Mọi người bắt đầu tụ tập đông đúc tại lễ hội, không khí vui vẻ rộn ràng nhưng cũng đầy hồi hộp. Thiên đứng giữa đám đông, cảm nhận được sự phấn khích và lo lắng. Anh nhìn về phía Hạnh, thấy cô đang mỉm cười nhưng trong ánh mắt vẫn có chút lo lắng.
“Đến giờ rồi,” Hạnh nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải chuẩn bị cho phần giới thiệu giống lúa mới.”
“Đúng vậy,” Thiên đáp, gật đầu. “Đừng để bất kỳ điều gì làm chúng ta phân tâm.”
Khi tiếng trống khai hội vang lên, mọi người vỗ tay, hò reo. Thiên tự hào bước lên sân khấu, trong lòng dâng trào niềm tin. Nhưng giữa lúc hân hoan, một tiếng động lớn từ phía sau vang lên, thu hút sự chú ý của cả đám đông. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng phát ra âm thanh.
Huy đứng ở một góc khuất, ánh mắt lộ rõ sự hài lòng. Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu. “Bắt đầu thôi,” hắn thì thầm với nhóm người mà hắn đã mua chuộc.
Một trong số họ tiến lên, cầm trong tay những quả pháo nhỏ, đột ngột ném chúng xuống đất. Tiếng nổ vang lên, tạo nên sự hoảng loạn trong đám đông. Người dân bắt đầu la hét, ánh mắt hoang mang.
“Không!” Thiên kêu lên, lòng anh thắt lại khi thấy những người xung quanh bắt đầu hoảng loạn. “Hãy bình tĩnh!”
Nhưng sự hỗn loạn đã lan rộng. Một số người bắt đầu chạy tán loạn, trong khi những người khác cố gắng tìm cách giữ vững bình tĩnh. Thiên cảm thấy như mọi nỗ lực của mình đang bị đe dọa.
“Hãy tập trung!” Hạnh hô lớn, cố gắng nâng cao giọng nói giữa những tiếng la hét. “Chúng ta đã chuẩn bị cho ngày này. Đừng để ai làm chúng ta phân tâm!”
Thiên quay sang nhìn Hạnh, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để Huy thắng!” Anh nắm chặt tay Hạnh, cả hai cùng nhau đối diện với đám đông. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!”
Những người nông dân bắt đầu dần bình tĩnh lại, nghe theo lời Thiên và Hạnh. Họ bắt đầu đứng lại, ánh mắt kiên quyết. Huy nhận ra kế hoạch của mình đang gặp khó khăn. Hắn không thể để mọi thứ đi quá xa.
“Chúng ta sẽ không để một chút rối ren làm hỏng lễ hội này,” Thiên nói, ánh mắt quét qua đám đông. “Hãy cùng nhau bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng!”
“Đúng vậy!” Hạnh tiếp lời, sự kiên định trong giọng nói của cô lan tỏa. “Giống lúa mới của chúng ta sẽ mang lại hy vọng cho tất cả mọi người!”
Khi đám đông bắt đầu vỗ tay, Thiên cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết. Nhưng Huy, từ phía xa, vẫn không chịu bỏ cuộc. Hắn đã chuẩn bị một đòn tấn công cuối cùng.Huy chĩa tay về phía Thiên, ra hiệu cho nhóm của hắn. Một người trong nhóm bắt đầu chạy về phía sân khấu, cầm theo một cành lúa giả, trong khi những người khác tạo thành một hàng rào chắn.
“Cái gì vậy?” Một người trong đám đông kêu lên, hoang mang.
“Đó là một trò lừa bịp!” Huy hét lên, nụ cười gian xảo hiện rõ. “Hãy nhìn xem, họ đang cố gắng lừa dối chúng ta!”
Thiên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Anh không thể để Huy phá hỏng mọi thứ. “Đừng nghe hắn!” Thiên hô lớn. “Chúng ta đã làm việc chăm chỉ để có mặt ở đây hôm nay!”
Nhưng Huy đã thành công trong việc gieo rắc nghi ngờ vào lòng người. Một số người bắt đầu thì thầm, nhìn nhau với ánh mắt lo lắng. Thiên biết rằng thời gian không còn nhiều. Anh phải hành động ngay.
“Chúng ta sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy giống lúa của chúng ta là thật!” Thiên quyết định, ánh mắt sáng lên. “Hãy mang những hạt lúa ra đây!”
Hạnh gật đầu, nhanh chóng chỉ đạo một số người đi lấy giống lúa. Trong lúc đó, Thiên đứng trước đám đông, lặp lại thông điệp của mình. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phá hoại giấc mơ của mình!”
Khi nhóm người trở lại với những hạt lúa trên tay, Thiên cầm lấy một hạt và giơ cao. “Đây là giống lúa mà chúng ta đã dày công nghiên cứu!” Anh nói, giọng nói đầy tự tin. “Hãy nhìn nó, và hãy tin tưởng vào chúng tôi!”
Một tiếng vỗ tay vang lên, rồi nhanh chóng lan ra khắp đám đông. Những người nông dân bắt đầu ủng hộ Thiên và Hạnh, sự kiên định trong ánh mắt họ trở lại.
Huy cảm thấy kế hoạch của mình đang sụp đổ. Hắn biết rằng nếu không hành động ngay, hắn sẽ thất bại.
“Đủ rồi!” Huy hét lên, bước ra khỏi bóng tối. “Chúng ta sẽ không để họ lừa dối chúng ta!”
Nhưng Thiên đã sẵn sàng cho cuộc chiến này. Anh không chỉ bảo vệ giấc mơ của mình mà còn bảo vệ cả cộng đồng. Cuộc chiến giữa Thiên và Huy đã bắt đầu, và mọi thứ sẽ không dễ dàng như họ mong đợi.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng!” Thiên hô lớn, lòng tràn đầy quyết tâm.
Và trong khoảnh khắc đó, sự đoàn kết của những người nông dân trở thành sức mạnh bất khả chiến bại, ánh sáng của hy vọng lấp lánh giữa đám đông. Nhưng bóng tối của Huy vẫn rình rập, và Thiên biết rằng trận chiến này mới chỉ bắt đầu.