Quả nhiên, Triệu Vũ Chi không hề do dự.
Anh gật đầu.
“Được.”
Một tiếng sau.
Tôi nhận được một tấm séc.
Số tiền ghi trên đó là:
Tám trăm nghìn tệ.
Ba... bao nhiêu cơ?
Tôi dụi mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Rồi bật phắt dậy khỏi ghế sofa.
Đây đâu phải bao nuôi.
Đây rõ ràng là...
Cứu rỗi.
22
Thế là tôi trở thành chim hoàng yến của thái t.ử gia giới thượng lưu Bắc Kinh.
Vốn dĩ tôi nghĩ Triệu Vũ Chi sẽ tìm đủ mọi cách sai khiến, hành hạ tôi.
Biết đâu còn giống trong mấy bộ truyện ngược, bắt tôi nhảy múa mua vui trước mặt đám anh em của anh, hoặc đem tôi tặng cho kẻ thù của mình.
Nhưng sự thật là...
Cuộc sống của tôi lại thoải mái đến bất ngờ.
Triệu Vũ Chi bảo tôi chuyển đến biệt thự của anh ở.
Thế là chúng tôi lại ngày nào cũng dính lấy nhau, tối đến thì cùng "lái xe đêm" trên giường.
Tôi cảm thấy kỹ thuật lái xe của anh tiến bộ hơn trước.
Ngày xưa chỉ biết đạp ga thật mạnh.
Giờ thì biết chuyển số, biết lùi xe vào bãi, biết đỗ xe đủ mọi kiểu...
Tôi nghi ngờ có phải anh lén học được ở người khác không.
Nhưng tôi không dám hỏi.
Có lúc lại cảm thấy mình nghĩ nhiều.
Nếu bên ngoài anh thật sự có người khác thì lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy.
Ngày nào cũng khỏe như trâu, chẳng biết mệt là gì.
Nghĩ mãi không ra, tôi cũng chẳng nghĩ nữa.
Đó đâu phải chuyện mà người lương tháng tám trăm nghìn tệ như tôi cần bận tâm.
Tóm lại...
So với anh, hồi trước tôi b.a.o n.u.ô.i anh đúng là quá nghèo nàn.
Không chỉ khác về giá cả, mà ngay cả môi trường sống cũng khác biệt một trời một vực.
Biệt thự của anh có đầu bếp chuyên nấu đủ tám trường phái ẩm thực, còn có cả đầu bếp làm bánh và barista pha cà phê.
Tôi âm thầm nghĩ.
Có khi anh cố tình tạo ra sự chênh lệch rõ rệt như vậy để khoe của, tiện thể đả kích lòng tự tin của tôi.
Điều duy nhất khiến tôi không được thoải mái là...
Triệu Vũ Chi luôn dẫn tôi theo đến đủ loại tiệc tùng và buổi tụ họp.
23
Tôi chẳng muốn đi chút nào.
Tôi sợ gặp anh trai.
Chuyện giữa tôi và Triệu Vũ Chi, tôi vẫn chưa dám nói với anh ấy.
Ngay cả chuyện tài khoản livestream được mở lại, tôi cũng không bảo là mình giúp.
Tôi sợ anh ấy nóng tính.
Từ nhỏ chúng tôi đã không có bố mẹ.
Anh trai vừa là anh, vừa như cha, luôn che chở tôi lớn lên, việc nặng việc bẩn cũng chẳng bao giờ để tôi động tay.
Cho nên mỗi lần đi dự tiệc, tôi đều cúi gằm đầu uống nước trái cây, chỉ sợ bị lộ mặt.
Đúng là sợ gì gặp nấy.
Hôm đó, tôi đang cúi đầu gặm chiếc đùi vịt quay thì anh trai bước vào.
Anh đen mặt nhìn tôi.
“Anh Đào? Chẳng phải em bảo đi chơi xa rồi sao? Lừa anh à?”
“T... em...”
Chiếc đùi vịt trong tay tôi rơi xuống đĩa.
Tôi run rẩy đứng dậy.
Tôi thật sự không biết phải giải thích với anh trai thế nào.
