Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 91: Muốn Gả Cho Một Nam Nhân Khiến Nàng Vô Cùng Khao Khát

Vào lúc hoàng hôn, Lục Trạc cùng Tứ gia cùng nhau cưỡi ngựa rời khỏi quân doanh của Thần Võ quân. Đi đến nửa đường, hai người đối diện bắt gặp Thích Trọng Khải.

Tứ gia cười cười đầy ẩn ý, liền biết ý phi ngựa đi trước.

Thích Trọng Khải lập tức trừng mắt nhìn Lục Trạc, chất vấn: "Ta nghe nói, hôm qua huynh đi theo suốt một đường từ phủ các huynh để đưa Quận chúa về tận Quận chúa phủ?"

Lục Trạc thấy hắn vẫn còn đang mặc quan phục của Ngự tiền thị vệ, khẽ cười nói: "Huynh vừa mới hạ trực* đã hấp tấp chạy tới tìm ta, chính là vì chuyện này sao?"

* Hạ trực: Hết ca làm việc, hết giờ trực quan trường.

Thích Trọng Khải cũng chẳng có gì mà không dám thừa nhận.

Lục Trạc vừa giục ngựa đi thong thả vừa thản nhiên đáp: "Phải thì đã sao?"

Thích Trọng Khải thúc ngựa bám sát lấy hắn: "Huynh chẳng phải đã nói nàng không thích huynh sao? Vì cớ gì còn muốn quấn quýt chặt lấy, bám đuôi dai dẳng như thế?"

Dựa theo những lời đồn đại mà Thích Trọng Khải nghe được, Quận chúa thậm chí còn ném cả chén trà vào người Lục Trạc, thế mà Lục Trạc vẫn sốt sắng bám theo sau, đây không phải là quấn quýt chặt lấy thì là cái gì?

Lục Trạc mỉm cười, phong thái ung dung tự tại như thể mọi chuyện đã nằm chắc trong lòng bàn tay: "Chân thành chỗ đến, sắt đá không dời.*"

* Chân thành chỗ đến, sắt đá không dời / Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai: Câu thành ngữ ý nói chỉ cần có lòng chân thành, kiên trì tuyệt đối thì chuyện khó khăn đến mấy, dẫu có là lòng dạ sắt đá cũng sẽ bị cảm hóa

Thích Trọng Khải trợn tròn một đôi mắt hổ, rất muốn nhổ vào mặt Lục Trạc một bãi rồi mắng hắn là đang nằm mơ giữa ban ngày. Thế nhưng, khi nhìn gương mặt tuấn mỹ của Lục Trạc đang được ánh chiều tà nhuộm lên một lớp sắc vàng nhạt, trông lại càng thêm phần xuất trần như thiên thần hạ phàm, Thích Trọng Khải liền nghẹn họng không mắng ra lời. Hơn nữa, trong lòng hắn càng lúc càng cảm thấy tự ti, không có chút nhuệ khí nào để tranh giành với Lục Trạc nữa.

Thế nhưng, Lục Trạc trước kia rõ ràng cũng tuấn tú như thế này, tại sao Quận chúa vẫn muốn hòa ly cơ chứ?

Đến nước này rồi thì chẳng còn ai ngu ngốc mà tin vào việc Lục gia đuổi Quận chúa đi nữa. Rõ ràng là Quận chúa đang giận dỗi Lục Trạc, không thèm gả cho hắn nữa thì có!

"Hai người lúc trước rốt cuộc là vì sao lại hòa ly?" Thích Trọng Khải lại hỏi câu hỏi cũ rích mà hắn đã hỏi không biết bao nhiêu lần, "Huynh nói thật với ta đi. Nếu như Quận chúa chỉ là nhất thời giận dỗi huynh, và huynh thực sự có cơ hội cầu xin nàng tha thứ, thì ta sẽ không tranh giành với ngươi nữa."

