Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân
Chương 64: Đêm Nay Ngoài Phu Nhân, Trong Mắt Ta Không Có Nữ Tử Nào Khác
Ngụy Nhiêu vốn là người lạ giường.
Tuy chiếc giường ở dịch quán này nhìn còn rất mới, nhưng vì biết mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nàng vẫn cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.
Nàng mở to mắt nhìn vào khung cửa sổ đóng chặt, thầm tưởng tượng về cuộc gặp gỡ với mẫu thân.
Trước khi lên đường, Lục Trạc đã nói với nàng rằng khi đến Cẩm Thành, hắn phải ưu tiên lo liệu việc chiêu binh trước. Cẩm Thành chỉ là một điểm tuyển chọn, Lục Trạc sẽ ở lại đây vài ngày để sắp xếp, bàn giao công việc với quan lại địa phương, đồng thời phái người truyền tin tức Thần Võ Quân chiêu binh đến khắp các huyện thuộc Thanh Châu. Sau đó, hắn sẽ dẫn người trực tiếp tới các huyện để tuyển quân, cuối cùng mới tập kết toàn bộ tân binh tại quân doanh ngoài thành Cẩm Thành để bắt đầu đợt huấn luyện trong vòng một tháng.
Trong đợt huấn luyện này sẽ còn đào thải thêm một bộ phận người nữa. Đến khi có danh sách chính thức, Lục Trạc sẽ cho họ nghỉ năm ngày để về nhà đoàn tụ với gia đình, sau đó mới cùng họ tiến kinh.
Trong năm ngày nghỉ đó, Lục Trạc sẽ dành ra ba ngày để đưa Ngụy Nhiêu đến hành cung Tây Sơn.
Ngụy Nhiêu từng hỏi Lục Trạc liệu nàng có thể tự đi một mình được không.
Lục Trạc đã bảo nàng hãy đọc kỹ lại thánh chỉ, bởi hoàng đế Nguyên Gia đã ghi rõ trong đó là hai người phải đồng hành, thiếu đi bất kỳ ai thì thị vệ hành cung cũng sẽ không cho phép vào.
Ngụy Nhiêu chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi. Dù sao đó cũng là hành cung của hoàng gia, nàng không dám liều lĩnh làm theo những gì thoại bản võ hiệp viết là một mình đột nhập vào nơi thâm nghiêm.
Ngày nhớ đêm mong, cuối cùng Ngụy Nhiêu cũng mơ thấy mẫu thân. Trong giấc mộng, mẫu thân đang ngồi dưới gốc cây hải đường, tay cầm lược nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.
Đó là ký ức có thật từ thuở nhỏ, mẫu thân rất thích chải đầu cho nàng, lúc nào cũng khen tóc nàng mềm mại nồng đậm, có thể búi được đủ kiểu tóc đẹp.
Ngụy Nhiêu vẫn chưa muốn tỉnh mộng thì đột nhiên bị một trận tiếng gõ cửa trầm thấp làm giật mình. Nàng mở mắt ra, phát hiện sắc trời đã sáng rõ.
Ngụy Nhiêu ngẩn người một lát, chợt nhớ tới hoàn cảnh tại dịch quán, nàng vội chỉnh đốn lại trung y, xỏ vào đôi giày ngủ đế mềm rồi đi tới trước cửa nội thất.
Giọng nói trầm thấp của Lục Trạc truyền qua cánh cửa: "Nên dậy thôi."
Hắn đã tỉnh từ lúc trời chưa sáng và chờ đợi Ngụy Nhiêu mãi, nhưng nàng có vẻ ngủ rất say. Nếu hắn không gọi nàng dậy, e rằng hai vợ chồng sẽ bị đám hạ nhân chê cười vì thói ngủ nướng.
Ngụy Nhiêu xoa xoa mi tâm, mở cửa rồi vén rèm lên, đôi mắt vẫn còn nửa nhắm nửa mở. Nàng vừa định lên tiếng thì Lục Trạc đột ngột xoay người đi nhanh như một cơn lốc, mang theo một luồng gió tạt qua.
Ngụy Nhiêu ngẩn người, rồi chợt nhận ra, Lục Trạc là bị trang phục trung y của nàng làm cho kinh động.
Nàng ngược lại chẳng thấy sao cả. Hai người đã đóng giả phu thê, tối qua Lục Trạc còn mặc mỗi trung y ngồi sát cạnh nàng, thì sáng sớm hôm nay, lát nữa đám nha hoàn vào hầu hạ mà thấy cả nàng và Lục Trạc đều đã ăn mặc chỉnh tề thì mới là chuyện lạ. Vả lại, trung y mùa này dù sao cũng dày dặn, nhãn lực Lục Trạc dù có tốt đến mấy cũng chẳng thể xuyên qua lớp vải mà thấy được gì.
"Mang chăn của ngài vào đây đi, trải lên giường ấy." Ngụy Nhiêu ngáp một cái, uể oải sai bảo rồi buông rèm xuống.
Nếu ban nãy Ngụy Nhiêu quan sát kỹ hơn, nàng sẽ phát hiện vành tai trắng ngần của Lục Trạc đã đỏ bừng lên. Tiếc là nàng vừa bị đánh thức khỏi giấc mộng đẹp, vẫn còn ngái ngủ nên chẳng có tâm trí đâu mà nhìn kỹ.
Lục Trạc không chỉ đỏ tai, mà nhiệt độ trên mặt cũng nóng đến kinh người. Trung y của Ngụy Nhiêu quả thực không lộ chút da thịt nào, nhưng dáng vẻ nàng trong bộ trung y màu hồng nhạt, mái tóc dài rối nhẹ và khuôn mặt còn vương nét ửng hồng sau giấc ngủ, cơ hồ giống hệt như Ngụy Nhiêu mà hắn đã thấy trong mơ.
Lục Trạc chưa từng thấy nữ tử nào chỉ mặc mỗi trung y. Trong mơ, chỉ một Ngụy Nhiêu y phục không chỉnh tề đã đủ khiến hắn bừng tỉnh, giờ tận mắt thấy người thật với dáng vẻ lười biếng quyến rũ thế này, hắn càng không cách nào nhìn thẳng.
Nghe tiếng rèm cửa buông xuống, Lục Trạc tiếp tục đứng đợi ở bên ngoài khoảng thời gian uống cạn một chén trà. Cảm thấy Ngụy Nhiêu chắc đã mặc xong y phục và thần sắc mình cũng đã khôi phục bình thường, Lục Trạc mới ôm chăn gối từ gian ngoài, cúi đầu bước vào.
Điều khiến Lục Trạc ngoài ý muốn chính là Ngụy Nhiêu vẫn chưa chịu rời giường. Cách một tấm bình phong, hắn thấp thoáng thấy trên giường có một lớp chăn hơi phồng lên, phía gối đầu lộ ra làn tóc dài đen nhánh tựa thác đổ.
Lục Trạc dừng bước sau tấm bình phong, cau mày nói: "Cô vẫn chưa dậy sao?"
Ngụy Nhiêu uể oải đáp: "Ta ngủ không ngon. Tiệc ở nhà Tri phủ chẳng phải đến tối mới bắt đầu sao, ta dậy sớm thế làm gì? Ngài có việc cứ đi lo đi, đừng quản ta."
Lục Trạc nghĩ đến đoạn đường dài vất vả vừa qua, nàng dù có chút võ nghệ thì vẫn là một khuê tú được nuông chiều, ngày đầu đến Cẩm Thành có ham ngủ một chút cũng là lẽ thường tình.
"Ta vào trải giường chiếu đây." Lục Trạc nhắc nhở một tiếng.
Ngụy Nhiêu chỉ lười biếng "ừm" nhẹ một cái trong mũi.
Lục Trạc vòng qua bình phong, từ bên trong màn gấm, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng bay tới, mang theo chút quyến rũ khiến tâm thần nam nhân không khỏi xao động.
Hắn rủ mắt xuống, đem chiếc chăn trong tay trải lên một nửa giường mà Ngụy Nhiêu đã chừa lại.