Chẳng lẽ lại bảo...
Tôi đang làm công việc lương tháng tám trăm nghìn tệ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe thì có vẻ rất tiền đồ.
Nhưng anh trai chắc chắn sẽ đ.á.n.h tôi.
Tôi còn sợ anh ấy cãi nhau với Triệu Vũ Chi, rồi tài khoản livestream lại bị khóa lần nữa.
Từ nhỏ anh trai đã nóng tính.
Hai chúng tôi là anh em sinh đôi khác trứng.
Tôi luôn nghi ngờ lúc còn trong bụng mẹ, anh ấy đã hút hết khí thế của tôi rồi.
Đúng lúc tôi đang vắt óc nghĩ cách chống chế...
Triệu Vũ Chi cầm ly rượu bước tới.
Anh rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi.
“Anh Phó, xin chào. Mấy hôm nay tôi đang định đưa Anh Đào đến thăm anh.”
“Tôi là bạn trai của Anh Đào. Tôi họ Triệu, tên Vũ Chi.”
Rõ ràng anh trai tôi bị dọa cho ngây người.
Cả bàn tiệc cũng ngây người.
Còn tôi thì khác.
Tôi sắp bị dọa c.h.ế.t luôn rồi.
24
Một bữa tiệc giao lưu thương mại...
Cuối cùng lại biến thành bữa tiệc tâng bốc tôi.
Ai nấy đều nói.
Thái t.ử gia Triệu Vũ Chi trước giờ chưa từng gần gũi phụ nữ.
Đến cả bạn gái đi cùng cũng chưa từng có.
Rùa
Tôi là người đầu tiên được anh thân mật, cũng là người đầu tiên được chính miệng anh thừa nhận là bạn gái.
Mấy cô tiểu thư và các phu nhân nhà giàu đều tranh nhau kính rượu tôi.
Đùi vịt, đùi gà đều được gắp hết vào bát tôi.
Ép tôi ăn đến căng bụng.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, anh trai gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
“Em gái à, vừa nãy anh cố tình kiếm cớ đi vệ sinh để nhìn giúp em rồi.”
“Thái t.ử gia to lắm, còn to hơn cả tài xế của anh. Chắc chắn không phải hạng vô dụng đâu, cứ mạnh dạn tiến lên.”
Tôi lỡ tay mở loa ngoài.
Triệu Vũ Chi đứng bên cạnh liếc tôi một cái.
Tôi suýt nữa ném luôn điện thoại đi.
Ai ngờ anh chỉ bình thản nói:
“Anh trai em đối xử với em rất tốt.”
Nhắc đến chuyện này, tôi lập tức hãnh diện.
“Tất nhiên rồi. Tôi với anh trai nương tựa vào nhau mà lớn lên.”
Vừa dứt lời...
Bàn tay tôi bỗng được Triệu Vũ Chi nắm lấy.
Bàn tay anh rất lớn, bao trọn bàn tay nhỏ của tôi, mang lại cảm giác vô cùng an tâm.
Tôi dè dặt hỏi:
“À... chuyện lúc nãy trên bàn tiệc, anh nói tôi là bạn gái anh...”
Anh hờ hững đáp:
“Mẹ tôi giục kết hôn dữ quá.”
“Bà bảo nếu tôi còn không chịu yêu đương thì bà sẽ ly hôn với bố tôi.”
“Ồ.”
Tôi biết ngay mà.
Tôi lại chu đáo nói:
“Vậy thì trước mắt cứ công khai như thế đi. Nếu có chuyện gì cần tôi phối hợp, cứ nói bất cứ lúc nào.”
“Không sao đâu.”
“Cũng không cần tăng tiền. Tôi thật lòng muốn giúp anh.”
Triệu Vũ Chi lạnh nhạt đáp:
“Biết rồi.”
Ngày hôm sau...
Lương tháng của tôi tăng lên hai triệu tệ.
Bây giờ...
Tôi chẳng còn thấy anh hung dữ nữa.
Cũng chẳng còn sợ anh.