Lục Trạc thu liễm nụ cười, liếc mắt nhìn Thích Trọng Khải, hắn tự giễu nói: "Kỳ thực ta cũng không biết bản thân liệu còn có cơ hội hay không. Chỉ là ta ngoài nàng không cưới mà thôi. Bất quá, Thích huynh nếu thật sự thích nàng, huynh và ta đều có thể công bằng cạnh tranh. Vô luận ai thua ai thắng, chỉ cần chớ làm tổn thương hòa khí huynh đệ là được."

Lục Trạc không thèm để ý xem có bao nhiêu người muốn tranh giành Ngụy Nhiêu với mình, điều hắn chân chính để tâm duy chỉ có thái độ của Ngụy Nhiêu.

Thích Trọng Khải vò đầu bứt tai: "Huynh vẫn chưa nói cho ta biết rốt cuộc huynh đã làm chuyện gì khiến nàng tức giận bỏ đi cơ mà? Huynh vụng trộm ngủ với nha hoàn bên người, hay là đi dạo thanh lâu bị nàng phát hiện? Nhưng huynh đâu phải loại người như vậy."

Lục Trạc không muốn nói sâu vào chuyện đó, ngược lại lên tiếng nhắc nhở Thích Trọng Khải: "Chính huynh hãy suy nghĩ cho thật kỹ, rồi thăm dò ý tứ của Hầu gia và Phu nhân trước đi. Nếu như bọn họ đồng ý, huynh cứ trực tiếp nhờ bà mối tới cửa cầu hôn. Ta là vì đã mời tổ mẫu hướng nàng cầu hôn nhưng bị từ chối nên mới bất đắc dĩ phải bám đuôi dai dẳng, chứ còn việc cầu hôn đứng đắn thì vẫn nên tuân thủ lễ pháp."

Gái khôn trăm nhà hỏi, chỉ cần những nam nhân hướng Ngụy Nhiêu cầu hôn có gia thế tốt, thì càng có nhiều người tới cửa cầu hôn lại càng chứng tỏ Ngụy Nhiêu ưu tú, tuyệt đối không gây nên lời chỉ trích nào. Giống như hành động hộ tống nàng hôm qua của hắn, tuyệt đối sẽ không gây ra ảnh hưởng xấu nào cho Ngụy Nhiêu, nếu không Lục Trạc sao dám mạo hiểm đắc tội nàng lần nữa? Ngụy Nhiêu ném chén trà vào hắn, chẳng qua là vì bực bội bản thân hắn mà thôi.

Thích Trọng Khải không ngờ Lục Trạc vậy mà lại phóng khoáng như thế, một mặt thì muốn cùng Quận chúa gương vỡ lại lành, mặt khác lại không ngại công bằng cạnh tranh với hắn.

Đã như vậy, Thích Trọng Khải liền không muốn bỏ lỡ cơ hội này!

Nếu Ngụy Nhiêu gả cho Lục Trạc, Thích Trọng Khải sẽ không bao giờ tơ tưởng đến nàng nữa. Nhưng bây giờ Lục Trạc có khi đã chẳng còn cơ hội, nếu hắn không chủ động tranh thủ, chẳng lẽ lại muốn chắp tay thành toàn cho người khác hay sao?

Sau khi trở về phủ, Thích Trọng Khải liền đi tìm phụ thân và mẫu thân để thương lượng.

Bình Tây hầu nghe xong thì tức giận đến mức suýt chút nữa đã vung roi quất thằng con trai: "Ngươi và Thủ Thành là giao tình thế nào, ngươi vậy mà dám có ý đồ cầu hôn người nữ nhân của huynh đệ mình?"

Thích Trọng Khải vội vàng giải thích: "Thủ Thành đã nói rồi, hắn nguyện ý cùng con công bằng cạnh tranh. Phụ thân, là người đã đánh giá thấp lòng dạ của Thủ Thành rồi. Việc này nếu đổi lại con là hắn, con cũng sẽ không để tâm. Người nữ nhân con thích nếu đã không thích con, vậy thì thà gả cho một vị huynh đệ tốt khiến hắn tâm phục khẩu phục, dù sao vẫn còn tốt hơn là gả cho lũ vớ vẩn, tầm thường ngoài kia."