Trải xong, Lục Trạc ra ngoài gọi Bích Đào dẫn người vào hầu hạ. Hắn trở lại nội thất, quay lưng về phía Ngụy Nhiêu ngồi trên giường, giả vờ như vừa mới thức dậy, đang khoác ngoại bào và chuẩn bị xỏ giày.
Ngụy Nhiêu chỉ thầm may mắn rằng sự giày vò này chỉ kéo dài vài ngày nữa, khi Lục Trạc đi các huyện chiêu binh thì hai người sẽ không cần phải diễn kịch mỗi ngày như thế này nữa.
.
Lục Trạc cùng Ngụy Nhiêu dùng điểm tâm xong liền rời khỏi dịch quán, mãi đến chiều mới trở về để đón nàng đi dự tiệc tại phủ Tri phủ.
Đây có lẽ là lần xã giao long trọng nhất của Ngụy Nhiêu kể từ khi rời kinh thành. Bích Đào đã dốc hết bản lĩnh để trang điểm cho chủ tử, tận lực làm nổi bật nhan sắc trời sinh của Ngụy Nhiêu. Trang sức trên đầu nàng không nhiều, nhưng chỉ một cây trâm khảm bảo thạch xanh quý hiếm đã đủ để hiển hiện địa vị tôn quý của một Thế tử phu nhân Anh Quốc công.
Lục Trạc ngồi đợi ở sảnh đường, tâm trí vẫn đang cân nhắc về buổi xã giao tối nay. Khi rèm cửa được vén lên, hắn tùy ý đưa mắt nhìn sang, nhưng rồi ánh mắt lập tức khựng lại trên gương mặt Ngụy Nhiêu.
Suốt bảy ngày đi đường, có đến năm ngày Ngụy Nhiêu mặc nam trang. Nay nàng bất ngờ trang điểm lộng lẫy, vẻ đẹp rực rỡ và hoa lệ ấy khiến nhịp tim của Lục Trạc một lần nữa tăng tốc.
Chỉ là trên mặt hắn không hề biểu lộ ra ngoài. Ánh mắt hắn vẫn thanh đạm như nước, mãi đến khi Ngụy Nhiêu bước hẳn ra ngoài, hắn mới hiện lên một nụ cười ôn nhuận.
Đám hạ nhân trong dịch quán nhìn thấy đôi bích nhân này, ai nấy đều thầm cảm thán hai vợ chồng đúng là thiên tác chi hợp, một cặp trời sinh.
Phủ Tri phủ và dịch quán nằm cùng trên một con phố, xe ngựa chỉ đi một lát đã dừng lại.
Lục Trạc ân cần đỡ Ngụy Nhiêu xuống xe.
Trước cổng phủ, vị Tri phủ đã ngoài ngũ tuần đã dẫn theo cả gia quyến ra nghênh đón. Phu nhân của ông ta còn đưa theo Linh Nhi – cô con gái thứ xinh đẹp nhất trong nhà.
Tri phủ đại nhân vốn hiểu rõ ý đồ của thê tử, nhưng ông không mấy tán thành: "Lục gia có gia quy không cho phép nạp thiếp, Thế tử gia nhìn cũng không phải hạng người đó. Bà đừng có bày mưu tính kế lung tung, kẻo lấy lòng không được lại chuốc thêm sự chán ghét của Thế tử và Thế tử phu nhân."
Tri phủ phu nhân cười đáp: "Ông là nam nhân mà chẳng lẽ không biết, nam nhân nào chẳng háo sắc? Lục gia chỉ nói không cho nạp thiếp, chứ đâu có quy định nam nhân không được phong lưu bên ngoài? Thế tử gia tuổi trẻ đã lập chiến công, lúc hắn cần người xung hỷ đến cả Hoàng thượng cũng đích thân an bài, đủ thấy địa vị của hắn trong lòng thánh thượng thế nào. Linh Nhi nhà mình nếu chiếm được cảm tình của Thế tử, tương lai hắn lẽ nào lại không trả ơn ông sao?"
Tri phủ đại nhân nghe thê tử nói vậy cũng bắt đầu xiêu lòng, quyết định thử một lần. Nếu trong yến tiệc Thế tử có ý với con gái ông thì coi như có hy vọng, bằng không, ông cứ coi như con gái chỉ đơn thuần ra tiếp khách, không còn ý gì khác là được.
Ngay khi Lục Trạc bước xuống xe, Tri phủ phu nhân và Linh Nhi tiểu thư lần đầu tiên nhìn thấy hắn đều không khỏi sáng rực mắt. Đừng nói là Linh Nhi, ngay cả vị phu nhân đã có tuổi cũng hận không thể trẻ lại ba mươi năm để có cơ hội được nhân vật như thần tiên này để mắt tới. Dẫu không được theo hắn lâu dài, chỉ cần một hai tháng vui vẻ tại Cẩm Thành thôi cũng đủ mãn nguyện đời này rồi.
Hắn giống như một miếng ngọc quý hiếm thấy, dù không sở hữu được thì nhìn ngắm một lần cũng là tốt lắm rồi.
Mặc dù Ngụy Nhiêu chẳng mấy mặn mà với Lục Trạc, nhưng trong mắt những nữ tử khác, hắn có địa vị cao vời vợi đến mức họ sẵn sàng dâng hiến mà chẳng cần danh phận.
Thế nhưng, khi Lục Trạc đưa tay đỡ Ngụy Nhiêu xuống xe, Tri phủ phu nhân bỗng ngẩn người, Linh Nhi tiểu thư thì chết lặng, còn Tri phủ đại nhân cùng đám con cháu nam nhân của ông ta thì tròng mắt như muốn dán chặt lên người Ngụy Nhiêu không rời.
Sự lôi cuốn của Ngụy Nhiêu đối với nam giới chỉ có thể sâu đậm hơn cả sức hút của Lục Trạc đối với nữ giới. Bởi lẽ, nữ tử dù sao vẫn còn giữ kẽ, còn tâm trí nam nhân lại thường bị chi phối bởi bản năng và d*c v*ng bộc phát.
Cũng may Tri phủ đại nhân vẫn đủ lý trí, ông nở nụ cười, dẫn theo người nhà tiến lên hành lễ.
Ngụy Nhiêu điềm tĩnh bước sau lưng Lục Trạc, ánh mắt lướt qua gương mặt từng người, tự nhiên chú ý tới vị Linh Nhi tiểu thư có nhan sắc động lòng người kia.
Tiệc tối được sắp xếp tại thủy tạ trong vườn hoa ở hậu trạch phủ Tri phủ. Hai tòa thủy tạ nằm kề nhau, là nơi an trí riêng biệt cho khách nam và khách nữ.
Ngoài gia đình Tri phủ, các quan viên địa phương khác trong thành cũng dẫn theo gia quyến đến dự. Quan văn lấy Tri phủ làm đầu, quan võ dẫn đầu bởi Dương tham tướng.
Ngụy Nhiêu vốn không có thiện cảm gì với Tri phủ phu nhân.
Việc Lục Trạc ở bên ngoài có phong lưu hay không vốn chẳng liên quan đến nàng, nhưng việc Tri phủ phu nhân có ý đồ hiến mỹ nữ cho hắn rõ ràng là không xem vị chính thất phu nhân như nàng ra gì.
Đối mặt với sự lấy lòng của Tri phủ phu nhân, Ngụy Nhiêu chỉ đáp lại bằng nụ cười nhạt nhẽo. Ngược lại, Dương phu nhân và trưởng nữ Dương Yến của nhà tham tướng lại có tính tình cởi mở, nói chuyện rất hợp ý với nàng.
Dương Yến năm nay mười sáu tuổi, bằng tuổi với Ngụy Nhiêu và vẫn chưa thành thân. Nếu Linh Nhi tiểu thư nhà Tri phủ có làn da trắng như tuyết, dáng vẻ nũng nịu y như chim non nép vào người, thì Dương Yến lại mang một phong thái hoàn toàn khác biệt. Nàng có làn da màu mật ngọt, mày kiếm mắt phượng, dáng người cũng cao ráo hơn hẳn nữ tử thông thường. Khi theo chân Dương phu nhân vào tiệc, nàng toát lên khí độ hiên ngang, tinh anh, nhìn qua là biết người có luyện võ.
