Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 45: Tứ Gia Tàn Phế, Có Thể Cùng Tứ Phu Nhân Viên Phòng Sao?

Ngụy Nhiêu là hạng người không chịu ngồi yên, thà bắt nàng ra bờ hồ câu cá cả buổi còn thú vị hơn là bị giam chân trong nội trạch ngồi không nửa ngày.

Cũng may, Lục Trường Ninh có tính tình rất hợp với nàng. Nếu không phải chạy tới cầu xin Ngụy Nhiêu chỉ điểm kiếm pháp, thì cũng là lôi kéo Ngụy Nhiêu ra vườn của Quốc công phủ để đánh chim sẻ, luyện tập độ chính xác khi bắn tên.

Lục Trường Ninh ở nhà mình nên có thể tùy ý làm càn, nhưng Ngụy Nhiêu là trưởng tẩu mới gả vào, dù có được Anh quốc công phu nhân yêu chiều thì nàng cũng phải tự mình giữ kẽ. Vì vậy, nàng chỉ đứng ngoài chỉ điểm cho Lục Trường Ninh chứ tuyệt nhiên không tự mình động thủ. Những lúc Lục Trường Ninh mải mê đánh chim, Ngụy Nhiêu cùng Hạ Vi Vũ thường đứng một bên mỉm cười vây xem.

Đám chim sẻ bay tới bay lui, ba người cùng đám nha hoàn mải mê đuổi theo xuyên qua khu vườn, bất tri bất giác đã tiến gần đến Triêu Huy đường, nơi ở của Tứ gia và Tứ phu nhân.

"Khát nước quá, vừa hay chúng ta vào xin Tứ thẩm bát trà đi."

Lại một lần nữa bắn trượt, Lục Trường Ninh lau mồ hôi rịn trên trán rồi chỉ về hướng Triêu Huy đường mà nói. Hôm nay nắng đẹp, nàng lại nhảy nhót không ngừng nên tự nhiên cảm thấy nóng bức.

Hạ Vi Vũ vội giữ chặt cánh tay Lục Trường Ninh, do dự nói: "Tứ thúc vốn thích thanh tĩnh, chúng ta kéo nhau qua đó e là không hay lắm đâu?"

Hạ Vi Vũ đã ở Anh quốc công phủ bảy tám năm, thấu hiểu tình hình trong phủ hơn Ngụy Nhiêu rất nhiều. Tứ gia nhà họ Lục hầu như không bao giờ rời khỏi Triêu Huy đường. Suốt ngần ấy năm, số lần Hạ Vi Vũ gặp Tứ gia chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí nàng còn chẳng nhìn rõ được dung mạo của ông.

Lục Trường Ninh thực sự đang khát, lại nghĩ đến dáng vẻ tự khép mình như bóng ma của Tứ thúc, nàng bực bội nói: "Thúc ấy đã thanh tĩnh bao nhiêu lâu rồi, kém gì một ngày này chứ? Vả lại, ta vào tìm Tứ thẩm xin trà, thúc ấy không muốn gặp ta thì đừng ra mặt là được."

Hạ Vi Vũ không cản nổi Lục Trường Ninh, đành nhìn về phía Ngụy Nhiêu với ánh mắt xin giúp đỡ.

Ngụy Nhiêu vốn rất tò mò về mối quan hệ giữa Tứ phu nhân và Tứ gia, nhưng nàng không nói gì thêm.

Chỉ là uống một ngụm trà mà thôi, nếu chuyện đó cũng có thể kích động đến Tứ gia, thì Tứ gia chẳng phải quá mức yếu đuối hay sao?

Lục Trường Ninh dẫn đầu, cả đoàn người dọc theo con đường nhỏ lát đá xanh, thong thả đi tới trước Triêu Huy đường.

Tiết trời nắng ráo, Tứ phu nhân bày bàn cờ trong viện, mời Tứ gia ra ngoài đánh cờ, sẵn tiện sưởi nắng.

Khi đám người Ngụy Nhiêu bước vào, chỉ thấy hai vợ chồng đang ngồi đối diện nhau trong đình viện. Vì cả hai đều đang ngồi nên không nhìn ra đôi chân Tứ gia có tật hay không, nếu ông không để râu ria xồm xoàm, thì khung cảnh này hẳn là phi thường ấm áp và ân ái.

