Tôi cứ thế bước đến ôm lấy cô ấy từ phía sau: “Chỉ cần là món vợ nấu, món gì anh cũng thích ăn.”
Không ít người trong khu chợ quay sang tò mò nhìn chúng tôi, trên gương mặt còn mang theo nụ cười trêu chọc.
“Giang Độ!” Cô ấy nhỏ giọng nhắc nhở, vành tai đỏ bừng, “Có rất nhiều người đang nhìn đấy.”
“Anh không quan tâm.” Tôi tựa đầu vào hõm vai cô ấy, nước mắt âm thầm chảy xuống từ khóe mắt đang nhắm c.h.ặ.t, “Họ thích nhìn thì cứ để họ nhìn.”
Tôi phải làm thế nào đây?
Tô Nam của tôi rồi sẽ phải làm thế nào đây?
Ngày 15 tháng 4
Thật ra không phải tôi chưa từng nghĩ đến chuyện nói cho cô ấy biết sự thật.
Ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian còn lại có thể chỉ kéo dài từ sáu đến mười hai tháng.
Trong khoảng thời gian ấy, chúng tôi có thể cùng nhau đi du lịch, đi nghe hòa nhạc, thử những trò chơi mạo hiểm, cùng thực hiện tất cả những điều cô ấy từng muốn làm, chẳng phải như vậy sẽ tốt hơn sao?
Tôi đã chuẩn bị tâm lý suốt một thời gian dài, vừa định mở lời thì đột nhiên nghe thấy tiếng cô ấy khóc trong phòng khách.
Tôi sợ đến mức hồn vía gần như bay mất, vội vàng chạy ra mới biết cô ấy đang xem một bộ phim tình cảm đầy bi kịch.
“Thảm quá, nam nữ chính vốn là anh em trong một gia đình, sau đó mẹ ruột của cô em gái tìm đến, hai người buộc phải xa nhau, trải qua bao nhiêu chuyện mới khó khăn lắm được ở bên nhau, vậy mà cuối cùng cô em gái lại mắc u.n.g t.h.ư…”
Hốc mắt Tô Nam đỏ bừng, dáng vẻ vừa khóc vừa nức nở khiến người ta đau lòng vô cùng: “Em thật sự không thể chịu nổi những câu chuyện người yêu nhau nhưng lại không thể ở bên nhau.”
Tôi đau lòng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô ấy, sau đó giả vờ như chỉ thuận miệng hỏi: “Nếu một ngày nào đó anh mắc u.n.g t.h.ư, em sẽ làm thế nào?”
“Vậy thì em sẽ c.h.ế.t cùng anh.”
Cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng điệu kiên quyết đến mức không có lấy một chút do dự.
Trái tim tôi đột ngột thắt lại, tôi lập tức kéo cô ấy vào lòng.
Bàn tay cô ấy lạnh như một khối ngọc, gần như khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đông cứng: “Sao tay em lại lạnh đến vậy?”
“Vừa rồi em lén ăn một cây kem.”
Tôi lập tức hơi tức giận: “Chẳng phải anh đã dặn em không được ăn sao? Hôm nay em đang trong kỳ, cơ thể vốn đã không tốt, nếu lại giống lần trước đột nhiên ngất đi thì phải làm thế nào…”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ôi, chẳng phải bên cạnh vẫn luôn có anh sao?” Cô ấy hoàn toàn không để tâm, còn tinh nghịch áp đôi bàn tay lạnh buốt vào người tôi, “Làm như thế này thì sẽ nhanh ấm lên thôi.”
Rất lâu sau đó, lâu đến mức cô ấy nằm trong lòng tôi, mơ màng gần như sắp ngủ, tôi mới đưa tay xoa mái tóc mềm mại của cô ấy, khẽ hỏi.
“Nếu sau này anh không còn ở bên cạnh em nữa thì sao?”
