Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân
Chương 37: Chỉ Là Vợ Chồng Trên Danh Nghĩa, Không Nên Dính Dáng Đến Tiền Bạc
Ngoại trừ việc Ngụy Thiền có chút mất mặt và xấu hổ, chuyến lại mặt hôm nay của Ngụy Nhiêu có thể coi là viên mãn. Lục Trạc đã thể hiện phong thái ôn nhuận, khiêm nhường, cho nàng đủ thể diện và khiến tổ mẫu hoàn toàn yên tâm.
Sau khi dùng bữa trưa tại phủ Thừa An bá, Ngụy Nhiêu cáo biệt tổ mẫu và bá phụ, cùng Lục Trạc lên xe ngựa trở về phủ.
"Thế tử mệt nhọc cả buổi rồi, thân thể thấy thế nào?"
Ngồi định chỗ, Ngụy Nhiêu nhìn về phía Lục Trạc, vẫn có chút lo lắng cho vị Thế tử gia vừa mới khỏi cơn bạo bệnh này.
Lục Trạc dựa vai vào thành xe, nhắm mắt đáp: "Không ngại."
Thân thể hắn quả thực không có gì khó chịu, chỉ là Lục Trạc vốn không thích kiểu xã giao vô vị này. Trước khi đi biên quan rèn luyện, hắn luôn được nuôi dưỡng bên cạnh tổ mẫu. Bà dạy hắn phải làm một quân tử khiêm cung, và Lục Trạc đã làm được. Tuy nhiên, đôi khi hắn lại thầm hâm mộ sự phóng khoáng, làm theo ý mình và hỉ nộ lộ rõ trên mặt của Thích Trọng Khải.
Ngụy Nhiêu thấy hắn để lộ vẻ mệt mỏi, chỉ nghĩ là do hắn đuối sức nên im lặng ngồi một bên, không quấy rầy hắn nghỉ ngơi nữa.
Xe ngựa theo đường cũ trở về phủ Anh quốc công. Nhìn tấm rèm cửa khẽ rung rinh theo nhịp xe, Ngụy Nhiêu thầm tính toán, trước năm mới nhất định phải tìm cơ hội ra khỏi thành gặp ngoại tổ mẫu. Nàng gả vào Lục gia, sự lo lắng của ngoại tổ mẫu dành cho nàng chắc chắn không ít hơn tổ mẫu là bao.
Còn có mẫu thân ở Tây Sơn hành cung nữa... e rằng bà còn chẳng có cách nào để biết con gái mình đã xuất giá.
.
Lục Trạc giai đoạn này vẫn cần dưỡng thương. Mấy vị đường đệ, đường muội và biểu muội ngày nào cũng ghé qua thăm hắn một chút, ngồi một lát rồi lại đi ngay vì sợ quấy rầy huynh trưởng nghỉ ngơi.
Thân thể Lục Trạc ngày một tốt lên, Anh quốc công phu nhân đã không còn lo lắng trưởng tôn bị động chạm vết thương nữa, nhưng bà lại bắt đầu lo lắng Ngụy Nhiêu ở trong phủ sẽ thấy khô khan, buồn chán. Vốn dĩ, nàng dâu mới nào khi mới gả về nhà chồng cũng phải trải qua một giai đoạn từ lạ lẫm đến quen thuộc, nhưng Ngụy Nhiêu lại càng đáng thương hơn, trượng phu lại chẳng muốn viên phòng, chỉ định làm phu thê giả. Cứ như thế, Ngụy Nhiêu càng khó lòng xem phủ Quốc công là nhà mình để an tâm chung sống.
Ngụy Nhiêu là do một tay bà cưới về, Anh quốc công phu nhân hy vọng nàng sống tốt một chút. Đã đứa cháu đích tôn của bà hỗn chướng, thì bà làm tổ mẫu phải gấp bội bù đắp cho nàng.
Sáng hôm ấy, Anh quốc công phu nhân lại gọi Ngụy Nhiêu đến noãn các của Trung Nghĩa đường. Ngoài Ngụy Nhiêu ra, trong phòng còn có mẫu thân của Lục Trạc là Hạ thị, thẩm mẫu Tứ phu nhân, cùng đường muội Lục Trường Ninh và biểu muội Hạ Vi Vũ.