Các phu nhân thường thích bàn tán chuyện hôn sự của tiểu cô nương. Khi nhắc đến Dương Yến, Dương phu nhân ngoài miệng thì toàn lời quở trách, nào là con bé chỉ một lòng học võ, nhưng ánh mắt bà nhìn con gái lại tràn đầy sự cưng chiều. Có thể thấy, bà không hề ép buộc con mình phải theo khuôn phép của các đại gia khuê tú.
Ngụy Nhiêu gọi Dương Yến lại gần bên mình, hỏi nàng sử dụng binh khí gì.
Dương Yến đáp nàng dùng đao, dù là trường đao hay đoản đao nàng đều thành thạo.
"Thiếu phu nhân cũng học võ sao?" Dương Yến tò mò đoán.
Ngụy Nhiêu hạ thấp giọng nói với nàng: "Ta có biết chút kiếm pháp. Muội muội nếu có hứng thú, khi nào có cơ hội chúng ta có thể luận bàn một chút."
Dương Yến dĩ nhiên là vô cùng hào hứng. Khắp Cẩm Thành này, trong giới khuê tú chỉ có mình nàng luyện võ, bình thường chỉ có thể tập luyện cùng các anh em trong nhà.
Suốt buổi yến tiệc sau đó, Ngụy Nhiêu hầu như chỉ mải mê trò chuyện cùng Dương Yến, còn với những nữ quyến khác, nàng chỉ xã giao hời hợt cho qua chuyện.
Tiệc tàn, Ngụy Nhiêu cùng Lục Trạc lên xe ngựa trước.
Cửa xe vừa đóng, mùi rượu trên người Lục Trạc liền lan tỏa khắp không gian chật hẹp. Ngụy Nhiêu nhịn một lát, rồi dứt khoát vén rèm cửa sổ phía bên mình lên một đoạn cho thoáng khí.
Lục Trạc thấy vậy cũng vén rèm phía mình lên, giải thích: "Rượu của Dương tham tướng rất ngon, ông ấy lại nhiệt tình khuyên rượu, ta không tiện từ chối."
Ngụy Nhiêu liếc nhìn hắn một cái. Trong xe treo một ngọn đèn nhỏ, dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt tuấn mỹ của Lục Trạc hơi ửng hồng, xem chừng đã uống không ít.
"Trong tiệc ta và hòn ngọc quý trên tay của Dương tham tướng rất hợp ý nhau, nàng ấy hẹn ta ngày kia vào núi đi săn." Ngụy Nhiêu báo trước với hắn một tiếng. Nơi này không phải kinh thành, cả hai đều là người phương xa tới, Lục Trạc đi đâu cũng đều thông báo cho nàng, nên Ngụy Nhiêu cũng muốn cho hắn biết hành tung của mình, tránh vì thiếu giao tiếp mà nảy sinh những hiểu lầm không đáng có.
Lục Trạc nhìn sang: "Chỉ có hai người các cô thôi sao?"
Ngụy Nhiêu lắc đầu: "Anh em nhà họ cùng đi săn, còn có cả thị vệ đi theo nữa."
Lục Trạc lập tức nghĩ ngay đến ba cậu con trai của Dương tham tướng. Đêm nay hắn phải uống nhiều rượu như vậy, tất cả đều là "nhờ công" của bốn cha con nhà họ Dương. Dương Đại Lang đã thành thân, nhưng Dương Nhị Lang và Dương Tam Lang vẫn còn độc thân, cả hai huynh đệ họ đều có tướng mạo đoan chính, thân hình cường tráng uy vũ, võ nghệ lại không tầm thường. Nếu cùng Ngụy Nhiêu đi săn, dù Ngụy Nhiêu không để mắt tới họ thì hai người đó cũng rất có thể sẽ chủ động tiến tới thể hiện mình, giống như Thích Trọng Khải vậy.
