Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 35: Chẳng Lẽ Hắn Nhìn Rất Giống Kẻ Tham Lam?

"Nghiệp tinh thông nhờ cần mẫn mà hoang phế bởi ham chơi". Trong việc luyện kiếm tập võ, Ngụy Nhiêu luôn khắc cốt ghi tâm lời dạy này của sư phụ.

Trước năm mười một tuổi, Ngụy Nhiêu chỉ là một tiểu cô nương được nuông chiều, có ham chơi thì cũng chỉ quanh quẩn với những sở thích của khuê tú bình thường, chưa từng nghĩ tới chuyện múa đao làm kiếm. Phải đến khi trận nước đá mùa đông năm ấy làm hỏng thân thể, khiến nàng chỉ có thể nằm liệt giường, mỗi ngày nằm đến toàn thân đau nhức mà không có cách nào xoa dịu, Ngụy Nhiêu mới thấu hiểu sức khỏe quan trọng thế nào, và việc tự vệ là cần thiết ra sao.

Việc Nguyên Gia đế an bài sư phụ dạy võ cho nàng được thực hiện vô cùng bí mật. Trong toàn bộ phủ Thừa An bá, chỉ có tổ mẫu Ngụy lão thái thái biết rõ thân phận thực sự của vị sư phụ đó. Những người khác đều chỉ coi bà là một nữ y do ngoại tổ mẫu gửi đến để điều dưỡng thân thể cho nàng mà thôi.

Tập võ giúp thân thể khỏe mạnh, ra ngoài lại không sợ những thích khách tầm thường, lợi ích rõ rệt như thế nên dù không có sư phụ bên cạnh, Ngụy Nhiêu cũng chẳng ngu ngốc đến mức lười biếng.

Luyện kiếm nửa canh giờ, ngồi thiền thêm hai khắc, lúc này trời cũng đã tờ mờ sáng.

Ngụy Nhiêu mở mắt, chỉ cảm thấy thần trí sảng khoái, không hề có chút mệt mỏi nào sau khi vận động sớm.

Hôm nay là ngày nàng và Lục Trạc phải đi kính trà các trưởng bối Lục gia.

"Cô nương, trang điểm có cần thay đổi không ạ?" Liễu Nha lấy hộp son phấn ra hỏi.

Mấy ngày trước vì Lục Trạc quá tiều tụy, Ngụy Nhiêu trang điểm theo phong cách khuê tú đoan trang, cố ý che giấu vẻ diễm lệ trời sinh của mình. Nhưng hiện tại Lục Trạc đã dần khôi phục, Ngụy Nhiêu cảm thấy nàng không cần thiết phải giấu nghề nữa.

Trước khi kết hôn nàng cần giấu mình vì phận khuê tú không nên quá diễm lệ, dễ bị người đời đàm tiếu. Nhưng hiện tại nàng đã là thê tử của Lục Trạc, là tân nương tử trong thời kỳ mặn nồng, dù có rực rỡ, kiều mị đến đâu thì cũng là chuyện danh chính ngôn thuận.

Nói thật lòng, Ngụy Nhiêu chẳng thích việc bôi trát quá nhiều son phấn lên mặt chút nào.

"Thay đổi đi, trang điểm nhạt thôi, không cần giả bộ dịu dàng ngoan ngoãn nữa." Ngụy Nhiêu mỉm cười nhìn mình trong gương rồi nói.

Việc làm phu thê giả với Lục Trạc cũng có cái hay, chính là làm bất cứ việc gì cũng chẳng cần bận tâm xem hắn hay người nhà họ Lục có thích hay không. Chỉ cần nàng không cố tình bôi tro trát trấu vào mặt phủ Anh quốc công, thì cả Lục Trạc lẫn Anh quốc công phu nhân đều chẳng thể bắt bẻ được nàng điểm nào. Nhất là Anh quốc công phu nhân, bà vẫn một lòng xem nàng là ân nhân cứu mạng của Lục Trạc kia mà.

Ngụy Nhiêu vốn có diện mạo trời ban cực tốt, nên nếu chỉ trang điểm nhạt, Liễu Nha rất nhanh đã hoàn thành.

