Chiếc bát trà chạm đất, tiếng vỡ vụn chói tai kinh động đến Bích Đào và Liễu Nha đang canh giữ ở phía ngoài.
Hai tên nha hoàn hốt hoảng chạy vào, chỉ kịp thoáng nhìn thấy bóng lưng Ngụy Nhiêu vén màn xông thẳng vào đông thứ gian, cùng dáng vẻ ngồi ngay ngắn ở phía tây bàn ăn của Thế tử gia. Do góc độ đứng khác nhau, Bích Đào chú ý tới trên mặt và vạt áo Thế tử gia vương đầy nước canh, còn Liễu Nha lại bị đạo máu tươi uốn lượn kia dọa đến mức phải bịt chặt miệng.
Lục Trạc lấy khăn ra, một mặt lau mặt, một mặt đè chặt vết thương trên trán, rũ mắt phân phó hai tên nha hoàn: "Lui ra đi, không được để lộ chuyện này."
Liễu Nha nào dám để lộ ra ngoài?
Thế tử gia có địa vị tại Quốc công phủ chỉ sau Anh quốc công và Lão phu nhân, nếu để người nhà họ Lục biết cô nương nhà mình đánh Thế tử gia đến đổ máu, sau này cô nương làm sao có thể đặt chân ở đây được nữa? Vạn nhất chuyện này truyền ra ngoài, tiếng xấu cô nương dám ra tay với trượng phu, với vị Thế tử trung quân ái quốc, chẳng phải sẽ bị người đời mắng nhiếc là hạng nữ nhân tâm địa rắn rết hay sao!
Liếc nhìn những mảnh sứ vỡ của bát trà văng tung tóe trên mặt đất, Liễu Nha lôi kéo Bích Đào lui ra ngoài.
"Thế tử gia và cô nương cãi nhau sao?"
Khi đã ra xa một quãng, Bích Đào nhỏ giọng hỏi Liễu Nha, vẻ mặt đầy lo lắng: "Liệu cô nương có bị uất ức gì không?"
Vì tận mắt chứng kiến nên Liễu Nha vẫn còn tâm kinh đảm chiến: "Ngươi không thấy sao, trán của Thế tử gia chảy máu rồi, khẳng định là cô nương nhà mình đập đấy. Cứ cho là Thế tử gia có nói lời gì trêu chọc cô nương trước, thì cô nương cũng đã trả thù xong rồi. Ta chỉ sợ Thế tử không nuốt trôi cơn giận này, lát nữa hối hận lại tự mình đi tìm Lão phu nhân cáo trạng cô nương."
Bích Đào ôm lấy lồng ngực, đã bị hai chữ "đổ máu" làm cho sợ đến ngây người!
Cô nương nhà mình dù luyện võ nhiều năm, nhưng từ trước tới nay chưa từng làm ai bị thương, vậy mà Thế tử gia lại trở thành người "mở hàng" đầu tiên!
Sảnh đường.
Lục Trạc vẫn rũ mắt ngồi đó, trên vạt áo lốm đốm vết bẩn, mặt bàn trước mặt cũng loang lổ nước canh.
Hắn vốn tưởng lời nói của Ngụy Nhiêu ý đang giễu cợt mẫu thân cùng các thẩm mẫu của hắn thủ tiết là ngu ngốc, nên trong lúc nhất thời xúc động, chưa kịp suy nghĩ kỹ đã phản kích trở lại. Thế nhưng ngay khoảnh khắc Ngụy Nhiêu đột nhiên nổi giận, dùng canh gà tạt hắn, dùng bát đập hắn, Lục Trạc đã lập tức khôi phục lý trí.
"Nam nhân khốn nạn" mà Ngụy Nhiêu nhắc tới hẳn là chỉ hạng người đang sống sờ sờ mà hành xử tệ bạc, nếu không thì nàng đã mắng luôn cả phụ thân mình là Ngụy Nhị gia vào rồi.
Ngụy Nhị gia là một vị quan tốt, không sợ cường quyền, không cùng tham quan thông đồng làm bậy, sống chính trực, chết trong sạch.
Nàng nhất định là cực kỳ kính trọng Ngụy Nhị gia, cho nên một kẻ vốn không màng nhân ngôn như nàng, lại bị ngữ điệu nhục mạ phụ thân của hắn làm cho uất ức phát khóc.
Sức của nàng rất lớn, chỗ trán bị đập trúng rất đau, nhưng điều Lục Trạc nghĩ đến lúc này lại là việc hắn đã nhiều lần thất lễ trước mặt Ngụy Nhiêu.
