Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân
Chương 50: Gả Cho Hàn Liêu, Chỉ Có Thể Sống Tốt Hơn Ngụy Nhiêu Mà Thôi
Nơi đám huynh đệ của Lục Trạc uống rượu là đỉnh Tùng Sơn, nơi cao nhất trong vườn hoa phủ Quốc công. Đứng từ đây có thể bao quát toàn bộ khung cảnh khu vườn. Lúc ấy, vị trí của Lục Trạc vừa vặn hướng về phía Bắc, hắn thoáng thấy bóng dáng Tứ phu nhân và Ngụy Nhiêu lần lượt đi qua con đường mòn lát đá xanh, một người chạy vội vã, một người thì nhìn quanh quất với vẻ lén lút.
Lục Trạc nảy sinh nghi vấn, bèn mượn cớ rời khỏi Tùng Sơn, một mực đuổi theo sau.
Lục Trạc nhìn ra được Tứ phu nhân đang khóc. Thấy Ngụy Nhiêu đã đuổi theo vào trong, hắn đoán rằng dù với mục đích gì thì nàng chắc chắn cũng sẽ an ủi Tứ phu nhân. Vì vậy, Lục Trạc chỉ đứng canh bên ngoài mà không tiến vào theo, tránh nghe phải những điều nam tử không nên nghe.
Thế nhưng Lục Trạc không ngờ tới, Ngụy Nhiêu sau khi trở ra lại kín như bưng, nửa chữ cũng không chịu tiết lộ.
Tứ phu nhân là thẩm mẫu của hắn, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi mà bọn họ đã bắt gặp khóc đến hai lần, tất nhiên là phải có đại sự xảy ra.
"Tứ thẩm phải chăng đã gặp phải rắc rối gì?" Lục Trạc bám theo sau Ngụy Nhiêu, thấp giọng truy hỏi.
Ngụy Nhiêu dừng bước, xoay người lại.
Ánh trăng trong sáng phủ lên khuôn mặt tuấn mỹ của Lục Trạc một tầng hào quang thanh lãnh. Đôi lông mày hắn nhíu chặt, hiển nhiên là rất bận tâm về chuyện này.
Ngụy Nhiêu suy nghĩ một chút, rồi ẩn ý "đâm" hắn một câu: "Vừa rồi lúc ta dạo vườn ngắm đèn, có nghe thấy hai tiểu nha hoàn bàn tán chuyện Tứ thúc không có con cái nên có lẽ sẽ phải nạp thiếp. Ta đang định ra răn dạy bọn chúng thì phát hiện Tứ thẩm hóa ra cũng ở gần đó, thẩm vì nghe thấy những lời đàm tiếu ấy mà uất ức phát khóc."
Lục Trạc nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo hơn cả đêm Nguyên Tiêu giá rét này.
Tứ thúc bị thương tật ở chân, Tứ thẩm nguyện ý gả tới lại còn chịu thương chịu khó chăm sóc Tứ thúc, đám con cháu như Lục Trạc đều vô cùng kính trọng nàng. Vậy mà hôm nay thẩm lại bị hai kẻ nô tỳ miệng lưỡi không xương bàn ra tán vào. Điều khiến Lục Trạc tức giận hơn cả chính là việc đám nha hoàn dám lăng loàn như vậy, chứng tỏ gia quy Lục gia nghiêm ngặt bấy lâu nay đã bị buông lỏng, mà cảnh tượng này lại cứ hết lần này đến lần khác bị Ngụy Nhiêu bắt gặp.
Nhìn thần sắc của Ngụy Nhiêu, rõ ràng là nàng đang nhân cơ hội này để mỉa mai hắn.
Lục Trạc xoay người bỏ đi.
Ngụy Nhiêu thản nhiên nhắc nhở phía sau: "Hai tên nha hoàn kia, một đứa mắt rất to và xinh, môi hơi dày, đứa còn lại mắt dài nhỏ, miệng chúm chím anh đào. Đêm nay cả hai đều trực trong vườn, Thế tử chỉ cần đối chiếu một chút là bắt được ngay. Cứ tùy tiện tìm lý do gì đó mà đuổi đi là được, đừng để kinh động đến Tứ thẩm nữa."
Lục Trạc vẫn đưa lưng về phía nàng, lạnh lùng buông một câu cảm ơn.
Hai người cứ thế chia đường mà đi.
Buổi ngắm đèn kết thúc, Ngụy Nhiêu dẫn theo Bích Đào trở về Tùng Nguyệt đường trước. Liễu Nha ra đón và báo rằng Lục Trạc vẫn chưa về.