"Nhiêu Nhiêu có biết đánh bài lá không? Nhị thẩm và Tam thẩm của con bình thường bận rộn, chẳng có thời gian chơi bài với ta." Anh quốc công phu nhân mỉm cười gọi Ngụy Nhiêu ngồi xuống bên cạnh mình, thái độ vô cùng thân mật.
Ngụy Nhiêu cười đáp: "Con biết chút ít ạ, ở nhà cũng thường xuyên chơi cùng lão thái thái."
Anh quốc công phu nhân liền nói: "Biết là tốt rồi. Hôm nay con chơi với chúng ta đi. Trường Ninh và Vi Vũ trình độ chơi bài chẳng ra sao cả, bình thường hai chị em chúng nó đánh cùng nhau, tốc độ ra bài còn chậm hơn cả một bà lão như ta."
Hạ Vi Vũ đỏ mặt, còn Lục Trường Ninh khẽ lẩm bẩm: "Con vốn dĩ có thích đánh bài đâu, tại tổ mẫu cứ nhất định phải gọi con tới."
Anh quốc công phu nhân trừng mắt nhìn nàng ta: "Ta không gọi con thì con lại chạy ra luyện võ trường gây rối chứ gì? Đường đường là tiểu cô nương, suốt ngày nhắc chuyện luyện võ là ra thể thống gì, sau này còn định gả chồng nữa hay không?"
Ngụy Nhiêu ngạc nhiên nhìn về phía Lục Trường Ninh.
Lục Trường Ninh cũng vì chuyện lấy chồng mà đỏ mặt, tức tối nói: "Không gả thì không gả, ai thèm gả chứ?"
Cãi bướng xong, Lục Trường Ninh lôi kéo Hạ Vi Vũ chạy mất dạng.
Anh quốc công phu nhân xoa xoa trán, giải thích với Ngụy Nhiêu: "Nhà ta nam nhiều nữ ít, Trường Ninh suốt ngày lăn lộn chơi bời cùng đám anh em trai nên cũng nhiễm tính tranh cường háo thắng, cứ nhất định đòi học võ. Nếu không phải sau này có Vi Vũ đến đây chơi cùng để chia bớt tâm trí của nó, thì không biết giờ nó đã biến thành cái dạng gì rồi."
Ngụy Nhiêu mỉm cười nói: "Trường Ninh muội muội xuất thân từ danh môn tướng tộc, trong xương tủy kế thừa dòng máu nhiệt huyết của tiên tổ Lục gia, tổ mẫu nên lấy làm kiêu ngạo mới phải. Vả lại, luyện võ giúp cường thân kiện thể, muội ấy học được võ nghệ cũng là chuyện tốt cho bản thân muội ấy."
Anh quốc công phu nhân kinh ngạc hỏi: "Nhiêu Nhiêu vậy mà cũng đồng ý chuyện nữ nhi gia luyện võ sao?"
Ngụy Nhiêu chỉ chỉ vào mình, hơi ngại ngùng đáp: "Không giấu gì tổ mẫu, con cũng biết chút công phu, đã kiên trì luyện tập được bốn năm rồi ạ. Từ lúc luyện võ, con đến cái phong hàn cũng ít khi mắc phải, ngay cả những ngày 'không thoải mái' của nữ nhi, con cũng thấy rất ổn thỏa."
Anh quốc công phu nhân khiếp sợ đến mức không thốt nên lời.
Lý do bà không cho phép tôn nữ luyện võ là vì lo lắng tôn nữ sẽ giống như mấy đứa cháu trai, luyện ra một thân bắp thịt rắn chắc. Nữ nhi nhà người ta chú trọng nhất là sự ôn nhu, nếu cao lớn thô kệch thì còn gì là xinh đẹp nữa?
Vậy mà hôm nay, một tiểu cô nương nũng nịu, diễm mị còn hơn cả hoa thược dược lại nói với bà rằng nàng cũng từng luyện võ.
"Nhiêu Nhiêu, chuyện này là thật sao?" Anh quốc công phu nhân vừa hỏi vừa nắm lấy cánh tay trái của Ngụy Nhiêu, n*n b*p cổ tay nàng. Cổ tay tinh tế dường như không có chút cơ bắp nào, nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn, mu bàn tay trắng ngần như tuyết, nhưng trong lòng bàn tay... quả nhiên có một tầng kén mỏng, bình thường vốn bị hình dáng xinh đẹp của đôi tay che giấu đi.
