Vì phải dẫn theo hơn tám trăm tân binh đi bộ, lại thêm việc giữa hè gặp phải hai trận mưa lớn, đoàn người Ngụy Nhiêu hồi kinh vậy mà phải mất tới nửa tháng trời.
Xe ngựa xóc nảy, việc vội vã tránh mưa vất vả không lời nào diễn tả hết, nhưng nhờ trì hoãn lâu như vậy, vết thương của Lục Trạc ngược lại đã lành đến bảy tám phần. Cũng may là hai mũi tên bắn trúng hắn không tổn thương đến gân cốt, bản thân hắn lại mang theo thuốc trị thương thượng hạng, mỗi ngày đều đặn bôi ba lần. Lúc tiến vào kinh thành, Lục Trạc hiên ngang ngồi trên lưng ngựa, gương mặt tuấn tú như ngọc, khiến bách tính tranh nhau vây xem.
Tính ra, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc đã rời kinh thành tròn ba tháng.
Hai vợ chồng vừa về đến phủ Anh Quốc Công đã nhận được sự đón tiếp nhiệt tình của mọi người trong phủ.
Anh Quốc Công phu nhân đưa mắt quan sát gương mặt của đôi vợ chồng trẻ trước tiên. Thế nhưng cả hai người này đều là những kẻ am hiểu diễn trò, Anh Quốc Công phu nhân nhìn mãi cũng không ra sau ba tháng xa cách, giữa hai đứa trẻ rốt cuộc có tiến triển gì đáng mừng hay không.
Mẫu thân của Lục Trạc là Hạ thị thì lén liếc nhìn bụng của Ngụy Nhiêu vài lần, thấy vẫn phẳng lặng như cũ, nhưng nghĩ lại, biết đâu là do mới mang thai tháng đầu nên chưa rõ?
Lục Trạc bị Anh Quốc Công gọi đi hỏi chuyện, Hạ thị liền lấy lý do đau lòng con dâu vất vả, kéo tay Ngụy Nhiêu muốn đưa nàng về Tùng Nguyệt Đường nghỉ ngơi.
Trên đường đi, Hạ thị bảo bọn nha hoàn đi theo phía sau một khoảng xa, rồi mỉm cười chia sẻ trước với Ngụy Nhiêu một tin vui: "Tứ thẩm của các con có thai rồi, đầu tháng vừa mới bắt mạch chẩn đoán ra, Lão phu nhân vui mừng đến mức phát thêm một tháng bổng lộc cho tất cả người hầu trong phủ."
Ngụy Nhiêu có mối quan hệ rất tốt với Tứ phu nhân, thậm chí chuyện tốt của Tứ gia và Tứ phu nhân còn có một phần công lao của nàng. Nghe được tin này, Ngụy Nhiêu quả thực rất vui mừng, hèn chi vừa rồi lúc gặp mặt ở sảnh đường, trông Tứ phu nhân có vẻ hơi ngượng ngùng.
Trong lúc Ngụy Nhiêu còn đang hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Tứ phu nhân, Hạ thị đã nhỏ giọng ném cho nàng một câu hỏi: "Nhiêu Nhiêu thì sao rồi, gần đây buổi sáng có cảm thấy buồn nôn chút nào không?"
Ngụy Nhiêu kịp phản ứng, lúng túng đáp: "Không có ạ... Mẫu thân, Thế tử vừa đến Cẩm Thành liền đi tuyển binh, tiếp sau đó là đi huấn luyện tân binh. Không tính thời gian đi đường ăn ở trên xe ngựa thì tại Cẩm Thành, con và Thế tử chỉ có năm sáu đêm ở cùng một chỗ thôi, lúc chàng ấy huấn luyện tân binh đều ở lại trong quân doanh cả."
Sắc mặt Hạ thị trong nháy mắt trở nên vô cùng đặc sắc, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó vẫn là kinh ngạc!
Nhi tử của bà cứ thích huấn luyện tân binh đến vậy sao? Một nàng dâu mỹ miều, nũng nịu như thế này, vậy mà nhi tử có thể nhẫn tâm bỏ mặc nàng một mình ở Cẩm Thành?
Hạ thị thật sự muốn tức chết vì đứa con trai này, nhưng giờ phút này bà vẫn phải lên tiếng an ủi con dâu: "Ủy khuất cho Nhiêu Nhiêu rồi. Thủ Thành từ nhỏ đã được đưa vào quân doanh, đã quen với việc mọi chuyện đều lấy quân lệnh làm đầu. Quốc công gia lệnh cho nó đi tuyển binh, nó liền không dám có nửa điểm phân tâm. Bây giờ các con trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi, từ nay về sau ngày ngày đều ở bên nhau."
