Giả Thiên Kim Một Mình Gánh Vác Tất Cả

Chương 10

Hôn sự của ta đã định, của Thẩm Thanh Lê tự nhiên cũng được đưa vào lịch trình.

Phụ mẫu cả ngày đối diện với một xấp danh sách thế gia t.ử đệ thở ngắn thở dài, nhìn ai cũng cảm thấy không vừa mắt.

Vốn dĩ chuyện này không đến lượt ta tham gia.

Nhưng nhà họ Thẩm...

Nhìn song thân phụ mẫu ngồi trước mặt mình, chính ta cũng cảm thấy thật hoang đường.

Nhà ai lại để con gái nuôi chọn rể cho con gái ruột cơ chứ?!

"Mộ Tranh à, trong lòng con thực sự không có nhân xưng nào phù hợp với muội muội con sao?"

Ta nhìn ánh mắt đầy mong đợi của mẫu thân, vừa buồn cười lại vừa cảm khái.

"Thực ra cũng có một người..."

Phụ thân vỗ đét vào đùi một cái.

"Ta đã bảo rồi mà! Tìm Mộ Tranh chắc chắn tốt hơn hai chúng ta tự mình nghĩ lung tung!"

Ta cười khổ lấy ra tư liệu đã điều tra xong từ sớm.

"Tam công t.ử của Trân Vinh Quận chúa phủ chính là người phu xế ta chọn cho Thanh Lê.

"Nhà họ trước đó cũng từng nhờ người tới phủ chúng ta đ.á.n.h tiếng hỏi qua, chỉ là lúc đó mẫu thân lo lắng nhà họ đông huynh đệ, quan hệ phức tạp.

"Danh tiếng của Trân Vinh Quận chúa ở trong kinh xưa nay rất tốt.

"Trước đây ở các dịp yến tiệc ta cũng từng gặp hai vị tẩu tẩu nhà đó.

"Trông đều là tính nết hòa nhã thích nói cười, giữa các tẩu tẩu cũng rất hòa thuận.

"Lần này con đặc biệt sai người nghe ngóng một chút, mới thấy Trân Vinh Quận chúa phủ so với nhà khác càng phù hợp với tam muội muội hơn.

"Phu thê Quận chúa dưới gối tổng cộng có ba trai một gái, con gái thứ hai đã xuất giá từ lâu.

"Hiện tại chốn hậu đình bà mẫu con dâu thân thiết, tỷ muội dâu hòa thuận.

"Nhân khẩu tuy không ít nhưng không có chút chuyện phiền lòng nào.

"Hơn nữa gia phong Quận chúa phủ cực tốt, chốn hậu đình không có thiếp thất tranh sủng làm loạn, con cái của hai vị công t.ử cũng đều là đích xuất.

"Tam công t.ử tuy về mặt thành tựu không bằng hai vị huynh trưởng, nhưng thắng ở chỗ tấm lòng lương thiện, tính tình cởi mở.

"Nghe nói là một người cực kỳ thú vị, thích ăn, thích chơi, thích náo nhiệt.

"Cực kỳ hợp cạ với tính cách của Thanh Lê.

"Hơn nữa trong phủ đã có tẩu tẩu lớn quản gia, tẩu tẩu thứ hai phụ trợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thanh Lê gả qua đó chính là làm đứa con dâu nhỏ hưởng phúc thanh nhàn, chẳng cần phải bận tâm suy nghĩ điều gì."

Phụ mẫu càng nghe càng kích động, hận không thể nắm tay nhau xoay một vòng.

"Tốt! Tốt! Tốt! Vẫn là Mộ Tranh đáng tin cậy nhất!

"Ta lập tức đi hồi đáp cho bà mai do Trân Vinh Quận chúa phủ phái tới, tìm cơ hội hai nhà chúng ta gặp mặt trước một chuyến.

"Nếu đều thấy hợp lý thì định đoạt hôn sự của Thanh Lê luôn!"

Ta nhìn bóng lưng hân hoan rời đi của hai phụ thê, vô cùng cạn lời.

Dù sao cũng là đại sự cả đời của con gái ruột, hai người hảo hảo tự mình kiểm chứng lại chút đi chứ...

Cũng may phu thê nhà họ Thẩm không đáng tin cậy, nhưng đại ca nhà họ Thẩm vẫn còn não.

Nghe nói hai đứa muội muội lần lượt sắp sửa xuất giá, huynh ấy đặc biệt xin nghỉ phép về kinh đưa dâu.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Thực ra nhà họ Thẩm không phải không có người thông minh, đại ca nhà họ Thẩm chính là một ví dụ.

Chỉ có điều huynh ấy nhận được sự trọng dụng sâu sắc của đế vương, luôn ở bên ngoài đảm nhận chức vụ quan trọng.

Đại ca vốn dĩ còn lo lắng đứa muội muội khó khăn lắm mới tìm về được sẽ không hòa thuận với ta.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Thẩm Thanh Lê đứng ra bảo vệ ta, huynh ấy mới tin rằng, nhà họ Thẩm không có ai mà ta không trị nổi.

Năm đó trước khi đại ca rời kinh đi nhậm chức, đã từng dặn đi dặn lại phụ mẫu mình.

Mọi việc trong phủ đều nghe theo Mộ Tranh, tuyệt đối đừng tự mình nhọc lòng.

Người nhà họ Thẩm có một điểm rất tốt, đó là nghe lời.

Chỉ cần trong nhà có một người thông minh, cả nhà đều ngoan ngoãn xếp hàng ôm đùi.

Phụ mẫu nhà họ Thẩm từng không chỉ một lần nhắc tới, bảo rằng nhận nuôi ta là việc làm đúng đắn nhất đời họ.

Nhà họ Thẩm có ta tọa trấn là phúc khí của cả gia đình.

Ta không giỏi ứng đối với những cảnh tượng quá đỗi ấm áp tình cảm, lần nào cũng lấy lời nói đùa lướt qua.

Nhưng thực ra trong lòng ta, có thể vào nhà họ Thẩm há lại chẳng phải là phúc khí của ta sao.

Ta bẩm sinh tâm cơ sâu xa, ăn miếng trả miếng, nếu không phải lâu nay được sự hòa nhã và ấm áp của nhà họ Thẩm bao bọc nuôi dưỡng...

E là g.i.ế.c người đốt nhà cũng chẳng thấy mình sai, hại trời hại đất còn lấy đó làm tự hào.

Thừa hưởng ơn trời, được vào nhà họ Thẩm.

Bao năm qua phụ mẫu yêu thương, huynh đệ hòa thuận.

Lấy sức một mình gánh vác chốn hậu đình nhà họ Thẩm, chẳng qua chỉ là sự báo đáp nhỏ bé không đáng kể mà thôi.