Hiểu lầm nàng trào phúng mẫu thân thích cờ bạc, hiểu lầm nàng điều tra tư riêng của Tứ thẩm, hiểu lầm nàng...
Hắn biết rõ tâm tính Ngụy Nhiêu không xấu, tại sao luôn luôn xuyên tạc nàng?
Hắn là nam nhân, khi hiểu lầm Ngụy Nhiêu nhục mạ mẫu thân mình còn tức giận xúc động đến thế, thì Ngụy Nhiêu, một cô nương bị hắn làm nhục người cha quá cố, sẽ là loại tâm tình gì?
Lục Trạc nhìn về phía đông thứ gian.
Hắn muốn bồi tội.
Máu ở vết thương đã ngừng chảy, Lục Trạc rời bàn tiệc đi vào đông thứ gian. Vừa tới gần cửa nội thất, liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng khóc nén nhịn của nữ tử.
Tiếng khóc kia khiến Lục Trạc nhớ tới đường muội Lục Trường Ninh.
Lúc Nhị thúc chiến tử, Trường Ninh cũng giống như lúc này, vừa khóc vừa nấc nghẹn.
Lục Trạc xoay người, lui về sảnh đường.
Trong nội thất, Ngụy Nhiêu dần ngừng khóc.
Nàng đã lâu lắm rồi không khóc như thế này. Lần trước là khi nàng lâm bệnh nặng, đau đến khó chịu, nàng nhớ phụ thân và cũng nhớ cả mẫu thân. Nàng thầm nghĩ, nếu như phụ thân không chết, mẫu thân sẽ không trở về nhà ngoại, mẫu thân không về nhà ngoại thì đã không bị Nguyên Gia đế để mắt tới rồi mang vào hoàng cung, mẫu thân không tiến cung thì nàng đã không được mời tham gia cung yến, và cũng sẽ không bị kẻ gian hãm hại mà phải chịu kiếp nạn kia.
Có kẻ mắng mẫu thân nàng không tuân thủ phụ đạo. Nhưng phụ thân là người tốt đến thế, vì phụ thân mà thủ tiết cả đời thì có làm sao?
Ngụy Nhiêu làm phận nữ nhi, chẳng lẽ chưa từng oán trách mẫu thân sao? Chẳng lẽ chưa từng vì người cha chết oan mà đau lòng bất bình sao?
Thế nhưng đó là mẫu thân nàng, người sinh ra nàng, nuôi nấng và ở bên nàng lâu hơn cả phụ thân, là người thân thiết nhất trên đời. Nàng không thể chỉ vì đau lòng cho phụ thân, hay vì khao khát có mẫu thân ở bên cạnh mà trơ mắt nhìn bà bị nhốt trong lồng giam của phủ Thừa An bá. Mẫu thân rõ ràng còn trẻ như vậy, nhan sắc diễm lệ như vậy, tại sao phải cô độc gối chiếc, chết già trong thâm trạch hẻo lánh?
Một bên là phụ thân, một bên là mẫu thân. Thay cha bất bình đồng nghĩa với việc oán trách mẹ, mà đồng tình với mẹ lại là bất hiếu với cha. Nhiều năm qua, Ngụy Nhiêu luôn kẹt giữa người cha quá cố và người mẹ đẻ, bình thường nàng che giấu rất giỏi, nhưng một câu nói của Lục Trạc không chỉ nhục mạ cha mẹ nàng, mà còn tàn nhẫn xát muối vào vết sẹo trong lòng nàng.
Phụ thân nàng là bậc quân tử quang minh lỗi lạc, mẫu thân nàng đạo đức cũng chẳng có gì không ổn.
Chẳng có gì đáng để khóc cả, Lục Trạc coi thường nàng, nàng vốn đã biết từ lâu.
Trong phòng có sẵn nước sạch, Ngụy Nhiêu rửa mặt rồi ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận dặm lại phấn son để che đi dấu vết khóc lóc. Riêng những tia máu mảnh trong mắt do khóc mà ra thì đành chịu, chẳng có cách nào giấu được.
Chỉnh đốn lại váy áo xong xuôi, Ngụy Nhiêu trở ra sảnh đường.
Lục Trạc đang ngồi trên ghế bành phía Bắc, thấy nàng ra, hắn lập tức đứng dậy.
Ngụy Nhiêu tựa như không nhìn thấy hắn, đi thẳng tới ngồi vào bàn ăn.
Thức ăn vẫn còn hơi ấm, nàng cầm đũa lên, bắt đầu ăn như không có chuyện gì xảy ra.
Lục Trạc biết rõ tâm tư nàng không hề thản nhiên như vẻ bề ngoài. Hắn đi đến bên cạnh Ngụy Nhiêu, chắp tay hành lễ bồi tội: "Bá phụ công chính liêm minh, là tấm gương sáng chốn quan trường. Ta không nên nhất thời xúc động mà mạo phạm bá phụ, xin cô nương thứ lỗi."
Ngụy Nhiêu vừa mới lấy lại được chút khẩu vị, nghe hắn nói xong liền thấy mất sạch.
Mắng thì cũng đã mắng rồi, sau đó mới tới bồi tội thì có ý nghĩa gì? Để thể hiện hắn là bậc quân tử biết sai liền sửa sao?
Nàng đặt đũa xuống, liếc nhìn vạt áo của Lục Trạc, lạnh lùng nói: "Lục Trạc, một câu của ngài nhục mạ cả cha lẫn mẹ ta. Nếu không phải hiện tại hòa ly quá thua thiệt cho ta, thì hôm nay ta đã dọn đồ về nhà ngoại ngay lập tức, tuyệt đối không cho ngài thêm cơ hội nhục mạ ta lần nữa. Nhưng ngài hãy nhớ kỹ, bắt đầu từ đêm nay, trừ phi có chính sự cần bàn bạc, ngài đừng nói với ta một câu nào nữa. Bên ngoài nếu có tiệc tùng, chúng ta cố gắng đừng xuất hiện cùng lúc, bớt đóng kịch được lần nào hay lần ấy, diễn nhiều ta thấy buồn nôn."
Hai người đã đấu khẩu nhiều lần, nhưng chỉ có lần này, Ngụy Nhiêu không để lại bất kỳ khoảng trống nào để cứu vãn quan hệ.
Lục Trạc im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ đáp một chữ: "Được."
Nói xong, Lục Trạc đi về phía tây phòng, tránh ở lại đây làm hỏng khẩu vị của nàng.
Ngụy Nhiêu ăn xong, đi ra cửa thì thấy Bích Đào và Liễu Nha đều đang lánh mặt ở phía xa.
Nàng vẫy tay gọi các nàng lại.
Hai nha hoàn vội vàng chạy tới, Liễu Nha quan tâm hỏi trước: "Cô nương, người không bị thương chứ?"
Ngụy Nhiêu cười cười: "Không sao. Từ ngày mai, nếu Thế tử về hậu trạch dùng cơm, hãy đưa phần của ta vào thứ gian, ta và Thế tử dùng riêng."
Bích Đào và Liễu Nha kinh hãi.
Ngụy Nhiêu liền trở về phòng.
Hai nha hoàn bước vào sảnh đường, phát hiện trên bàn cơm, phần thức ăn bên phía cô nương đã được dùng qua, còn phía Thế tử gia gần như không đụng đũa. Liễu Nha bảo Bích Đào vào hỏi chủ tử xem rốt cuộc có chuyện gì, còn nàng đi tới trước cửa tây phòng, thấp thỏm hỏi: "Thế tử, thức ăn đều lạnh cả rồi, nô tỳ bảo nhà bếp hâm nóng lại nhé?"
"Không cần, chuẩn bị nước tắm đi."
Liễu Nha siết chặt nắm tay, hỏi thêm: "Vết thương của người..."
"Không ngại."
Liễu Nha thở phào nhẹ nhõm. Thái độ này của Thế tử gia chắc là sẽ không đi rêu rao chuyện này trước mặt Lão phu nhân đâu.
Bích Đào cũng từ đông phòng đi ra, chẳng hỏi han được gì. Việc Thế tử và Phu nhân tại sao cãi vã rồi động thủ, đối với các nàng vẫn là một bí ẩn không lời giải.
.
Bởi vì định sắp xếp cho Lục Trạc ở tây phòng, nên ngay từ khi mới gả tới, Ngụy Nhiêu đã sắm sửa đầy đủ đồ đạc cần thiết cho căn phòng này, bao gồm cả một chiếc bàn trang điểm.
Lục Trạc đứng trước gương, phát hiện vết thương nằm ở phía trên thái dương bên trái. Vết nứt da chỉ lớn bằng hạt bắp đang rỉ máu, nhưng vùng xung quanh đã sưng vù lên một mảng lớn.
Vành bát trà vốn mượt mà, vậy mà Ngụy Nhiêu vẫn có thể ném đến mức rách da chảy máu, đủ thấy nàng đã dùng sức lớn đến nhường nào, và nỗi hận trong lòng sâu đậm ra sao.
