Phụ thân nghe xong nổi giận đùng đùng.
"Khinh người quá đáng!"
Nói xong liền đứng dậy đi qua đi lại quanh phòng.
Trước khi ta bị hoa cả mắt, mẫu thân rốt cuộc cũng khuyên được người phụ thân đang kéo cối xay trở lại ghế.
"Được rồi được rồi, ông cũng đừng giận nữa, may mà Mộ Tranh đã tra rõ ràng rồi.
"Chúng ta khéo léo từ chối Từ gia là được chứ gì."
Thẩm Thanh Lê tuy trở về phủ chưa lâu, nhưng luận về độ hiểu rõ ta thì nàng lại sâu sắc hơn cả phu thê nhà họ Thẩm.
Lúc hai chúng ta cùng nhau rời đi, nàng ta đột nhiên ghé sát lại gần ta.
"Ngươi thật sự định bỏ qua cho Từ gia như thế sao?"
Ta mỉm cười liếc nhìn nàng ta một cái.
"Sao nào? Còn trông chờ ta ra mặt đòi lại công đạo cho ngươi chắc?"
Thẩm Thanh Lê gãi gãi cái má phấn nõn nà.
"Không phải vì ta đâu nhỉ? Ta thấy là vì chính bản thân ngươi thì có!
"Ngươi thông minh như thế, làm sao có thể chấp nhận để người ta trêu đùa mình cơ chứ! Chắc chắn là muốn trả thù rồi!"
Ta không nín nổi nụ cười cất tiếng, ghé sát tai nàng ta hạ thấp giọng nói:
"Ta đã sắp xếp người dụ Từ Hân tới Bách Hoa Lầu tiêu khiển rồi.
"Nàng hoa khôi ở đó nhận bạc của ta, nhất định sẽ khiến Từ công t.ử lưu luyến quên lối về!
"Từ phu nhân mà muốn làm náo loạn thì cứ việc tới Bách Hoa Lầu mà náo, dù sao mất mặt cũng là mặt mũi của Từ gia!
"Hơn nữa..."
"Hơn nữa làm sao?"
"Hơn nữa ta đã sớm tra ra ông chủ lớn đằng sau Bách Hoa Lầu chính là Lễ Hiền Quận vương.
"Từ gia nếu đắc tội với Quận vương thì tương lai của Từ Hân coi như hoàn toàn hủy hoại!
"Từ Quý phi bản thân vẫn còn là thú bị nhốt chốn thâm cung, không cứu nổi hắn đâu!"
Thẩm Thanh Lê nhảy dựng lên lùi sang bên cạnh một bước, nghĩ nghĩ một hồi, lại nhón từng bước nhỏ dịch lại gần bên cạnh ta.
"Cái đó... Mấy ngày mới về phủ có nhiều điều mạo phạm... Ta xin lỗi ngươi nhé..."
Ta dở khóc dở cười, chỉ đành nhéo một cái vào cái má múp míp của nàng ta.
Còn khá là mềm mịn mát tay nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta được nhà họ Thẩm nhận nuôi nhiều năm, phu thê nhà họ Thẩm và Thẩm Thanh Lê trong mắt ta chính là một ổ thỏ.
Ấm áp, mềm mại, không có chút khả năng tấn công nào, dung tha cho một con cáo như ta chen chúc bên cạnh họ để sưởi ấm.
Cho đến tận hội thưởng hoa do Phương Hinh Huyện chủ tổ chức, ta rốt cuộc mới được chứng kiến cảnh thỏ tức lên thì sẽ như thế nào.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hôm ấy ta chẳng qua vì phải tiếp vài vị chưởng quỹ nên mới tới muộn hơn Thẩm Thanh Lê một lát.
Kết quả đến nơi, vừa hay bắt gặp nàng ta cùng một vị cô nương khác đang bị người ta lôi kéo gỡ ra.
Ta vội vàng bước lên chắn Thẩm Thanh Lê ở sau lưng.
"Làm sao thế này? Đang yên đang lành sao lại náo loạn lên rồi?
"Có phải có hiểu lầm gì không?"
Thẩm Thanh Lê mím c.h.ặ.t môi, viền mắt đỏ ưng ửng, dáng vẻ như thể chỉ cần cất lời là sẽ bật khóc ngay lập tức.
