Ngày cuối cùng ở hành cung, thời gian tựa như dòng nước đổ xuống từ vách núi, trôi qua nhanh đến lạ thường.
Ánh tà dương đỏ rực dần buông phía Tây, Ngụy Nhiêu lặng lẽ ngắm nhìn mẫu thân và đệ đệ, lòng tràn đầy nỗi lưu luyến không nỡ rời xa.
Lục Trạc cáo từ rồi đi ra ngoại uyển.
Tiểu Chu thị cũng bảo Anh cô cô bế Tứ hoàng tử đi chỗ khác.
Bà không nói cho con trai biết sáng mai tỷ tỷ và tỷ phu sẽ rời đi. Hành cung này vốn hiếm khi mới có người lạ, nên với đứa trẻ, tỷ tỷ và tỷ phu vừa là người thân, vừa là những người bạn chơi mới mẻ. Chắc hẳn sáng mai khi không thấy người đâu, thằng bé sẽ khóc một trận lớn, nhưng ít ra Ngụy Nhiêu không phải chứng kiến cảnh đó. Trong cuộc chia ly này, con gái bà mới là người khổ tâm nhất.
Đêm tĩnh lặng, Ngụy Nhiêu tựa đầu vào lòng mẫu thân. Dù lúc này nàng đã cao ngang bằng bà, dù đã là một nữ tử đã xuất giá, nàng vẫn thích được nép vào lòng mẹ như thế, vẫn muốn được nuông chiều như một đứa trẻ. Đôi tay mẫu thân nhẹ nhàng v**t v* mái tóc dài của nàng, đối với nàng, đó chính là chiếc lược ngọc có thể xoa dịu mọi muộn phiền trên đời.
"Nương, Hoàng thượng để người ở lại nơi này, người có thấy uất ức không?"
Nương, theo Hoàng thượng tiến cung bao nhiêu năm nay, người có hối hận không? – Ngụy Nhiêu thầm hỏi trong lòng.
Tiểu Chu thị tựa trán vào đỉnh đầu con gái, ôn tồn đáp: "Không uất ức. Người ta sống trên đời, xuôi chèo mát mái là một đời, mà sóng gió bão bùng cũng là một đời. Bất kể lúc trẻ trải qua thế nào, đến khi già đi cũng đều da nhăn tóc bạc như nhau, mọi chuyện từng xảy ra rồi cũng chỉ hóa thành hồi ức. Thế nên hiện tại có ngọt ngào hay khổ cực một chút, chỉ cần vượt qua được thì đều không còn quan trọng nữa."
"Số nương vừa tốt lại vừa không tốt. Đầu tiên là mất cha, sau đó lại mất chồng. Đến tận bây giờ, nương chẳng còn sợ khổ cực gì nữa, chỉ sợ sự bồng bột năm xưa của mình sẽ làm liên lụy đến con. Nhiêu Nhiêu, nương biết những năm qua con đã phải chịu nhiều uất ức, nương làm gì cũng không bù đắp nổi những cay đắng con đã trải qua. Nhưng Nhiêu Nhiêu đừng sợ, đợi nương trở về kinh thành, nương sẽ bù đắp cho con gấp bội."
Nàng sẽ không bao giờ để mình trở thành một "Tiểu Chu thị" thứ hai.
Mẫu thân từng không muốn tranh giành điều gì, thế là mẫu thân biến thành một Thọ An quân thứ hai. Rõ ràng bà chẳng thẹn với bất kỳ ai, vậy mà lại bị Thái hậu dội cả gáo nước bẩn lên đầu lên mặt.
Đã không tranh giành mà vẫn bị mắng nhiếc, vẫn bị người đời phỉ nhổ, vậy thì tại sao nàng lại không tranh?
Nguyên Gia Đế không đến trêu chọc nàng thì thôi, nhưng Người đã đến, Người đã đoạn tuyệt đường lui của nàng, vậy thì Tiểu Chu thị này nhất định phải đứng vững gót chân trong hậu cung. Thái hậu nương nương là mẫu thân của Nguyên Gia Đế, Người dù không muốn hiếu thuận thì cũng phải hiếu thuận, nên Tiểu Chu thị phải nhẫn nhịn. Nhưng một khi Thái hậu nương nương quy tiên, nàng sẽ không nhường nhịn bất kỳ kẻ nào nữa.
.
Trời vẫn chưa sáng, hành cung vắng vẻ thưa người vang lên tiếng chim hót râm ran khắp nơi.
Tứ hoàng tử vẫn còn đang ngủ say. Ngụy Nhiêu mặc nam trang, được Tiểu Chu thị nắm tay dẫn ra khỏi cung Lưu Ba.
Trước cửa cung đã dừng sẵn một chiếc xe ngựa, hai mẹ con bước lên xe, cung nhân liền đánh xe hướng về phía cửa Nam của hành cung mà đi.
"Nương, còn đệ đệ thì sao ạ?" Ngụy Nhiêu quay đầu lại, mắt đã nhòe lệ. Đôi mắt phượng sáng trong vui vẻ của Tứ hoàng tử cứ như khắc sâu vào tâm trí nàng. Những năm qua nàng không có mẫu thân bên cạnh, nhưng nàng vẫn còn tổ mẫu, ngoại tổ mẫu, còn có tỷ muội thân thiết. Nàng muốn dạo kinh thành thì dạo, muốn đi núi Vân Vụ thì đi. Còn Tứ hoàng tử thì sao? Có cha mà không được gặp, cùng mẫu thân bị giam lỏng trong chiếc lồng son khổng lồ này, hỏi sao không đáng thương cho được?
Tiểu Chu thị an ủi: "Không sao đâu, nó thích bộ mộc điêu hình mục đồng của con lắm, nương sẽ bảo thợ làm thêm cho nó vài bộ mới lạ khác. Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, dễ dỗ dành thôi. Ngược lại là con đó, hãy đối xử với Thế tử ôn nhu một chút, đừng có hở tí là nổi cáu. Cũng may Thế tử có phong thái quân tử, biết nhường nhịn con, chứ gặp phải hạng võ tướng thô lỗ cộc cằn thì con chỉ có nước chịu khổ thôi."
Ngụy Nhiêu thừa hiểu mẫu thân đã hoàn toàn bị lớp vỏ bọc điển trai và khí độ của Lục Trạc đánh lừa, nên nàng cũng chẳng buồn phản bác lại làm gì nữa.
Từ cung Lưu Ba đến cửa Nam hành cung có một quãng đường rất dài, nhưng vì con đường này tượng trưng cho sự ly biệt, Ngụy Nhiêu chỉ ước sao nó cứ kéo dài mãi không có điểm dừng.
Đáng tiếc, bóng dáng Lục Trạc cùng hai thớt tuấn mã vẫn xuất hiện trong tầm mắt nàng.
Xe ngựa dừng lại, trước khi Ngụy Nhiêu xuống xe, Tiểu Chu thị tự tay đeo mạng che mặt cho con gái.
Nước mắt Ngụy Nhiêu như suối trào, lặng lẽ lăn dài. Tiểu Chu thị mỉm cười, vỗ vỗ vai con, ra hiệu nàng đã đến lúc phải xuống xe.
Ngụy Nhiêu quay đầu, đôi mắt đẫm lệ nhòe nhoẹt nhìn mẫu thân. Lục Trạc đã sớm bước tới bên xe ngựa, đưa tay dìu nàng xuống.
Đợi Ngụy Nhiêu đứng vững, Tiểu Chu thị ghé sát vào ô cửa sổ xe, vành mắt đỏ hoe nhìn Lục Trạc: "Thế tử, ta chỉ có mình Nhiêu Nhiêu là con gái, ta không phải một người mẫu thân tốt, chỉ mong Thế tử hãy làm một người phu quân tốt. Lúc con bé gặp nguy hiểm hãy che chở cho nó, lúc con bé ốm đau hãy chăm sóc nó, cho đến khi nàng tóc mai điểm bạc, vẫn mãi ở bên con bé."
Ngụy Nhiêu không muốn khóc, càng không muốn ở trước mặt bao nhiêu người mà khóc đến mức không kìm nén nổi. Nàng quỳ xuống dập đầu lạy mẫu thân, sau đó chạy vội lên ngựa, chẳng dám quay đầu lại mà lao thẳng ra khỏi hành cung.
Tiểu Chu thị nhìn theo bóng lưng con gái, nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống, đọng trên phiến đá ngay trước mặt Lục Trạc đang quỳ dưới đất.
Lục Trạc nhìn những giọt lệ ấy, trịnh trọng cam kết: "Tiểu tế nhất định không phụ sự ủy thác của nhạc mẫu."
Tiểu Chu thị ngẩn người. Mấy ngày nay Lục Trạc đều gọi bà là Nương nương, đây là lần đầu tiên hắn gọi bà một tiếng "nhạc mẫu".
Bà mỉm cười, ánh mắt một lần nữa dõi theo bóng dáng con gái đang khuất dần phía xa, ôn nhu nói: "Mau đi đi, Nhiêu Nhiêu sắp chạy xa mất rồi."
Lục Trạc cáo từ, cưỡi lên Phi Mặc, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo.
Tiểu Chu thị cứ nhoài người ra nhìn, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng con gái và con rể đâu nữa, bà mới phân phó cung nhân đánh xe quay về.
.
Ngụy Nhiêu đã khóc đủ, tấm mạng che mặt cũng bị nước mắt làm cho ướt sũng. Ngựa chạy về phía trước, gió thổi ngược lại khiến lớp vải ướt dính dấp vào mặt nàng.
Ngụy Nhiêu giảm tốc độ rồi dừng ngựa bên bờ sông. Nàng nhảy xuống, rửa mặt thật sạch, lại còn đem tấm mạng che mặt kia giặt qua một lượt.
Nước sông thanh mát khiến lòng Ngụy Nhiêu dịu lại đôi chút. Có thể đến hành cung, có thể gặp lại mẫu thân và đệ đệ, biết được trong lòng họ luôn có mình, biết được họ sống không hề chán chường như dân chúng đồn đại, một góc nào đó trong lòng Ngụy Nhiêu đã trở nên yên ổn. Tiếp theo đây, trước khi mẫu thân chính thức hồi cung, nàng đã không còn phải lo lắng cho phía này nữa.
Ngụy Nhiêu đem mạng che mặt trải lên một phiến đá đón nắng, phiến đá đã hơi nóng lên, lớp vải lại mỏng manh nên chắc chỉ một loáng là khô.
Con ngựa đỏ thẫm đang cúi đầu uống nước, còn Ngụy Nhiêu thì ngửa mặt nằm trên đồng cỏ nở đầy hoa dại, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Lục Trạc vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định để theo sau nàng. Thấy nàng đang thư thái như vậy, gương mặt trắng ngần thấp thoáng giữa sắc hoa đồng nội, hắn vỗ vỗ vào cổ Phi Mặc, để nó xuống bờ sông uống nước, còn mình thì tìm một gốc cây bên quan lộ tựa lưng nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi đã đủ, Ngụy Nhiêu đi tới chạm vào tấm mạng che mặt trên phiến đá, thấy đã khô được bảy tám phần.
Nàng đeo lại mạng che mặt, dắt ngựa đỏ đi lên phía quan lộ.
Lục Trạc thấy vậy liền huýt sáo một tiếng.
Phi Mặc hí vang vui vẻ, chạy lướt qua người Ngụy Nhiêu rồi nhẹ nhàng nhảy lên mặt đường. Lục Trạc vỗ về chú ngựa, ánh mắt hướng về phía Ngụy Nhiêu. Lớp mạng che đi dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt với vành mi còn hơi ửng hồng. Đuôi mắt nàng tựa như cánh hoa đào non mềm trên đầu cành xuân, đôi đồng tử ấy còn trong trẻo hơn cả dòng suối đang chảy. Hóa ra lúc nàng vừa khóc xong lại kiều mị và đáng thương đến nhường này.
"Trời nóng dễ bị cảm nắng, lượt về không cần phải vội vã quá đâu."
Lúc Ngụy Nhiêu lên ngựa, Lục Trạc cũng giục ngựa tiến lại gần bên cạnh, ôn tồn nói.
Ngụy Nhiêu khẽ gật đầu. Nàng không xót thân mình thì cũng phải xót con ngựa, liên tiếp phi nước đại nửa ngày trời, ngựa cũng sẽ mệt mỏi.
Hai người dọc theo đường núi, duy trì khoảng cách trước sau cách nhau chừng một thân ngựa mà tiếp tục hành trình, tốc độ chậm hơn một nửa so với lúc đến. Đoạn đường núi này rất dài, chiếm gần nửa quãng đường. Có đoạn bằng phẳng đủ cho ba cỗ xe ngựa đi cùng lúc, cũng có đoạn chật hẹp chỉ vừa một lối đi. Một bên đường là dốc cao và sông ngòi, bên kia là núi rừng trập trùng, khi thì là vách đá dựng đứng, khi lại là những dải rừng thưa.
Ngụy Nhiêu ngoảnh lại, hành cung đã sớm khuất xa. Ngược lại, mỗi lần nàng vừa quay đầu, ánh mắt Lục Trạc đều ngay lập tức nhìn về phía nàng.
Ngụy Nhiêu suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn hướng về phía Lục Trạc nói một câu cảm ơn.
Lục Trạc tiến lại gần bên cạnh nàng, nghiêm mặt đáp: "Việc gì phải nói lời cảm ơn. Chuyến đi này vốn là để ta tạ tội với nàng, ta chỉ cầu cô nương có thể khoan dung cho tội bất kính của ta ngày hôm ấy."
Ngụy Nhiêu liếc hắn một cái, vừa thúc ngựa tiến về phía trước vừa đáp: "Được thôi, ta tha thứ cho ngài, chuyện ngày hôm đó coi như chưa từng xảy ra."
Lục Trạc mỉm cười, giục ngựa đuổi theo để sóng bước cùng nàng.
Dù là sóng đôi nhưng giữa hai người vẫn giữ khoảng cách bằng chiều ngang của hai con ngựa, nên Ngụy Nhiêu cũng không buồn quản hắn nữa.
Chạy hết đoạn đường núi, càng đi về phía trước thì phía xa đã thấp thoáng bóng dáng các thôn trang.
Ánh nắng dần trở nên gay gắt, cũng may hai bên quan lộ có trồng cây xanh. Ngụy Nhiêu chiếm lấy bên có bóng râm, Lục Trạc rõ ràng có thể chạy lên trước hoặc tụt lại sau, nhưng hắn cứ nhất quyết muốn đi bên cạnh nàng.
Ngụy Nhiêu cố gắng không nhìn về phía hắn.
Bỗng nhiên, từ xa truyền đến tiếng khóc tuyệt vọng của một nữ tử. Ngụy Nhiêu ghì cương ngựa, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy cách đó chừng nửa dặm, có hai gã đàn ông mặc áo vải thô đang từ hướng thôn xóm lao nhanh về phía rừng cây đối diện. Gã chạy trước đang vác trên vai một nữ tử tóc tai bù xù, trên người nàng dường như bị trói bằng dây thừng. Ngay khi nàng vừa định cất tiếng khóc lớn, gã chạy sau đã nhặt thứ gì đó dưới đất nhét tọt vào miệng nàng.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám ngang nhiên cướp đoạt lương gia nữ tử sao?
Ngụy Nhiêu nhìn sang Lục Trạc, hắn gật đầu. Cả hai đồng thời thúc ngựa đuổi theo hướng đó.
"Ngài đi trước đi!" Ngụy Nhiêu hối thúc Lục Trạc, nàng biết ngựa của hắn nhanh hơn.
Lục Trạc lập tức bứt tốc, Phi Mặc tựa như một thần câu lao vút đi. Hai gã đạo tặc kia vừa mới vác người xông vào bìa rừng thì Lục Trạc đã đuổi kịp tới nơi.
Trong rừng không tiện phi ngựa, Lục Trạc liền nhảy xuống ngựa đuổi theo.
Ngụy Nhiêu cũng nhanh chóng đến bên bìa rừng. Nhưng ngay khi nàng vừa đuổi theo vào được một đoạn, hai mảnh cỏ thảm đột nhiên hất tung lên khỏi mặt đất, hai bóng đen bịt mặt chợt nhảy vọt ra, kẻ trước người sau vây chặt lấy nàng.
Cùng lúc đó, phía sâu trong rừng cũng truyền đến tiếng chém giết vang trời.
Ánh mắt Ngụy Nhiêu trở nên lạnh lẽo. Lại là một cái bẫy sao?
Lại là thích khách do Thái hậu phái tới?
Bội kiếm vẫn còn treo trên lưng ngựa. Vì nghĩ rằng đó chỉ là hai gã du côn và Lục Trạc có thể giải quyết êm đẹp, nên lúc xuống ngựa Ngụy Nhiêu đã không mang theo kiếm.
Hai tên thích khách thấy nàng, một nữ nhân yếu đuối vậy mà không hề khóc lóc hay sợ hãi, ngược lại còn cảnh giác nhìn chằm chằm bọn chúng thì thoáng ngẩn người. Chúng nhìn kỹ nàng một lượt, rồi đồng thời lao vào, một kẻ tay không, kẻ kia lại rút ra một sợi dây thừng.
Ngụy Nhiêu cũng giật mình kinh ngạc. Bọn chúng muốn bắt sống nàng sao?
Nhưng bắt sống hay sát hại thì cũng chẳng khác gì nhau, Ngụy Nhiêu lập tức xoay người chạy. Nhân lúc hai kẻ kia đuổi sát nút, nàng phóng hai viên ám khí về phía chúng. Chiếc vòng tay ám khí mà sư phụ tặng, ngoài lúc tắm rửa ra, Ngụy Nhiêu chưa bao giờ tháo xuống.
Một tên bị ám khí găm thẳng giữa mi tâm, bỏ mạng tại chỗ. Kẻ còn lại phản ứng nhanh nhạy hơn nên tránh được, dường như lúc này mới nhận ra Ngụy Nhiêu không phải hạng nữ lưu bình thường. Hắn cuối cùng cũng rút ra vũ khí, lăm lăm thanh đoản đao lao về phía nàng.
Với tốc độ của mình, Ngụy Nhiêu chẳng hề e dè sự truy sát của một kẻ đơn độc. Nàng lao ra khỏi rừng cây, hướng thẳng về phía con ngựa đỏ. Đúng lúc đó, đoản đao của tên thích khách vung tới!
Ngụy Nhiêu rút bảo kiếm ra, khó khăn lắm mới tránh kịp, nhưng con tuấn mã của nàng lại bị chém trúng, nó đau đớn hí vang rồi ngã gục trong vũng máu.
Thấy ngựa yêu chết thảm, Ngụy Nhiêu quát lui con Phi Mặc đang muốn lao vào đấm đá tên thích khách, rồi trực tiếp giao thủ với hắn.
Võ nghệ của tên này không tồi, nhưng kiếm pháp của Ngụy Nhiêu cũng chẳng phải hạng múa may cho đẹp mắt. Lo lắng cho tình hình của Lục Trạc bên kia, nàng không ham chiến, lưỡi kiếm lướt qua cắt đứt cổ họng tên thích khách. Ngụy Nhiêu chẳng thèm liếc nhìn cái xác, cầm kiếm lao thẳng vào trong rừng. Nghe động tĩnh bên trong, thích khách chắc chắn không chỉ có hai tên. Nghĩ lại việc hai kẻ lúc nãy định dùng dây thừng để đối phó mình, Ngụy Nhiêu đột nhiên nảy ra một suy đoán.
Có lẽ, toán thích khách này không phải do Thái hậu phái tới, và mục tiêu cũng chẳng phải là nàng.
Lúc này, sắc mặt Lục Trạc vô cùng khó coi.
Hai gã du côn và nữ tử bị trói ban nãy hóa ra đều là mồi nhử. Ngay khi hắn vừa đuổi tới, những mũi tên từ dưới bụi cỏ bốn phương tám hướng đã bắn tới tấp. Lục Trạc tay mắt nhanh nhạy, chộp lấy hai gã du côn làm bia đỡ đạn mới kịp nấp sau một gốc cây, nhưng cánh tay phải vẫn bị trúng một tiễn.
Liếc nhanh một lượt, Lục Trạc ước tính có ít nhất hai mươi tên thích khách, lúc này tất cả đang giương cung nhắm thẳng về hướng của hắn.
Điều khiến Lục Trạc kinh hãi không phải là đám thích khách, mà là tiếng ngựa hí vang dội từ phía bìa rừng truyền tới.
Đó là ngựa của Ngụy Nhiêu, nàng gặp chuyện rồi sao?
Nghĩ đến đây, Lục Trạc không dám trì hoãn thêm giây phút nào. Tay trái hắn giơ một "tấm khiên thịt" lên che chắn, tay phải cầm kiếm lao vút về phía hai tên thích khách gần nhất.
Ngụy Nhiêu lặng lẽ tiến lại gần chiến trường. Nàng nhìn thấy trên mặt đất đã nằm lại mấy cái xác áo đen, Lục Trạc đang cầm cung tiễn nấp sau một gốc cây lớn. Mười tên thích khách khác cũng lăm lăm cung tên trong tay, đang dần siết chặt vòng vây về phía hắn. Mỗi lần Lục Trạc vừa ló đầu ra là lại hứng chịu một đợt mưa tên xối xả. Ngụy Nhiêu không nhìn rõ vết thương của Lục Trạc, chỉ thấy hắn bắn phát nào trúng phát đó, mỗi khi tên rời dây là lại có một kẻ áo đen ngã xuống.
Đám người áo đen đều đang chằm chằm nhìn vào Lục Trạc, dường như chúng hoàn toàn không lo lắng việc nàng có thể thoát khỏi tay hai tên đồng bọn ngoài kia.
Ngụy Nhiêu hạ thấp thân người, áp sát vào cái xác gần nhất để lấy đi cung tên của đối phương. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, sau khi chọn được vị trí thuận lợi, nàng bắt đầu cuộc đi săn của riêng mình.
Vút! Vút! Hai tiếng xé gió vang lên, hai tên thích khách áo đen đổ rạp xuống. Những tên còn lại thấy vậy liền kinh hoàng ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Ngụy Nhiêu lập tức nấp vào sau thân cây. Cùng lúc đó, Lục Trạc ở phía đối diện liên tiếp b*n r* ba mũi tên. Đợi đến khi đám người áo đen quay đầu lại định bắn trả hắn, thì Ngụy Nhiêu ở bên này lại tiếp tục khai hỏa.
Nhờ sự tập kích bất ngờ của Ngụy Nhiêu, toán người áo đen rơi vào hỗn loạn ngắn ngủi. Từ mười sáu tên, giờ chỉ còn lại tám tên sống sót.
Tám kẻ này chia làm hai đội, sáu tên ở lại đối phó Lục Trạc, còn hai tên lao về phía Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu vừa ló đầu quan sát, hai mũi tên đã tức tốc bay sượt qua.
Nàng kịp thời rụt người lại. Một lát sau, nàng tháo chiếc quan mạo trên đầu ném mạnh sang bên phải để nghi binh. Đúng lúc kẻ địch bị phân tâm, nàng lách người sang bên trái, bắn hạ thêm một tên.
Chỉ còn lại một kẻ, Ngụy Nhiêu càng lúc càng bình tĩnh hơn.