"Người hỏi là việc con biết công phu, hay là việc luyện võ có thể cường thân kiện thể ạ?" Ngụy Nhiêu tinh nghịch hỏi lại.
Anh quốc công phu nhân đáp: "Đương nhiên là công phu rồi. Con nói con đã luyện bốn năm, vậy con biết những gì?"
Ngụy Nhiêu thành thật kể: "Con chỉ biết kiếm pháp và cưỡi ngựa thôi ạ. Mỗi lần con về Nhàn trang thăm ngoại tổ mẫu, đều phải cưỡi ngựa chạy một trận cho thật thỏa thích mới thôi."
Nàng không muốn vì chuyện xuất giá mà phải thu liễm bản tính. Nhân cơ hội này nói cho Lão phu nhân biết nàng thích cưỡi ngựa, để đến đầu xuân nàng muốn đi phi ngựa thì cũng chẳng cần tốn tâm tư tìm cớ che giấu làm gì.
Nếu Lão phu nhân chấp nhận, Ngụy Nhiêu sẽ càng thêm kính trọng vị trưởng bối khai sáng này. Còn nếu bà phản đối, Ngụy Nhiêu vẫn sẽ sống theo cách của mình, chỉ là sẽ không lãng phí thời gian đến đây để xã giao nữa.
"Một tiểu cô nương như con, sao lại nghĩ đến chuyện học võ?" Anh quốc công phu nhân vô cùng hiếu kỳ điểm này. Một người là đương gia chủ mẫu như Ngụy lão thái thái, không giống kiểu người sẽ chủ động an bài cho cô nương trong nhà đi luyện võ.
Ngụy Nhiêu cúi mặt xuống, cười khổ nói: "Khi còn bé con ham chơi nên chẳng may rơi xuống nước, lại đúng vào ngày đông giá rét, nước hồ lạnh thấu xương. Sau lần đó con bị nhiễm lạnh, lâm bệnh nặng một trận. Nếu không nhờ luyện võ, khả năng đời này con chỉ có thể nằm liệt trên giường bệnh mà thôi."
Hạ thị nghe vậy, không khỏi tưởng tượng ra cảnh một tiểu mỹ nhân như đóa hoa rực rỡ này lại phải nằm trên giường làm "ấm sắc thuốc", bà vừa đau lòng cho cảnh ngộ của con dâu, lại vừa thấy việc luyện võ thật tốt. Nếu Ngụy Nhiêu không luyện võ, mẹ chồng bà đã không có cơ hội chứng kiến cảnh nàng dũng cảm cứu người tại yến tiệc Tết Đoan Ngọ, nếu không biết Ngụy Nhiêu, mẹ chồng đã không đi cầu thân, và nếu Ngụy Nhiêu không gả tới, nhi tử của bà có lẽ đã chẳng thể tỉnh lại.
Tứ phu nhân lại nghĩ đến nguyên nhân sâu xa dẫn đến trận ốm của Ngụy Nhiêu. Năm đó Lệ Quý nhân sủng quán hậu cung, chuyện Ngụy Nhiêu rơi xuống nước đã truyền khắp giới quyền quý kinh thành.
Nàng khẽ liếc nhìn về phía mẹ chồng.
Anh quốc công phu nhân dĩ nhiên cũng nghĩ đến điểm này. Sau khi biết rõ tiền căn hậu quả, bà lại càng thêm thương tiếc Ngụy Nhiêu.
Đối với vị Thái hậu nương nương trong cung kia, Anh quốc công phu nhân từ trước đến nay chưa từng yêu thích. Lúc trẻ thì tâm cơ thâm trầm, một lòng tranh sủng, lúc về già lại ỷ thế làm Thái hậu mà tùy ý chèn ép những người từng đắc tội mình. Vạn hạnh là Nguyên Gia Đế vẫn coi là anh minh, việc triều chính chưa từng để Thái hậu nhúng tay vào, nếu không triều đình e rằng đã loạn lạc.
"Nghe Nhiêu Nhiêu nói vậy, học võ hoàn toàn chính xác có rất nhiều chỗ tốt. Được rồi, sau này nếu Trường Ninh lại muốn luyện võ, ta sẽ để con bé tìm con thỉnh giáo. Nữ hài tử vẫn là học kiếm pháp nhìn cho thanh nhã một chút." Anh quốc công phu nhân dứt khoát hạ quyết định.