Cô nương đối diện dường như cảm thấy mình nắm chắc thiên đại lý lẽ, chỉ tay vào Thẩm Thanh Lê bắt đầu la xông xổng.
"Không biết phủ Vĩnh An Hầu các người dạy dỗ nữ nhi kiểu gì nữa!
"Tỷ đệ chúng ta đang yên lành trò chuyện, nàng ta xông tới là đòi ra tay!
"Ta đây chẳng ngại để cho mọi người cùng xem, cái con nha đầu tìm về từ chốn thôn quê này thô lỗ vô lễ đến mức nào!"
Thẩm Thanh Lê không phục, vừa định xông lên phía trước lần nữa liền bị ta giơ tay giữ c.h.ặ.t lại.
Ta khẽ giơ tay vỗ vỗ lên đầu nàng ta.
"Đừng sợ, có nhị tỷ ở đây."
Trước mắt bao người, ta cũng chẳng giận dữ, mỉm cười dịu dàng nhìn sang phía đối diện.
"Phủ Vĩnh An Hầu ta dạy dỗ nữ nhi ra sao không phiền muội muội phải bận tâm.
"Chỉ là chuyện muội vô lễ với tam muội muội nhà ta thì thật sự không thể cứ thế mà bỏ qua được.
"Hay là muội muội xin lỗi Thanh Lê một tiếng đi, những chuyện khác ta sẽ không chấp nhặt nữa."
Mặt cô nương đó đỏ bừng lên.
"Ta xin lỗi nàng ta? Rõ ràng là nàng ta..."
Nàng ta chưa nói hết câu, ta đã tiến lên một bước, ghé sát vào tai nàng ta khẽ cất lời.
"Cây trâm trên đầu muội muội trông thật xinh đẹp khác lạ.
"Nếu ta không nhìn nhầm thì đây là mẫu Tỉ Dực Tịnh Đế mới ra hai tháng trước của Bảo Trân Cực đúng không?
"Cái tua quạt đi kèm bộ này không biết đang ở chỗ vị công t.ử nào nhỉ?
"Muội muội chưa hết thời gian chịu tang mà lại có nhã hứng như vậy..."
"Khinh người quá đáng!"
Nói xong liền đứng dậy đi qua đi lại quanh phòng.
Trước khi ta bị hoa cả mắt, mẫu thân rốt cuộc cũng khuyên được người phụ thân đang kéo cối xay trở lại ghế.
"Được rồi được rồi, ông cũng đừng giận nữa, may mà Mộ Tranh đã tra rõ ràng rồi.
"Chúng ta khéo léo từ chối Từ gia là được chứ gì."
Thẩm Thanh Lê tuy trở về phủ chưa lâu, nhưng luận về độ hiểu rõ ta thì nàng lại sâu sắc hơn cả phu thê nhà họ Thẩm.
Lúc hai chúng ta cùng nhau rời đi, nàng ta đột nhiên ghé sát lại gần ta.
"Ngươi thật sự định bỏ qua cho Từ gia như thế sao?"
Ta mỉm cười liếc nhìn nàng ta một cái.
"Sao nào? Còn trông chờ ta ra mặt đòi lại công đạo cho ngươi chắc?"
Thẩm Thanh Lê gãi gãi cái má phấn nõn nà.
"Không phải vì ta đâu nhỉ? Ta thấy là vì chính bản thân ngươi thì có!
"Ngươi thông minh như thế, làm sao có thể chấp nhận để người ta trêu đùa mình cơ chứ! Chắc chắn là muốn trả thù rồi!"
Ta không nín nổi nụ cười cất tiếng, ghé sát tai nàng ta hạ thấp giọng nói:
"Ta đã sắp xếp người dụ Từ Hân tới Bách Hoa Lầu tiêu khiển rồi.
"Nàng hoa khôi ở đó nhận bạc của ta, nhất định sẽ khiến Từ công t.ử lưu luyến quên lối về!
"Từ phu nhân mà muốn làm náo loạn thì cứ việc tới Bách Hoa Lầu mà náo, dù sao mất mặt cũng là mặt mũi của Từ gia!
"Hơn nữa..."
"Hơn nữa làm sao?"
"Hơn nữa ta đã sớm tra ra ông chủ lớn đằng sau Bách Hoa Lầu chính là Lễ Hiền Quận vương.