“Sao có thể xảy ra chuyện đó được…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày 2 tháng 5
Dáng vẻ cô ấy kiên quyết nói rằng sẽ c.h.ế.t cùng tôi hôm ấy vẫn thường xuyên hiện lên trong đầu.
Tôi không dám đem mạng sống của cô ấy ra đ.á.n.h cược.
Cho dù khả năng xảy ra chuyện chỉ có một phần trăm, tôi cũng tuyệt đối không dám mạo hiểm.
Tôi chỉ hy vọng cô ấy có thể khỏe mạnh, vui vẻ mà tiếp tục sống.
Hy vọng cô ấy vẫn có thể chân thành yêu thương cuộc đời này.
Cho dù cuộc sống ấy không còn tôi cũng không sao, cô ấy ghét tôi hay hận tôi cũng đều không sao.
Cho dù một ngày nào đó cô ấy hoàn toàn quên mất tôi, cũng không sao cả.
Trần Dao là thư ký riêng của tôi, mẹ cô ấy đang mắc bệnh và cần một khoản tiền gấp.
Ngoài tiền lương được trả hằng tháng, tôi đồng ý đưa thêm cho cô ấy hai trăm nghìn, đổi lại cô ấy sẽ phối hợp cùng tôi diễn vở kịch này.
“Anh đã từng nghĩ chưa, nếu một ngày nào đó cô ấy biết được sự thật, có lẽ cô ấy sẽ còn đau khổ hơn bây giờ rất nhiều?”
Tôi im lặng một lúc, sau đó khẽ mỉm cười.
“Đến khi ấy, có lẽ cô ấy đã tìm được một người thật sự tốt với mình, hoặc cũng có thể lúc ấy cô ấy đã già rồi, cho dù biết sự thật cũng chẳng còn kích động nữa, thậm chí còn có thể bình thản nói rằng người đàn ông đó đúng là một kẻ ngốc chỉ biết tự làm chính mình cảm động.”
Ngày 20 tháng 10
Hôm nay, tôi và Tô Nam đã chính thức ly hôn.
Trần Dao làm đúng theo yêu cầu của tôi, giả vờ hợp tác với Tô Nam, cuối cùng khiến tôi phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Tôi cúi đầu, chậm rãi viết tên mình từng nét một, lực tay mạnh đến mức từng đường mực gần như hằn xuyên qua mặt giấy.
Khi vừa viết xong chữ cuối cùng, tôi nghe thấy giọng Tô Nam khẽ gọi: “Giang Độ.”
Bàn tay đang cầm b.út run lên, nhưng tôi vẫn không dám ngẩng đầu.
“Năm ấy lúc chúng ta đăng ký kết hôn, vì quá nghèo nên không thể tổ chức đám cưới, khi ấy em chỉ vô tình nhìn chiếc váy cưới trong tủ kính một lần, mắt anh đã đỏ lên, còn lấy gần một tháng tiền lương để mua cho em chiếc khăn voan đi kèm bộ váy ấy, sau đó kiên định hứa rằng tương lai nhất định sẽ bù cho em một đám cưới thật long trọng.”
“Sau này cuộc sống của chúng ta dần tốt hơn, tất cả những lời anh từng hứa với em, anh cũng đã lần lượt thực hiện đầy đủ.”
“Rồi đến khi anh được nhà họ Giang nhận lại, khoảng cách giữa hai chúng ta ngày càng lớn, rất nhiều người nói chúng ta không xứng đôi, còn nói em chẳng thể nào theo kịp bước chân của anh.”
“Lúc ấy anh từng nói với tất cả bọn họ rằng anh vĩnh viễn không nỡ bỏ mặc em, nếu em đi quá chậm, anh sẽ cõng em đi tiếp.”
Từng giọt nước mắt liên tục rơi xuống, khiến tầm nhìn trước mắt tôi dần trở nên mờ nhòe, nhưng tôi vẫn cố sống cố c.h.ế.t cúi thấp đầu, lòng bàn tay đã bị móng tay bấm đến tím bầm.