Ngụy Nhiêu mỉm cười gật đầu. Kiếm pháp của nàng có bảy tầng, nếu Lục Trường Ninh muốn học, nàng có thể dạy ba tầng đầu, còn những tầng sau có truyền thụ hay không, nàng cần phải thỉnh giáo ý kiến của sư phụ.
Trò chuyện xong chuyện luyện võ, bốn người bắt đầu đánh bài.
Vượt quá dự kiến của Ngụy Nhiêu, vị mẫu thân của Lục Trạc – Hạ thị – người vốn nhìn có vẻ yếu đuối, không có chủ kiến, ấy vậy mà khi ngồi vào bàn bài lại như biến thành người khác. Bà ra bài, ăn bài cực kỳ "nhanh, chuẩn, hiểm", thắng nhiều thua ít. Lúc thua không giận, lúc thắng lại mặt mày hớn hở.
Anh quốc công phu nhân và Tứ phu nhân đối với việc này đều giữ thái độ như đang dỗ dành tiểu hài tử, chỉ cầu vui vẻ là chính.
Ngụy Nhiêu mới đến, có ý định ẩn mình giấu tài, chơi suốt một buổi trưa nàng thua mất năm lượng bạc.
Sau đó, Tứ phu nhân là người rời đi trước.
Sau khi Tứ phu nhân đi rồi, Hạ thị mới từ trong hầu bao lấy ra hai thỏi bạc nhỏ, mỉm cười kín đáo nhét vào tay Ngụy Nhiêu: "Nương thắng được hơn hai mươi lượng, chia cho con một ít để lấy hỉ khí."
Anh quốc công phu nhân vẫn đang ngồi bên cạnh, nghe vậy liền khẽ hừ một tiếng: "Sao con không chia cho ta chút hỉ khí nào?"
Hạ thị lập tức giữ chặt hầu bao: "Trong cả nhà này người giàu nhất là người rồi, đâu cần con phải chia chác gì nữa?"
Anh quốc công phu nhân mỉm cười lắc đầu. Người con dâu này của bà vốn nhà mẹ đẻ nghèo, lúc gả tới chẳng có mấy đồ cưới, nên bình thường sở thích lớn nhất chính là đánh bài thắng tiền của các bà.
Tuy có chút không có chí tiến thủ, nhưng bù lại tâm địa đơn thuần, không đa nghi, chưa từng gây chuyện thị phi, như thế cũng rất tốt.
.
Ngụy Nhiêu mang theo năm lượng bạc mẹ chồng chia cho trở về Tùng Nguyệt đường.
Vừa rửa tay xong thì Lục Trạc cũng tới, Ngụy Nhiêu liền gọi nha hoàn chuẩn bị cơm trưa.
"Thiếu phu nhân hôm nay vận may thế nào ạ?"
Lục Trạc vốn là kẻ lầm lì ít nói, nên lúc hầu hạ Ngụy Nhiêu, Bích Đào tò mò hỏi một câu cho phá tan bầu không khí. Chẳng lẽ chỉ vì Thế tử gia ngồi đây mà mọi người đều phải nín lặng hết sao, như vậy thì ngột ngạt quá.
Ngụy Nhiêu cười đáp: "Thua năm lượng, nhưng Đại phu nhân thắng nhiều, lại thưởng cho ta năm lượng."
Ngụy Nhiêu thuần túy chỉ là đang tán gẫu với nha hoàn thân cận của mình. Nhưng Lục Trạc ngồi phía bên kia nghe thấy, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Hắn cảm thấy lời nói của Ngụy Nhiêu mang hàm ý sâu xa, dường như nàng đang cố ý mỉa mai mẫu thân hắn là kẻ ham mê cờ bạc, tham lam tiền tài ngay trước mặt hắn.
Lục Trạc tuy là Thế tử phủ Anh quốc công, Quốc công gia tương lai, nhưng thực tế trong bốn phòng nhà họ Lục hiện giờ, Đại phòng của hắn lại là nghèo nhất. Nguyên nhân căn bản nằm ở việc Hạ thị có ít đồ cưới, tài sản của hai vợ chồng gộp lại để để lại cho Lục Trạc ít hơn hẳn một nửa so với ba phòng còn lại.
Lục Trạc từ nhỏ đã đi biên quan, ăn mặc sinh hoạt giống hệt quân sĩ trong doanh trại nên cũng chẳng màng vật ngoài thân. Khi trở về phủ Quốc công, số bạc trong tay hắn bao gồm tiền lệ hằng tháng và sự trợ cấp riêng của Anh quốc công phu nhân cũng đã hoàn toàn đủ cho hắn tiêu xài.