Nhìn đâu cũng thấy anh thật tốt.
Anh gật đầu.
“Được.”
Một tiếng sau.
Tôi nhận được một tấm séc.
Số tiền ghi trên đó là:
Tám trăm nghìn tệ.
Ba... bao nhiêu cơ?
Tôi dụi mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Rồi bật phắt dậy khỏi ghế sofa.
Đây đâu phải bao nuôi.
Đây rõ ràng là...
Cứu rỗi.
22
Thế là tôi trở thành chim hoàng yến của thái t.ử gia giới thượng lưu Bắc Kinh.
Vốn dĩ tôi nghĩ Triệu Vũ Chi sẽ tìm đủ mọi cách sai khiến, hành hạ tôi.
Biết đâu còn giống trong mấy bộ truyện ngược, bắt tôi nhảy múa mua vui trước mặt đám anh em của anh, hoặc đem tôi tặng cho kẻ thù của mình.
Nhưng sự thật là...
Cuộc sống của tôi lại thoải mái đến bất ngờ.
Triệu Vũ Chi bảo tôi chuyển đến biệt thự của anh ở.
Thế là chúng tôi lại ngày nào cũng dính lấy nhau, tối đến thì cùng "lái xe đêm" trên giường.
Tôi cảm thấy kỹ thuật lái xe của anh tiến bộ hơn trước.
Ngày xưa chỉ biết đạp ga thật mạnh.
Giờ thì biết chuyển số, biết lùi xe vào bãi, biết đỗ xe đủ mọi kiểu...
Tôi nghi ngờ có phải anh lén học được ở người khác không.
Nhưng tôi không dám hỏi.
Có lúc lại cảm thấy mình nghĩ nhiều.
Nếu bên ngoài anh thật sự có người khác thì lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy.
Ngày nào cũng khỏe như trâu, chẳng biết mệt là gì.
Nghĩ mãi không ra, tôi cũng chẳng nghĩ nữa.
Đó đâu phải chuyện mà người lương tháng tám trăm nghìn tệ như tôi cần bận tâm.
Tóm lại...
So với anh, hồi trước tôi b.a.o n.u.ô.i anh đúng là quá nghèo nàn.
Không chỉ khác về giá cả, mà ngay cả môi trường sống cũng khác biệt một trời một vực.
Biệt thự của anh có đầu bếp chuyên nấu đủ tám trường phái ẩm thực, còn có cả đầu bếp làm bánh và barista pha cà phê.
Tôi âm thầm nghĩ.
Có khi anh cố tình tạo ra sự chênh lệch rõ rệt như vậy để khoe của, tiện thể đả kích lòng tự tin của tôi.
Điều duy nhất khiến tôi không được thoải mái là...
Triệu Vũ Chi luôn dẫn tôi theo đến đủ loại tiệc tùng và buổi tụ họp.
23
Tôi chẳng muốn đi chút nào.
Tôi sợ gặp anh trai.
Chuyện giữa tôi và Triệu Vũ Chi, tôi vẫn chưa dám nói với anh ấy.
Ngay cả chuyện tài khoản livestream được mở lại, tôi cũng không bảo là mình giúp.
Tôi sợ anh ấy nóng tính.
Từ nhỏ chúng tôi đã không có bố mẹ.
Anh trai vừa là anh, vừa như cha, luôn che chở tôi lớn lên, việc nặng việc bẩn cũng chẳng bao giờ để tôi động tay.
Cho nên mỗi lần đi dự tiệc, tôi đều cúi gằm đầu uống nước trái cây, chỉ sợ bị lộ mặt.
Đúng là sợ gì gặp nấy.
Hôm đó, tôi đang cúi đầu gặm chiếc đùi vịt quay thì anh trai bước vào.
Anh đen mặt nhìn tôi.
“Anh Đào? Chẳng phải em bảo đi chơi xa rồi sao? Lừa anh à?”
“T... em...”
Chiếc đùi vịt trong tay tôi rơi xuống đĩa.
Tôi run rẩy đứng dậy.
Tôi thật sự không biết phải giải thích với anh trai thế nào.
