Giấc Mơ Tử Vong

Chương 1: Ánh Sáng và Bóng Tối

Sau

Trần Minh Hằng mở mắt ra trong một không gian mờ ảo, nơi mọi thứ dường như đang lắc lư theo nhịp tim của cô. Cảm giác như đang lơ lửng giữa một giấc mơ, không biết đâu là thực tại. Ánh sáng mờ nhạt chiếu vào từ một góc tối, tạo ra những bóng đổ kỳ quái trên tường. Cô lắc đầu, cố gắng nhớ lại làm thế nào mình lại ở đây.

Bên cạnh, một giọng nói quen thuộc vang lên. “Hằng, cứu mình!”

Hằng quay lại, nhận ra đó là Nguyễn Minh Hoàng, người bạn cùng lớp luôn tươi cười. Nhưng lúc này, ánh mắt anh tràn đầy sợ hãi, như thể đang phải đối mặt với một cơn ác mộng.

“Hồ sơ của anh đã bị lộ, không ai có thể giúp anh nữa!” Hoàng nói, trong khi ánh mắt anh quét xung quanh như tìm kiếm một lối thoát.

“Hoàng, bình tĩnh lại!” Hằng nhẹ nhàng. “Đây chỉ là giấc mơ. Chúng ta có thể kiểm soát nó.”

“Nhưng… nó quá thật!” Anh lắp bắp. “Mình không thể chịu nổi. Bóng tối đang tới gần!”

Hằng chợt cảm thấy một luồng năng lượng dâng trào trong người. Cô đã từng nghe về khả năng điều khiển giấc mơ, nhưng chưa bao giờ thử nghiệm. Cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào Hoàng. “Chúng ta có thể tạo ra ánh sáng. Hãy cùng nhau.”

Cô giơ tay ra, lòng đầy quyết tâm. Một ánh sáng lung linh xuất hiện từ bàn tay cô, dần dần lan tỏa khắp không gian. Bóng tối xung quanh bắt đầu lùi lại, như thể sợ hãi trước sức mạnh mà họ đang tạo ra.

“Mình cảm thấy… tốt hơn rồi!” Hoàng nói, nụ cười dần trở lại trên môi. “Chúng ta có thể làm được!”

Hằng mỉm cười, cảm giác tự hào dâng trào. Nhưng ngay khi họ bắt đầu thấy hy vọng, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối. “Chạy trốn đi, nhưng không thể thoát khỏi chính mình!”

Cả hai quay lại, nhận ra Đỗ Minh Tuấn, người mà Hằng luôn cảm thấy có điều gì đó bất thường. Ánh mắt anh ta lấp lánh sự tàn ác, như thể đang thưởng thức nỗi sợ hãi của họ. “Các cậu không thể kiểm soát giấc mơ của mình mãi mãi. Chúng ta sẽ gặp lại.”“Không!” Hằng hét lên, nhưng bóng tối đã bao trùm lấy họ.

Họ bị kéo vào một không gian khác, nơi những cơn ác mộng dồn dập tấn công. Hằng có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo và nỗi sợ hãi dâng trào. Nhưng ngay lúc đó, cô nhớ ra sức mạnh của mình. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu và tập trung.

Ánh sáng lại xuất hiện, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Chúng ta có thể vượt qua!” Hằng khẳng định, và Hoàng gật đầu, ánh mắt quyết tâm.

Khi ánh sáng lan tỏa, Hằng cảm thấy mình bắt đầu kiểm soát được giấc mơ. Cô không chỉ là người mơ mà còn là người tạo ra. Những hình ảnh xung quanh biến đổi, những cơn ác mộng dần tan biến. Cô và Hoàng đứng giữa một không gian tràn ngập ánh sáng, nơi mọi nỗi sợ hãi bị xua đuổi.

“Cảm ơn, Hằng. Mình không biết mình đã làm thế nào nếu không có cậu,” Hoàng nói, nụ cười rạng rỡ trên môi.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về sức mạnh này,” Hằng đáp, nhưng một cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. Dù họ đã vượt qua một trận chiến, nhưng cô cảm nhận được rằng Đỗ Minh Tuấn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn ta sẽ quay lại.

Bỗng dưng, một tiếng chuông vang lên, kéo họ về với thực tại. Hằng mở mắt ra, cảm thấy mình đang nằm trên giường. Mồ hôi ướt đẫm trên trán. Cô nhìn quanh, mọi thứ vẫn bình thường, nhưng cảm giác mơ hồ về cuộc chiến trong giấc mơ vẫn còn đó.

“Có phải mình đã mơ?” Cô tự hỏi, lòng đầy nghi ngờ. Nhưng một điều chắc chắn: sức mạnh của cô không chỉ là một giấc mơ. Hằng biết rằng mình phải tìm cách sử dụng nó, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để giúp những người khác.

Cô đứng dậy, quyết tâm trong lòng. Nếu Hoàng cần cô, thì cô sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối. Cô sẽ tìm hiểu sức mạnh này, và không chỉ dừng lại ở đó. Hằng phải chuẩn bị cho những gì sắp đến, bởi ánh sáng và bóng tối sẽ không bao giờ ngừng cuộc chiến.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, nhưng trong lòng cô, bóng tối vẫn đang chờ đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau