Gả Xuân Quang - Đào Tô Tử

Chương 9

Hôm nay lại là một ngày nắng đẹp. Vào giờ lành đã định, phủ Dương Bình Hầu mang lễ Nạp Trưng đến phủ Vĩnh Định Hầu. Tiếng cồng chiêng vang rộn khắp ngõ, trăm cỗ xe ngựa nối đuôi nhau dài dằng dặc, hơn trăm gia đinh khiêng sính lễ gồm một trăm chín mươi tám rương tiền sính, cả trăm tấm lụa là, mười gánh bánh trái, hai đôi tam sinh, ba mươi loại hải sản, rượu thịt nhiều vô kể...

Lễ vật này vượt xa quy chuẩn cưới hỏi của một Hầu phủ. Gia tộc họ Thích vậy mà lại hào phóng đến mức này, ngay cả Trưởng công chúa khi xuất giá sính lễ cũng chỉ có hai trăm hai mươi rương. Hàng trăm sính lễ rực rỡ cùng tiếng pháo nổ giòn giã đã khoác thêm một bầu không khí hỉ khí cho mối hôn sự vốn bị người đời xì xào là "chẳng môn đăng hộ đối".

Từ sáng sớm, Chung Gia Nhu đã trang điểm chải chuốt xong xuôi. Nàng diện chiếc áo tay rộng hoa văn mây như ý màu ngó sen, kết hợp cùng chân váy xếp ly màu xanh tuyết. Xuân Hoa và Thu Nguyệt mang chiếc áo bối t.ử thêu hoa mẫu đơn đỏ thắm mới may tới, nàng khẽ giang tay để các a hoàn mặc giúp rồi xoay người đứng trước gương đồng ngắm nghía. Cô gái trong gương dung mạo như hoa như ngọc, da trắng môi đỏ, phong thái vạn phần kiều diễm, chẳng thua kém bất kỳ trang tuyệt sắc giai nhân nào trên thế gian này.

"Đại tỷ!" Chung Gia Uyển hớn hở kéo theo hai muội muội xông vào phòng khuê nữ. Dẫu trước đó chẳng ưa gì tên mã phu Thích Việt kia, nhưng sau khi chứng kiến dàn sính lễ hoành tráng ngoài tiền viện, thái độ của các nàng đã xoay chuyển hoàn toàn.

"Đại tỷ, Đại tỷ, nhà họ Thích mang hẳn một trăm chín mươi tám rương sính lễ tới đấy! Mấy tấm lụa là đẹp mê ly, nhiều hoa văn muội còn chưa thấy bao giờ! Á á, mà đem may áo mới mặc Tết chắc chắn sẽ lộng lẫy lắm!"

"Đại tỷ ơi, Thích Ngũ lang trông bảnh bao lắm, dáng người cao ráo, mặt mũi sáng sủa, hoàn toàn không giống kẻ thô lỗ tí nào đâu!"

Chuyện sính lễ thì Xuân Hoa đã bẩm báo với Chung Gia Nhu rồi. Nàng cũng rất đỗi bất ngờ khi thấy nhà họ Thích khoa trương đến vậy, lại còn thể hiện thành ý nhường ấy, quả thật vô cùng coi trọng phủ Vĩnh Định Hầu.

Còn về phần Thích Ngũ lang... Chung Gia Nhu vẫn chẳng màng gặp hắn. Nàng vẫn còn ghim mãi những lời xách mé của hắn trước đám đông trong bữa tiệc sinh thần Trưởng công chúa.

Nhưng hôm nay là ngày qua lễ, chí ít thì hai nhà cũng phải tương kiến. Chung Gia Nhu bèn bước về phía tiền sảnh.

Lúc này, tiền sảnh đang vô cùng náo nhiệt. Chung Hành Minh đang cười nói vui vẻ với Thích Chấn, còn Vương thị cùng các thím ở nhị phòng, tam phòng đang ríu rít tiếp đón phu nhân Dương Bình Hầu, Lưu thị.

Bên phải Thích Chấn là một thanh niên vóc dáng cao lớn, gương mặt tuấn lãng, đích thị là Thích Việt. Hôm nay hắn diện một bộ trường bào màu đỏ thẫm, đôi môi mỏng mím chặt, kiệm lời vô cùng. Hắn chỉ ngồi một bên nghe Chung Hành Minh, hai vị thúc phụ nhị phòng, tam phòng của nhà họ Chung trò chuyện cùng Thích Chấn, thỉnh thoảng mới gật đầu hùa theo. Cứ định mở lời tham gia câu chuyện là lại bị Thích Chấn lườm cho một cái, thế là lại im bặt, ngoan ngoãn như một con gà con.

Chung Gia Nhu đã tới tiền sảnh nhưng không bước vào ngay mà đứng nép sau tấm bình phong lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hạnh xinh đẹp dừng lại trên người Thích Việt.