Không ít người trong khu chợ quay sang tò mò nhìn chúng tôi, trên gương mặt còn mang theo nụ cười trêu chọc.
“Giang Độ!” Cô ấy nhỏ giọng nhắc nhở, vành tai đỏ bừng, “Có rất nhiều người đang nhìn đấy.”
“Anh không quan tâm.” Tôi tựa đầu vào hõm vai cô ấy, nước mắt âm thầm chảy xuống từ khóe mắt đang nhắm c.h.ặ.t, “Họ thích nhìn thì cứ để họ nhìn.”
Tôi phải làm thế nào đây?
Tô Nam của tôi rồi sẽ phải làm thế nào đây?
Ngày 15 tháng 4
Thật ra không phải tôi chưa từng nghĩ đến chuyện nói cho cô ấy biết sự thật.
Ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian còn lại có thể chỉ kéo dài từ sáu đến mười hai tháng.
Trong khoảng thời gian ấy, chúng tôi có thể cùng nhau đi du lịch, đi nghe hòa nhạc, thử những trò chơi mạo hiểm, cùng thực hiện tất cả những điều cô ấy từng muốn làm, chẳng phải như vậy sẽ tốt hơn sao?
Tôi đã chuẩn bị tâm lý suốt một thời gian dài, vừa định mở lời thì đột nhiên nghe thấy tiếng cô ấy khóc trong phòng khách.
Tôi sợ đến mức hồn vía gần như bay mất, vội vàng chạy ra mới biết cô ấy đang xem một bộ phim tình cảm đầy bi kịch.
“Thảm quá, nam nữ chính vốn là anh em trong một gia đình, sau đó mẹ ruột của cô em gái tìm đến, hai người buộc phải xa nhau, trải qua bao nhiêu chuyện mới khó khăn lắm được ở bên nhau, vậy mà cuối cùng cô em gái lại mắc u.n.g t.h.ư…”
Hốc mắt Tô Nam đỏ bừng, dáng vẻ vừa khóc vừa nức nở khiến người ta đau lòng vô cùng: “Em thật sự không thể chịu nổi những câu chuyện người yêu nhau nhưng lại không thể ở bên nhau.”
Tôi đau lòng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô ấy, sau đó giả vờ như chỉ thuận miệng hỏi: “Nếu một ngày nào đó anh mắc u.n.g t.h.ư, em sẽ làm thế nào?”
“Vậy thì em sẽ c.h.ế.t cùng anh.”
Cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng điệu kiên quyết đến mức không có lấy một chút do dự.
Trái tim tôi đột ngột thắt lại, tôi lập tức kéo cô ấy vào lòng.
Bàn tay cô ấy lạnh như một khối ngọc, gần như khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đông cứng: “Sao tay em lại lạnh đến vậy?”
“Vừa rồi em lén ăn một cây kem.”
Tôi lập tức hơi tức giận: “Chẳng phải anh đã dặn em không được ăn sao? Hôm nay em đang trong kỳ, cơ thể vốn đã không tốt, nếu lại giống lần trước đột nhiên ngất đi thì phải làm thế nào…”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ôi, chẳng phải bên cạnh vẫn luôn có anh sao?” Cô ấy hoàn toàn không để tâm, còn tinh nghịch áp đôi bàn tay lạnh buốt vào người tôi, “Làm như thế này thì sẽ nhanh ấm lên thôi.”
Rất lâu sau đó, lâu đến mức cô ấy nằm trong lòng tôi, mơ màng gần như sắp ngủ, tôi mới đưa tay xoa mái tóc mềm mại của cô ấy, khẽ hỏi.
“Nếu sau này anh không còn ở bên cạnh em nữa thì sao?”
“Sao có thể xảy ra chuyện đó được…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày 2 tháng 5
Dáng vẻ cô ấy kiên quyết nói rằng sẽ c.h.ế.t cùng tôi hôm ấy vẫn thường xuyên hiện lên trong đầu.