Ngụy Nhiêu dặn: "Ngày mai Tam công tử và Tứ công tử rời kinh, Thế tử còn đang bận uống rượu tiễn chân họ. Ngươi đi chuẩn bị sẵn trà giải rượu đi, đề phòng lát nữa Thế tử cần dùng đến."
Vào những ngày lễ tiết thế này, nếu Lục Trạc không về hậu viện nghỉ qua đêm thì chẳng khác nào đánh vào mặt nàng. Một kẻ "ngụy quân tử" như hắn tuyệt đối sẽ không để sót điểm này.
Liễu Nha tự đi sắp xếp công việc.
Ngụy Nhiêu thay quần áo luyện công rồi ra sân múa kiếm một hồi. Đến khi nàng đang ngâm mình trong thùng tắm, mới nghe thấy tiếng Lục Trạc trở về phòng ngoài.
"Thế tử có dùng trà giải rượu không ạ?"
"Không cần, chuẩn bị nước tắm đi."
.
Sáng sớm hôm sau, các phòng trong Quốc công phủ đều thức dậy từ rất sớm. Lúc Ngụy Nhiêu và Lục Trạc đến Trung Nghĩa đường thì mọi người đã có mặt đông đủ quá nửa.
Lục Tông và Lục Trạch đã thay sang trang phục cưỡi ngựa, vai kề vai đứng trước mặt Anh quốc công, cung kính lắng nghe lời giáo huấn của tổ phụ.
Nhị phu nhân và Tam phu nhân đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ dõi theo con trai mình.
Hạ thị cũng dẫn theo Hạ Vi Vũ đi tới.
Tứ gia và Tứ phu nhân lại là những người cuối cùng có mặt.
Ngụy Nhiêu đưa mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Tứ phu nhân. Khi ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, Tứ phu nhân bỗng đỏ bừng mặt, lập tức cúi đầu xuống. Trong vẻ ngượng nghịu ấy dường như còn thấp thoáng một tia ngọt ngào khác lạ.
Ngụy Nhiêu thầm kinh ngạc trong lòng, chẳng lẽ Tứ thẩm lại hành động nhanh đến thế, đã cùng Tứ gia thành tựu chuyện tốt rồi sao?
Ngụy Nhiêu lại vụng trộm quan sát Tứ gia, đáng tiếc là trông tứ gia vẫn bình thản như thường ngày, kín kẽ như bưng chẳng để lộ chút sơ hở nào.
Ngụy Nhiêu cũng không tiện cứ nhìn chằm chằm mãi, bèn dời sự chú ý trở lại buổi chia ly này.
Lục Trạc đứng ngay bên cạnh nàng. Hắn không cố ý quan sát vợ chồng Tứ thúc, nhưng lại thu hết vào mắt mọi biến hóa nhỏ nhặt trên gương mặt Ngụy Nhiêu, từ vẻ dò xét đến nét ngạc nhiên.
Điều này càng khiến Lục Trạc hiếu kỳ không biết rốt cuộc Ngụy Nhiêu đã nói gì với Tứ thẩm, chỉ là hắn thừa hiểu mình không thể hỏi, mà Ngụy Nhiêu cũng chẳng đời nào chủ động nói ra.
Cũng may, biết hay không cũng không quá quan trọng, chỉ cần Ngụy Nhiêu không có ác ý, Tứ thúc Tứ thẩm vẫn tiếp tục tương kính như tân là được.
Nương theo tiếng vó ngựa dồn dập của những thiếu niên lang xa dần, buổi tiễn biệt của phủ Anh quốc công cũng kết thúc tại đây.
Sau Tết Nguyên Tiêu, biểu ca của Ngụy Nhiêu là Hoắc Quyết phái người đưa tới bái thiếp. Ngụy Nhiêu đã sớm thưa chuyện với Anh quốc công phu nhân, Hoắc Quyết là thân thích nhà ngoại của nàng, phu nhân vốn yêu quý Ngụy Nhiêu nên đương nhiên rất vui vẻ đón tiếp.
Hoắc Quyết tướng mạo đường đường, phong thái thong dong chuẩn mực ngay cả khi bước vào phủ đệ của bậc đỉnh cấp huân quý chốn kinh thành. Lần này tới cửa, ngoài việc thay mặt phụ mẫu tặng thêm lễ vật thêm trang cho Ngụy Nhiêu, hắn còn chuẩn bị quà cáp cho vợ chồng Anh quốc công, Hạ thị cùng các phòng Nhị, Tam, Tứ. Đó đều là những món quà nhã nhặn như thư họa, trà rượu, vô cùng hợp ý các vị trưởng bối.
Ngồi bên cạnh Anh quốc công phu nhân, thấy biểu ca xuất sắc như vậy, Ngụy Nhiêu cũng cảm thấy nở mày nở mặt.
Anh quốc công phu nhân khen ngợi Hoắc Quyết không ngớt lời, còn muốn lưu hắn lại phủ ở mấy ngày.
Hoắc Quyết mỉm cười đáp: "Lão phu nhân có lòng, vãn bối xin ghi nhận. Chỉ là muội muội ở nhà sắp đến ngày xuất giá, hôm nay vãn bối tới thỉnh an lão phu nhân, ngày mai bồi ngoại tổ mẫu trò chuyện thêm một chút rồi phải lên đường trở về ngay."
Nghe vậy, Anh quốc công phu nhân cũng không ép giữ nữa.
Ngụy Nhiêu mời biểu ca đến Tùng Nguyệt đường ngồi chơi một lát, nàng cũng chuẩn bị sẵn phần quà thêm trang cho biểu muội Hoắc Lâm để nhờ biểu ca mang về giúp.
Sau khi bảo gã sai vặt cất kỹ đồ đạc, Hoắc Quyết liền muốn cáo từ.
Ngụy Nhiêu vội vàng giữ lại: "Biểu ca đến trà còn chưa kịp uống, sao không ngồi chơi thêm một lát nữa?"
Hoắc Quyết nhìn nàng bằng ánh mắt ôn nhu: "Biểu muội hiện giờ đã là Thiếu phu nhân của Quốc công phủ, làm việc gì cũng cần thận trọng hơn trước, chớ để người đời nắm được thóp."
Nói xong, Hoắc Quyết ngăn không cho nàng tiễn thêm, rồi dắt theo gã sai vặt rời đi.
Lúc này Ngụy Nhiêu mới nhận ra, biểu ca đi vội về gấp như vậy là vì sợ kẻ ngoài dị nghị về mối quan hệ của hai biểu huynh muội.
Lòng Ngụy Nhiêu bỗng dấy lên nỗi xót xa. Tính ra, thời gian nàng và biểu ca ở bên nhau không nhiều, cứ hai ba năm mới gặp một lần. Năm ngoái vì mừng thọ ngoại tổ mẫu, lại thêm biểu ca phải quản lý việc kinh doanh ở kinh thành nên hai người mới gặp gỡ nhiều hơn đôi chút. Nhưng biểu ca đối với nàng quá tốt, luôn hữu cầu tất ứng, lại còn khắp nơi suy tính cho nàng; dẫu là anh trai ruột thịt cùng mẹ sinh ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vậy mà người ca ca tốt như vậy, chớp mắt đã lại mỗi người một phương.
.
Sau khi rời khỏi phủ Anh quốc công, Hoắc Quyết ghé qua cửa hàng của gia đình xem xét, ở lại đó đến tận chiều mới cưỡi ngựa ra khỏi thành, tiến về phía Nhàn Trang của ngoại tổ mẫu.
Bình thường mỗi khi hắn đến, ngoại tổ mẫu nhất định sẽ hớn hở tươi cười, cữu mẫu Vương thị cũng rất vui mừng khi thấy hắn. Đại biểu muội Chu Huệ Trân tuy có phần thận trọng dè dặt, nhưng tiểu biểu muội Chu Huệ Châu thì cứ như muội muội ruột, luôn quấn quýt vây quanh hắn không rời.
Thế nhưng hôm nay, ngay khi vừa bước vào sảnh đường, Hoắc Quyết đã nhận ra bầu không khí bất ổn. Ngoại tổ mẫu sầm mặt, cữu mẫu rũ rượi cúi đầu. Đại biểu muội Chu Huệ Trân không có mặt ở đó, còn tiểu biểu muội Chu Huệ Châu dường như đang kẹt giữa ngoại tổ mẫu và cữu mẫu, không biết nên nói giúp bên nào, chỉ biết đưa ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn.
"Ngoại tổ mẫu, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?" Hoắc Quyết đi thẳng tới trước mặt Thọ An quân.
Thọ An quân lườm Vương thị một cái, rồi sai Chu Huệ Châu lui xuống trước.
Chu Huệ Châu ngoan ngoãn rời đi, còn cẩn thận kéo cửa phòng lại.
Hoắc Quyết một lần nữa nhìn về phía Thọ An quân.
Bà hừ lạnh một tiếng: "Cái tên Hàn Liêu, Thế tử của Tây Đình hầu, kẻ mà lúc trước cầu hôn Huệ Trân bị ta cự tuyệt ấy, sáng nay hắn lại tới nhắc chuyện cầu thân. Cữu mẫu và biểu muội của con đều muốn gả, Quyết ca nhi, con nói xem, Hàn Liêu liệu có phải là lương phối của Huệ Trân hay không?"
Hoắc Quyết vốn là người trầm ổn nội liễm, nghe thấy vậy, đôi lông mày liền nhíu chặt lại thành một chữ "Xuyên" (川)
Phủ Tây Đình hầu quả thực tôn vinh phú quý, thế nhưng Hàn Liêu lại là kẻ thiếp thất con cái vô số. Hắn ta hễ thấy mỹ nhân là lại muốn bổ nhào tới "cày cấy" một phen, hoàn toàn xem nữ tử như đồ chơi, như công cụ sinh đẻ. Chưa kể, phía trên Hàn Liêu còn có một vị mẫu thân chẳng mấy hiền từ. Huệ Trân biểu muội nếu gả đi, e rằng cả xương cốt cũng bị người nhà họ ăn tươi nuốt sống chẳng còn gì.
"Thế tử Tây Đình hầu háo sắc thành tính, khuê tú khắp kinh thành đều tránh không kịp, mong cữu mẫu nghĩ lại." Hoắc Quyết nói thẳng lời khuyên ngăn.
Vương thị cúi đầu, chiếc khăn trong tay bị bà vặn xoắn đến mức sắp đứt đoạn.
Đạo lý bà đều hiểu, thế nhưng năm mới vừa sang, Huệ Trân đã mười bảy tuổi rồi. Mùa xuân năm ngoái đi lên núi Vân Vụ đã mất hết thể diện, chẳng còn công tử thế gia nào thèm ngó ngàng tới hỏi thăm. Mắt thấy Ngụy Nhiêu gả vào phủ Anh quốc công, được vô số khuê tú ngưỡng mộ, nếu Huệ Trân của bà thật sự nghe theo lời bà nội mà chiêu một gã con rể tới nhà không tiền đồ, chẳng phải sẽ bị cả kinh thành cười chê sao?
Hàn Liêu dù có háo sắc, nhưng con gái gả đi vẫn là đường đường Thế tử phu nhân của hầu phủ. Chịu đựng mươi năm, đợi khi bà mẹ chồng ác nghiệt kia khuất núi, con gái bà sẽ trở thành chủ mẫu đương gia của hầu phủ, lúc đó ai còn dám nói xấu nửa lời?
Lại nói, Hàn Liêu háo sắc, mà con gái bà lại có nhan sắc diễm lệ, tất nhiên sẽ không lo thất sủng. Một khi sinh được con trai, địa vị lại càng thêm vững chắc.
Vì tương lai của con gái, Vương thị gạt đi áp lực từ mẹ chồng và đứa cháu trai, cúi đầu nói: "Dù sao đó cũng là Thế tử Tây Đình hầu, người ta đã hai lần tới cầu thân, nếu chúng ta cứ khăng khăng cự tuyệt, e rằng sẽ tổn thương hòa khí."
Thọ An quân nghe xong, nhắm chặt mắt lại, tựa người vào ghế dựa thở hắt ra một hơi thật dài.
Nếu không thở ra luồng uất khí này, bà sợ mình sẽ bị mẹ con Vương thị chọc cho tức chết mất. Mặc dù chỉ có mình Vương thị ngồi đây, nhưng Thọ An quân thừa hiểu, đại tôn nữ Chu Huệ Trân còn mong ngóng được đến phủ Tây Đình hầu hưởng vinh hoa phú quý hơn cả mẹ nó nữa. Đáng tiếc là con bé ngốc nghếch kia không hiểu, miếng ăn ngon thì dễ kiếm, nhưng cái tôn vinh của hầu phủ lại chẳng dễ hưởng chút nào. Muốn bản thân được tốt đẹp, vừa phải dựa vào chính mình, vừa phải có người nhà chống lưng. Mà cái phủ Tây Đình hầu kia, ai có thể che chở cho con bé? Ai nguyện ý che chở cho con bé đây?
"Mẫu thân, người liền đồng ý đi! Huệ Trân xinh đẹp như vậy, người nhẫn tâm để con bé bị một gã rể tới nhà tầm thường vô vi chà đạp sao?"
Vương thị quỳ xuống trước mặt Thọ An quân, vừa khóc vừa thay con gái tranh thủ cơ hội.
Dung mạo con gái bà chẳng thua kém gì hai mẹ con Chu thị lớn nhỏ, cũng chẳng kém Ngụy Nhiêu bao nhiêu. Dựa vào cái gì mà ba mẹ con nhà đó gả được vào những nơi tốt đẹp, còn Huệ Trân của bà lại chỉ có thể bị nhốt ở cái trang tử xa xôi hẻo lánh này? Vừa nghĩ tới việc Thọ An quân muốn chọn một nam nhân phúc hậu, đàng hoàng nhưng tầm thường để ở rể, chính Vương thị còn chịu không nổi, huống chi là đứa con gái vốn một lòng muốn gả vào hào môn?
"Mẫu thân, con dâu van xin người, Thế tử Tây Đình hầu chiến công hiển hách, dù nói thế nào cũng là một bậc anh hùng đội trời đạp đất kia mà."
"Nam nhân trên đời này có ai không háo sắc đâu chứ, một vị anh hùng háo sắc dù sao vẫn tốt hơn vạn lần loại hèn nhát háo sắc."
Gạt bỏ những kẻ không liên quan trong phủ Tây Đình hầu sang một bên, Vương thị thực tâm cảm thấy bản thân Hàn Liêu rất được, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn bản sự có bản sự, chỉ kém mỗi Lục Trạc một chút mà thôi.
Thọ An quân vẫn nhắm nghiền mắt.
Đúng lúc này, cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên bị người ta đẩy mạnh ra, Chu Huệ Trân cầm một chiếc kéo lao vọt vào trong.
"Biểu muội định làm gì vậy?" Hoắc Quyết trợn mắt đứng bật dậy, định tiến tới đoạt lấy chiếc kéo trên tay Chu Huệ Trân.
"Huynh đừng có lại đây!" Chu Huệ Trân quát lên ngăn hắn lại, rồi khóc nhìn về phía Thọ An quân đang ngồi trên chủ tọa: "Tổ mẫu, Hàn Thế tử thích con, con cũng thích chàng ấy. Con đã suy nghĩ kỹ rồi, đời này con không phải chàng thì không gả. Nếu tổ mẫu không đồng ý, con sẽ cắt tóc đi tu làm ni cô ngay tại đây!"
Thọ An quân thấy dáng vẻ như phường đàn bà chanh chua của nàng, ngược lại bật cười: "Cắt đi, ta thấy nếu con làm ni cô, cuộc sống còn thoải mái hơn gả cho hắn nhiều đấy."
Chu Huệ Trân mở to hai mắt nhìn. Không có ai ngăn cản, chiếc kéo trong tay nàng lại chẳng thể nào xuống tay cắt được nữa.
Hoắc Quyết thừa cơ đoạt lấy chiếc kéo.
Uy h**p không thành, Chu Huệ Trân bịt mặt quỳ sụp xuống đất, nức nở khóc lớn: "Tổ mẫu bất công! Nhiêu Nhiêu gả được vào nơi tốt như vậy, tại sao người lại không cho con cao gả? Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, sao người lại chỉ thiên vị mỗi mình muội ấy?"
Thọ An quân lạnh lùng nhìn nàng: "Con gả cho ai thì liên quan gì đến Nhiêu Nhiêu? Con thật sự cho rằng gả cho Hàn Liêu rồi thì sẽ sống tốt được như nó sao?"
Chu Huệ Trân ngẩng đầu lên, khuôn mặt diễm lệ còn vương nước mắt đầy vẻ quật cường: "Con gả cho Hàn Liêu, chỉ có thể sống tốt hơn muội ấy mà thôi!"
Thọ An quân thở hắt ra mấy hơi, xoa nhẹ trán nhiều lần, cuối cùng cũng đồng ý: "Được thôi, con muốn gả thì cứ gả, ta không ngăn cản nữa. Chỉ có một điều, con muốn gả qua đó thì cứ để mẹ con lo liệu đồ cưới cho con, còn đồ đạc của ta thì con đừng hòng tơ hào tới một món nào. Nếu ta đoán không lầm, sớm muộn gì con cũng sẽ cầu xin được tái giá thôi. Đợi đến khi con gả lần hai, phần con được hưởng, tổ mẫu sẽ không để con phải thiếu."
Vương thị cuống quýt: "Mẫu thân, người không thể làm như vậy được, người..."
Thọ An quân trừng mắt một cái khiến nàng phải ngậm miệng, rồi hỏi lại Chu Huệ Trân: "Thế nào, con có gả nữa hay không?"
Chu Huệ Trân lúc này vui mừng đến mức muốn bay lên, chỉ cần gả cho Hàn Liêu, phú quý của hắn đều là của nàng, tổ mẫu có cho đồ cưới hay không thì có quan trọng gì?
Nàng lau khô nước mắt, mặt mày hớn hở đáp: "Con gả!"