Ngụy Nhiêu ngại ngùng mỉm cười.
Bên kia, Lục Trạc đang bẩm báo với Anh Quốc Công về tình hình của nhóm tân binh này. Chuyện về đám thích khách đã được hắn giấu đi, quyết định tự mình âm thầm điều tra chứ không muốn để lão gia tử phải lo lắng.
Hắn vừa bước ra ngoài liền bị Anh Quốc Công phu nhân gọi tới.
Anh Quốc Công phu nhân đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi: "Ở cùng nhau suốt ba tháng trời, con và Nhiêu Nhiêu có tiến triển gì không?"
Lục Trạc trầm ngâm một lát, cụp mắt xuống đáp: "Cũng coi như là có ạ, tôn nhi là thật tâm muốn cùng nàng làm phu thê."
Anh Quốc Công phu nhân nhướng mày: "Chút chân tình đó của con thì có tác dụng gì? Nhiêu Nhiêu có nguyện ý thật lòng gả cho con không?"
Sắc mặt Lục Trạc thoáng hiện vẻ ngượng ngập.
Anh Quốc Công phu nhân còn có điều gì không hiểu nữa chứ?
Nghe lời nói này của tôn tử mà xem, cái gọi là "tiến triển" chẳng qua là vì bản thân nó thực lòng muốn cưới người ta. Ý của câu này nghĩa là trước khi xuất phát đi Cẩm Thành, nó vẫn chưa thực sự muốn đoạn tình duyên này chứ gì? Ôm giữ thái độ như thế, tôn tử làm sao có thể đối tốt với Ngụy Nhiêu cho được? Ngụy Nhiêu đâu phải kiểu người chịu thua thiệt, bị tôn tử bắt nạt rồi chỉ cần tôn tử lấy lòng vài câu là sẽ vui mừng khôn xiết sà vào lòng nó. Đừng nói là Ngụy Nhiêu, ngay cả bản thân Anh Quốc Công phu nhân thời trẻ, dù không khuynh quốc khuynh thành đến mức có tư cách khinh miệt nam nhân như Ngụy Nhiêu, bà cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận một kẻ đã năm lần bảy lượt bắt nạt mình.
"Nếu con đã thật lòng muốn cưới, vậy thì tự mình nghĩ cách dỗ dành cho Nhiêu Nhiêu hồi tâm chuyển ý đi. Ta lớn tuổi rồi, lười xen vào chuyện của các con nữa."
"Vâng, tôn nhi đã biết nên làm thế nào rồi."
.
Sau một ngày đến đại doanh Thần Võ quân để bàn giao công việc, hôm sau Lục Trạc tháp tùng Ngụy Nhiêu về phủ Thừa An Bá để thăm hỏi Ngụy Lão thái thái.
Xe ngựa vừa dừng lại trước cửa phủ Thừa An Bá, đúng lúc một vị đại phu đang dẫn theo tiểu đồng đeo hòm thuốc từ bên trong đi ra.
Trong lòng Ngụy Nhiêu thắt lại, Bích Đào đã nhanh chóng chạy đến, hỏi thăm vị đại phu xem trong phủ có người nào bị bệnh.
Vị đại phu già nhìn Ngụy Nhiêu, khẽ thở dài một tiếng, không biết đã nói gì với Bích Đào.
Ngụy Nhiêu nhìn vào ánh mắt của đại phu liền đoán được người bệnh chính là tổ mẫu, nàng bỏ lại Lục Trạc phía sau, vội vã chạy thẳng về phía Chính Xuân Đường.
Tại Chính Xuân Đường, Ngụy Lão thái thái đã ngã bệnh được ba bốn ngày nay. Thân thể bà vốn không được khỏe mạnh cho lắm, nhất là đôi chân, mùa hè trời râm mát đổ mưa thì đau nhức, mùa thu đông lạnh giá lại càng buốt xương. Đau một chỗ kéo theo cả người mệt mỏi, toàn thân chỗ nào cũng có bệnh tật, nếu không thì sao bà lại trông già yếu hơn Thọ An Quân nhiều đến thế?
Lần này phát bệnh vô cùng đột ngột. Buổi sáng lúc rời giường, Ngụy Lão thái thái vừa đứng lên thì hai bên đầu gối đã đau đớn thấu xương. Tiếp sau đó, bà chỉ có thể nằm liệt trên giường. Giữa mùa hè oi bức mà bà vẫn phải đắp hai lớp chăn dày để bọc kín đôi chân, bên dưới thì lạnh toát còn mặt mũi thì nóng bừng. Thân thể có bệnh khiến khẩu vị cũng kém đi, mắt thấy bà gầy rộc hẳn đi trông thấy.
Căn bệnh này tuy không ngay lập tức tước đi mạng sống của Ngụy Lão thái thái, nhưng sống mà phải chịu tội như vậy, hơn nữa bà tuổi tác đã cao, bị bệnh tật giày vò, chẳng biết lúc nào sẽ không chịu đựng nổi nữa.
Trước mặt Lục Trạc và Ngụy Nhiêu, đại bá mẫu của Ngụy Nhiêu là Quách thị vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói.
Ngụy Nhiêu ngồi bên đầu giường của tổ mẫu, nắm lấy bàn tay gầy gộc khô khốc như củi tạ của bà, nước mắt từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống.
Ngụy Lão thái thái mỉm cười trêu nàng: "Khóc cái gì mà khóc, chân của tổ mẫu vốn luôn như vậy, con cũng đâu phải không biết. Mấy hôm trước trời đổ mưa nên mới nghiêm trọng hơn thôi, sắp tới chỉ cần nắng ráo vài ngày là tổ mẫu lại có thể xuống đất đi lại được rồi."
Ngụy Nhiêu không tin, nàng tin vào đôi mắt của chính mình hơn. Lúc nàng theo Lục Trạc đi Cẩm Thành, sắc mặt của tổ mẫu vẫn còn rất tốt, vậy mà giờ đây đã tiều tụy đến mức nào rồi?
Ngụy Nhiêu từ nhỏ đã không có phụ thân, không lâu sau mẫu thân lại tiến cung nên hiếm khi được gặp mặt. Chính tổ mẫu và ngoại tổ mẫu đã dành cho nàng tình yêu thương còn hơn cả phụ mẫu ruột thịt. Một trong hai vị lão nhân sinh bệnh, Ngụy Nhiêu đều cảm thấy khó chịu, lo lắng hơn cả khi cha ruột mẹ ruột của mình bị ốm.
Ngụy Nhiêu bảo Lục Trạc về phủ trước, nàng muốn ở lại phủ Thừa An Bá thêm vài ngày để tận hiếu bên giường tổ mẫu.
Lục Trạc hiểu rất rõ tình cảm tổ tôn sâu nặng giữa Ngụy Nhiêu và Ngụy Lão thái thái. Việc nàng và hắn làm phu thê hờ nàng cũng giấu kín Ngụy Lão thái thái, thà rằng một mình chịu đựng đầy bụng uất ức chứ quyết không chịu khóc lóc kể lể trước mặt trưởng bối thân cận nhất, tất cả chính là vì tấm lòng hiếu thảo của nàng.
Lục Trạc một mình trở về phủ Anh Quốc Công, đem chuyện Ngụy Lão thái thái ngả bệnh thưa lại với trưởng bối nhà mình.
Anh Quốc Công phu nhân nghe vậy liền dẫn theo Hạ thị đến phủ Thừa An Bá thăm hỏi Ngụy Lão thái thái.
Lục Trạc mỗi ngày sau khi rời quân doanh trở về cũng đều ghé qua đây để thỉnh an Ngụy Lão thái thái.
Ngụy Lão thái thái một mặt thì vui mừng, mặt khác lại thấy áy náy băn khoăn. Cháu gái dù sao cũng đã xuất giá, cô nương đã gả đi thì phải lấy nhà chồng làm trọng. Cho dù là con dâu về nhà đẻ hầu hạ mẫu thân ruột, truyền ra ngoài cũng sẽ bị người đời nghị luận. Sẽ chẳng có ai khen ngợi nàng dâu như vậy là hiếu thuận, người ta chỉ nói nàng thiên vị nhà ngoại, bỏ mặc nhà chồng không màng tới.
Cưới vợ cưới hiền, một cô nương lúc chưa xuất giá hiếu thuận với trưởng bối là hiền, sau khi xuất giá hiếu thuận với trưởng bối nhà chồng cũng là hiền. Nhưng nếu bỏ mặc trượng phu, bà mẫu để chạy về nhà đẻ chăm sóc người thân bên ngoại thì chính là không hiền, chẳng nhà chồng nào vui vẻ khi cưới một nàng dâu như thế.
"Về đi, mau về đi con, không thể vì Lão phu nhân nuông chiều mà con lại không biết phép tắc như vậy." Ngụy Lão thái thái liên tục xua tay đuổi Ngụy Nhiêu về.
Ngụy Nhiêu không nỡ rời đi.
Đại nha hoàn Phỉ Thúy quỳ xuống, viền mắt đỏ hoe nói: "Thiếu phu nhân thực lòng thương xót Lão thái thái, nhưng người vẫn nên về sớm một chút đi ạ. Người cứ như thế này, Lão thái thái lúc nào cũng lo nghĩ không yên, lại càng không thể tĩnh dưỡng cho tốt được."
Ngụy Nhiêu biết rõ tính khí cố chấp của tổ mẫu, không còn cách nào khác, nàng chỉ đành chờ đến chạng vạng tối khi Lục Trạc tới thăm bệnh thì cùng hắn trở về phủ Anh Quốc Công.
Thế nhưng nàng không thể buông bỏ được nỗi lo lòng dành cho tổ mẫu. Nàng từ lâu đã chẳng màng đến cái danh tiếng hiền thục hay không nữa rồi. Theo lời đại phu nói, tổ mẫu chẳng biết sẽ ra đi lúc nào, nàng thà rằng không cần hư danh hiền hậu cũng muốn được ở bên cạnh bầu bạn với tổ mẫu nhiều hơn.
Vậy nên mỗi tháng, Ngụy Nhiêu đều sẽ về phủ Thừa An Bá ở lại vài ngày, đầu tháng đi một chuyến, giữa tháng lại đi một chuyến.
Anh Quốc Công phu nhân cũng không hề gò bó hay cấm đoán nàng. Khi có ngoại nhân đến phủ Anh Quốc Công làm khách, cố ý ở trước mặt bà dò hỏi sao không thấy bóng dáng của Thế tử phu nhân đâu, Anh Quốc Công phu nhân ngược lại còn hết lời khen ngợi Ngụy Nhiêu hiếu thảo. Khách khứa biết điều thì thôi, nhược bằng kẻ nào còn muốn châm chọc chia rẽ, Anh Quốc Công phu nhân sẽ lập tức mượn cớ thân thể khó chịu rồi sai người tiễn khách thẳng tay.
Ngược lại, không có ai dám đến trước mặt Lục Trạc bàn tán ra vào điều gì. Thêm vào đó, việc hắn thường xuyên tới lui thăm hỏi Ngụy Lão thái thái lại càng giúp hắn thắng được một làn sóng khen ngợi từ dân chúng. Nói đến cũng thật kỳ lạ, cùng là một sự việc mà lời ra tiếng vào nơi đầu đường cuối ngõ lại chia làm hai phái rõ rệt, một bên thì trách cứ Ngụy Nhiêu không biết tiết chế, quá thiên vị nhà đẻ, bên còn lại thì hết lời tán dương Lục Trạc sủng ái thê tử, kính trọng và hiếu thuận với tổ mẫu của nhạc gia.
Mùa hè oi ả qua đi, gió thu se lạnh tràn về, nhưng bệnh tình của Ngụy Lão thái thái vẫn không có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp. Lão thái thái gầy rộc đi, người nhỏ thó nằm lọt thỏm trong chăn, nếu không đi đến tận bên giường thì thậm chí còn chẳng nhận ra có người đang nằm ngủ ở đó.
Trong lòng Ngụy Nhiêu lo buồn khôn xiết, còn Đại bá mẫu Quách thị lại lòng nóng như lửa đốt, muốn mau chóng định đoạt một mối hôn sự cho nữ nhi Ngụy Thiền. Nếu không tính kỹ, một khi Ngụy Lão thái thái qua đời, việc cưới xin của nữ nhi sẽ phải trì hoãn lại vì chịu tang. Người ta như Tạ lục cô nương có danh tiếng Đệ nhất tài nữ và Đệ nhất mỹ nhân kinh thành hộ thân, dù có chậm trễ hai ba năm cũng không lo không gả được vào hào môn, chứ nữ nhi của bà thì không có được cái phúc phận đó.
Cũng may, Ngụy Thiền có một người tỷ tỷ ruột đang làm Đoan Vương phi, còn đường muội Ngụy Nhiêu thanh danh dù không tốt nhưng cũng đã gả cho Thế tử của phủ Anh Quốc Công. Cuối tháng tám, Quách thị rốt cuộc cũng định được một mối làm ăn tốt cho Ngụy Thiền, nhà trai là một đệ tử thế gia sắp sửa điều nhiệm đi nơi khác làm Tri châu. Lý do này đưa ra vô cùng hợp lý, đến cuối tháng mười, Quách thị lấy danh nghĩa Ngụy Lão thái thái mong mỏi được tận mắt nhìn thấy cháu gái xuất giá, tổ chức một đám cưới vô cùng náo nhiệt để gả Ngụy Thiền đi.
"Gả đi được như vậy là tốt rồi, tỷ muội các con đều đã có nơi có chốn, tổ mẫu cũng an tâm." Ngụy Lão thái thái vui mừng nói.
Ngụy Nhiêu một mặt hầu hạ tổ mẫu dùng thuốc, một mặt nói: "Đại ca còn chưa cưới thê tử, còn một nỗi lo nữa cho người sầu muộn đấy, làm sao mà an tâm ngay được."
Ngụy Lão thái thái bật cười, tôn tử thì bà không lo, năm nay nó mới vừa tròn hai mươi, có chậm trễ thêm ba năm nữa thì vẫn có thể cưới được một thục nữ thích hợp.
"Đúng rồi, hôn kỳ của Huệ Trân biểu tỷ con cũng sắp đến rồi phải không?"
Ngụy Nhiêu gật đầu.
Việc Thế tử của Tây Đình Hầu là Hàn Liêu đến cầu hôn đã là chuyện từ đầu năm nay, hôn kỳ được định vào mùng tám tháng mười một, tính ra chỉ còn vài ngày nữa là đến.
Ngụy Lão thái thái dặn dò: "Vậy con mau trở về chuẩn bị một chút đi. Đều là tỷ muội ruột thịt cả, lúc đi ăn tiệc thì phải vui vẻ lên một chút, đừng có cứ nhớ thương mãi đến bệnh tình của tổ mẫu."
Ngụy Nhiêu cười không nổi.
Khi hoàng hôn buông xuống, trời bắt đầu đổ tuyết. Lục Trạc vừa bước chân vào phòng của Ngụy Lão thái thái, một luồng khí oi bức nồng nặc mùi thuốc bắc đã xộc thẳng vào mũi. Vậy mà Ngụy Nhiêu vẫn ngồi canh giữ bên giường tổ mẫu, dùng giọng điệu dịu dàng kể lại những chuyện tinh nghịch thuở nhỏ từng làm Ngụy Lão thái thái tức giận, giống như nàng hoàn toàn không ngửi thấy mùi thuốc khó chịu kia vậy.
"Thủ Thành tới rồi đó à, vừa vặn lắm, lát nữa con đưa Nhiêu Nhiêu cùng về luôn nhé." Ngụy Lão thái thái mỉm cười nói.
Lục Trạc thực sự không dám nhìn thẳng vào Ngụy Lão thái thái, bởi vì sinh khí trên người lão nhân gia đang ngày một yếu ớt đi.
Hắn dùng giọng ôn hòa trò chuyện với lão thái thái một lát, rồi cùng Ngụy Nhiêu đứng dậy cáo từ.
Ngoài trời tuyết bay đầy trời, Lục Trạc đỡ Ngụy Nhiêu lên xe ngựa. Lúc hắn bước vào trong thùng xe, chỉ thấy Ngụy Nhiêu đang thu mình ngồi ở một góc, cố tình kéo mũ áo choàng che kín khuôn mặt.
Lục Trạc thấu hiểu tâm trạng của nàng, trước mặt Ngụy Lão thái thái thì phải cố gượng cười vui vẻ, nhưng thực chất trong lòng nàng vẫn luôn rỉ máu.
"Hôm nay Hoàng thượng triệu ta tiến cung, lúc đang bẩm báo sự việc thì người của Từ Ninh Cung đến báo, Thái hậu đã ngất xỉu rồi."
Lục Trạc ngồi xuống bên cạnh nàng, thấp giọng nói.
Hàng mi đang rũ xuống của Ngụy Nhiêu khẽ động đậy.
Nếu là vào một thời điểm khác, nàng chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng lúc này đây, Ngụy Nhiêu chỉ ước sao tổ mẫu của mình được bình an khỏe mạnh mà thôi.