"Tứ thúc, Tứ thẩm, chúng con vừa mới đi săn chim sẻ ngang qua đây, ghé vào xin hớp trà uống ạ." Lục Trường Ninh cười nói.

Tứ phu nhân đang rất hưởng thụ thời gian đánh cờ cùng trượng phu, không nỡ đứng dậy, chỉ ôn nhu tiếp đón: "Lại đây ngồi đi." Rồi bà sai nha hoàn đi bưng trà lên.

Tứ gia gật đầu chào ba vị tiểu bối, sau đó lại tiếp tục suy tư về thế cờ.

Ba người Ngụy Nhiêu tiến lại gần. Nàng đứng cạnh Tứ phu nhân, cúi đầu nhìn bàn cờ, nhưng thực chất chỉ là làm bộ dáng. Về khoản cầm kỳ thi họa, Ngụy Nhiêu đều chỉ biết sơ qua chứ không am hiểu môn nào.

Lục Trường Ninh cũng "tám lạng nửa cân" với nàng. Ngược lại, Hạ Vi Vũ đứng nhìn vô cùng chăm chú, đôi mắt sáng rực, có lẽ kỳ nghệ rất khá.

Trên bàn vuông bày sẵn trà nước và bánh ngọt, xem chừng hai vợ chồng đã ngồi đây được một lúc lâu.

Lục Trường Ninh nhìn Tứ thẩm dung mạo tú mỹ, rồi lại nhìn sang Tứ gia mặt đầy râu ria, nàng thân mật ngồi xuống cạnh Tứ gia, nhỏ giọng trêu chọc: "Tứ thúc, có chuyện này con muốn nói với thúc từ lâu rồi. Thúc xem thúc kìa, mới ba mươi ba tuổi mà râu ria còn rậm rạp hơn cả tổ phụ. Thúc vốn là người tuấn lãng, sao cứ phải tự làm xấu mình như vậy?"

Tứ phu nhân đang cầm quân cờ, đôi tay khẽ run lên, lo lắng lời nói của cháu gái sẽ khiến trượng phu phật lòng.

Tứ gia lại chỉ cười cười, khóe miệng khẽ cử động làm đám râu rậm trên mặt cũng rung nhẹ theo: "Ta cũng có phải tiểu cô nương đâu, ăn mặc tuấn tú thế để làm gì."

Lục Trường Ninh vốn miệng không che đậy, liền giơ tay giật nhẹ râu thúc ấy mà nói: "Đàn ông thì không cần vẻ ngoài sao? Thúc nhìn đại ca con xem, người ngoài ai cũng khen huynh ấy có dung mạo thần tiên, đại tẩu gả về mỗi ngày nhìn mặt huynh ấy tâm tình cũng tốt lên. Thúc cứ như thế này, Tứ thẩm chỉ sợ cũng chẳng muốn hôn thúc đâu!"

Câu nói này thật sự quá táo bạo, đến mức người nhỏ tuổi nhất là Hạ Vi Vũ đỏ bừng cả mặt, còn Tứ phu nhân, người bị đem ra làm chủ đề bàn tán, thì hai gò má đã đỏ thấu như trái chín.

Ngụy Nhiêu cũng cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, nàng khẽ liếc nhìn Tứ gia đối diện. Ông vẫn cúi đầu nhìn bàn cờ, dường như không hề bị ảnh hưởng gì, mà dù có đi chăng nữa, có lẽ cảm xúc cũng đã bị lớp râu rậm kia che khuất hết rồi.

"Lời này mà để mẫu thân cháu nghe thấy, kiểu gì cũng bị giáo huấn một trận cho xem." Tứ gia hạ một quân cờ xuống, bất đắc dĩ liếc nhìn cô cháu gái.

Đúng lúc đó, các tiểu nha hoàn bưng trà tới. Tứ phu nhân vội nháy mắt với Lục Trường Ninh, hy vọng dùng chén trà này có thể chặn được cái miệng đang liến thoắng của nàng lại.

Lục Trường Ninh vừa uống trà, vừa tiếp tục nhìn chằm chằm Tứ gia để dò xét.

