Gặp Lại Bên Bờ Biển

Chương 8

 

Bác sĩ cũng cười, vừa thu dọn dụng cụ vừa nói: “Vậy thì chúc mừng anh.”

Ngày 7 tháng 12

Mỗi khi nghĩ đến đứa bé.

Tôi lại bất ngờ lo lắng không biết căn bệnh này có khả năng di truyền cho con hay không.

Bác sĩ nói u.n.g t.h.ư gan của mẹ tôi là do virus viêm gan B gây ra, điểm đặc biệt của trường hợp này là chủ yếu lây truyền từ mẹ sang con.

Vì Tô Nam không mắc căn bệnh tương tự, nên đứa con của tôi và cô ấy về cơ bản sẽ được sinh ra khỏe mạnh.

Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Ngày 16 tháng 12

Tôi nói với bác sĩ rằng trong khoảng thời gian cuối cùng còn lại, tôi muốn được tự do làm những điều bản thân khao khát.

Bác sĩ cố gắng ngăn cản nhưng không thành công, cuối cùng chỉ có thể bất lực tôn trọng lựa chọn của tôi.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Tôi chuyển đến sống trong tòa nhà nằm ngay bên cạnh nơi ở của Tô Nam.

Dường như cô ấy thật sự đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ, trên gương mặt không còn nhìn thấy đau buồn hay khổ sở, chỉ còn sự bình thản, gặp người quen sẽ vui vẻ chào hỏi, đi ngang qua cửa hàng hoa cũng sẽ mua cho mình một bó hoa thật đẹp.

Cô ấy vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn chân thành yêu thương cuộc đời này.

Không hiểu vì sao, trước kia tôi vốn là một người khá bình tĩnh và biết kiềm chế cảm xúc, vậy mà kể từ khi mắc bệnh, tôi lại thường xuyên muốn khóc.

Ngày 30 tháng 12

Tô Nam đã thuê một người giúp việc đến chăm sóc mình, mỗi buổi tối người đó đều đưa cô ấy xuống dưới đi dạo.

Thế nhưng hôm nay chẳng hiểu vì sao chỉ có một mình Tô Nam xuất hiện.

Có lẽ đã đi khá lâu nên cô ấy cảm thấy mệt, cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường để nghỉ ngơi.

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều dễ buồn ngủ đến vậy sao? Dường như cô ấy đã trực tiếp ngủ quên trên ghế.

Tôi chậm rãi bước đến, nhưng khi chỉ còn cách cô ấy đúng hai mét, hai chân lại không thể tiến thêm dù chỉ một bước.

Dường như Tô Nam đang lẩm bẩm nói mơ.

Cuối cùng tôi vẫn không thể kìm lòng, chậm rãi phá vỡ khoảng cách hai mét ấy.

Lần này, tôi đã nghe rất rõ.

“Giang Độ… Giang Độ…”

Tôi lại muốn khóc nữa rồi.

Ngày 31 tháng 12

Tô Nam vẫn chưa hoàn toàn quên tôi.

Cảm xúc khiến tôi kích động đến mức cả đêm qua không thể chợp mắt, nhưng lý trí lại nhắc nhở rằng tôi buộc phải làm thêm một chuyện.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm.

Tôi đội tóc giả, cẩn thận trang điểm để bản thân trông giống một người khỏe mạnh bình thường, sau đó còn tìm một người phụ nữ đến phối hợp diễn kịch.

“Mong năm mới sẽ tốt đẹp hơn năm cũ.”

Tôi dùng tài khoản nhắn tin của Trần Dao, chụp lại bài đăng trên mạng xã hội của mình rồi gửi cho cô ấy.

“Hình như anh ấy lại có bạn gái mới rồi.”

“Xem ra trong hai chúng ta, anh ấy chẳng yêu một ai cả, người anh ấy yêu nhất từ đầu đến cuối chỉ là chính mình.”

“Có lẽ cả hai chúng ta đều nên bước tiếp về phía trước, đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tô Nam không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

Tôi chỉ có thể âm thầm xin lỗi cô ấy trong lòng.

Xin lỗi em, vợ của anh.

Ngày 1 tháng 1

Bây giờ đã là ba giờ sáng.

Tôi hoàn toàn không thể ngủ được.

Tôi dự định sau khi viết xong trang nhật ký cuối cùng này, sẽ tự tay đốt toàn bộ chúng đi.

Thật ra tôi cũng chẳng biết mình nên viết thêm điều gì.

Bên ngoài vẫn đang có tuyết rơi, buổi chiều hôm nay Tô Nam phải đến bệnh viện khám thai, chẳng hiểu vì sao tôi đột nhiên cảm thấy hơi bất an, có lẽ vẫn nên âm thầm đi theo nhìn cô ấy một chút.

Ngày dự sinh của đứa bé hình như rơi vào tháng sáu.

Có lẽ tôi sẽ không thể sống được đến thời điểm ấy.

Nếu là con gái, chắc chắn con bé sẽ rất giống cô ấy.

Có lẽ con sẽ có đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp, hàng mi dày, làn da trắng trẻo và một gương mặt vô cùng đáng yêu.

Nếu là con trai, tôi cũng hy vọng thằng bé sẽ giống cô ấy.

Tóm lại…

Đứa bé tuyệt đối đừng giống tôi, đừng để sau này mỗi khi nhìn con, cô ấy lại bất giác nhớ đến tôi.

Thôi bỏ đi.

Bất kể là con gái hay con trai.

Chỉ cần đứa bé có thể bình an và khỏe mạnh chào đời là đủ rồi.

Thứ đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt tôi là một màu trắng ch.ói lòa, cùng với mùi t.h.u.ố.c khử trùng nồng nặc đến khó chịu.

“Nam Nam, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi.” Ánh mắt Triệu Tĩnh tràn đầy lo lắng.

Tôi cố gắng chống người ngồi dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo cô ấy rồi vội vàng hỏi: “Anh ấy đâu?”

“Ai cơ…” Triệu Tĩnh lập tức né tránh ánh mắt tôi.

“Giang Độ, tớ đang hỏi Giang Độ đâu rồi?”

“Trước khi hôn mê, tớ đã tận mắt nhìn thấy anh ấy bị người ta đ.â.m một nhát!”

Đôi môi Triệu Tĩnh run lên, nhưng mãi vẫn không thể nói ra lời.

Cả phòng bệnh rơi vào sự yên lặng c.h.ế.t ch.óc, tôi dường như mất sạch sức lực, toàn thân không ngừng run rẩy rồi mềm nhũn trượt xuống.

Đúng lúc ấy, một người từ bên ngoài hốt hoảng xông vào.

“Nam Nam, con nhất định phải cứu em trai con. Nó vừa mới được thả ra không lâu, nó nói lần này không phải nó đẩy con, đứa bé trong bụng con cũng không phải do nó làm hại.”

Đứa bé?

Tôi đột nhiên ý thức được một chuyện đáng sợ.

Tôi cứng nhắc cúi đầu xuống, nhìn về phía phần bụng dưới của mình.

Nơi đó đã hoàn toàn bằng phẳng.

Trong đầu tôi lập tức vang lên một tiếng ù dữ dội.

Đứa bé đã không còn nữa.