Trước đó lúc hắn dưỡng bệnh, ở tây phòng có để sẵn các loại thuốc bột xử lý vết thương. Lục Trạc theo ký ức mở ngăn kéo ra, thuốc vẫn còn ở đó.
Lục Trạc lấy ra một bình cao thuốc tiêu sưng khử ứ, ngồi bên mép giường bôi đều lên vết thương.
Đau thì có đau, nhưng ngoại thương vốn dễ trị, còn nỗi đau lòng của Ngụy Nhiêu e rằng khó mà lành lại.
Sau khi tắt đèn, Lục Trạc vẫn ngồi lặng yên trên giường, nghĩ về nguyên nhân gây ra cuộc tranh chấp đêm nay, hôn sự của Chu Huệ Trân và Hàn Liêu.
Lúc ấy hắn đủ điều lo ngại, giờ nghĩ lại chỉ thấy buồn cười. Hàn Liêu cưới Chu Huệ Trân thì có liên quan gì đến hắn? Chu Huệ Trân dù có giống Ngụy Nhiêu đến đâu thì cũng không phải là Ngụy Nhiêu, Hàn Liêu làm sao có thể thông qua Chu Huệ Trân mà chiếm được chút tiện nghi nào từ nàng? Đến ngay cả Thọ An quân còn chẳng sợ Chu Huệ Trân chịu khổ ở Hàn gia mà gả cô ta đi, hắn lại bận tâm cái gì chứ?
Lục Trạc nhắm mắt lại.
Hắn hiếm khi thất thố như vậy, chẳng hiểu sao mỗi lần thất lễ phạm sai lầm đều là nhắm vào Ngụy Nhiêu. Chẳng trách nàng đối với hắn ngày càng lạnh nhạt, đến chuyện hôn sự của tỷ muội nhà ngoại cũng chẳng buồn nhắc tới.
Bất quá, Ngụy Nhiêu vốn dĩ cũng chẳng chào đón gì hắn, nếu không sao nàng lại sớm định ra cái ước hẹn năm năm kia làm gì.
Bên ngoài truyền đến tiếng động, là Ngụy Nhiêu dậy luyện kiếm.
Tiếng kiếm khí xé gió vang vọng vào tận trong phòng, tràn đầy ý vị túc sát và ngoan tuyệt.
Nếu lúc đó thứ Ngụy Nhiêu cầm trong tay không phải bát trà mà là thanh kiếm kia, sợ là nàng đã trực tiếp vung kiếm đâm hắn rồi.
Sáng sớm hôm sau, Lục Trạc ngủ dậy soi gương, vết sưng đỏ trên trán đã tiêu bớt, chỉ còn lại một mảng tím xanh nhỏ và một vết nứt da ở giữa.
Liễu Nha bưng nước vào, sau khi đặt chậu xuống, nàng không nhịn được mà len lén nhìn lên trán Thế tử.
"Mũ quan có thể che lại được, không cần lo lắng." Lục Trạc vừa xắn ống tay áo vừa nói, giọng điệu vẫn ôn nhuận như cũ.
Bị Thế tử phát hiện hành động thăm dò, Liễu Nha đỏ mặt lui xuống.
Đến khi Lục Trạc rửa mặt xong đi ra, thấy trên bàn chỉ có phần điểm tâm dành riêng cho mình, hắn khựng lại nhớ ra lời nàng dặn nha hoàn tối qua, sau này sẽ không ngồi cùng bàn với hắn nữa.
Lục Trạc lặng lẽ ngồi xuống, cầm đũa lên rồi dặn Liễu Nha: "Đi lấy mũ quan và quan phục đến đây cho ta, ăn xong ta sẽ đi ngay."
Liễu Nha lại liếc nhìn vết thương của Thế tử, biết hắn muốn giấu ngay cả gã sai vặt A Quý nên vội vàng chạy ra tiền viện.
Sau khi Lục Trạc khởi hành, Liễu Nha tiến đến trước mặt chủ tử, thuật lại lời của Thế tử sáng nay: "Cô nương, Thế tử đã tận tâm che giấu chuyện này, xem ra đối với người vẫn có chút kiêng nể. Nếu không, chỉ cần hắn để lộ vết thương ra, đám trưởng bối trong phủ Quốc công nhất định sẽ khiến người phải chịu khổ một phen."