Từ lúc Lục Trường Ninh bắt đầu biết ghi nhớ mọi việc, nàng đã không còn phụ thân, cũng không có Đại bá hay Tam thúc, chỉ còn lại duy nhất một người Tứ thúc bị mất một chân này.

Lục Trường Ninh vô cùng yêu quý Tứ thúc, người nam tính trưởng bối duy nhất ở trong nhà lâu đến vậy. Khi còn nhỏ, nàng thích chạy đến Triêu Huy đường tìm ông. Tứ thúc ở bên ngoài trông có vẻ u ám, nhưng khi ở riêng với nàng lại hoàn toàn khác biệt: Thúc ấy sẽ cười với nàng, quan tâm hỏi nàng ngã có đau không, dịu dàng khuyên nhủ khi nàng phàn nàn mẫu thân quá nghiêm khắc, và luôn dung túng mỗi khi nàng hồ nháo.

Sau này, Tứ thúc thành thân, nàng cũng dần trưởng thành nên không thể thường xuyên chạy tới quấy rầy hai vợ chồng thúc ấy như trước. Nhưng không hiểu sao, Tứ thúc sau khi kết hôn lại càng ít cười hơn, râu ria cũng để ngày một nhiều, tự biến mình thành một lão già.

Nếu không phải Tứ thẩm vốn là người rất tốt, Lục Trường Ninh đã nghi ngờ có phải Tứ thúc không hài lòng với cuộc hôn nhân này nên mới cố tình làm xấu bản thân để chọc tức Tứ thẩm hay không.

Hiếm khi thấy hôm nay tâm tình Tứ thúc có vẻ tốt, Lục Trường Ninh linh cơ nhất động, nhảy phắt tới sau lưng Tứ gia, vừa bóp vai cho ông vừa cười nịnh nọt: "Tứ thúc, thúc xem ánh nắng hôm nay đẹp thế này, hay là thúc cạo râu đi, để gương mặt tuấn lãng vô song của thúc cũng được sưởi nắng một chút?"

Hạ Vi Vũ mím môi cười, Tứ phu nhân tuy mặt vẫn còn ửng hồng nhưng trong mắt đã ánh lên vẻ mong đợi bởi lời đề nghị của Lục Trường Ninh.

Dù Tứ gia có thế nào bà cũng yêu, nhưng tất nhiên bà vẫn thích dáng vẻ không râu ria sạch sẽ của trượng phu hơn.

Phần da thịt lộ ra phía trên đám râu của Tứ gia bị lời khen của cháu gái làm cho đỏ hồng lên. Ông nhíu mày, trầm mặt nói: "Không được hồ nháo."

Lục Trường Ninh nũng nịu: "Con có hồ nháo đâu, con chỉ nghĩ cho thúc thôi mà. Tứ thúc, thúc cho con nhìn một chút đi nha. Tổ mẫu nói năm nay sẽ định thân cho con rồi, thúc nỡ lòng nào để con rời nhà chồng mà đến mặt thật của thúc ruột cũng không nhớ rõ sao?"

Tứ gia vẻ mặt vẫn nghiêm nghị không đổi, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Uống trà xong thì liền..."

Ngay khoảnh khắc Tứ gia vừa mở miệng, Ngụy Nhiêu đã khẽ gọi một tiếng "Tứ thúc", dù âm thanh ấy lập tức bị giọng nói của ông lấn lướt.

Tứ gia có thể răn dạy cháu gái ruột, nhưng đối với Ngụy Nhiêu, người cháu dâu mới gả vào cửa, lại còn tình nguyện vì cháu trai mình mà xung hỉ trong lúc hoạn nạn, thì ông không khỏi khựng lại. Tứ gia nghi hoặc nhìn về phía nàng đang đứng cạnh thê tử mình, dùng ánh mắt ra hiệu cho Ngụy Nhiêu nói tiếp.

Ngụy Nhiêu vốn rất khéo léo, thành thạo trong việc lấy lòng các nữ quyến trưởng bối, nhưng khi đối diện với vị Tứ thúc thâm cư quả xuất, tính tình khó đoán này, nàng cũng không khỏi thấy khẩn trương. Nếu không phải thế, nàng đã chẳng phải lấy dũng khí nửa ngày trời rồi lại vội vàng im bặt ngay khi ông vừa lên tiếng.

Bây giờ Tứ gia đã mời lời, Ngụy Nhiêu đành phải nhắm mắt nói liều: "Tứ thúc, hôm trước con cũng nghe tổ mẫu oán trách thúc đấy ạ. Người nói đã lâu lắm rồi chưa được nhìn thấy diện mạo thật của thúc. Hay là thúc cứ nghe lời muội muội, đi cạo râu một chút đi ạ."

Ngụy Nhiêu không phải muốn hùa theo Lục Trường Ninh làm loạn, mà bởi nàng đã nhìn thấu tâm ý của Tứ phu nhân. Tứ phu nhân là người tốt như vậy, dù nàng có lỡ lời quan tâm một cách l* m*ng thì bà cũng không hề giận, nên Ngụy Nhiêu quyết định đứng về phía bà.

"Tứ thúc xem, ngay cả Đại tẩu cũng nhìn không nổi nữa rồi, thúc nói xem thúc có nên cạo hay không?" Lục Trường Ninh vừa nói vừa dùng lực bóp vai Tứ gia một cái.

Tứ gia tay cầm quân cờ, trầm mặc một lát rồi quay sang nhìn Tứ phu nhân.

Tứ phu nhân khẽ rũ mi mắt, đôi môi đỏ mọng mím nhẹ, cuối cùng cũng tiếp lời khuyên một câu: "Vậy... hay là cứ cạo đi?"

Ánh mắt nàng như nước, chứa đựng vẻ cẩn trọng khép nép, dường như rất sợ trượng phu sẽ vì thế mà sinh lòng tức giận.

Chứng kiến cảnh ấy, Tứ gia chỉ đành cười khổ: "Được rồi."

Lục Trường Ninh mừng rỡ nhảy dựng lên, thúc giục Tứ phu nhân vẫn còn đang ngây người ở đó: "Tứ thẩm, thẩm mau đi lấy đồ đi, con muốn ở bên cạnh xem tận mắt."

Ngụy Nhiêu nghe vậy, liền mỉm cười nói với Hạ Vi Vũ: "Để Tứ thúc và Tứ thẩm bận việc, muội muội chi bằng ngồi xuống đánh với ta một ván đi."

Tứ gia cạo râu, Lục Trường Ninh là cháu gái có thể đứng xem, nhưng nàng phận là cháu dâu thì không tiện vây quanh.

Lục Trường Ninh hăng hái đẩy Tứ gia sang phía bên kia viện tử.

Còn Ngụy Nhiêu thì ngồi xuống chiếc ghế, xoay lưng về phía Tứ gia.

Dưới ánh nắng ấm áp, Ngụy Nhiêu hờ hững hạ quân cờ không mấy để tâm, còn Hạ Vi Vũ thì bạo dạn hơn, cứ không ngừng ngó nghiêng về phía Tứ gia. Đáng tiếc là Tứ phu nhân tự mình cầm dao, che khuất hết cả khuôn mặt của chồng.

Lục Trường Ninh chống cằm ngồi trên bậc thềm, nhìn Tứ phu nhân đang đỏ mặt ngượng ngùng cạo râu cho Tứ gia.

"Tứ thẩm, thẩm ổn không đấy? Tay thẩm hình như đang run kìa." Lục Trường Ninh lo lắng hỏi.

Mặt Tứ phu nhân đỏ như sắp chín đến nơi, lòng bàn tay quả thực đã rịn đầy mồ hôi.

"Để cho A Thạch làm đi." Tứ gia nhắm mắt nói.

A Thạch là gã sai vặt thân cận chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho Tứ gia. Sau khi được gọi đến, hắn rửa sạch tay, sờ nắn bộ râu đã nuôi nhiều năm của chủ nhân rồi hỏi: "Thưa Gia, cạo hết sạch ạ? Hay là chừa lại một ít?"

"Chừa cái gì mà chừa, cạo sạch hết đi!" Lục Trường Ninh thay thúc ấy quyết định luôn.

Tứ gia lại một lần nữa cười khổ, Tứ phu nhân đứng bên cạnh thì khẽ mím môi cười trộm đầy vui vẻ.