Thực ra mẫu thân hắn cũng không cần dùng nhiều tiền đến thế, nhưng bà lại có sở thích chơi bài, thích thắng tiền từ tay tổ mẫu và các thẩm mẫu. Điểm này khiến Lục Trạc vừa thấy hổ thẹn vừa thấy bất lực.
Các thẩm mẫu vốn rộng lượng nên sẽ không vì chuyện này mà coi thường mẫu thân hay hắn, nhưng hắn không ngờ giờ lại gả vào một Ngụy Nhiêu "lắm chiêu" thế này.
Dùng xong cơm trưa, Ngụy Nhiêu tự mình đi về Đông phòng nghỉ ngơi. Lục Trạc lẳng lặng đi theo sau.
Đám nha hoàn Bích Đào, Liễu Nha đang thu dọn bàn ghế đều ngẩn người ra. Thế tử gia định làm cái gì vậy?
Ngụy Nhiêu nghe thấy tiếng bước chân, dừng lại ở Đông thứ gian, nhìn Lục Trạc với vẻ dò hỏi.
Lục Trạc nhạt giọng hỏi: "Trình độ đánh bài của cô thế nào?"
Ngụy Nhiêu không hiểu ra làm sao: "Cũng tàm tạm, có chuyện gì sao?"
Lục Trạc nói: "Mẫu thân ta đánh mười ván thì thắng chín. Nếu cô không muốn thua tiền, sau này cứ tùy tiện tìm cái cớ mà từ chối là được."
Ngụy Nhiêu nhìn gương mặt thanh lãnh đầy vẻ không vui của Lục Trạc, cau mày đáp: "Ai nói ta sợ thua tiền? Ta đã làm gì khiến Thế tử cảm thấy ta là kẻ thua không nổi vậy?"
Lục Trạc dời tầm mắt, nhìn ra phía cửa sổ: "Cô và ta chỉ là phu thê trên danh nghĩa, giữa đôi bên tốt nhất là nên ít dính dáng đến chuyện tiền bạc vãng lai thì hơn."
Ngụy Nhiêu cẩn thận nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói của hắn, rồi tức đến bật cười: "Thế tử rốt cuộc là lo lắng ta thua không nổi, hay là lo lắng ta thắng bạc của trưởng bối Lục gia các người? Nếu là vế trước, ngài cứ yên tâm đi, ta đã dám cược thì dám thua, dù có thua sạch sành sanh đồ cưới thì cũng là ta tự nguyện. Còn nếu là vế sau, ngài lo lắng Lão phu nhân và các thẩm mẫu thua tiền, vậy ngài trực tiếp đi mà khuyên họ đừng gọi ta. Bằng không, chỉ cần các bà ấy gọi, ta nhất định sẽ phó ước, thắng nhiều thắng ít là bản lĩnh của ta."
Nàng nói một tràng dài, giọng nói trong trẻo nhưng ẩn chứa ngọn lửa giận hừng hực.
Lục Trạc trong lòng phiền muộn, lặng yên đứng đó một hồi lâu, chẳng tìm được lời nào để đối đáp lại.
Cuối cùng, hắn xoay người bỏ đi.
Hắn đi rồi, nhưng chuyện này vẫn chưa xong. Ngụy Nhiêu không tài nào nuốt trôi cơn giận này.
Ngày hôm sau, Anh quốc công phu nhân lại sai nha hoàn tới mời Ngụy Nhiêu. Ngụy Nhiêu trốn biệt trong nội thất, sai Bích Đào chạy một chuyến tới Trung Nghĩa đường.
Bích Đào gặp riêng Anh quốc công phu nhân, quỳ xuống đất, tỏ vẻ ủy khuất mà quẹt nước mắt: "Lão phu nhân, bởi vì hôm qua cô nương nhà chúng con tới đây chơi bài, Thế tử gia chẳng hiểu ra làm sao lại nổi một trận lôi đình, cũng chẳng nói rõ ràng, chỉ bảo không cho phép cô nương nhà chúng con tới đây nữa..."
Anh quốc công phu nhân nghe xong, ngọn lửa giận trong lòng bốc lên hầm hập, bà lập tức hùng hổ đi thẳng về phía Tùng Nguyệt đường!