Lúc Ngụy Nhiêu ném bát vào Lục Trạc, nàng chẳng nghĩ ngợi gì cả, giờ nghe vậy cũng không hề sợ hãi: "Hắn mà thật sự rêu rao khắp nơi thì cái danh vợ chồng giả này cũng không cần giữ nữa. Ta sẽ lập tức về nhà ngay, người nhà họ Lục ai cũng đừng hòng dạy bảo được ta."
Liễu Nha nhất thời không dám nói giúp Thế tử thêm câu nào nữa. Khiến cô nương giận đến mức này, Thế tử chắc chắn đã phạm sai lầm lớn, nàng đương nhiên phải đứng về phía cô nương nhà mình rồi.
.
Lục Trạc dùng mũ quan che giấu vết thương thành công suốt hai ba ngày. Ngay tại thời điểm sắc tím xanh sắp tan hết, Thích Trọng Khải tìm đến bên ngoài quân doanh Thần Võ quân, cố ý rủ hắn cùng đi uống rượu.
Nghĩ đến cảnh mấy ngày nay đều phải lủi thủi ăn cơm một mình, Lục Trạc gật đầu đồng ý.
Hai người sóng vai cưỡi ngựa, đi khỏi quân doanh một khoảng cách khá xa, xung quanh không còn người, Thích Trọng Khải mới mở miệng thăm dò: "Nghe nói Hàn Liêu sắp cưới Chu Đại cô nương nhà Thọ An quân rồi sao?"
Lục Trạc đáp: "Ừ."
Thích Trọng Khải trợn ngược đôi mắt hổ: "Vậy sau này hai người chẳng phải sẽ thành anh em đồng hao sao? Cái lão sắc quỷ Hàn Liêu kia, khi còn bé còn xưng huynh gọi đệ với Tứ thúc của ngươi, thật đúng là không biết xấu hổ!"
Chu Đại cô nương, Thích Trọng Khải dường như đã từng gặp một lần khi đi theo Nguyên Gia đế tới Nhàn trang. Bất quá hắn chẳng có chút ấn tượng nào, bởi lẽ ở nơi có Tứ cô nương xuất hiện, hắn không còn nhìn thấy được những cô nương khác nữa. Lần này hôn sự của Hàn gia và Chu gia truyền ra, nghe nói Chu Đại cô nương vô cùng xinh đẹp, Thích Trọng Khải không khỏi có chút ảo não. Sớm biết Hàn Liêu sẽ lấy Chu Đại cô nương, hắn cũng đã đi cầu hôn rồi. Nếu hắn và Lục Trạc làm anh em đồng hao, hai người bạn tri kỷ kẻ cưới chị người cưới em, chẳng phải sẽ trở thành một giai thoại hay sao.
"Tứ cô nương chắc vẫn còn tỷ muội khác chứ, ta cũng muốn đi cầu hôn!" Thích Trọng Khải ra vẻ không cam lòng tụt hậu mà nói.
Lục Trạc liếc hắn một cái: "Ngươi coi hôn sự là trò đùa đấy à?"
Thích Trọng Khải cười xấu xa: "Tứ cô nương đẹp như vậy, tỷ muội của nàng khẳng định cũng đều là mỹ nhân. Ta vừa cưới được mỹ nhân, lại vừa thành anh em đồng hao với ngươi, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
Lục Trạc không biết hắn là thực tình hay giả ý, chỉ nhắc nhở: "Nàng chỉ còn hai người tỷ muội chưa gả. Ngụy Tam cô nương thì tuân thủ quy tắc nghiêm ngặt, tính tình không hợp với ngươi. Còn Chu Nhị cô nương, bá mẫu chắc chắn sẽ không đồng ý."
Lục Trạc cũng không hiểu rõ về Ngụy Thiền – Tam cô nương của phủ Thừa An bá, nhưng một kẻ ngay cả em họ ruột thịt cũng ghen ghét đến mức lộ ra bộ mặt đáng ghét thì đại khái chẳng phải hạng nữ tử hiền lương gì. Lục Trạc không hy vọng Thích Trọng Khải vì nhất thời xúc động mà cưới nàng ta. Chưa bàn đến bản tính Tam cô nương tốt xấu ra sao, chỉ riêng môn đệ và danh tiếng của hai nhà đã không tài nào bước qua nổi cửa ải của mẫu thân Thích Trọng Khải – Bình Tây hầu phu nhân.
Bị Lục Trạc phân tích một hồi, Thích Trọng Khải hơi thất vọng, nhưng cũng may hắn chỉ là thuận miệng nói đùa, cũng không phải thật sự nhất định phải làm anh em đồng hao với Lục Trạc cho bằng được.