"Từ gia nếu đắc tội với Quận vương thì tương lai của Từ Hân coi như hoàn toàn hủy hoại!
"Từ Quý phi bản thân vẫn còn là thú bị nhốt chốn thâm cung, không cứu nổi hắn đâu!"
Thẩm Thanh Lê nhảy dựng lên lùi sang bên cạnh một bước, nghĩ nghĩ một hồi, lại nhón từng bước nhỏ dịch lại gần bên cạnh ta.
"Cái đó... Mấy ngày mới về phủ có nhiều điều mạo phạm... Ta xin lỗi ngươi nhé..."
Ta dở khóc dở cười, chỉ đành nhéo một cái vào cái má múp míp của nàng ta.
Còn khá là mềm mịn mát tay nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta được nhà họ Thẩm nhận nuôi nhiều năm, phu thê nhà họ Thẩm và Thẩm Thanh Lê trong mắt ta chính là một ổ thỏ.
Ấm áp, mềm mại, không có chút khả năng tấn công nào, dung tha cho một con cáo như ta chen chúc bên cạnh họ để sưởi ấm.
Cho đến tận hội thưởng hoa do Phương Hinh Huyện chủ tổ chức, ta rốt cuộc mới được chứng kiến cảnh thỏ tức lên thì sẽ như thế nào.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hôm ấy ta chẳng qua vì phải tiếp vài vị chưởng quỹ nên mới tới muộn hơn Thẩm Thanh Lê một lát.
Kết quả đến nơi, vừa hay bắt gặp nàng ta cùng một vị cô nương khác đang bị người ta lôi kéo gỡ ra.
Ta vội vàng bước lên chắn Thẩm Thanh Lê ở sau lưng.
"Làm sao thế này? Đang yên đang lành sao lại náo loạn lên rồi?
"Có phải có hiểu lầm gì không?"
Thẩm Thanh Lê mím c.h.ặ.t môi, viền mắt đỏ ưng ửng, dáng vẻ như thể chỉ cần cất lời là sẽ bật khóc ngay lập tức.
Cô nương đối diện dường như cảm thấy mình nắm chắc thiên đại lý lẽ, chỉ tay vào Thẩm Thanh Lê bắt đầu la xông xổng.
"Không biết phủ Vĩnh An Hầu các người dạy dỗ nữ nhi kiểu gì nữa!
"Tỷ đệ chúng ta đang yên lành trò chuyện, nàng ta xông tới là đòi ra tay!
"Ta đây chẳng ngại để cho mọi người cùng xem, cái con nha đầu tìm về từ chốn thôn quê này thô lỗ vô lễ đến mức nào!"
Thẩm Thanh Lê không phục, vừa định xông lên phía trước lần nữa liền bị ta giơ tay giữ c.h.ặ.t lại.
Ta khẽ giơ tay vỗ vỗ lên đầu nàng ta.
"Đừng sợ, có nhị tỷ ở đây."
Trước mắt bao người, ta cũng chẳng giận dữ, mỉm cười dịu dàng nhìn sang phía đối diện.
"Phủ Vĩnh An Hầu ta dạy dỗ nữ nhi ra sao không phiền muội muội phải bận tâm.
"Chỉ là chuyện muội vô lễ với tam muội muội nhà ta thì thật sự không thể cứ thế mà bỏ qua được.
"Hay là muội muội xin lỗi Thanh Lê một tiếng đi, những chuyện khác ta sẽ không chấp nhặt nữa."
Mặt cô nương đó đỏ bừng lên.
"Ta xin lỗi nàng ta? Rõ ràng là nàng ta..."
Nàng ta chưa nói hết câu, ta đã tiến lên một bước, ghé sát vào tai nàng ta khẽ cất lời.
"Cây trâm trên đầu muội muội trông thật xinh đẹp khác lạ.
"Nếu ta không nhìn nhầm thì đây là mẫu Tỉ Dực Tịnh Đế mới ra hai tháng trước của Bảo Trân Cực đúng không?
"Cái tua quạt đi kèm bộ này không biết đang ở chỗ vị công t.ử nào nhỉ?
"Muội muội chưa hết thời gian chịu tang mà lại có nhã hứng như vậy..."