Chẳng lẽ lại bảo...
Tôi đang làm công việc lương tháng tám trăm nghìn tệ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe thì có vẻ rất tiền đồ.
Nhưng anh trai chắc chắn sẽ đ.á.n.h tôi.
Tôi còn sợ anh ấy cãi nhau với Triệu Vũ Chi, rồi tài khoản livestream lại bị khóa lần nữa.
Từ nhỏ anh trai đã nóng tính.
Hai chúng tôi là anh em sinh đôi khác trứng.
Tôi luôn nghi ngờ lúc còn trong bụng mẹ, anh ấy đã hút hết khí thế của tôi rồi.
Đúng lúc tôi đang vắt óc nghĩ cách chống chế...
Triệu Vũ Chi cầm ly rượu bước tới.
Anh rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi.
“Anh Phó, xin chào. Mấy hôm nay tôi đang định đưa Anh Đào đến thăm anh.”
“Tôi là bạn trai của Anh Đào. Tôi họ Triệu, tên Vũ Chi.”
Rõ ràng anh trai tôi bị dọa cho ngây người.
Cả bàn tiệc cũng ngây người.
Còn tôi thì khác.
Tôi sắp bị dọa c.h.ế.t luôn rồi.
24
Một bữa tiệc giao lưu thương mại...
Cuối cùng lại biến thành bữa tiệc tâng bốc tôi.
Ai nấy đều nói.
Thái t.ử gia Triệu Vũ Chi trước giờ chưa từng gần gũi phụ nữ.
Đến cả bạn gái đi cùng cũng chưa từng có.
Rùa
Tôi là người đầu tiên được anh thân mật, cũng là người đầu tiên được chính miệng anh thừa nhận là bạn gái.
Mấy cô tiểu thư và các phu nhân nhà giàu đều tranh nhau kính rượu tôi.
Đùi vịt, đùi gà đều được gắp hết vào bát tôi.
Ép tôi ăn đến căng bụng.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, anh trai gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
“Em gái à, vừa nãy anh cố tình kiếm cớ đi vệ sinh để nhìn giúp em rồi.”
“Thái t.ử gia to lắm, còn to hơn cả tài xế của anh. Chắc chắn không phải hạng vô dụng đâu, cứ mạnh dạn tiến lên.”
Tôi lỡ tay mở loa ngoài.
Triệu Vũ Chi đứng bên cạnh liếc tôi một cái.
Tôi suýt nữa ném luôn điện thoại đi.
Ai ngờ anh chỉ bình thản nói:
“Anh trai em đối xử với em rất tốt.”
Nhắc đến chuyện này, tôi lập tức hãnh diện.
“Tất nhiên rồi. Tôi với anh trai nương tựa vào nhau mà lớn lên.”
Vừa dứt lời...
Bàn tay tôi bỗng được Triệu Vũ Chi nắm lấy.
Bàn tay anh rất lớn, bao trọn bàn tay nhỏ của tôi, mang lại cảm giác vô cùng an tâm.
Tôi dè dặt hỏi:
“À... chuyện lúc nãy trên bàn tiệc, anh nói tôi là bạn gái anh...”
Anh hờ hững đáp:
“Mẹ tôi giục kết hôn dữ quá.”
“Bà bảo nếu tôi còn không chịu yêu đương thì bà sẽ ly hôn với bố tôi.”
“Ồ.”
Tôi biết ngay mà.
Tôi lại chu đáo nói:
“Vậy thì trước mắt cứ công khai như thế đi. Nếu có chuyện gì cần tôi phối hợp, cứ nói bất cứ lúc nào.”
“Không sao đâu.”
“Cũng không cần tăng tiền. Tôi thật lòng muốn giúp anh.”
Triệu Vũ Chi lạnh nhạt đáp:
“Biết rồi.”
Ngày hôm sau...
Lương tháng của tôi tăng lên hai triệu tệ.
Bây giờ...
Tôi chẳng còn thấy anh hung dữ nữa.
Cũng chẳng còn sợ anh.
Nhìn đâu cũng thấy anh thật tốt.