cô sẽ không để bóng tối thắng thế. Cô tập trung, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong huyết quản.

“Bắt đầu từ đâu?” Hằng hỏi, giọng cô mạnh mẽ hơn.

“Chúng ta cần tạo ra ánh sáng để xua tan bóng tối,” Hoàng chỉ dẫn. “Cùng nhau!”

Họ nắm chặt tay nhau, và Hằng cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa họ. Một nguồn năng lượng ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay, hòa quyện với sức mạnh của Hoàng. Ánh sáng bắt đầu lóe lên, chiếu rọi những đám mây đen xung quanh.

“Cứu tớ!” Ngọc kêu lên, giọng cô yếu ớt như một cơn gió thoảng. Hằng cảm thấy nỗi đau trong lòng Ngọc, như thể cô đang bị vùi sâu trong bóng tối.

“Chúng ta sẽ đến bên cậu!” Hằng thét lên, và ánh sáng từ tay họ ngày càng mạnh mẽ hơn. Bóng tối lùi lại, nhưng không hoàn toàn biến mất. Chúng như những bóng ma, vẫn lẩn khuất chờ thời cơ.

Hằng và Hoàng lao về phía Ngọc. Hình ảnh của cô bạn trở nên rõ ràng hơn. Ngọc đứng giữa dòng nước chảy xiết, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Cứu tớ! Tớ không thể thoát ra!”

“Đừng lo, Ngọc. Chúng ta sẽ giúp cậu!” Hằng hét lên. Cô cảm nhận được sức mạnh của mình, như một luồng điện chảy qua từng tế bào.

“Phải thật mạnh mẽ!” Hoàng nhấn mạnh. “Tớ sẽ tạo ra những hình ảnh từ bóng tối để bảo vệ cậu.”

“Được!” Hằng gật đầu, lòng tràn đầy niềm tin. Cô hít sâu, tập trung vào hình ảnh của Ngọc. Một cơn lốc nước ập đến, nhưng Hằng không lùi bước. “Cùng nhau, chúng ta sẽ tạo ra một vòng tròn bảo vệ!”

Ánh sáng từ tay họ như một bức tường kiên cố, ngăn chặn những đợt sóng dữ dội. Hằng cảm thấy sự kết nối giữa họ ngày càng mạnh mẽ. Cô không chỉ chiến đấu cho Ngọc, mà còn cho cả chính mình, cho những ký ức đau thương đang đè nặng trong lòng.

“Cứu tớ!” Ngọc gào lên, nhưng hình ảnh của cô lại dần mờ đi trong dòng nước. Hằng thấy trái tim mình như bị xé nát. Cô không thể để điều đó xảy ra.

“Đừng từ bỏ!” Hằng hô lớn. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”Hoàng cùng cô tạo ra một vòng tròn ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn không ngừng xô đến. Hằng cảm thấy mồ hôi đổ trên trán, nhưng cô không cho phép mình yếu đuối. Cô nhìn vào mắt Ngọc, thấy trong đó một ánh sáng le lói, như thể một phần nào đó trong cô vẫn còn hy vọng.

“Ngọc! Hãy nhớ những kỷ niệm đẹp của chúng ta!” Hằng kêu lên. “Cậu không đơn độc!”

Hình ảnh vui vẻ của họ bên nhau hiện lên, như một bức tranh sống động. Ngọc nhìn thấy những khoảnh khắc đó, và ánh mắt cô bừng sáng. “Tớ… tớ nhớ rồi!”

“Chúng ta sẽ cùng nhau thoát ra!” Hoàng hô lớn, ánh sáng từ tay họ rực rỡ hơn bao giờ hết. Hằng cảm thấy sức mạnh của tình bạn, và điều đó đã cho cô thêm sức mạnh.

Bóng tối bắt đầu tan biến, nhưng trước mắt họ lại hiện lên một hình ảnh quen thuộc, một gương mặt lạnh lùng mà Hằng không thể quên – Đỗ Minh Tuấn. Nụ cười nham hiểm của hắn hiện lên, như một cơn ác mộng chưa từng kết thúc.

“Chúng mày tưởng có thể cứu cô ta sao?” Hắn nói, giọng điệu đầy châm chọc. “Hãy xem ai mới thực sự là kẻ kiểm soát giấc mơ này.”

“Tuấn!” Hằng tức giận thét lên. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng cũng là sự quyết tâm mạnh mẽ. “Cậu không thể kiểm soát chúng tớ!”

“Chúng mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Tuấn đáp, và bóng tối lại ập đến, bao trùm lấy họ. Hằng cảm thấy sự lạnh lẽo bao quanh, như thể tất cả hy vọng đang dần tan biến.

“Đừng sợ!” Hoàng nắm chặt tay Hằng, ánh mắt anh không rời khỏi bóng tối. “Chúng ta sẽ cùng nhau đánh bại hắn.”

Hằng hít sâu, quyết tâm không để bóng tối nuốt chửng họ. Cô cảm nhận được sức mạnh trong lòng bàn tay, như một ngọn lửa bùng cháy. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng!”

Họ đứng vững, ánh sáng từ tay họ như một bức tường bảo vệ, nhưng bóng tối vẫn không ngừng tấn công. Hằng cảm thấy mồ hôi đổ trên trán, nhưng cô không thể từ bỏ. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cô, mà còn là của tất cả những người đã từng bị tổn thương.

“Ngọc, hãy cùng tớ!” Hằng kêu lên, và ánh sáng từ tay họ lại bùng lên. Họ cùng nhau tiến về phía trước, quyết tâm không để bóng tối chiến thắng.

Nhưng khi họ tiến gần đến Tuấn, một cơn gió lạnh thổi qua, và hình ảnh của hắn lại biến mất. Hằng cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Hắn đang ở đâu?”

“Cẩn thận!” Hoàng cảnh báo, và ngay lập tức, bóng tối xung quanh họ chao đảo. Hằng cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão, và mọi thứ đều có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Họ không thể để cho bóng tối chiến thắng. Hằng và Hoàng phải tìm ra cách để đối phó với Tuấn, nhưng trong lòng cô, một nỗi lo sợ mới đang dần hình thành. Những mối liên kết giữa họ không chỉ đơn thuần là kẻ thù; có điều gì đó sâu sắc hơn, một quá khứ mà cô chưa từng biết đến.

“Chúng ta phải tìm ra cách thoát khỏi đây,” Hằng nói, giọng cô lạc đi. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong cơn ác mộng này.”

Hoàng gật đầu, nhưng Hằng thấy rõ sự lo lắng trong ánh mắt anh. Họ cần phải hành động nhanh chóng, trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Hoàng khẳng định, và Hằng cảm thấy một chút an tâm. Cô biết, chỉ cần họ còn bên nhau, hy vọng vẫn còn. Nhưng điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước? Cô không thể biết được, nhưng chắc chắn một điều: cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn