Gặp Lại Bên Bờ Biển

Chương 2

“Trong tay anh ấy có không ít cổ phần của công ty, sau khi hai người ly hôn, cô chỉ cần chia cho tôi một khoản tiền là được.”

“Nhưng cô tuyệt đối đừng đ.á.n.h rắn động cỏ, cứ tiếp tục giả vờ như chưa biết gì, chờ đến khi thu thập đủ bằng chứng rồi hãy đề nghị ly hôn.”

Tôi yên lặng nghe tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm, không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của cô ta.

“Chẳng lẽ cô vẫn cho rằng tôi đang lừa cô sao?”

Bên kia im lặng một lúc, sau đó lại nhắn: “Nghe nói tối mai là ngày kỷ niệm kết hôn của hai người phải không? Tôi có cách khiến anh ấy không thể trở về.”

“Cô có dám đ.á.n.h cược với tôi không?”

Cửa phòng tắm bật mở, Giang Độ vừa dùng khăn lau mái tóc ướt đẫm vừa nghiêm túc dặn dò tôi.

“Hình như nhiệt độ lại hạ xuống rồi, vợ à, lát nữa em đừng tắm quá lâu.”

Bên trong phòng tắm tràn ngập hơi nước nóng, ngay cả mặt gương cũng bị phủ kín bởi một lớp sương mờ.

Thế nhưng tôi vẫn nhận ra Giang Độ đã cố ý điều chỉnh nhiệt độ trong phòng tắm cao hơn bình thường.

Anh vẫn luôn lo sợ tôi bị nhiễm lạnh.

Năm xưa, khi hai chúng tôi vừa bắt đầu gây dựng sự nghiệp, tôi từng m.a.n.g t.h.a.i nhưng không may mất con, từ đó cơ thể để lại di chứng, chỉ một trận cảm nhẹ cũng đủ khiến tôi nằm liệt đến mất nửa cái mạng.

Mấy năm gần đây, Giang Độ vẫn luôn kiên trì giúp tôi điều dưỡng sức khỏe, thậm chí còn học nấu những món ăn bổ dưỡng và học cả cách mát xa.

Mỗi khi mùa đông đến, anh đều chủ động lên giường trước, dùng nhiệt độ cơ thể ủ chăn thật ấm rồi mới gọi tôi nằm vào.

Anh còn nghiêm túc xoa bóp từng huyệt đạo cho tôi, dịu dàng nói: “Tô Nam, anh mong em có thể ở bên anh suốt cả cuộc đời.”

Mãi đến khi một dòng nước lạnh bất ngờ dội thẳng xuống đầu, cảm giác buốt giá ấy mới kéo tôi ra khỏi những hồi ức hỗn loạn.

Có lẽ bình nóng lạnh đã hỏng, bởi thứ đang chảy ra hoàn toàn là nước lạnh.

“Giang…” Tôi gần như theo bản năng muốn gọi tên anh.

“Sao vậy, vợ?” Dù giọng tôi rất nhỏ, Giang Độ ở bên ngoài vẫn lập tức nghe thấy.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

“…Không có gì.”

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, vội vàng tắt bình nóng lạnh đi.

Dòng nước lạnh thấu xương men theo bắp chân nhỏ xuống sàn, ánh đèn vàng ấm trên vách tường khẽ chao đảo trước mắt, khiến đầu óc tôi choáng váng.

Đến nửa đêm, tôi vẫn không tránh khỏi một trận sốt cao.

Ba giờ rưỡi sáng, Giang Độ lái xe đưa tôi đến bệnh viện thành phố, bận rộn suốt đêm, mãi đến sáng hôm sau cơn sốt của tôi mới chịu hạ xuống.

Khi tôi tỉnh lại, Giang Độ vừa rời phòng bệnh để lấy nước nóng, còn điện thoại của tôi lại nhận được tin nhắn từ Trần Dao.

“Hôm nay anh ấy đã xin nghỉ làm.”

Một năm trước, Giang Độ đột nhiên tuyển một thư ký riêng, người đó chính là Trần Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Có những hôm tôi mang theo nồi canh sườn hầm khoai mài đã mất cả buổi chiều chuẩn bị đến công ty tìm anh, Trần Dao thường đứng bên cạnh, nở nụ cười vừa quyến rũ vừa đúng mực.

“Tổng giám đốc Giang có một người vợ tốt đến thế, chẳng trách anh ấy chẳng thèm nhìn các đồng nghiệp nữ trong công ty dù chỉ một lần.”

Khi ấy Giang Độ cau mày, lạnh lùng bảo cô ta ra ngoài, tôi rất hiếm khi thấy anh dùng thái độ như vậy với người khác: “Không đến lượt cô nhiều lời.”

Trần Dao tiếp tục gửi tới mấy tin nhắn.

“Cô cố tình khiến mình bị bệnh, cố tình hành hạ cơ thể vì vụ cá cược giữa chúng ta sao? Cô tưởng làm như vậy thì anh ấy sẽ ở lại chăm sóc cô à?”

“Cô đúng là… ngây thơ đến đáng thương.”

“Cô bị bệnh thì có ích gì, người anh ấy yêu bây giờ là tôi.”

“Hôm nay là sinh nhật của tôi.”

“Anh ấy đã hứa từ lâu rằng sẽ ở bên tôi và đứa bé trong bụng để cùng đón sinh nhật.”

“Mấy lão già không chịu yên phận kia, chẳng lẽ thiếu tôi một ngày thì công ty sẽ ngừng hoạt động sao? Tôi không quan tâm nữa, hôm nay tôi nhất định ở lại đây với vợ mình.”

Giang Độ bước vào phòng bệnh, tiện tay ném chiếc điện thoại đang liên tục đổ chuông sang một bên, đưa tay sờ trán tôi kiểm tra, sau đó mới cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ tôi: “Vợ à, đêm qua em thật sự dọa anh sợ c.h.ế.t khiếp.”

Toàn thân tôi mềm nhũn, gần như không còn chút sức lực nào, nhưng vẫn cố gắng đưa tay đẩy anh ra.

“Cơ thể em không thể sinh con, anh có trách em không?”

Nụ cười dịu dàng vẫn thường lấp lánh trong đáy mắt Giang Độ lập tức biến mất, giọng anh trở nên rất chậm, cũng rất nhạt: “Tại sao em lại đột nhiên hỏi như vậy?”

Anh nghiêm túc nhìn tôi: “Tô Nam, bất kể chúng ta có con hay không, anh vẫn sẽ mãi mãi yêu em.”

Tôi khẽ mỉm cười với anh, rồi bất ngờ hỏi một câu hoàn toàn chẳng liên quan: “Bố anh có đến tìm anh không?”

Giang Độ lập tức sững người.

Thật ra trước kia anh vốn không mang họ Giang.

Tuổi thơ của Giang Độ đã trôi qua trong những tháng ngày vô cùng gian khổ.

Người bố mà anh từng biết qua đời vì t.a.i n.ạ.n từ khi anh còn rất nhỏ, còn mẹ anh không có việc làm, lại nghiện c.ờ b.ạ.c, rượu chè và thường xuyên đ.á.n.h đập người trong nhà.

Em gái anh còn mắc bệnh lupus ban đỏ từ khi còn bé.

Cả gia đình chỉ có thể dựa vào khoản tiền trợ cấp sau khi bố anh qua đời để sống qua ngày.

Mãi đến năm năm trước, bố ruột của Giang Độ mới bất ngờ tìm đến.

Khi ấy chúng tôi mới hiểu rằng hiện thực đôi khi còn trớ trêu và khó tin hơn cả những bộ phim truyền hình kịch tính nhất.

Năm xưa, chỉ vì một phút ích kỷ, mẹ nuôi của Giang Độ đã lén tráo đổi con trai ruột của mình với con trai của một gia đình giàu có sinh cùng bệnh viện.

Đêm biết được toàn bộ sự thật, Giang Độ nằm gối đầu trên đùi tôi, một tay đưa lên che kín gương mặt.