Giấc Mơ Tử Vong

Chương 20: Giấc Mơ Tử Vong

Trước

Hằng mở mắt, xung quanh là một không gian tối tăm, nơi những bóng ma lởn vởn và tiếng thét vang vọng. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng cậu bé bên cạnh, nhưng cũng biết rằng đây là thời điểm để cả nhóm đứng vững.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Hằng thì thầm, quay sang nhìn Hoàng và Ngọc. “Hãy nhớ, ánh sáng từ lòng dũng cảm của chúng ta sẽ đẩy lùi bóng tối.”

“Cùng nhau,” Hoàng nhấn mạnh, tay anh nắm chặt lấy tay Hằng. “Đừng để chúng nó tách rời chúng ta.”

Những bóng ma bắt đầu tiến gần hơn, hình dáng của chúng mờ ảo nhưng ánh mắt thì sắc lạnh. Hằng chợt nhận ra, những bóng ma này không chỉ là nỗi sợ của cậu bé mà còn là những ký ức đau thương của chính cô.

“Đi nào, hãy bước tới!” Ngọc hô to, giọng nói của cô như một mệnh lệnh mạnh mẽ, kéo họ ra khỏi sự hoảng loạn.

Họ tiến về phía trước, ánh sáng từ lòng dũng cảm như một ngọn hải đăng dẫn đường. Hằng cảm thấy sức mạnh trong tay mình tăng lên khi cô tập trung vào hình ảnh của những điều tốt đẹp, những kỷ niệm ngọt ngào. Cô nhớ về cha mẹ, về những buổi chiều yên bình bên bạn bè, và cả những giấc mơ mà cô từng muốn chạm tới.

“Cậu bé, hãy nghĩ về điều gì khiến cậu cảm thấy an toàn,” Hằng nói, ánh mắt cô hướng về cậu bé. “Hãy để nó dẫn lối cho cậu.”

Cậu bé gật đầu, ánh mắt bừng sáng một chút. “Tôi… tôi nhớ đến mẹ,” cậu thì thầm. “Mẹ nói rằng ánh sáng sẽ luôn chiến thắng bóng tối.”

“Đúng vậy!” Hằng mỉm cười. “Hãy để ánh sáng ấy tỏa ra.”

Bóng ma vẫn không ngừng tiến lại gần, nhưng giờ đây, Hằng cảm thấy mình không còn đơn độc. Cả ba người, cùng với cậu bé, tạo thành một vòng tròn vững chắc. Họ đồng loạt nhắm mắt lại, tập trung vào ánh sáng trong tâm hồn mình. Những hình ảnh đẹp đẽ hiện lên, xoáy quanh họ như những tia nắng ấm áp.

“Bắt đầu nào!” Hoàng hét lên, và tất cả cùng nhau mở mắt, hướng về phía những bóng ma.

Ánh sáng mạnh mẽ tỏa ra từ họ, như một luồng năng lượng cuốn phăng những bóng tối. Những tiếng thét vang lên, nhưng không phải từ họ mà từ những bóng ma đang dần bị đẩy lùi. Hằng cảm thấy sức mạnh của tình bạn đang chảy trong huyết quản, làm cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Chúng ta có thể làm được!” Ngọc hô lớn, tay giơ cao như một biểu tượng của hy vọng.

Bóng tối xung quanh bắt đầu tan biến, nhưng ngay lúc đó, một bóng ma lớn lao xuất hiện, che khuất ánh sáng. Hằng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Đây không phải là những bóng ma bình thường. Đây là hình ảnh của Đỗ Minh Tuấn, kẻ thù mà họ đã phải đối mặt trước đó.“Các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta sao?” giọng nói của Tuấn vang lên, lạnh lẽo và đáng sợ.

“Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát nữa!” Hằng đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ giải phóng bản thân khỏi những ác mộng này.”

“Ngươi chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch,” Tuấn cười khinh bỉ. “Ngươi không hiểu sức mạnh mà ta nắm giữ.”

“Nhưng ta hiểu sức mạnh của tình bạn và tình yêu,” Hằng nói, ánh mắt cô kiên định. “Đó là thứ mà ngươi không bao giờ có được.”

Một cuộc chiến mới bắt đầu, giữa ánh sáng và bóng tối. Hằng, Hoàng, Ngọc và cậu bé đứng vững, tạo thành một vòng tròn vững chắc. Họ cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào, và không gì có thể ngăn cản họ.

“Cùng nhau, hãy tiến lên!” Hoàng hô lớn, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

Họ dồn sức vào một cú đánh mạnh mẽ, ánh sáng từ lòng dũng cảm và tình bạn tạo thành một cơn lốc, cuốn phăng tất cả bóng tối. Nhưng ngay khi họ nghĩ rằng đã chiến thắng, Tuấn lại hiện lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi đây!”

Hằng cảm thấy một cơn sóng mạnh mẽ từ Tuấn, và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là để giải cứu cậu bé, mà còn để giải phóng chính bản thân mình khỏi những ác mộng đã ám ảnh cô lâu nay.

“Chúng ta cần phải kết nối sâu hơn,” Hằng nói, và trong giây phút ấy, cô nắm chặt tay mọi người, cảm nhận sự ấm áp từ họ. “Để chúng ta trở thành một.”

Một luồng năng lượng mạnh mẽ bao trùm họ, và Hằng cảm thấy như mình đang lơ lửng trong không gian. Cô tập trung vào tất cả những ký ức tốt đẹp, tất cả những người mà cô yêu thương và những điều mà cô khao khát.

“Chúng ta sẽ không để bóng tối chiến thắng,” cô hét lên, và ánh sáng từ họ bùng lên rực rỡ, chiếu sáng cả không gian.

Ánh sáng mạnh mẽ quét qua bóng tối, và Tuấn bắt đầu tan biến. “Không!” Hắn gào lên, nhưng đã quá muộn. Bóng tối bị cuốn đi, và ánh sáng lan tỏa khắp nơi.

Khi họ tỉnh lại, cả nhóm đứng trong căn phòng tối tăm mà họ đã bắt đầu. Cậu bé đã an toàn, và nụ cười nở trên môi hắn. “Cảm ơn… cảm ơn các bạn,” cậu nói, giọng nói đầy xúc động.

Hằng mỉm cười, nhưng trong lòng cô biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Những kẻ thù mới đang chờ đợi, những bí mật vẫn còn ẩn giấu. Họ đã chiến thắng một trận, nhưng một hành trình mới đang mở ra, đầy thử thách và bất ngờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn