Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 77: Ta Muốn Cùng Nàng Làm Vợ Chồng Thật Sự*

* Chuyển sang giai đoạn Thế tử truy thê, mình cũng sẽ thay đổi cách xưng hô của Lục Trạc hen

Bước vào đình Thương Lãng, Lục Trạc cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của Lệ quý nhân.

Đó là một mỹ nhân đã ngoài ba mươi nhưng trông vẫn trẻ trung như thiếu nữ đôi mươi. Nếu bà cùng Thọ An quân và Ngụy Nhiêu ngồi cạnh nhau, người ngoài nhìn vào sẽ biết ngay đây là ba thế hệ trong một gia đình, tựa như ba đóa hoa trên cùng một gốc thược dược, đóa đã sắp tàn, đóa đang kỳ rực rỡ nhất, và đóa mới chỉ chớm nở vài cánh hoa, còn đang e ấp.

Thọ An quân đã già, Ngụy Nhiêu thì vẻ ngoài còn non nớt, dù bị người đời ví là "hồ ly tinh" nhưng thực chất đạo hạnh vẫn còn kém xa. Vẻ đẹp của Lệ quý nhân mới thực sự là mê hoặc chúng sinh, khuynh quốc khuynh thành.

Lục Trạc chỉ nhìn qua một lượt rồi lập tức rủ mắt xuống.

Hắn dường như đã hiểu vì sao Nguyên Gia Đế lại sủng ái Tiểu Chu thị đến vậy, nhưng sâu trong lòng, hắn vẫn không muốn tin một vị minh quân lại chỉ bị sắc đẹp mê hoặc. Ngay cả hắn cũng không vì nhan sắc của Ngụy Nhiêu mà vừa gặp đã xiêu lòng hay buông thả bản thân, huống hồ là một vị đế vương đã ở tuổi bốn mươi, có đủ con cháu?

Trong đình Thương Lãng bày hai dãy bàn tiệc. Tiểu Chu thị cùng Tứ hoàng tử ngồi ở phía Đông, vợ chồng Ngụy Nhiêu và Lục Trạc ngồi ở phía đối diện.

"Sớm đã nghe danh tiếng của Thế tử, hôm nay gặp mặt mới thấy Thế tử quả nhiên nho nhã, phong độ ngời ngời, hèn gì Nhiêu Nhiêu nói con đối xử với nó mười phần ôn nhu." Tiểu Chu thị cười đánh giá chàng con rể đối diện, càng nhìn càng thấy hài lòng. Trong ấn tượng của bà, những vị võ tướng đều lưng hùm vai gấu, tuy uy vũ nhưng lại dễ mắc phải những thói xấu khiến nữ tử không thích. Con gái bà là một đóa hoa kiều diễm, gả cho một người biết thương hoa tiếc ngọc mới là đúng đắn.

Lục Trạc nghe vậy, liếc nhìn Ngụy Nhiêu bên cạnh, khiêm tốn đáp: "Nương nương quá khen rồi, con đối với Nhiêu Nhiêu vẫn còn nhiều chỗ chưa chu đáo."

Ngụy Nhiêu nở một nụ cười thẹn thùng trên môi, tay vân vê chén trà nhài, nhìn những cánh hoa dập dềnh trôi nổi bên trong.

Lục Trạc nhìn gương mặt tươi cười ngụy trang của nàng, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng nàng tựa vào lòng hắn nức nở không thôi lúc ban ngày.

Khi ấy, nàng giống hệt một cô bé bị mẫu thân bỏ rơi nhiều năm, nay mới vất vả lắm mới được gặp lại.

Cái cô nương này, trước mặt hắn thì chẳng màng quy củ, tùy ý làm bậy, bị chọc giận là bỏ nhà đi, kiêu kỳ đến thế, vậy mà khi đối diện với Thọ An quân và Quý nhân mẫu thân, những trưởng bối có thể thay nàng đòi lại công đạo cho những mạo phạm mà hắn đã gây ra, nàng lại chẳng hé răng lấy một lời. Thọ An quân đã cao tuổi, nàng không đành lòng để ngoại tổ mẫu lo lắng, còn Lệ quý nhân đang sống tốt ở hành cung như thế, tại sao nàng vẫn lựa chọn giấu giếm?

Là vì muốn "tốt khoe xấu che", hay vì sợ một khi nói ra, Lệ quý nhân sẽ vì thương con mà lo âu đến thắt lòng?

Bảo nàng hiểu chuyện, nhưng có những lúc nàng lại hành động theo ý mình.

Bảo nàng kiêu căng, nàng lại thà nuốt ngược uất ức vào trong chứ chẳng muốn trưởng bối phải phiền lòng.

Lệ quý nhân hài lòng về hắn đến vậy, chắc chắn là vì Ngụy Nhiêu đã nói tốt cho hắn rất nhiều. Nhưng khi đối diện với người mẹ mà nàng nhớ nhung nhất, lúc thốt ra những lời dối trá ấy, tâm trạng nàng ra sao?

Lục Trạc vốn chẳng hề ôn nhu với nàng, lời khen ngợi của Lệ quý nhân chỉ khiến hắn thêm hổ thẹn.

Có điều, vở kịch này vẫn phải tiếp tục diễn cho xong.

Cung nhân bưng rượu thịt lên, Lục Trạc thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Ngụy Nhiêu. Vì sự chênh lệch chiều cao, Lục Trạc khó tránh khỏi chú ý tới dáng vẻ đẫy đà thấp thoáng dưới vạt áo, cùng vùng da trắng ngần nơi cổ áo nàng. Ánh hoàng hôn hắt tới từ phía sau, nhuộm một sắc đỏ vàng lên một bên cổ và vành tai nàng, trông diễm lệ mà thanh mị vô cùng.

Ở bên cạnh Lệ quý nhân, nàng chỉ như một chú cáo nhỏ, nhưng khi đứng độc lập trước nam nhân, nàng cũng đủ sức gây họa một phương.

Lục Trạc cố ý không nhìn vào mặt nàng.

Tiểu Chu thị thấy con gái và con rể có chút gò bó, thầm nghĩ chắc do có mặt mình ở đây nên người trẻ tuổi chưa tự nhiên được.

Tiệc tan, lúc đứng dậy, Lục Trạc khẽ đỡ Ngụy Nhiêu một tay, còn cố ý nhìn xuống vạt váy của nàng để tránh bị vướng víu.

Tiểu Chu thị vốn định để con gái ngủ cùng mình cả ba đêm, nhưng thấy hai vợ chồng ân ái như vậy, bà lại không đành lòng để con rể phải chịu cảnh "chăn đơn gối chiếc" ngay đêm đầu tiên đến hành cung. Bà liền nói với Ngụy Nhiêu: "Hai con bôn ba cả ngày cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi sớm đi. Sáng mai nương lại đưa các con đi dạo hành cung."

Vẫn còn hai đêm nữa, hai đêm còn lại, bà nhất định phải ngày đêm đều ở bên cạnh trông nom con gái.

Thấy mẫu thân muốn mình đi cùng Lục Trạc, Ngụy Nhiêu đành phải sóng bước bên hắn, nhìn theo mẫu thân và đệ đệ lên xe ngựa.

"Tỷ tỷ, sáng mai đệ sẽ đến tìm tỷ sớm!" Tứ hoàng tử thò thân hình nhỏ bé ra ngoài cửa xe, lưu luyến không rời nhìn Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu mỉm cười với đệ đệ: "Tỷ biết rồi, đệ mau ngồi vào trong đi."

Một đôi tay ngọc kéo Tứ hoàng tử trở lại bên trong.

Ngụy Nhiêu bỗng cảm thấy một nỗi mất mát trống trải dâng lên.

Vị tiểu công công được phái tới hầu hạ hai vợ chồng khom người tiến lại gần, hỏi nhỏ: "Thế tử, Thiếu phu nhân, từ đình Thương Lãng đến biệt viện cũng có một quãng xa, có cần chuẩn bị xe không ạ?"

Lục Trạc nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu lắc đầu: "Hành cung đâu đâu cũng là cảnh đẹp, các ngươi cứ về biệt viện trước đi, ta và Thế tử vừa đi vừa ngắm cảnh là được."

Mẫu thân là Quý nhân, có thể ngồi xe, nhưng nàng và Lục Trạc thì không thể làm mất quy củ.

Tiểu công công liền đưa chiếc đèn lồng trong tay cho Lục Trạc, hành lễ rồi lui ra.

Ngụy Nhiêu nhìn ra mặt hồ, đợi tiểu công công đi xa rồi mới dọc theo con đường lát đá xanh mà tiến về phía trước.

Màn đêm vừa buông xuống, gió núi thổi qua nhẹ nhàng, sảng khoái, nơi đây quả thực là nơi nghỉ mát lý tưởng. Thế nhưng kể từ khi Lệ quý nhân được đưa đến đây, các quý nhân trong cung đã ba năm rồi không tới hành cung tránh nóng. Chủ nhân không đến, hành cung rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng sóng vỗ bờ khe khẽ theo gió đêm đưa lại.

Ngụy Nhiêu bước đi khá nhanh, Lục Trạc xách đèn lồng, trước sau vẫn luôn theo sát bên trái nàng.

"Đi chậm một chút, đoạn đường này chắc phải đi mất nửa canh giờ đấy." Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nàng, Lục Trạc thấp giọng nhắc nhở.

Ngụy Nhiêu không muốn đi nhanh đến mức đổ mồ hôi, nghe vậy liền giảm tốc độ lại.

Lục Trạc quan sát bốn phía, đám cung nhân đã sớm không còn bóng dáng. Suy nghĩ một lát, hắn chủ động mở lời: "Nhìn đãi ngộ của Nương nương tại hành cung, có thể thấy Hoàng thượng vẫn sủng ái bà không hề giảm sút. Ngày sau chỉ cần Nương nương hồi cung, chắc chắn sẽ khôi phục lại thịnh sủng. Cô nương vì ta mà chịu nhiều uất ức, tại sao không cầu Nương nương thay cô làm chủ?"

Ngụy Nhiêu trầm mặc.

Trước đó, khi Hoàng thượng đồng ý lời thỉnh cầu của Lục Trạc mà ban một đạo thánh chỉ, Ngụy Nhiêu cứ ngỡ Người nể mặt phủ Anh Quốc công. Hôm nay gặp lại mẫu thân, nàng mới nhận ra rằng, thực chất Hoàng thượng là muốn thành toàn cho nỗi lòng thương nhớ giữa nàng và mẫu thân.

Bởi vậy Lục Trạc nói không sai, đợi đến khi mẫu thân hồi cung, bà đại khái vẫn sẽ là một Lệ quý nhân "sủng quán hậu cung" như xưa.

Thế nhưng, như vậy thì đã sao? Chẳng lẽ nàng lại chạy đến trước mặt mẫu thân khóc lóc kể lể Lục Trạc đối xử với mình không tốt, rồi mẫu thân lại đi tìm Nguyên Gia Đế khóc lóc kể khổ hay sao?

Lục Trạc là ai chứ? Cho dù Nguyên Gia Đế có sủng ái mẫu thân đến mấy, liệu Người có vì bà mà trừng phạt một Phó tướng Thần Võ quân?

Vả lại, Lục Trạc chỉ là không thích nàng mà thôi. Ngoại trừ điểm đó ra, hắn vẫn là một vị Thế tử hay làm việc thiện, là một vị tướng quân bảo vệ đất quốc gia. Nàng và mẫu thân cũng chẳng phải hạng "hồ ly tinh" thật sự, để mà vì chút chuyện riêng tư không như ý lại đi châm ngòi quan hệ giữa quân và thần.

"Mẫu thân thay ta làm chủ thế nào đây? Đến trước mặt Hoàng thượng cáo trạng ngài sao? Chỉ vì con gái chịu uất ức mà muốn Hoàng thượng trừng phạt một vị trung thần? Trong mắt Thế tử, mẹ con ta là loại tiểu nhân như vậy sao?" Ngụy Nhiêu ngoảnh mặt đi, đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn Lục Trạc lấy một cái.

Lục Trạc nghe nàng gọi mình là "trung thần", trong lòng bỗng dấy lên một tia gợn sóng. Hóa ra, trong mắt nàng, hắn cũng không đến mức không còn chút ưu điểm nào?

Hắn kịp thời giải thích: "Cô nương hiểu lầm ý ta rồi. Ta hiểu cô nương không muốn Nương nương phải lo lắng, ý của ta là, cô nương hiếu thuận với Nương nương, thì cũng nên cân nhắc cho Lão thái thái và Thọ An quân ở kinh thành. Nếu chúng ta vừa về kinh đã hòa ly, Nương nương ở xa không nhận được tin tức thì không sao, nhưng Lão thái thái và Thọ An quân phải làm thế nào? Thọ An quân tính tình phóng khoáng, nhưng Lão thái thái lại luôn mong ngóng cô nương có một hôn sự mỹ mãn. Vạn nhất bà vì chuyện chúng ta hòa ly mà tổn thương nguyên khí, ta sẽ phải áy náy cả đời. Ngay cả tổ phụ, tổ mẫu, những người tác hợp cho cuộc hôn nhân này cũng sẽ thấy hổ thẹn với Lão thái thái."

Thực tâm Lục Trạc cũng không muốn hòa ly với nàng.

Trước khi đến Cẩm Thành, hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ cùng Ngụy Nhiêu làm một đôi phu thê thực thụ. Đầu tháng Tư, vì chuyện nàng kinh doanh mà hai người nảy sinh xung đột, Ngụy Nhiêu đề nghị sau khi về kinh sẽ lập tức hòa ly. Lúc đó Lục Trạc đã không bằng lòng, chỉ là nàng cứ câu trước câu sau châm chọc, hắn bị nàng khích tướng, trong lúc nhất thời kích động mới nói ra những lời thuận theo ý nàng.

Nhưng hôn sự há có thể coi như trò đùa? Chưa bàn đến hắn và Ngụy Nhiêu, các bậc trưởng bối hai bên sẽ nghĩ sao? Bách tính kinh thành sẽ bàn tán thế nào? Ngụy Nhiêu lại dùng lý do gì để hòa ly? Cho dù nàng có dội "nước bẩn" lên người hắn cũng không ổn, lý do duy nhất phù hợp là hai người tính tình không hợp. Thế nhưng, với lý do như vậy, dân chúng liệu có chấp nhận không? Họ sẽ chẳng nghi ngờ vị Thế tử phủ Anh Quốc công này có điểm gì không tốt, mà chỉ càng thêm thắt để chửi bới Ngụy Nhiêu mà thôi.

Lục Trạc không muốn mọi chuyện lại đi đến nước này. Kể từ lúc Ngụy Nhiêu bị tổ phụ, tổ mẫu nửa ép buộc phải đồng ý gả đi để xung hỷ, hắn đã nợ nàng rồi. Ban đầu, hắn cứ ngỡ Ngụy Nhiêu không muốn lấy mình, chỉ muốn lợi dụng hôn sự này để tự vệ, vậy thì hắn sẽ đứng ra bảo hộ, cho nàng năm năm thể diện là đủ để bù đắp. Thế nhưng, tổ mẫu lại nói cho hắn biết, Ngụy Nhiêu đã từng thực lòng muốn cùng hắn làm một đôi phu thê thực sự, chỉ là hết lần này đến lần khác bị hắn làm cho tổn thương...

Tính ra, nợ của Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu đã chẳng còn là một chút ít nữa.

Trước kia hắn không hiểu rõ Ngụy Nhiêu, cứ ngỡ nàng chỉ là một cô nương kiêu kỳ bị Thọ An quân nuông chiều đến hỏng. Giờ đây Lục Trạc mới biết, nàng từ nhỏ đến lớn căn bản chưa từng thực sự được các trưởng bối nâng niu, chiều chuộng. Phụ thân mất sớm, mẫu thân bỏ rơi không màng tới, lại còn bị Thái hậu hãm hại, bị thích khách ám sát, bị những lời đồn thổi ác ý bủa vây, rồi lại bị chính phu quân mà nàng gả vào để xung hỷ khinh thị, mạo phạm. Nàng có tội tình gì đâu?

"Tứ cô nương, trước kia là do ta bị những lời đồn đại làm mờ mắt, nay ta đã biết cô nương là người tốt. Ta không muốn hòa ly với nàng, cũng không muốn thực hiện bản khế ước năm năm kia nữa, ta muốn chúng ta làm phu thê thực sự." Lục Trạc bước tới trước mặt Ngụy Nhiêu, nhìn thẳng vào mắt nàng mà nói: "Xin nàng hãy cho ta thêm một cơ hội, ta cam đoan sẽ không làm tổn thương nàng thêm lần nào nữa."

Bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, gió đêm đưa hương hoa thoang thoảng, ánh đèn lồng dịu nhẹ lung linh hắt lên khuôn mặt tuấn tú của Lục Trạc.

Giọng nói của hắn ôn hòa, ánh mắt đầy chân thành, khiến Ngụy Nhiêu suýt chút nữa đã mủi lòng tin tưởng.

Thế nhưng, chính hắn vừa mới răn dạy nàng vì chuyện qua lại tửu lâu với thương nhân, suýt chút nữa còn mỉa mai nàng định biến hắn thành kẻ mọc sừng, chính hắn cũng vừa trách cứ nàng thay y phục trong núi rừng là không biết tự trọng. Sao thoắt cái hắn đã thấy nàng là người tốt, không những không muốn hòa ly mà còn đòi làm phu thê thực sự?

Phải chăng vì tận mắt thấy mẫu thân nàng ở hành cung vẫn thong dong tự tại, nhận ra Nguyên Gia Đế vẫn còn rất mực quan tâm đến bà?

Ngụy Nhiêu muốn cười, và nàng đã bật cười thật. Nàng lùi lại hai bước, đánh giá Lục Trạc một lượt rồi nói: "Thế tử là đang sợ chúng ta mà hòa ly, sớm muộn gì mẫu thân ta cũng biết rõ nguyên do, rồi bà sẽ đến trước mặt Hoàng thượng thổi gió bên gối để dèm pha ngài sao?"

Sự thành khẩn trong mắt Lục Trạc ngay lập tức bị cơn giận dữ chiếm lấy.

Nhưng nhìn gương mặt diễm lệ của Ngụy Nhiêu dù đang rõ rành rành là châm chọc mình, Lục Trạc lại không thể không thừa nhận, lời này của hắn quả thực nói ra quá muộn. Trong hoàn cảnh này, thời cơ này, lại nghĩ đến những gì hắn đã đối xử với Ngụy Nhiêu trước kia, nàng hiểu lầm như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Lục Trạc thậm chí còn chẳng thể thanh minh nổi cho cái sự hiểu lầm này.

"Cứ coi như ta thật sự nghĩ như vậy đi, thì việc ta và nàng trở thành phu thê thực thụ cũng chẳng có gì bất lợi cho nàng, không phải sao?"

Xách đèn lồng tiến lại gần Ngụy Nhiêu, Lục Trạc để lộ nụ cười ôn nhuận mà nàng vốn quen thuộc: "Chúng ta tương kính như tân, trưởng bối hai nhà đều sẽ vui lòng. Đợi đến khi Nương nương và Điện hạ hồi kinh, có phủ Anh Quốc công ủng hộ, kẻ khác dù có muốn tính kế họ cũng phải kiêng dè vài phần. Cô nương cũng đừng quên, cho dù Thái hậu có quy tiên, trong cung vẫn còn Hoàng hậu, vẫn còn ba vị Vương gia đã trưởng thành đang nhìn chằm chằm vào cái ghế kia. Lục gia ta tuy không tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các hoàng tử, nhưng bảo vệ một vị Hoàng tử bình an trưởng thành thì vẫn còn dư sức."

Ngụy Nhiêu kinh ngạc nhìn Lục Trạc, hắn thậm chí đã nghĩ đến tận những chuyện xa xôi như thế rồi sao?

"Cây to đón gió, Nương nương tuy đang được sủng ái tột đỉnh, nhưng cũng vì thế mà nguy cơ tứ phía." Lục Trạc nhìn xuống Ngụy Nhiêu, khẽ cười nói: "Cô nương là người thông tuệ, chắc hẳn phải hiểu rõ đạo lý này."

Lời nói của hắn tựa như một viên đá ném xuống mặt hồ, làm xao động sự tĩnh lặng trong lòng Ngụy Nhiêu.

Kỳ thực đâu chỉ có mẫu thân và đệ đệ, ngay cả ngoại tổ mẫu có thể thong dong tự tại sống qua ngày ở Nhàn Trang cũng là nhờ có sự nể trọng của Nguyên Gia Đế. Một khi Nguyên Gia Đế có chuyện, tân đế kế vị không bỏ đá xuống giếng đã là tốt lắm rồi, tuyệt đối sẽ không che chở cho cả nhà thân thích này nữa. Ngoại tổ mẫu và tổ mẫu đều hy vọng nàng gả vào nhà quyền quý, chẳng phải cũng là để tìm một chỗ dựa cho người thân đó sao?

Trước đây Ngụy Nhiêu chỉ nghĩ đơn giản là Thái hậu chết đi thì bọn họ sẽ bình an, nhưng dưới Thái hậu còn có Hoàng hậu và các phi tần, liệu họ có để yên cho mẫu thân nàng đắc sủng?

Mẫu thân quả thực cần một chỗ dựa vững chắc.

Vấn đề là, việc Lục Trạc dẫn dắt phủ Anh Quốc công chống lưng cho mẫu thân thì có lợi lộc gì cho hắn?

"Bây giờ ngài sợ Nương nương nói xấu mình bên tai Hoàng thượng nên mới tự nguyện cùng ta làm phu thê thực sự. Nhưng làm sao ta tin được sau khi Hoàng thượng băng hà, ngài sẽ không cùng ta và mẫu thân tính sổ chuyện cũ? Lục gia các người đời đời trung thần, chỉ cần các người chịu đoạn tuyệt quan hệ với chúng ta, bỏ tối theo sáng, thì ai làm Hoàng đế đi chăng nữa cũng sẽ không xử trí Lục gia." Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lục Trạc mà hỏi.

Lục Trạc vừa giận vừa buồn cười, rốt cuộc nàng coi hắn là hạng tiểu nhân nham hiểm đến mức nào chứ?

"Long thể Hoàng thượng đang sung mãn, tình huống nàng nói ít nhất cũng phải chờ thêm mười mười lăm, hai mươi năm nữa. Đến lúc đó, chúng ta đã con đàn cháu đống, hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, Lục Trạc ta lẽ nào lại bỏ mặc mẹ con các người?"

Ngụy Nhiêu lúc này mới sực nhận ra, nếu nàng đồng ý làm phu thê thực sự với Lục Trạc thì hắn sẽ làm gì nàng.

Nhìn lại nụ cười của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu bỗng thấy hắn thật đê tiện và hạ lưu. Có lẽ cái đề nghị "làm phu thê thực thụ" này còn bao gồm cả sự thèm khát nhan sắc của nàng nữa, nếu không sao hắn có thể nghĩ nhanh đến chuyện con đàn cháu đống như vậy được?

"Việc này quá lớn, Thế tử cứ để ta cân nhắc vài ngày đã." Ngụy Nhiêu bước nhanh đi mấy bước, cố ý kéo dãn khoảng cách với hắn.

Lục Trạc ôn tồn nói: "Không vội, khi nào cô nương nghĩ thông suốt thì cho ta câu trả lời cũng được."

Nói xong, hắn lại bước đến bên cạnh Ngụy Nhiêu, đưa chiếc đèn lồng tới gần nàng: "Trời tối rồi, cô nương cẩn thận dưới chân."