"Ngày kia ta không có việc gì, cùng đi đi." Lục Trạc dựa vào thành xe, nhắm mắt lại nói, dáng vẻ như đang mệt mỏi muốn chợp mắt một lát.
Ngụy Nhiêu thắc mắc: "Chẳng phải người nói mấy ngày này đều đã có lịch trình sắp xếp rồi sao?"
Lục Trạc đáp: "Lâm thời có biến động, ngày đó vừa vặn trống lịch."
Ngụy Nhiêu nhớ lại suốt quãng đường đi, người này lúc nào cũng bám sát nàng không rời, cứ như thể không có hắn bảo vệ thì nàng sẽ bị lạc đường hoặc bị kẻ xấu bắt cóc mất vậy, không khỏi nhíu mày: "Không lẽ ngài sợ ta đi săn sẽ xảy ra chuyện sao?"
Nếu Ngụy Nhiêu là một tiểu thư yếu đuối, thấy Lục Trạc lo lắng như vậy có lẽ nàng sẽ thấy vui. Nhưng Lục Trạc thừa biết nàng có võ công mà vẫn xem nàng như hạng nữ lưu khuê các yếu ớt, điều này khiến Ngụy Nhiêu cảm thấy không thoải mái, coi đó là một sự xem thường. Huống hồ, chuyến đi săn này nàng không hề hành động đơn độc, bên cạnh còn có anh em nhà họ Dương đi cùng.
Nhà họ Dương ở vùng Cẩm Thành này chẳng khác nào "bá vương" một phương, danh tiếng đưa ra có khi còn có tác dụng hơn cả Thần Võ Quân của Lục Trạc. Lục Trạc đây là đang xem thường ai chứ?
Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn Lục Trạc.
Lục Trạc dù nhắm mắt vẫn có thể cảm nhận được cơn giận của nàng, hắn khẽ cười rồi mở mắt nhìn nàng: "Lâu rồi chưa đi săn, chỉ là thấy ngứa nghề mà thôi. Cô nương đừng lo quá, Lục mỗ tuy có trách nhiệm bảo vệ cô nương, nhưng cũng không đến mức lúc nào cũng lo lắng cho cô, nhất định phải hộ tống trái phải không rời đâu."
Lời này thốt ra, nghe cứ như thể vấn đề Ngụy Nhiêu vừa hỏi là đang chất vấn xem trong lòng hắn có nàng hay không vậy.
Ngụy Nhiêu càng giận hơn, không nhịn được mà đáp trả: "Thế tử mới là người lo xa quá rồi. Thế tử diện mạo như Phan An, đi đến đâu cũng được mỹ nhân ưu ái, ta chỉ hy vọng đừng vì lão Thái quân yêu cầu người phải chiếu cố ta mà làm lỡ dở chuyện tốt của Thế tử."
Lục Trạc ngạc nhiên hỏi: "Mỹ nhân ưu ái ta khi nào thế?"
Ngụy Nhiêu cười châm chọc: "Thế tử thật đúng là biết giả làm quân tử, Tri phủ đại nhân cố ý đưa ái nữ ra nghênh đón người, Thế tử thật sự không chú ý sao?"
Lục Trạc cười đáp: "Đã là quân tử, sao lại để mắt đến nữ quyến nhà khác? Đêm nay ngoại trừ 'Phu nhân' ra, trong mắt ta chẳng còn nữ tử nào khác cả."
Có lẽ vì đã uống rượu nên khi hắn lười nhác tựa ở đó, cốt cách quân tử dường như nhạt đi, thay vào đó là vài phần phong lưu phóng khoáng.
Ngụy Nhiêu chẳng hiểu sao lại cảm thấy, ánh mắt Lục Trạc lúc này như đang khinh bạc nàng!
"Ngươi tốt nhất là ngay cả ta cũng đừng có nhìn!" Ngụy Nhiêu cắn răng nói.
Lục Trạc cười rồi quay mặt đi chỗ khác, nhưng trong đầu hắn lúc này toàn là hình ảnh đôi mắt rạng ngời của nàng dưới ánh đèn vừa rồi.