Khi tiếng vỗ tay vừa dứt, không khí lễ hội trở nên căng thẳng. Huy đứng đó, tay chống nạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đám đông. Thiên cảm nhận được áp lực từ sự hiện diện của hắn. Mọi người xung quanh bắt đầu thì thầm, sự hoài nghi len lỏi trong tâm trí họ.
“Hãy để tôi nói cho các bạn biết sự thật,” Huy cất giọng, kéo sự chú ý của tất cả. “Giống lúa mà Lê Thiên đang giới thiệu chẳng qua chỉ là một trò lừa đảo. Nó không khác gì những giống lúa kém chất lượng mà tôi đã từng gặp.”
Tiếng xì xào vang lên, và Thiên cảm thấy một mảng lạnh lẽo dâng lên từ đáy lòng. Hắn đang cố gắng gieo rắc nghi ngờ, làm lung lay niềm tin mà anh và Hạnh đã dày công xây dựng.
“Hãy bình tĩnh!” Thiên hét lên, cố gắng lấy lại sự chú ý của đám đông. “Giống lúa này đã được thử nghiệm và chứng minh là có khả năng mang lại mùa màng bội thu. Chúng ta không thể để những lời nói vô căn cứ làm lung lay ý chí của mình!”
“Ý chí của các người?” Huy mỉa mai. “Các bạn có thực sự nghĩ rằng một thằng nông dân như Thiên có thể làm nên chuyện gì? Hắn chỉ đang lợi dụng các bạn để phục vụ cho lợi ích cá nhân của mình!”
Thiên cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt. Hắn đã dày công xây dựng hình ảnh của mình trong mắt mọi người, và giờ đây, Huy đang cố tình phá hủy nó. Nhưng anh không thể để điều đó xảy ra.
“Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách!” Thiên tiếp tục, giọng anh kiên định hơn. “Chúng ta đã cùng nhau làm việc, chia sẻ kinh nghiệm và ước mơ. Chúng ta không thể để một kẻ như Huy chia rẽ chúng ta!”
Huy nhếch mép, và Thiên thấy trong ánh mắt hắn một sự hả hê. “Đúng, các bạn đã cùng nhau làm việc. Nhưng giờ đây, các bạn có thực sự muốn đặt niềm tin vào một kẻ như Thiên không? Hãy để tôi cho các bạn thấy điều gì đang thực sự diễn ra.”
Huy rút ra một tập tài liệu từ túi áo. “Đây là các báo cáo thử nghiệm về giống lúa này. Nó không đạt tiêu chuẩn và tôi đã có đầy đủ chứng cứ để chứng minh điều đó.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Huy. Thiên cảm thấy sự hoang mang lấp ló trong ánh mắt của những người xung quanh. Họ bắt đầu bàn tán, những lời thì thầm ngày càng lớn hơn.
“Hãy cho tôi xem!” Một người đàn ông trong đám đông hét lên.
“Đúng vậy! Chúng tôi muốn biết sự thật!” Một giọng khác vang lên.
“Hãy bình tĩnh!” Thiên hô lớn, nhưng không ai nghe thấy anh. “Đừng để Huy thao túng cảm xúc của các bạn!”
Huy nhếch mép, thỏa mãn với sự hỗn loạn mà hắn đã tạo ra. “Tôi chỉ đang nói sự thật. Các bạn có quyền lựa chọn tin hay không. Nhưng tôi khuyên các bạn nên suy nghĩ kỹ trước khi đặt niềm tin vào một kẻ như Thiên.”
Thiên cảm thấy bức tường xung quanh mình như đang sụp đổ. Anh cần phải làm gì đó để lấy lại niềm tin của mọi người. “Hãy cho tôi một cơ hội!” Thiên kêu lên, giọng nói của anh vang lên đầy chân thành. “Tôi sẽ chứng minh cho các bạn thấy giống lúa này thực sự tốt. Hãy cho tôi thời gian để làm điều đó!”
“Thời gian? Còn Huy thì sao?” Một giọng nói từ đám đông cắt ngang. “Hắn đã đưa ra chứng cứ. Chúng ta không thể ngồi yên mà chờ đợi!”“Đúng vậy! Chúng ta cần biết rõ ràng!”
“Không thể để hắn lừa dối chúng ta!”
Từng tiếng nói, từng ánh mắt hoài nghi như những mũi tên bắn về phía Thiên. Anh cảm thấy không khí xung quanh nặng trĩu, như thể mọi hy vọng đều đang bị đè nén. Hạnh đứng bên cạnh, ánh mắt cô đầy lo lắng.
“Thiên, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Hạnh thì thầm, giọng cô gần như run rẩy.
“Chúng ta cần phải chứng minh điều này,” Thiên đáp, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ tổ chức một buổi thử nghiệm công khai. Nếu giống lúa này không đạt yêu cầu, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng nếu nó tốt, thì Huy sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
Hạnh gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh sự ủng hộ. “Đúng vậy! Chúng ta sẽ không để Huy thắng.”
“Các bạn!” Thiên kêu gọi, cố gắng giữ sự chú ý của mọi người. “Tôi sẽ tổ chức một buổi thử nghiệm ngay vào ngày mai. Hãy đến và xem xét điều đó. Nếu giống lúa này không đạt yêu cầu, tôi sẽ ra đi. Nhưng nếu nó tốt, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai!”
Mọi người bắt đầu xì xào, những ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ. Huy đứng đó, không thể giấu được nụ cười khinh bỉ. “Còn tôi sẽ chờ xem các bạn sẽ làm gì với thất bại của Thiên.”
“Không!” Thiên dứt khoát. “Hãy cho tôi một cơ hội. Tất cả chúng ta đều muốn điều tốt đẹp cho tương lai này!”
Ánh mắt của đám đông dần dần trở nên đồng cảm hơn. Họ nhìn nhau, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Thiên. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, và giờ đây, họ sẽ không để một kẻ như Huy làm lung lay niềm tin của mình.
“Chúng tôi sẽ đến!” Một người phụ nữ trong đám đông đứng lên, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ ủng hộ Thiên!”
Những tiếng vỗ tay vang lên, và Thiên cảm nhận được sức mạnh từ sự ủng hộ ấy. Anh nhìn Hạnh, thấy nụ cười của cô, và trong thâm tâm, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy.
Huy đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như cơn bão. Hắn biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Nhưng Thiên cũng biết rằng chỉ cần có niềm tin, họ sẽ vượt qua mọi thử thách.
“Chúng ta sẽ chứng minh điều này!” Thiên tuyên bố, lòng đầy quyết tâm. “Và tôi sẽ không từ bỏ!”
Huy hừ một tiếng, nhưng Thiên không để tâm. Anh chỉ cần nhìn vào ánh mắt của những người xung quanh, thấy sự ủng hộ và niềm tin mà họ dành cho mình. Đó chính là sức mạnh lớn nhất mà anh có.
“Ngày mai sẽ là một ngày quyết định,” Thiên nghĩ, và ánh mắt anh hướng về phía chân trời, nơi những cánh đồng lúa bát ngát đang chờ đón.