Bình Tây hầu dù sao cũng là võ tướng, đối với những lễ pháp gò bó kia vốn không quá để tâm. Nghe con trai phân tích như vậy, ông liền thấy chuyện này cũng không phải là không thể, ngược lại quay sang nhìn thê tử của mình.

Bình Tây hầu phu nhân vốn đã sớm biết thứ tử của mình có tâm tư với Ngụy Nhiêu. Ban đầu bà vốn không tán thành, thế nhưng nay Ngụy Nhiêu đã được phong làm Quận chúa, sự thiên vị và sủng ái của Nguyên Gia đế dành cho nàng lại quá rõ ràng, mặt khác, thứ tử tuổi tác cũng đã lớn mà cứ bướng bỉnh không chịu thành thân. Nếu như con trai thật sự thích Ngụy Nhiêu đến vậy, hôn sự này mà thành, bà vừa có thể thỏa lòng ngóng trông ôm cháu nội, lại vừa có thể mượn mối quan hệ của Ngụy Nhiêu để lấy lòng Nguyên Gia đế. Tính đi tính lại, đây quả thực vẫn có thể xem là một cọc nhân duyên tốt.

Bình Tây hầu phu nhân liền đi trước một bước, cùng bà mẫu là Thích lão thái thái thương lượng.

Thích lão thái thái sau khi suy nghĩ tỉ mỉ, lại có những cân nhắc sâu xa hơn. Bà quyết định đi tìm Anh quốc công phu nhân để dò hỏi ý tứ trước, bởi lẽ trong lòng bà, việc giữ gìn hòa khí với Lục gia mới là điều quan trọng nhất.

"Trọng Khải muốn cưới Nhiêu Nhiêu sao?" Anh quốc công phu nhân không khỏi kinh ngạc lên tiếng.

Thích lão thái thái mỉm cười, đem toàn bộ cuộc đối thoại giữa Thích Trọng Khải và Lục Trạc kể lại một lượt: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà."

Anh quốc công phu nhân trầm tư một lát, rồi cười nói: "Không giấu gì lão tỷ tỷ, ta cũng vừa mới hướng Nhiêu Nhiêu cầu hôn xong. Thế nhưng Nhiêu Nhiêu trời sinh tính tình phóng khoáng thoải mái, con bé vừa mới lên làm Quận chúa, còn chưa tận hưởng đủ những ngày tháng tiêu diêu tự tại, liền một mực cự tuyệt ta rồi. Bây giờ bên nhà tỷ mà đi cầu hôn, con bé khả năng cũng sẽ không ứng thuận đâu."

Thích lão thái thái đáp: "Nàng mà ứng thuận thì đó là phúc khí của Trọng Khải. Còn nếu nàng cự tuyệt, thì đối với Trọng Khải cũng là chuyện tốt, đỡ cho nó cứ phải vương vấn nhớ thương vô ích."

Anh quốc công phu nhân gật đầu: "Vậy ta liền chờ tin tức tốt của các người. Nhiêu Nhiêu là một cô nương tốt, vô luận là gả cho Thủ Thành hay gả cho Trọng Khải, đối với ta mà nói thì đều xem như phù sa không lưu ruộng người ngoài."

Có được thái độ cởi mở này của bà, Thích lão thái thái hoàn toàn yên tâm ra về để chuẩn bị an bài mọi chuyện.

Đến chạng vạng tối, Anh quốc công phu nhân gọi Lục Trạc tới, thông báo cho tôn tử biết việc Thích gia đang tính đến Quận chúa phủ cầu hôn.

Lục Trạc quả quyết phỏng đoán: "Nàng sẽ không ứng thuận đâu ạ."

Anh quốc công phu nhân nhướng mày: "Sao con lại có thể nắm chắc như vậy? Trọng Khải người ta ngoại trừ nước da có hơi ngăm đen và dung mạo hơi thua kém con một chút ra, thì gia thế lẫn tài cán đều tốt đến mức không có gì để kén chọn cả."

Lục Trạc khẽ mỉm cười: "Thích huynh hoàn toàn chính xác là rất tốt. Thế nhưng, thái độ của trưởng bối Thích gia đối với nàng, lại thua xa người và mẫu thân."

Ngụy Nhiêu là một người vô cùng kiêu ngạo. Sự cự tuyệt của nàng dành cho hắn hoàn toàn đến từ sự khinh thị và xấu hổ, nhục nhã mà hắn từng gieo rắc cho nàng lúc trước. Nhưng năm đó, tại buổi tiệc thuyền rồng trong cung, Ngụy Nhiêu đã ra tay cứu mạng Thích Diệu Diệu, vậy mà Bình Tây hầu phu nhân lại chỉ hời hợt đem một chiếc vòng tay ra làm tạ lễ. Một người như Ngụy Nhiêu, làm sao có thể không thèm để tâm chút nào đến chuyện đó cơ chứ?

Thích gia tới cầu thân, ngoại trừ một mình Thích Trọng Khải là đủ thành khẩn ra, thì tất cả những người khác chẳng qua cũng chỉ là bởi vì Ngụy Nhiêu đã làm Quận chúa mà thôi.

Anh quốc công phu nhân cũng có cùng suy nghĩ với tôn tử, cho nên bà không sợ Thích lão thái thái sẽ tranh giành cháu dâu với mình. Hơn nữa, Anh quốc công phu nhân còn cố ý nói ra cái lý do mà Ngụy Nhiêu đã dùng để từ chối Lục gia lúc trước, như vậy đến khi Ngụy Nhiêu thật sự từ chối lời cầu hôn của Thích gia, Thích lão thái thái cũng đỡ phải lúng túng, không đến mức nghĩ rằng Ngụy Nhiêu vẫn còn đang ghi hận chuyện bọn họ nhục nhã nàng năm xưa.

.

Vào trung tuần tháng hai, Thích gia quả thật đã nhờ bà mối đến Quận chúa phủ cầu hôn.

Ngụy Nhiêu nói không kinh hãi thì là giả. Thích Trọng Khải vậy mà vẫn còn chưa từ bỏ ý định muốn cưới nàng sao?

Trong số những ngoại nam mà Ngụy Nhiêu từng tiếp xúc, Thích Trọng Khải chính là người nhiệt tình và kính trọng nàng nhất. Hắn không hề bận tâm chuyện nàng là thân nữ tử nhưng lại thích cưỡi ngựa bắn cung, ngược lại còn mười phần thưởng thức tính cách ấy của nàng. Hắn say mê mỹ mạo của nàng, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại vô cùng trong sáng, không có lấy nửa phần dung tục, hèn mọn. Hắn thậm chí còn ở ngay trước khi lên chiến trường, lo lắng sốt sắng chạy tới trước mặt nàng để thổ lộ tình ý, dẫu cho cái miệng của hắn có rất đần độn đi chăng nữa.

Thích Trọng Khải có nước da ngăm đen, thân hình lại quá đỗi khôi ngô, vạm vỡ, giọng nói của hắn quá lớn, và ở một vài phương diện thì hắn sống quá mức phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết.

Đây đều là những khuyết điểm của Thích Trọng Khải, thế nhưng lòng chân thành và sự nhiệt tình của hắn dành cho Ngụy Nhiêu quả thật đã từng làm nàng cảm động. Chính vì lẽ đó, năm xưa nàng mới đem Thích Trọng Khải đặt vào vị trí một trong những nhân tuyển lang quân tương lai của mình.

Thế nhưng, người nhà của Thích Trọng Khải lại không thích nàng. Từ Thích lão thái thái, Bình Tây hầu phu nhân cho đến trưởng tẩu Đặng thị của Thích Trọng Khải, bọn họ đều cho rằng nàng mang danh tiếng xấu, chẳng những không xứng gả cho Thích Trọng Khải, mà còn không xứng nhận được sự lễ ngộ cơ bản nhất từ bọn họ.

Ba năm trôi qua, Ngụy Nhiêu so với chính mình năm mười lăm tuổi không có bất kỳ thay đổi nào. Nàng vẫn vô tư vô lo, tự do tự tại, vẫn không phải là một vị thục nữ đoan trang quy củ. Điều duy nhất có thể khiến cho Thích lão thái thái và những người kia thay đổi thái độ, chính là cái danh phận Quận chúa của nàng hiện tại, là sự thiên vị và sủng ái của Nguyên Gia đế dành cho nàng mà thôi.

Như vậy, nếu sau này nàng thật sự gả cho Thích Trọng Khải, liệu Thích lão thái thái và những người kia có lại lên mặt mẹ chồng bà nội*, yêu cầu nàng phải làm một người con dâu tam tòng tứ đức, đúng mực quy củ hay không? Nàng đúng là có thể sống ở Quận chúa phủ, nhưng đợi đến lúc nàng sinh con đẻ cái, các nữ quyến Thích gia liệu có chạy tới để chỉ tay năm ngón, can thiệp vào cuộc sống của nàng hay không?

Và điều quan trọng nhất chính là: Ngụy Nhiêu cũng không hề thích Thích Trọng Khải.

Nếu là vào cái lúc nhất định phải chọn một người để gả, thì tấm chân tình của Thích Trọng Khải quả thực vô cùng đáng quý. Thế nhưng vào lúc chẳng hề sốt ruột chuyện lấy chồng như bây giờ, Ngụy Nhiêu tuy biết rõ Thích Trọng Khải thật lòng thích nàng, nhưng bản thân nàng lại không có chút cảm giác nào với hắn, hoàn toàn không có cái kiểu mặt đỏ tim đập, một ngày không gặp liền âm thầm nhớ nhung da diết như trong các cuốn thoại bản vẫn thường viết.

Ngụy Nhiêu đã từng vì lợi ích quan hệ mà gả đi một lần, nếu như còn có lần thứ hai, nàng hy vọng bản thân sẽ gả cho một người nam nhân khiến nàng vô cùng khát khao, người ấy sẽ nhiệt tình theo đuổi nàng, và nàng cũng sẽ vì người ấy mà cõi lòng vui sướng, rộn ràng.

Ngụy Nhiêu khách khí tiễn bà mối ra về, lý do từ chối cũng không khác biệt là mấy so với lúc nàng khước từ Anh quốc công phu nhân.

Kết quả này khiến Thích lão thái thái và Bình Tây hầu phu nhân cảm thấy rất đỗi ngoài ý muốn. Dù sao điều kiện của Thích Trọng Khải tốt như vậy, Ngụy Nhiêu chỉ là một vị Quận chúa từng hòa ly một đời chồng, vậy mà lại nỡ lòng từ chối sao?

Bất quá, việc bọn họ nguyện ý tới cầu hôn vốn thuần túy là vì thương tình Thích Trọng Khải khổ sở cầu xin, chứ bản thân cũng chẳng phải thật lòng hài lòng với Ngụy Nhiêu. Cho nên hôn sự không thành, hai vị trưởng bối cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ khuyên Thích Trọng Khải mau chóng hết hi vọng.

Trái tim Thích Trọng Khải lúc này xem như đã vỡ vụn thành trăm mảnh.

Lục Trạc làm Ngụy Nhiêu tức giận, Ngụy Nhiêu từ chối Lục Trạc là chuyện đương nhiên, thế nhưng hắn đâu có đắc tội gì với nàng cơ chứ?

Thích Trọng Khải không cam lòng, thúc ngựa chạy thẳng đến trước cổng Quận chúa phủ, cầu kiến Quận chúa.

Quận chúa phủ hiện tại chỉ có một mình Ngụy Nhiêu là nữ chủ nhân, nàng không cho Thích Trọng Khải vào cửa, mà tự mình đeo mạng che mặt bước ra ngoài gặp hắn.

Thị vệ cùng đám nha hoàn đều biết ý tránh ra thật xa.

Thích Trọng Khải đứng dưới bậc thềm trước cổng phủ, hắn phải ngửa đầu lên thì mới nhìn thấy được đôi mắt của Ngụy Nhiêu. Điều làm hắn ngoài ý muốn chính là, trong đôi mắt mỹ lệ ấy không hề có nửa phần chán ghét hay vứt bỏ, ngược lại còn đang chứa đựng ý cười.

Thích Trọng Khải ngẩn ngơ cả người, lắp ba lắp bắp hỏi: "Quận chúa, nàng... nàng từ chối lời cầu hôn của ta, không phải là vì chán ghét ta sao?"

Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Sao có thể chán ghét chứ? Ta đã nói từ sớm rồi, trong lòng ta luôn xem Nhị gia là bằng hữu. Ta và Nhị gia tính tình hợp nhau, có cơ hội ta vẫn nguyện cùng Nhị gia cưỡi ngựa săn bắn. Thế nhưng, bằng hữu thì vẫn là bằng hữu, ta đối với Nhị gia hoàn toàn không có tình cảm nam nữ, cho nên đành phải phụ tấm chân tình này của Nhị gia, xin Nhị gia chớ có trách ta."

Thích Trọng Khải lúc này như mới vỡ lẽ: "Cho nên, vô luận là ta có tặng nàng bao nhiêu lễ vật, vô luận là ta có tìm cách lấy lòng nàng thế nào đi chăng nữa, nàng cũng sẽ không bao giờ cân nhắc đến chuyện gả cho ta sao?"

Ngụy Nhiêu gật đầu khẳng định: "Đúng vậy, chính là như vậy. Nhưng nếu sau này Nhị gia có gặp phải khó khăn gì, chỉ cần nằm trong tầm khả năng của ta, ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ."

Đây chẳng phải chính là tình bằng hữu, tình huynh đệ chí cốt sao?

Thích Trọng Khải không biết bản thân nên khóc hay nên cười nữa.

Mỹ nhân mà mình thầm thương trộm nhớ bao lâu nay rốt cuộc chỉ xem mình là huynh đệ, chuyện này mà truyền ra ngoài thì quả thật có chút mất mặt. Thích Trọng Khải uể oải, ủ rũ mất mấy ngày liền. Cũng may là đám thị vệ Ngự tiền đều không ai dám cả gan đến trêu chọc vị Thống lĩnh của bọn họ.

Ngày hôm đó, Thích Trọng Khải vừa mới hạ trực bước ra khỏi cửa cung, liền trông thấy Lục Trạc đang cưỡi ngựa đứng chờ ở bên ngoài. Trên khuôn mặt tuấn mỹ kia mang theo một nụ cười mỉm, khiến hắn càng nhìn lại càng thấy ngứa mắt.

"Huynh đã sớm biết Quận chúa sẽ không đáp ứng ta rồi, đúng không?" Thích Trọng Khải xông lên, vung một quyền về phía Lục Trạc.

Lục Trạc khéo léo nghiêng người né tránh, đưa tay đè chặt cánh tay thép của hắn xuống, hiếu kỳ hỏi: "Nàng đã nói gì với huynh vậy?"

Thích Trọng Khải là người dám làm dám chịu, thua liền nhận, thản nhiên đáp: "Quận chúa nói, nàng chỉ xem ta là bằng hữu huynh đệ mà thôi."

Lục Trạc nghe vậy, thần sắc trong mắt hơi tối lại.

Nàng ít nhất vẫn còn nguyện ý làm bằng hữu với Thích Trọng Khải. Còn đối với hắn, sợ rằng đến một cái liếc mắt khinh miệt nàng cũng chẳng buồn bố thí.