Tôi không dám đem mạng sống của cô ấy ra đ.á.n.h cược.
Cho dù khả năng xảy ra chuyện chỉ có một phần trăm, tôi cũng tuyệt đối không dám mạo hiểm.
Tôi chỉ hy vọng cô ấy có thể khỏe mạnh, vui vẻ mà tiếp tục sống.
Hy vọng cô ấy vẫn có thể chân thành yêu thương cuộc đời này.
Cho dù cuộc sống ấy không còn tôi cũng không sao, cô ấy ghét tôi hay hận tôi cũng đều không sao.
Cho dù một ngày nào đó cô ấy hoàn toàn quên mất tôi, cũng không sao cả.
Trần Dao là thư ký riêng của tôi, mẹ cô ấy đang mắc bệnh và cần một khoản tiền gấp.
Ngoài tiền lương được trả hằng tháng, tôi đồng ý đưa thêm cho cô ấy hai trăm nghìn, đổi lại cô ấy sẽ phối hợp cùng tôi diễn vở kịch này.
“Anh đã từng nghĩ chưa, nếu một ngày nào đó cô ấy biết được sự thật, có lẽ cô ấy sẽ còn đau khổ hơn bây giờ rất nhiều?”
Tôi im lặng một lúc, sau đó khẽ mỉm cười.
“Đến khi ấy, có lẽ cô ấy đã tìm được một người thật sự tốt với mình, hoặc cũng có thể lúc ấy cô ấy đã già rồi, cho dù biết sự thật cũng chẳng còn kích động nữa, thậm chí còn có thể bình thản nói rằng người đàn ông đó đúng là một kẻ ngốc chỉ biết tự làm chính mình cảm động.”
Ngày 20 tháng 10
Hôm nay, tôi và Tô Nam đã chính thức ly hôn.
Trần Dao làm đúng theo yêu cầu của tôi, giả vờ hợp tác với Tô Nam, cuối cùng khiến tôi phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Tôi cúi đầu, chậm rãi viết tên mình từng nét một, lực tay mạnh đến mức từng đường mực gần như hằn xuyên qua mặt giấy.
Khi vừa viết xong chữ cuối cùng, tôi nghe thấy giọng Tô Nam khẽ gọi: “Giang Độ.”
Bàn tay đang cầm b.út run lên, nhưng tôi vẫn không dám ngẩng đầu.
“Năm ấy lúc chúng ta đăng ký kết hôn, vì quá nghèo nên không thể tổ chức đám cưới, khi ấy em chỉ vô tình nhìn chiếc váy cưới trong tủ kính một lần, mắt anh đã đỏ lên, còn lấy gần một tháng tiền lương để mua cho em chiếc khăn voan đi kèm bộ váy ấy, sau đó kiên định hứa rằng tương lai nhất định sẽ bù cho em một đám cưới thật long trọng.”
“Sau này cuộc sống của chúng ta dần tốt hơn, tất cả những lời anh từng hứa với em, anh cũng đã lần lượt thực hiện đầy đủ.”
“Rồi đến khi anh được nhà họ Giang nhận lại, khoảng cách giữa hai chúng ta ngày càng lớn, rất nhiều người nói chúng ta không xứng đôi, còn nói em chẳng thể nào theo kịp bước chân của anh.”
“Lúc ấy anh từng nói với tất cả bọn họ rằng anh vĩnh viễn không nỡ bỏ mặc em, nếu em đi quá chậm, anh sẽ cõng em đi tiếp.”
Từng giọt nước mắt liên tục rơi xuống, khiến tầm nhìn trước mắt tôi dần trở nên mờ nhòe, nhưng tôi vẫn cố sống cố c.h.ế.t cúi thấp đầu, lòng bàn tay đã bị móng tay bấm đến tím bầm.