Động tác của A Thạch thuần thục hơn nhiều, hai con dao cạo thay nhau đưa tới đưa lui, xoạt xoạt vang lên. Sau hai khắc đồng hồ bận rộn, cuối cùng bộ râu xồm xoàm kia cũng bị dọn sạch, lộ ra gương mặt đã lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời. Nửa khuôn mặt phía trên trắng trẻo như ngọc, nửa phía dưới do bị che phủ lâu ngày nên có chút trắng bệch, nhợt nhạt.

Mặc dù sắc da có chút khác biệt, nhưng Tứ gia khi không còn râu ria trông trẻ ra ít nhất mười tuổi. Một "đại thúc" lôi thôi trong phút chốc đã biến lại thành vị tiểu thúc tuấn lãng, lỗi lạc.

Tứ phu nhân vừa muốn nhìn lại vừa không dám nhìn, rõ ràng đã sống chung tám năm, vậy mà lúc này bà lại có cảm giác như thuở mới về làm dâu.

"Tứ thẩm, sao mặt thẩm lại đỏ thế kia?" Lục Trường Ninh kỳ quái hỏi, nàng thấy ngay cả Đại tẩu trước mặt Đại ca cũng không thẹn thùng đến mức này.

Tứ phu nhân bị cháu gái trêu chọc quá nhiều, cộng thêm nội tâm đang kích động, vì quá xấu hổ nên bà liền bước nhanh chạy thẳng vào hậu viện Triêu Huy đường.

Lục Trường Ninh ngơ ngác nhìn theo.

Tứ gia ho khan một tiếng, nói với cháu gái: "Được rồi, nhân lúc thời tiết tốt, các cháu cứ tiếp tục đi dạo vườn đi."

Ngụy Nhiêu và Hạ Vi Vũ nghe vậy liền đứng dậy, cung kính hành lễ cáo lui.

Nhân cơ hội đó, Ngụy Nhiêu lén quan sát Tứ gia vài lần. Nàng nhận thấy Tứ gia có nét rất giống Anh Quốc công, mày kiếm mắt sáng, tư thế hiên ngang. Dù đã ngồi xe lăn nhiều năm nhưng ở ông vẫn toát ra uy nghiêm của một võ tướng, chẳng giống Lục Trạc, kẻ quá mức tuấn mỹ lại thích giả vờ làm quân tử, lúc nào cũng khoác lên mình vẻ nho nhã của một thư sinh.

"Sao hả, Tứ thúc của muội có phải rất tuấn tú không?"

Rời khỏi Triêu Huy đường, Lục Trường Ninh có chút tự hào hỏi Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu gật đầu mỉm cười: "Lúc trước râu ria nhiều quá, quả thật nhìn không ra."

Hạ Vi Vũ cũng cảm thán: "Muội cũng suýt chút nữa quên mất dáng vẻ này của Tứ thúc."

Lục Trường Ninh xoa xoa cằm, liếc nhìn Ngụy Nhiêu, lấy làm lạ nói: "Sao muội cảm thấy hôm nay Tứ thẩm còn giống tân nương tử hơn cả Đại tẩu nữa, mặt cứ đỏ suốt thôi, dù sao thẩm ấy đâu phải chưa thấy mặt Tứ thúc bao giờ."

Ngụy Nhiêu cũng chú ý tới điểm này, nhất là khoảnh khắc Tứ phu nhân "bỏ chạy", làm sao giống một người đã kết hôn nhiều năm cơ chứ?

Bản thân nàng không biết thẹn thùng là vì nàng không thích Lục Trạc, hai người chỉ là phu thê giả, nhưng Tứ phu nhân và Tứ gia thì...

Một ý nghĩ có phần hoang đường và thất lễ đột nhiên xẹt qua tâm trí Ngụy Nhiêu.

Tứ gia bị tàn phế, liệu có thể cùng Tứ phu nhân viên phòng không?

Nếu không thể, thì mọi biểu hiện của Tứ phu nhân liền trở nên dễ hiểu, ái mộ Tứ gia nhưng lại thiếu đi những tiếp xúc da thịt gần gũi, tự nhiên vẫn giữ nguyên vẻ thẹn thùng như ngày đầu mới gả.