Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 98: Mứt Táo Tông

Tại đảo Quỳnh Hoa, lầu Vọng Tiên.

Hoàng hậu ban cho Tạ Họa Lâu một chỗ ngồi ngay bên cạnh mình.

Tạ Họa Lâu sở hữu dung mạo mỹ miều, đoan trang, lại xuất thân từ gia đình có truyền thống hiếu học. Nếu như Tạ lão thái phó còn sống, nếu như Tạ gia chưa từng từ chối gả nàng để xung hỷ cho Lục Trạc, thì dẫu năm nay Tạ Họa Lâu đã mười chín tuổi, nàng vẫn sẽ là đệ nhất khuê tú được các danh môn thế gia ở kinh thành tranh nhau cưới hỏi. Thế nhưng trên đời làm gì có nếu như. Mặc dù năm đó việc Tạ lão thái phó qua đời đã khéo léo che đậy lý do Tạ gia từ chối xung hỷ, nhưng ai nấy đều thừa hiểu, Tạ gia chính là không nỡ gả đứa con gái có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn của mình cho một Lục Trạc đang chưa rõ sống chết ra sao.

Nếu đổi lại là người khác, có lẽ họ cũng không nỡ gả, nhưng vì chuyện này lại xảy ra ở Tạ gia, nên các danh môn khác tự nhiên sẽ đứng trên đỉnh cao của lễ pháp đạo nghĩa mà khắt khe chỉ trích họ. Thư hương thế gia cái gì chứ? Rõ ràng trong hoàn cảnh năm đó, dẫu Tạ Họa Lâu không thay lão thái phó chịu tang thì cũng chẳng ai oán trách được nàng, nàng không gả chẳng qua là vì sợ phải chịu cảnh góa bụa mà thôi!

Lại so sánh với việc sau này Ngụy Nhiêu thà chấp nhận chịu tang thay cho Ngụy lão thái thái cũng quyết ý hòa ly với rể hiền rể quý như Lục Trạc, thì ai thật hiếu, ai giả hiếu, chỉ cần nhìn một cái là rõ ngay.

Tiếng tăm của Tạ Họa Lâu từ lâu đã không còn tốt đẹp như trước, chỉ là mọi người chưa từng đem chuyện này ra bàn tán công khai mà thôi.

Hoàng hậu lại càng không đời nào nhận Tạ Họa Lâu làm con dâu của mình, bà ta chỉ đang muốn lợi dụng nàng.

Nếu như Lục Trạc gặp Tạ Họa Lâu, bị sắc đẹp cùng sự đoan trang của nàng làm cho rung động, từ đó từ bỏ một Ngụy Nhiêu năm lần bảy lượt từ chối hắn để chuyển sang cầu hôn Tạ Họa Lâu, thì những lời bàn tán về Ngụy Nhiêu trong kinh thành chắc chắn sẽ xoay chuyển hoàn toàn. Từ việc ngưỡng mộ Ngụy Nhiêu được Lục Trạc si tình theo đuổi, sẽ biến thành lời mỉa mai nàng cố làm ra vẻ để rồi đánh mất một người phu quân tốt như Lục Trạc. Đến lúc đó, tiểu Chu thị và Lệ quý nhân mà biết chuyện, khẳng định sẽ oán hận Lục Trạc đã hại con gái mình biến thành trò cười cho thiên hạ, từ đó sẽ cùng phủ Anh quốc công thề không đội trời chung.

Hoàng hậu cũng chẳng mong Lục Trạc thật sự theo đuổi lại được Ngụy Nhiêu, để rồi sau này hắn biến thành chỗ dựa vững chắc phía sau cho Lệ quý nhân và tứ hoàng tử.

Trái lại, nếu như Lục Trạc thờ ơ với Tạ Họa Lâu, vẫn cứ muốn quấn quýt không rời với Ngụy Nhiêu, vậy thì người mà Lục Trạc đắc tội chính là Tạ gia và Tạ Họa Lâu. Khi đó, Tạ gia cũng sẽ đem lòng căm ghét cả Lục Trạc, Ngụy Nhiêu lẫn bè phái của Lệ quý nhân. Tạ lão thái phó dù đã qua đời, các nam nhi của Tạ gia chức quan cũng không cao, thế nhưng năm người tỷ muội họ của Tạ Họa Lâu đều đã gả vào các nhà danh môn. Chị em tình thâm, kiểu gì họ cũng sẽ ở bên tai nhà chồng mà oán trách, gièm pha mẹ con Ngụy Nhiêu.

Nói tóm lại, hôm nay nếu Hoàng hậu làm mai thành công, Lục Trạc và Tạ Họa Lâu sẽ phải mang ơn bà ta, còn nếu không thành, Hoàng hậu cũng chẳng chịu bất kỳ tổn hại nào.

Ngay từ trước khi phái cung nữ đi truyền gọi Tạ Họa Lâu, Hoàng hậu đã sớm cho người đi gọi Lục Trạc tới.

Về phần Tạ Họa Lâu, nàng hoàn toàn không biết gì về việc này.

Mấy vị phu nhân đang ngồi ở đây, Tạ Họa Lâu cơ bản đều từng gặp qua trong các buổi yến tiệc do nhà mình tổ chức. Khi đó tổ phụ còn sống, nàng vẫn luôn là ứng cử viên con dâu, cháu dâu lý tưởng trong lòng các bậc trưởng bối, đi đến đâu cũng được họ yêu thích ngợi khen. Thế nhưng hôm nay, những lời tán dương kia nghe qua lại chỉ là khách sáo ngoài mặt.

Kỳ thực, Tạ Họa Lâu căn bản không hề muốn tham gia yến tiệc thuyền rồng hôm nay, bao gồm cả hội hoa mẫu đơn hồi tháng Tư vừa qua.

Con gái Tạ gia trước khi xuất giá đều không bước ra khỏi cửa nửa bước, ai nấy đều được nuôi dưỡng nghiêm cẩn nơi khuê phòng. Những nhà có mối quan hệ giao hảo đều biết quy củ dạy con của Tạ gia nên cũng sẽ không tùy tiện gửi thiệp mời cho các cô nương Tạ phủ. Khi tổ phụ còn sống, các quý nhân trong cung chưa từng triệu kiến chị em nàng bao giờ, vậy mà năm nay, Hoàng hậu lại hai lần phá lệ.

Mẫu thân nói, có thể Hoàng hậu đã vừa mắt nàng, muốn chọn nàng làm Cảnh vương phi hoặc Phúc vương phi.

Tạ Họa Lâu liền giải thích rằng nàng đã từng định hôn rồi lại hủy hôn, chuyện đó là không thể nào.

Thế nhưng mẫu thân vẫn ôm hy vọng, vẫn khuyên nàng nên vui vẻ tiến cung. Tạ Họa Lâu quả thực cũng không thể từ chối ý chỉ của Hoàng hậu, đành phải tới đây.

Hôm nay, Hoàng hậu cố tình sắp xếp cho nàng và Ngụy Nhiêu ngồi cùng một chỗ để xem thi đấu.

Lúc này Tạ Họa Lâu đã có câu trả lời cho riêng mình, Hoàng hậu muốn dùng nàng để chèn ép nhuệ khí của Ngụy Nhiêu, thậm chí là của cả Lệ quý nhân.

Tạ Họa Lâu chỉ cảm thấy nực cười. Giờ đây ngoài cái danh đoan trang ra, nàng còn có cái gì để mà áp chế được Ngụy Nhiêu cơ chứ?

Nhưng nàng không thể biểu lộ thái độ ấy ra ngoài, nàng phải tiếp tục giữ vẻ đoan trang, nàng không thể làm bôi nhọ thanh danh nữ nhi của Tạ gia.

Quỳnh Hoa đảo vốn là một hòn đảo nhỏ, lầu Vọng Tiên lại nằm ở vị trí trên cao nhìn xuống. Chẳng bao lâu sau, Tạ Họa Lâu chú ý thấy có cung nhân đang dẫn một vị võ tướng trẻ tuổi, mặc quan bào màu đỏ rực đi dọc theo con đường lót đá xanh hướng thẳng lên lầu. Màu đỏ rực ấy chính là màu chiến bào của tướng sĩ quân Thần Võ, một trong bốn cấm quân triều đình. Mà ngay tại bờ hồ bên kia, đội thuyền rồng của quân Thần Võ cũng đang có mặt ở đó.

Khi vị võ tướng trẻ tuổi ngày một đến gần, Tạ Họa Lâu rốt cuộc cũng nhìn rõ khuôn mặt của hắn.

Trong truyền thuyết, thế tử của phủ Anh quốc công là Lục Trạc vốn có phong thái như thần tiên hạ phàm.

Tim Tạ Họa Lâu bất giác đập nhanh hơn. Nhận ra có ánh mắt đang hướng về phía mình, nàng vội vàng dời tầm mắt, nhìn về phía mấy đội thuyền rồng ở bờ hồ bên kia, nhưng lòng bàn tay đã bắt đầu rơm rớm mồ hôi.

Đối với Lục Trạc, Tạ Họa Lâu vừa ngưỡng mộ, kính trọng lại vừa ôm nỗi áy náy khôn nguôi. Hai người họ từng có hôn ước, vậy mà vào lúc Lục Trạc cần nàng nhất, nàng lại thuận theo ý muốn của cha mẹ mà hủy bỏ hôn sự với hắn. Người ngoài có thể cho rằng việc nàng chịu tang tổ phụ là điều thiên kinh địa nghĩa, nhưng trong thâm tâm Tạ Họa Lâu hiểu rất rõ, cha mẹ là vì lo lắng nàng sẽ phải chịu cảnh góa bụa, không nỡ gả nàng đi mà thôi.

Nếu như ngày ấy nàng kiên quyết gả cho hắn, thì hôm nay, người nữ tử được Lục Trạc mặt dày mày dạn theo đuổi trước mặt bao người, liệu có phải là nàng hay không?

"Thần Lục Trạc, bái kiến Hoàng hậu nương nương, bái kiến Đoan phi nương nương, Hiền phi nương nương."

Bước vào trong đình, Lục Trạc nhìn nhìn thẳng phía trước, hướng về phía Hoàng hậu cùng nhị vị phi tử mà hành lễ.

Kinh thành Lục lang quả danh bất hư truyền. Lục Trạc vừa đứng ở đó, trong lầu Vọng Tiên ngoại trừ Tạ Họa Lâu ra, ngay cả các cung nữ hầu hạ xung quanh cũng không kìm được mà len lén nhìn hắn đắm đuối. Chiếc quan bào màu đỏ rực của quân Thần Võ càng làm nổi bật dung mạo phong lưu, tuấn tú của hắn, chẳng khác nào một vị Thám hoa lang.

Hoàng hậu mỉm cười nói: "Lục lang mau mau miễn lễ."

Lục Trạc gật đầu, thẳng người dậy, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn từ tốn buông xuống.

Hoàng hậu vừa thưởng thức phong thái của Lục Trạc, vừa tỏ vẻ kinh ngạc nói: "Ta còn nhớ rõ ba năm trước, Lục lang đã bằng vào sức một mình mà xoay chuyển bại cục cho quân Thần Võ. Năm nay sao Lục lang lại không tham gia thi đấu nữa?"

Lục Trạc chắp tay đáp: "Quân Thần Võ tinh binh mãnh tướng rất nhiều, hiếm khi mới có cơ hội được thể hiện bản lĩnh trước mặt Hoàng thượng và chư vị nương nương, thần không nên liên tục chiếm mất một suất dự thi."

Đoan phi khen ngợi: "Lục lang thật là có phong độ."

Hoàng hậu gật đầu phụ họa: "Chỉ là đáng tiếc cho chúng ta, vẫn muốn được chiêm ngưỡng lại phong thái năm nào của Lục lang."

Lục Trạc khiêm tốn mỉm cười.

Cuộc đua thuyền rồng vẫn chưa bắt đầu, Hoàng hậu trước tiên nói rõ lý do mời Lục Trạc tới là muốn lát nữa nhờ hắn giảng giải diễn biến trận đấu, sau đó liền trêu ghẹo: "Dạo gần đây Lục lang theo đuổi quận chúa, chuyện này ở kinh thành đã đồn đại xôn xao, đến cả ta ở sâu trong cung cũng nghe thấy rồi, không biết quận chúa đã đồng ý chưa?"

Lục Trạc lộ vẻ hổ thẹn, khẽ lắc đầu.

Hoàng hậu mỉm cười, chỉ tay về phía Tạ Họa Lâu rồi hỏi Lục Trạc: "Lục lang có nhận ra nàng ấy là ai không?"

Lục Trạc đưa mắt nhìn sang hướng đó.

Tạ Họa Lâu không ngờ Hoàng hậu lại đột nhiên dẫn dắt chủ đề lên người mình, còn trực tiếp bảo Lục Trạc nhìn nàng. Trong thoáng chốc, gương mặt nàng đỏ bừng lên, vội cúi đầu né tránh ánh mắt. Sự e lệ ấy lại càng khiến cho dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn của nàng tăng thêm vài phần diễm lệ và phong tình.

Lục Trạc chỉ liếc qua một cái liền thu hồi tầm mắt, cung kính đáp: "Thần không..."

Lời còn chưa dứt, từ trong ống tay áo rộng thênh thang của hắn đột nhiên rơi ra một vật. Hắn nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, cấp tốc giấu ngược lại vào trong tay áo.

Hoàng hậu vô cùng hiếu kỳ, quên luôn cả những lời thoại vốn đã chuẩn bị sẵn từ trước, chăm chăm nhìn vào ống tay áo của Lục Trạc mà hỏi: "Lục lang giấu báu vật gì trong tay áo thế?"

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Lục Trạc tuy có chút ngượng ngùng nhưng cũng không che giấu, thoải mái từ trong tay áo lấy ra một chiếc ống đồng dài khoảng một thước, có chất lượng như một trục cuốn tranh.

"Đây là vật gì vậy?" Hoàng hậu hỏi.

Lục Trạc chưa vội trả lời ngay mà mở chiếc ống đồng ra.

Chiếc ống đồng trông có vẻ tầm thường ấy thực chất được ghép lại từ hai đoạn ống. Lúc này khi mở ra, bên trong lại ẩn giấu một chiếc ống bằng bích ngọc nhỏ hơn. Ở khoảng trống giữa ống đồng và ống ngọc được lót một vòng đá vụn. Ống ngọc cũng có thể tách làm đôi, khi Lục Trạc mở nó ra lần nữa, mọi người liền nhìn thấy trên nửa ống ngọc còn lại có đặt ba chiếc bánh chưng mứt táo* nhỏ xinh bằng một muỗng. Lớp gạo nếp trắng muốt ôm lấy viên mứt táo đỏ mọng ở chính giữa, nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Bánh chưng nhân mứt táo (táo tàu/táo đỏ) là một biến tấu độc đáo của ẩm thực phương Bắc (Trung Quốc), thường được gọi là "mật táo tông" (包蜜枣粽). Món ăn này thay thế phần thịt mỡ truyền thống bằng mứt táo dẻo ngọt, tạo nên hương vị thanh tao, dẻo thơm và rất thích hợp cho người ăn chay.

Đợi mọi người nhìn rõ rồi, Lục Trạc mới đóng ống ngọc và ống đồng lại như cũ, cẩn thận từng li từng tí cất vào trong tay áo, rồi giải thích với Hoàng hậu: "Bẩm nương nương, quận chúa thích ăn bánh chưng mứt táo, thần mới tỉ mỉ chuẩn bị món quà này. Thần nghĩ hôm nay tiến cung biết đâu có thể chạm mặt quận chúa, liền nhân cơ hội dâng tặng lễ vật. Thần không mong quận chúa sẽ hồi tâm chuyển ý, chỉ cầu đổi lấy một ánh nhìn của nàng mà thôi."

Món quà hắn chu đáo chuẩn bị, cùng sự si tình đến mức hạ mình trong từng lời nói, đã khiến cho tất cả nữ quyến có mặt tại đó không khỏi chấn động.

Tạ Họa Lâu buông thõng mi mắt, trong lòng phảng phất như nhìn thấy viễn cảnh triền miên, quấn quýt của Lục Trạc và Ngụy Nhiêu khi cùng nhau đón Tết Đoan Ngọ sau khi thành thân.

Hoàng hậu thì siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay. Việc Lục Trạc phơi bày tình cảm sâu đậm dành cho Ngụy Nhiêu ngay trước mặt bao người thế này, khiến bà ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tác hợp Tạ Họa Lâu cho hắn nữa.

"Nương nương, hôm nay trời nắng nóng, chiếc ống đồng này vừa mở ra thì khí lạnh đã thoát ra ngoài ít nhiều, nếu để lâu sợ rằng bánh chưng sẽ mất ngon. Lúc nãy trên đường đi tới đây, thần có chú ý thấy quận chúa đang ở hiên Nguyệt Chiếu. Xin nương nương thành toàn, cho phép thần mang lễ vật này đến tận tay quận chúa trước."

Hoàng hậu đành phải gượng cười nói: "Đi đi, đi đi! Xem kìa, lòng dạ ngươi đều đã đặt hết lên người quận chúa rồi, lát nữa cũng không cần lên đây giảng giải nữa đâu, kẻo lúc giải thích trận đấu mà mắt cứ nhìn chằm chằm về phía hiên Nguyệt Chiếu."

Mấy vị phu nhân ngồi xung quanh cũng cười phụ họa theo.

Lục Trạc làm bộ dạng hổ thẹn, hành lễ rồi cáo lui.

Hiên Nguyệt Chiếu nằm rất gần lầu Vọng Tiên, tuy không nghe được âm thanh bên kia nhưng hoàn toàn có thể nhìn thấy bóng dáng của Hoàng hậu và mọi người. Khi Lục Trạc rời khỏi lầu Vọng Tiên bước xuống, mấy vị khuê tú ở bên cạnh Ngụy Nhiêu nhất thời lại xôn xao cả lên. Họ vừa len lén dò xét Lục Trạc, vừa không ngừng suy đoán xem hắn đã nói những gì ở trên lầu Vọng Tiên.

Rất nhanh sau đó, Lục Trạc đã dừng lại ở giao lộ dẫn vào hiên Nguyệt Chiếu.

Bên cạnh hắn có cung nhân tháp tùng. Lục Trạc lấy chiếc ống đồng trong tay áo ra, dùng hai tay giao cho vị cung nhân đó, rồi đứng yên tại ngã rẽ, dõi mắt nhìn cung nhân đi về phía Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu đang nhìn ra mặt hồ nên không thấy rõ hành động của hắn, mãi cho đến khi vị cung nhân kia đi tới trước mặt, cung kính nói: "Quận chúa, Lục thế tử nói ngài ấy có chuẩn bị một phần bánh ngọt nhỏ, mời quận chúa hưởng dụng."

Lúc này Ngụy Nhiêu mới quay đầu lại, liếc nhìn Lục Trạc đang đứng ở phía đối diện. Nàng chẳng mấy mặn mà, nhạt giọng phân phó cung nhân: "Mở ra xem thử."

Cung nhân liền bắt chước theo cách làm của Lục Trạc, mở ống đồng ra trước, làm lộ ra chiếc ống bích ngọc được bao quanh bởi một lớp đá vụn.

Chỉ riêng chiếc ống bích ngọc này thôi đã đẹp đến mức khiến mấy vị khuê tú xung quanh phải hít một hơi khí lạnh, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

Đến khi cung nhân mở tiếp ống bích ngọc, để lộ ra ba chiếc bánh chưng mứt táo nhỏ nhắn bên trong, Ngụy Nhiêu, người vốn luôn giữ gương mặt vô cảm từ nãy đến giờ, rốt cuộc cũng khẽ cong khóe môi.

"Thay ta gửi lời cảm ơn đến thế tử." Ngụy Nhiêu đón lấy hộp thức ăn tinh xảo, đầy ý tưởng mới mẻ ấy, mỉm cười nói với cung nhân.

Cung nhân lĩnh mệnh cáo lui.

Lục Trạc vẫn đứng ở giao lộ dõi mắt nhìn theo. Khi thấy Ngụy Nhiêu nở nụ cười và nhận lấy lễ vật của mình, chẳng cần cung nhân quay về báo lại hắn cũng biết món quà này đã tặng đúng ý nàng. Hắn từ xa hướng về phía Ngụy Nhiêu khẽ thi lễ một cái, rồi mỉm cười bước xuống đảo Quỳnh Hoa.

Ngụy Nhiêu tựa mình vào lan can, nhìn bóng lưng cao ráo, tuấn tú của Lục Trạc khuất dần sau những lùm cây hoa trên đảo, lúc này mới thu hồi tầm mắt.

Trong ống ngọc còn chuẩn bị sẵn cả tăm trúc, Ngụy Nhiêu xiên một chiếc bánh chưng mứt táo nhỏ xinh lên, cắn một miếng là vừa vặn.

Lớp gạo nếp dẻo thơm chỉ bọc một màng mỏng bên ngoài, bên trong là một viên mứt táo đã tách hạt, vị ngọt ngào thanh mát vừa vặn hợp với sở thích của Ngụy Nhiêu.

Ba chiếc bánh bé xíu thuần túy chỉ vừa ăn chơi, Ngụy Nhiêu rất nhanh đã ăn xong. Nàng cầm khăn chấm nhẹ khóe môi, mặc kệ ánh mắt hâm mộ lẫn dò xét của mấy vị khuê tú xung quanh, bắt đầu chuyên tâm thưởng thức trận thi đấu phía dưới.

Trận thi đấu kỵ xạ vừa mới bắt đầu thì Tạ Họa Lâu cũng từ lầu Vọng Tiên trở về. Nàng vừa nhìn một cái đã chú ý ngay đến chiếc ống đồng đặt bên cạnh Ngụy Nhiêu.

Tuy vậy, sắc mặt Tạ Họa Lâu vẫn không hề thay đổi, trên môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng.

Thế nhưng, thái độ của các khuê tú khác đối với nàng đã chẳng còn thân thiện như trước nữa. Đến nước này, họ cũng đã nhìn ra, Hoàng hậu cố tình sắp xếp cho Lục Trạc và Tạ Họa Lâu gặp mặt, vậy thì làm sao có chuyện bà ta muốn chọn Tạ Họa Lâu làm Vương phi được nữa? Đáng nói hơn là Lục Trạc rõ ràng đã nhìn thấy Tạ Họa Lâu, người đẹp mà họ luôn nghĩ có thể áp đảo được Ngụy Nhiêu, vậy mà hắn vẫn một lòng si tình với Ngụy Nhiêu. Chuyện này khiến Tạ Họa Lâu mất hết thể diện, mà những kẻ đứng về phía nàng ta cũng tự cảm thấy bản thân bị bẽ mặt theo.

Ngày hôm sau, bầu không khí náo nhiệt của hội đua thuyền rồng trong cung đã truyền tai nhau ra khắp bên ngoài.

Đội thuyền rồng của quân Thần Võ do Lục Nhai dẫn dắt lại một lần nữa đoạt chức quán quân, đội Vệ Dũng trước điện do Thích Trọng Khải dẫn đầu giành vị trí thứ hai, còn Lý Úy suất lĩnh quân Phi Ưng xuất sắc vượt qua quân Long Tương, ngoài dự kiến giành được vị trí thứ ba. Tuy nhiên, điều khiến các phu nhân quyền quý và các vị tiểu thư khuê các bàn tán say sưa nhất, lại là màn chạm trán giữa ba người Lục Trạc, Ngụy Nhiêu và Tạ Họa Lâu.

Trong những cuộc bàn tán ấy, Tạ Họa Lâu hoàn toàn biến thành một bức nền, làm nổi bật lên tình cảm si mê không lối thoát mà Lục Trạc dành cho Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu vẫn thảnh thơi làm Quận chúa của nàng, ung dung nhìn các cung nhân chuẩn bị hành lý để sửa soạn theo thánh giá tiến về hành cung nghỉ mát.

Trong khi đó tại Tạ phủ, Tạ Họa Lâu đóng chặt cửa phòng không chịu ra ngoài, một mình len lén khóc một trận tủi hờn. Nàng không hận Hoàng hậu, không hận Lục Trạc, càng không hận Ngụy Nhiêu, nàng chỉ hận cho số kiếp của chính mình.

Dương thị vô cùng đau lòng cho con gái, bà thầm thề trong lòng, nhất định phải tìm cho con gái một người phu quân còn xuất sắc hơn cả Lục Trạc mới thôi!