Kẻ này... ngoại hình cũng gọi là coi được, thuộc dạng nhìn cũng ưng mắt. Chỉ tội cái mỏ hơi độc, dám công khai nói nàng như thế, cái mã đẹp trai kia cũng bị trừ điểm thê thảm.

Chung Gia Nhu đứng sau bình phong nhìn một lúc cho đến khi Xuân Hoa bước vào bẩm báo: "Bên Sảnh Thanh Cúc Thu Nguyệt đã sắp xếp ổn thỏa, nô tỳ đi mời phu nhân Dương Bình Hầu ngay đây."

Bàn tay trắng trẻo thon dài từ sau tấm bình phong khẽ hạ xuống, Chung Gia Nhu khẽ gật đầu.

Xuân Hoa bước ra tiền sảnh, hành lễ với Chung Hành Minh và Vương thị, rồi quay sang chào vợ chồng Dương Bình Hầu cùng Thích Việt: "Nô tỳ bái kiến Dương Bình Hầu, bái kiến Hầu phu nhân, Thích tiểu công tử."

"Đây là đại nha hoàn hầu hạ con gái ta." Vương thị cười nói với Lưu thị, rồi quay sang hỏi Xuân Hoa: “Cô nương đến rồi à?"

Xuân Hoa chưa kịp mở lời thì bỗng một giọng nam xa lạ hớt hải vọng vào tiền sảnh: "Công tử!"

Người tới là một thị tùng, xông thẳng đến chỗ Thích Việt. Sắc mặt gã vô cùng lo lắng, nhưng chợt nhận ra mình đang thất lễ, lại bị Thích Việt lườm cho một cái, gã vội vàng cúi đầu hành lễ với Chung Hành Minh và Vương thị.

Lúc này Thích Việt mới lên tiếng: "Thúc phụ, thúc mẫu, đây là thị tùng của cháu, không hiểu quy củ, mạo phạm rồi."

Chung Hành Minh xua tay bảo không sao.

Thích Việt đứng dậy xin lỗi, gọi thị tùng ra ngoài sảnh. Chẳng bao lâu sau hắn quay lại, nói nhỏ vài câu vào tai Thích Chấn, Thích Chấn bèn đứng dậy trách mắng: "Sao lại xảy ra chuyện lớn thế này?"

Chung Hành Minh vội hỏi: "Thích huynh, có chuyện gì vậy?"

Thích Chấn giải thích: "Điền trang nhà đệ xảy ra chút chuyện. Dạo này mấy đứa con trai đệ đều không có ở phủ, đành giao toàn quyền cho lao ngũ quản lý."

Ý ông là Thích Việt không thể ở lại, phải đi xử lý công vụ trước. Thích Chấn tỏ vẻ áy náy, gượng gạo nhìn về phía Xuân Hoa vừa bước ra. Đương nhiên ông hi vọng Thích Việt và Chung Gia Nhu sẽ gặp mặt nhau, vun đắp chút tình cảm để hôm nay hai nhà tiến hành nghi lễ Nạp Trưng được suôn sẻ.

Chung Hành Minh hiểu ý, gật đầu hỏi: "Phủ ta có giúp được gì không? Thích huynh cứ lên tiếng."

"Chung đệ à, đệ thật sự thấy hổ thẹn với huynh quá."

Thích Việt cũng hành lễ: "Mong thúc phụ lượng thứ, cháu phải đi xử lý xong việc đã, hôm nay xin thất lễ, ngày mai cháu sẽ đích thân đến tạ tội."

Chung Hành Minh và Vương thị đều nói công việc quan trọng hơn, không cần phải tạ tội gì cả.

Đôi mắt đen nhánh dưới hàng lông mày rậm của Thích Việt điềm tĩnh, đôi môi mỏng mím chặt, hoàn toàn không thấy cái dáng vẻ lông bông thường ngày.

Thích Chấn: "Nhị cô nương đến rồi phải không? Vậy cứ để lão ngũ và nhị cô nương gặp mặt một lát đã, dù sao cũng phải làm xong các lễ nghi cần thiết. Thằng nhãi này đợi thêm một chút cũng được."

Vương thị và Chung Hành Minh đều há miệng định gọi Xuân Hoa đi mời Chung Gia Nhu tới.

Lúc này, Xuân Hoa mới lên tiếng bẩm báo lời vừa định nói: "Bẩm Hầu gia, cô nương nhà chúng ta đang định mời Hầu phu nhân ra hậu viện ngồi chơi. Cô nương không tiện ra gió, lại sợ truyền bệnh cho Hầu gia và phu nhân nên đã chuẩn bị sẵn trà bánh ở hậu viện, nghĩ cách vẹn toàn như thế ạ."

Mọi người trong sảnh đều sững người. Chung Hành Minh và nhị phòng, tam phòng đều biết bệnh phong hàn của Chung Gia Nhu đã khỏi từ lâu rồi.

Lưu thị lại là người phản ứng nhanh nhất, ân cần hỏi: "Nhị cô nương sợ gió sao? Kiểu cứ ra gió là cảm lạnh ấy hả? Quê chúng ta có mấy bài t.h.u.ố.c dân gian hay lắm, để ta về kiếm ít t.h.u.ố.c gửi sang nhé!"

Vương thị cũng kịp hiểu ra, biết Chung Gia Nhu có lẽ không muốn gặp Thích Việt: “Đa tạ phu nhân." Vương thị nói: "Đã vậy thì cứ để Ngũ lang đi xử lý việc quan trọng, ta sẽ cùng phu nhân ra hậu viện. Đợi đến lúc dùng bữa rồi để Ngũ lang và Gia Nhu gặp nhau cũng được. Con gái ta không phải ốm yếu gì đâu, chỉ là nó giữ kẽ, ngại ngùng quá, khiến Thích Hầu và phu nhân chê cười rồi."

Cái sự tránh né này cứ thế được sắp xếp ổn thỏa. Đứng sau bình phong, Chung Gia Nhu nghe thấy Thích Việt đã chắp tay hành lễ xin phép rời đi, còn Vương thị đang dẫn Lưu thị hướng về sảnh Thanh Cúc.

Xuân Hoa quay lại bên cạnh nàng, thì thầm: "Tiểu thư, chúng ta qua đó trước đi."

Chung Gia Nhu bước dọc theo hành lang. Dù nắng đẹp nhưng những cành mai xanh trong sân vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo, tiêu điều. Mùa đông vẫn rét mướt, và ánh mắt tuyệt đẹp của nàng dường như cũng lạnh lùng như mùa đông năm nay.

Hôm nay là dịp quan trọng thế này, nàng còn chưa kịp lên tiếng bảo không muốn gặp Thích Việt thì hắn đã cáo lui rồi sao? Hừ, hi vọng là hắn thật sự có việc khẩn cấp, chứ không phải là không coi trọng người vợ sắp cưới này.

Chung Gia Nhu đến sảnh Thanh Cúc trước. Thu Nguyệt dẫn các a hoàn bày biện xong xuôi trà bánh.

Khi Lưu thị tới, nàng đã đứng đợi sẵn dưới mái hiên, khẽ cúi mi hành lễ vãn bối: "Gia Nhu bái kiến phu nhân. Băng qua hành lang đến đây, phu nhân vất vả rồi ạ. Ngoài trời gió lạnh, mời phu nhân vào trong dùng chén trà nóng."

Lưu thị cười hớn hở xua tay bảo không có gì vất vả. Nhưng khi Chung Gia Nhu ngẩng đầu lên, Lưu thị mới nhìn rõ khuôn mặt nàng, đ.â.m ra ngây người, nụ cười cứng đờ trên môi, quên cả ngậm miệng lại.

"Mời phu nhân ngồi ghế trên." Vương thị cất tiếng cười phá vỡ bầu không khí.

Lưu thị lúc này mới sực tỉnh, ngượng ngùng cười khanh khách hai tiếng. Chung Gia Nhu nhẹ nhàng đỡ tay Lưu thị mời bà ngồi vào ghế trên, rồi tự tay rót trà, cúi mắt dâng lên bằng hai tay. Phong thái của nàng vô cùng đoan trang, cao quý. Đôi tay trắng ngần, thon thả nhẹ nhàng nâng chén trà men đỏ, làm tôn lên màu sứ đỏ tươi tinh xảo và làn da trắng như ngọc.

Thế nhưng, bức tranh đẹp đẽ ấy bỗng dưng chuyển biến một cách kỳ quặc.

Lưu thị giật nảy mình, bật thẳng dậy khỏi ghế.

Chung Gia Nhu ngớ người.

Lưu thị cuống quýt: "Đa tạ đa tạ, khách sáo quá khách sáo quá, người ngồi đi, người ngồi đi."

Chỉ thấy Lưu thị khom lưng bưng chén trà, bất phân xanh đỏ đen trắng cúi gập người hành lễ với Chung Gia Nhu.

Chung Gia Nhu hoàn toàn c.h.ế.t trân. Lão ẩu đứng sau Lưu thị vội vàng hắng giọng ho khan một tiếng. Lão ẩu là người nhà họ Thích đặc biệt mời về để dạy quy củ cho gia đình. Lưu thị vốn dĩ cũng đã học được kha khá, ai ngờ vừa gặp Chung Gia Nhu đã quên sạch bách mọi lễ nghĩa, quên luôn cả việc mình mới là trưởng bối.

Chỉ tại Chung Gia Nhu quá sức xuất chúng. Không chỉ ở nhan sắc, khí chất của Chung Gia Nhu thoát tục tựa như tiên nữ đạp mây bước tới. Dù nàng chỉ đứng yên lặng không nói lời nào cũng tỏa ra vẻ quyền quý bẩm sinh. Lưu thị dạo trước được mời vào cung dự tiệc của Hoàng quý phi, từng diện kiến Hoàng quý phi nên mới biết được thế nào là phong thái quý tộc thực thụ. Vừa rồi liếc nhìn một cái, bà ngỡ như được trở lại cảnh tượng hào nhoáng của bữa tiệc cung đình hôm ấy nên mới buột miệng hành động như vậy.

Lưu thị xấu hổ vô cùng, sợ lại trở thành trò cười. Lão ẩu vội giải vây: "Hầu phu nhân, nhị cô nương đừng chê cười. Phu nhân nhà ta mới học lễ nghi quý tộc Đại Chu, chắc là quá yêu quý nhị cô nương nên mới không giữ lễ tiết như vậy."

Lưu thị vội hùa theo: "Đúng đúng, ta rất mến cô nương này. Các vị xem, Gia Nhu da trắng thịt thơm, xinh đẹp đáng yêu, ta nhìn mà hoan hỉ quá!" Lưu thị ngượng ngùng giải thích với Vương thị: "Phu nhân cũng đừng trách, ta quả thực mới học lễ nghi, vừa rồi đúng là thấy con gái bà cành vàng lá ngọc, khiến người ta không dám vượt lễ, chỉ muốn nâng niu thôi!"

Chung Gia Nhu thấy vô cùng bất ngờ. Người mẹ chồng tương lai này tính tình thật sự rất thẳng thắn.

Lưu thị tên là Lưu Minh Nguyệt, năm nay đã bốn mươi bảy tuổi, dáng người mập mạp, đẫy đà. Làn da bà mang màu lúa mạch vì phơi nắng lâu năm, đôi bàn tay đầy những vết chai sần chứ không mịn màng cao quý như các phu nhân quyền quý. Mặc dù trên mặt đã dặm phấn trang điểm, nhưng màu da ở cổ và nếp nhăn vẫn lệch tông, phơi bày những đặc trưng của một người quen với ruộng đồng. Dẫu vậy, nụ cười của bà trông rất dễ mến, cách nói chuyện cũng chân thành vô cùng.

Lưu thị cười với Chung Gia Nhu, nàng cũng hé môi đỏ mỉm cười lịch sự.

Mọi người lúc này mới nhẹ nhõm, cười nói rôm rả giải vây cho Lưu thị.

Chẳng hiểu sao câu chuyện lại xoay sang bữa tiệc sinh thần của Trưởng công chúa.

Lưu thị vỗ đùi: "Những lời con trai ta nói trong bữa tiệc hôm đó không tính đâu. Gia Nhu con đừng sợ, nhà họ Thích ta đầy người làm việc, con không cần phải nhúng tay vào đâu!"

Vương thị và các vị thẩm mẫu ở nhị phòng, tam phòng vẫn chưa biết Thích Việt đã nói gì hôm đó, còn đang ngơ ngác thì Lưu thị đã hào sảng nói tiếp: "Nhà họ Thích có thiếu gì người đi xúc phân, đâu đến lượt con phải làm mấy việc đó! Con đừng lo, ta tuyệt đối không bắt con phải lội ruộng cấy lúa hay gánh phân đâu!"

Lão ẩu đứng bên cạnh sặc sụa, khụ khụ muốn rách cả cổ họng mới gọi được lý trí của Lưu thị về.

Lưu thị lúc này mới nhận ra mình đã thất lễ, mặt mày ngượng ngùng cực độ.

Chung Gia Nhu thật không biết diễn tả cảm xúc trong lòng mình lúc này thế nào. Chuyện hôn sự của nàng đã không còn đường lui nữa rồi. Lưu thị là một người mẹ chồng tính tình bộc trực, thẳng thắn, có vẻ sau này nàng gả vào phủ Dương Bình Hầu sẽ không bị hà h**p.

Nhưng liệu nàng có thể thích nghi được với một nhà họ Thích như thế chăng?

Mười sáu năm nay nàng sống trong gấm vóc lụa là, người qua kẻ lại toàn là bậc học thức, điệu bộ nhã nhặn, ngày ngày sống trong bầu không khí văn chương thanh lịch. Khoan bàn đến chuyện phải sống cả phần đời còn lại ở nhà họ Thích, chỉ nội việc nghe Lưu thị vài ba câu lại tuôn ra mấy từ ngữ dân dã không bỏ được như hiện tại, nàng cũng đã thấy thật sự chông gai, không biết làm sao để chấp nhận và hòa nhập.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn