Minh Di thấy trong mắt hắn lóe lên sắc lạ, đưa tay với vạt áo hắn, "Gia chủ, vẫn đang phiền vụ án kia ư?"
Bùi Việt chợt tỉnh, nhìn về Minh Di, trên mặt nàng phủ một tầng u ám khó hiểu. Phu nhân tính tình vốn ôn hòa, chưa từng đòi hỏi gì hắn, đại khái là mấy ngày nay quá bận rộn chưa từng ở bên nàng, hôm nay khó được trở về lại tra hỏi tỳ nữ của nàng, chọc nàng không vui.
Trường Tôn Lăng kia nói chuyện không có chuẩn xác, không đáng để so đo. Về cách tra ra manh mối của song thương liên hoa, trong lòng hắn đã có suy tính, giả mạo giống đến như vậy, tất nhiên là đối với vật này biết rất sâu, tra ra cũng không khó. Cứ đợi bên kia Cẩm Y Vệ gặp khó khăn, hắn lại đi thu thập tàn cục.
Bùi Việt lập tức gạt bỏ ý nghĩ, vẫy tay ra hiệu cho Thanh Hòa lui ra, lại hỏi Minh Di: "Nguyệt sự của nàng vẫn chưa dứt, hôm nay lại ra ngoài hứng gió lạnh, có thấy khó chịu không?"
Minh Di thực sự có chút mệt mỏi: "Cũng tạm được, rốt cuộc vẫn không yên tâm với tỷ tỷ, nên không thể không chạy một chuyến."
Bùi Việt nhận ra sự mệt mỏi trong thần thái của nàng: "Ta sẽ đến thư phòng trước, lát nữa sẽ về sớm bên nàng."
Hắn giữ lời hứa, chưa đầy một khắc đồng hồ đã trở về hậu viện, đây là lần về sớm nhất từ trước đến nay. Những lần trước về sớm đều là để... ** *n, hôm nay lại là để sưởi ấm giường cho nàng.
Minh Di có thể cảm nhận được kể từ sau khi cứu hắn ở đảo Quỳnh Hoa, sự tin tưởng của Bùi Việt dành cho nàng ngày càng tăng.
Nghe thấy tiếng hắn bước vào phòng tắm, Minh Di thổi tắt đèn, nằm nghiêng về phía trong nghỉ ngơi.
Hơn một khắc đồng hồ sau, hắn đã trở về phòng trong. Căn phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng mờ nhạt lọt qua từ phòng tắm. Tấm màn the mỏng như khói nhẹ nhàng lay động, trong màn không một tiếng động, Bùi Việt tưởng Minh Di đã ngủ, nhẹ nhàng vén một góc màn. Dưới ánh sáng mờ ảo, mái tóc đen của nàng trải dài trên gối, gương mặt trắng nõn được bao phủ bởi ánh sáng mờ, nghiêng về phía hắn.
Khuôn mặt dịu dàng, yên tĩnh và ngoan ngoãn.
Bùi Việt không chút do dự lên giường, chống tay định dựa vào. Nhưng Minh Di hành động nhanh hơn hắn, gần như theo bản năng chui vào lòng hắn, trán áp sát vào n.g.ự.c rắn chắc của hắn để tìm hơi ấm, thân hình thon dài thu mình lại, gần như không có khe hàng dính sát vào người hắn.
Mấy ngày nay Bùi Việt đêm nào cũng sưởi ấm giường và ngủ cùng, đã khiến nàng hình thành phản xạ cơ thể như vậy.
Bùi Việt cũng như thường lệ ôm c.h.ặ.t nàng, nhưng sau mấy ngày chịu đựng, đêm nay thực sự không chịu nổi nữa. Đầu mũi ngập tràn hương thơm đặc biệt tỏa ra từ người nàng, cánh tay mảnh mai của nàng lười biếng đặt trên eo hắn, tựa như một con rắn quấn quanh thắt lưng, thỉnh thoảng lại sinh ra chút ngứa ngáy lan tỏa khắp vùng da đó.
Lúc này còn sớm, chưa đến giờ hắn nghỉ ngơi, nên Bùi Việt vẫn rất tỉnh táo, tỉnh táo nhận ra mình đang ôm ấp khối ngọc mềm ấm áp này và muốn làm gì. Rõ ràng là không thể kìm nén được nữa, sau khi xác nhận cơ thể nàng đã ấm lên, Bùi Việt đành phải buông tay, nằm ngửa ra, không để nàng dựa vào mình.
Minh Di nhanh ch.óng bị động tác khác thường này đ.á.n.h thức, mơ màng mở mắt, nhìn người chồng có đường nét mờ ảo trong đêm.
"Gia chủ, không ngủ được?"
Giọng Bùi Việt vẫn bình tĩnh, viện cớ: "Đang nghĩ về vụ án..."
Minh Di choáng váng vì bốn chữ này, lẽ nào hắn thực sự nghi ngờ nàng và Thanh Hòa?
Khó khăn lắm mới đưa được Tiêu Trấn vào ngục, không thể để lộ một khe hở nào trong chứng cứ. Vì vậy, Minh Di không do dự dựa vào hắn, lại một lần nữa ôm lấy eo hắn, chui vào lòng hắn, cố gắng chuyển hướng suy nghĩ của hắn: "Mười sáu là tiệc cuối năm của Bùi gia, mấy ngày nay trong phủ có rất nhiều thân tộc, thiếp không quen ai cả, thà rằng gia chủ nói cho thiếp biết, để thiếp có thể ứng phó tốt."
Bùi Việt khổ sở thở dài.
Muốn hỏi thì hỏi, cớ gì phải chui vào lòng hắn.
Hắn đành phải đưa tay đỡ lấy eo nàng, không cho nàng tiến thêm một bước, sợ nàng phát hiện ra điều khác thường của hắn, thật đáng xấu hổ. Sau đó, hắn trả lời theo lời nàng: "Trong số các tộc nhân đến kinh thành, đa phần đều trầm ổn, nàng không phải lo lắng. Duy chỉ có lão thái thái và lão thái gia của tứ phòng và cửu phòng cần cẩn thận ứng phó. Tứ lão thái gia nổi tiếng trong Bùi gia là miệng lưỡi khắc nghiệt, năm xưa ông nội ta chính là bị ông ấy ép rời kinh thành..."
Nói đến đây, hắn chợt nhớ ra ông nội mình bị bài xích khỏi kinh thành vì định ra hôn ước với Minh Di, e rằng Tứ lão thái gia sẽ làm khó Minh Di trong tiệc cuối năm. Bùi Việt liền dặn dò: "Tứ lão thái gia hành sự không mấy để ý đến thể diện của người khác, ngay cả ta, đôi khi cũng bị ông ấy càu nhàu vài câu. Ở trong phủ, nàng tuyệt đối đừng gặp riêng ông ấy, ngày thường hãy theo sát mẫu thân. Nếu thực sự bị ông ấy quấy rầy, ta sẽ dạy nàng một cách, nàng hãy nhắc đến Ngũ phòng lão thái thái..."
Minh Di ngẩng đầu trong lòng hắn: "Đây là nguyên do gì?"
Bùi Việt cười khổ: "Nói ra thì đây là chuyện cũ trong phủ rồi. Tứ lão thái gia và Ngũ lão thái gia năm xưa vốn là anh em ruột. Năm đó Tổ lão thái thái bàn chuyện hôn nhân cho hai người, nghĩ Tứ lão thái gia lớn tuổi hơn nên bàn trước. Nhưng lão thái gia tính tình cố chấp, lúc đi nhất định phải kéo theo Ngũ lão thái gia. Hai anh em đi một chuyến thì gặp rắc rối, đối phương chê Tứ lão thái gia có tướng mặt quá cương cường, không thích ông, ngược lại lại để ý Ngũ lão thái gia. Vốn dĩ cũng không có gì, đổi lại là được. Nhưng ngặt nổi Tứ lão thái gia lại để ý cô gái kia. Lúc đó vì chuyện này, các bậc bề trên đã gây ra một trận khó xử lớn. Đối phương gây sức ép, cuối cùng cô gái vẫn gả cho Ngũ lão thái gia. Tứ lão thái gia vì chuyện này cứ bận tâm mãi, càng khiến tính tình ông trở nên cay nghiệt."
"Bao nhiêu năm trôi qua, chỉ cần nhắc đến Ngũ lão thái thái là có thể khiến ông ấy phải chịu thua. Chuyện này trong tộc không phải là bí mật, mọi người bị ông ấy làm khó, đều dùng cách này để đối phó."
Bùi Việt hành sự vốn trang trọng, chưa từng đem chuyện đùa của bề trên ra nói. Hôm nay cũng là bất đắc dĩ, tài ăn nói của Tứ lão thái gia người thường không chịu nổi. So với việc để Minh Di bị mất mặt, hắn chỉ có thể chọn cách bán đứng tộc lão.
Minh Di chỉ cho rằng mình nghe được một giai thoại, không để trong lòng: "Thật là thú vị."
"Thiếp đột nhiên nhớ có một lần các muội muội nói chuyện với thiếp, nói rằng lúc trước có người ái mộ gia chủ, muốn lấy mà không được, nên đành thôi lấy các thiếu gia khác, hy vọng được ở gần hơn, ngưỡng mộ phong thái của gia chủ."
Bùi Việt chỉ thấy lời nàng nói thật vô căn cứ, giọng nghiêm lại mấy phần:
“Không hề có chuyện đó. Nàng nghĩ ta có thể dung túng chuyện như vậy sao? Ai là người nhiều lời bên tai nàng? Nói cho ta biết, ta nhất định sẽ trừng phạt nàng ta.”
Minh Di không thể bán đứng các muội muội, liền tùy ý đưa tay cào cào hắn:
“Thật không có à? Chàng đừng gạt ta nhé, kẻo đến tiệc cuối năm lại có ‘người quen’ nào đó xuất hiện bên cạnh chàng.”
Bùi Việt thật sự bị nàng chọc cho vừa tức vừa buồn cười, vội đưa tay bắt lấy tay nàng:
“Làm gì có chuyện đó……”
So với lời nói, hắn càng sợ đôi tay lanh lợi của nàng hơn — động tác nhanh như thỏ, hắn hoàn toàn không phải đối thủ. Ngón tay còn chưa chạm được thì nàng đã nhân cơ hội lướt qua cổ, n.g.ự.c, thậm chí cả eo hắn.
Chỉ sơ sẩy một chút thôi là lộ tẩy mất.
Bùi Việt dứt khoát buông xuôi, đưa tay ra trước mặt nàng, ra vẻ chịu thua:
“Ta cũng chẳng phải chưa từng bị nàng làm bị thương, có chăng chỉ là thêm một lần nữa thôi. Dẫu sao ta cũng là phu quân của nàng— nếu nàng nỡ, thì cứ làm đi.”
Minh Di sững người — vợ chồng bao năm, đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn nghiêm túc mà lại biết… giở trò! Nàng suýt hoài nghi mình ôm nhầm người. Mà lạ thay, nàng vốn mềm lòng với kẻ nói ngọt, càng bị hắn như vậy, lại càng chẳng nỡ.
Thế là nàng nắm lấy tay hắn, đặt lên vai mình, để hắn ôm lấy, rồi kề sát bên môi hắn, khẽ nói:
“Ta nào nỡ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng nói kia vừa như trêu, lại vừa như thật, pha lẫn chút nghịch ngợm mà tha thiết.
Cơn ngứa lan vào tận tim hắn, còn đáng sợ hơn bị nàng chọc trên người.
Ngọn lửa khác trong lòng hắn cũng bị nàng khơi dậy.
Vốn đã cố kìm nén, giờ lại như sắp bùng lên.
Bùi Việt hít sâu một hơi, sợ mình không giữ nổi mà làm ra chuyện gì vượt quá, bèn chậm rãi thu tay lại, nghiêng đầu tránh đi, không để môi nàng chạm vào:
“Đừng quậy nữa.”
Tiểu Yêu
Giọng hắn khàn, kìm nén mà trầm thấp.
Minh Di khựng lại.
Hắn là không thích nàng trêu đùa, hay là sợ bị nàng khơi dậy d.ụ.c hỏa?
Dù là thế nào, giờ nàng cũng nên lui về phòng tuyến an toàn.
Nàng nghe lời, buông hắn ra, dịch người sang bên, để hai thân thể tách biệt, rõ ràng như sông và bờ.
Ngay sau đó, gió lạnh bên ngoài len vào khe hở giữa hai người.
Thân thể Minh Di được hắn sưởi ấm, còn đang nóng hổi, nên không thấy lạnh.
Nhưng Bùi Việt thì lập tức thấy hối hận.
Không thể phủ nhận, khi nàng còn tựa sát vào hắn, cảm giác đó thật khiến người mê mẩn.
Nay nàng lùi ra, lòng hắn cũng như bị rút đi một khoảng trống.
Chỉ tiếc, lời đã nói ra, Minh Di đã lùi lại. Đừng nhìn bề ngoài nàng tùy tiện vô tư, trong xương lại là người tỉnh táo biết chừng mực. Nếu giờ hắn gọi nàng lại, nàng nhất định sẽ tìm cách lảng đi.
“Minh……”
Hắn khẽ gọi.
Minh Di lim dim mắt, nửa thức nửa ngủ, nhìn về phía hắn, giọng lười nhác:
“Hửm?” – kéo dài đuôi âm.
Âm điệu ấy nghèn nghẹt nơi cánh mũi, mang theo vẻ hững hờ buông thả, lại mơ hồ gợi cảm. Chỉ một tiếng thôi, cũng khiến Bùi Việt không khỏi nghĩ ngợi — nếu Minh Di là nam t.ử, b.úi tóc đội ngọc quan, khoác áo lam bào, e rằng đã khiến bao thiếu nữ phải si mê.
“Ta… chỉ bảo nàng đừng cào nữa, ngứa lắm.”
Hắn lúng túng tìm cớ cho mình, rồi chủ động nghiêng người, kéo nàng vào lòng. Nghĩ lại khi nãy nàng ghé sát môi, có lẽ là định hôn hắn, mà hắn lại né đi, đúng là thất lễ với thê t.ử.
“Giận à?” hắn khẽ hỏi.
Minh Di vốn chẳng giỏi giận dỗi — cả đời nàng chưa từng làm mình làm mẩy với ai. Ai không nghe lời, nàng đ.á.n.h; còn không nghe, lại đ.á.n.h tiếp, đ.á.n.h đến khi người ta ngoan ngoãn, vừa hận vừa sợ mà chẳng dám cãi. Trường Tôn Lăng chính là ví dụ.
Nhưng chồng thì khác, chồng không thể đ.á.n.h, chỉ có thể dỗ.
Nàng khẽ chạm vào cằm hắn, nhẹ giọng:
“Ta không giận.”
Vừa chạm đã rụt tay, không dám trêu thêm.
Bùi Việt lại càng tin rằng nàng vừa rồi muốn hôn hắn, nên không do dự, ôm lấy gáy nàng, hôn sâu xuống.
Đầu lưỡi nhanh ch.óng tách đôi môi nàng, xâm nhập sâu hơn, chiếm đoạt hương ngọt. So với dung nhan thanh nhã kia, nụ hôn ấy mãnh liệt đến mức khiến người run rẩy. Minh Di cảm giác như hồn mình cũng bị hắn hút mất, xương cốt đều mềm ra.
Hắn hôn dữ dội đến thế, nàng tưởng hắn muốn hơn nữa — bởi ngoài chuyện phòng the, hắn chưa từng hôn nàng như vậy. Nàng sợ lát nữa khó mà kiềm chế, cố đẩy hắn ra, thở gấp nói:
“Gia chủ, thiếp… hôm nay không tiện…”
“Ta biết.”
Hắn nén khát vọng, mỉm cười dịu dàng:
“Ta chỉ muốn hôn nàng thôi.”
Rồi lại khẽ đặt một nụ hôn lên giữa mày nàng, ôm nàng thật c.h.ặ.t.
Sự ái muội chẳng tan, nhưng cũng chẳng thể tiếp diễn.
Hai người cứ thế ôm nhau, chẳng ai nói thêm lời nào.
Minh Di mong kỳ nguyệt sự sớm qua, còn Bùi Việt lại mong ngày mười ba mau tới.
--------------------------------------------------------------------