Ngụy Nhiêu đứng dậy, hai nàng nha hoàn vây quanh nàng đi một vòng, xác nhận không có bất kỳ sơ suất nào, nàng mới mỉm cười bước ra khỏi nội thất, băng qua gian phòng phía Đông để tới sảnh đường.

Lục Trạc đã ngồi sẵn trên một chiếc ghế bành ở phía Bắc.

Tân lang tân nương khi kính trà đều có hỉ phục riêng. Lúc này Lục Trạc đã khoác lên mình bộ cẩm bào cổ tròn cùng màu với hỉ bào nhưng kiểu dáng đơn giản hơn. Sắc đỏ rực rỡ tôn lên gương mặt đẹp như tạc của hắn, đồng thời xua đi vài phần tiều tụy sau trận bạo bệnh. Những ngón tay thon dài trắng trẻo bưng bát trà, chậm rãi đưa lên bờ môi mỏng.

Lục Trạc rủ mi uống trà, dường như không hề nhận ra sự hiện diện của Ngụy Nhiêu.

Ánh mắt Ngụy Nhiêu dạo qua một vòng trên mặt hắn, thầm cảm thấy chỉ sau một đêm, tinh thần của Lục Trạc dường như đã phấn chấn hơn hôm qua nhiều.

Trong lòng nàng không khỏi lẩm bẩm, Lục Trạc khôi phục nhanh như thế, lẽ nào thực sự không liên quan gì đến chuyện xung hỉ sao?

May mà nàng không có ý định tranh công, nếu không nhìn sự biến hóa lớn như thế này, kiểu gì người ta cũng nghĩ là nhờ công lao của nàng.

"Ta đã chuẩn bị xong rồi, Thế tử còn muốn ngồi thêm lát nữa không?" Chờ Lục Trạc đặt bát trà xuống, Ngụy Nhiêu mới khách khí hỏi.

Lục Trạc bấy giờ mới đưa mắt nhìn sang phía nàng.

Ánh mắt Ngụy Nhiêu khẽ lưu chuyển, nàng nghiêng đầu tránh đi cái nhìn của hắn, điệu bộ hệt như bao tân nương tử thẹn thùng trước mặt trượng phu. Thực chất nàng cũng chẳng cần tốn quá nhiều sức để diễn, bởi lẽ dung mạo nàng vốn đã kiều mị, chỉ cần một cái liếc mắt vô tình cũng đủ khiến người đối diện phải nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái. Lúc này, nàng chỉ cần thêm thắt vài động tác nhỏ, cái hương vị vũ mị mềm mại đã toát ra rạng ngời, e là ngay cả những mỹ nhân thẹn thùng đa tình thực thụ cũng chẳng thể bì nổi phong tình nửa thực nửa hư này của nàng.

Lục Trạc cười nhạt.

Đám phụ nhân tại cung yến Tết Đoan Ngọ năm ấy thật nực cười khi cho rằng Ngụy Nhiêu phải dùng đến mấy cái chiêu trò nhỏ nhặt trên trâm cài mới có thể câu dẫn được đệ tử thế gia. Nếu họ từng thấy một Ngụy Nhiêu giữ lễ nghĩa chừng mực trước mặt Thích Trọng Khải, rồi lại so sánh với một Ngụy Nhiêu đang cố ý toát ra vẻ kiều mị đa tình lúc này, họ sẽ hiểu ngay rằng nàng chẳng hề có nửa phân tâm tư nào dành cho Thích Trọng Khải cả.

"Lên đường thôi.". Đặt bát trà xuống, Lục Trạc đứng dậy.

Hai người cùng bước ra phía cửa sảnh đường, lúc ra đến ngoài đã trở thành tư thế song hành.

Vòng qua hành lang tới tiền viện, A Quý đã chờ sẵn ở đó từ sớm. Vừa thấy các chủ tử đi tới, A Quý trước tiên quan sát Thế tử gia. Thấy Thế tử phong thần tuấn lãng, bước đi thong dong, có vẻ như đêm qua nghỉ ngơi rất tốt, gã mới lập tức thở phào nhẹ nhõm. Vạn nhất Thế tử gia tự giày vò bản thân đến mức bệnh tình trở nặng, Quốc công gia chẳng lột một lớp da của gã mới là lạ.

Nhìn xong Thế tử, A Quý nhịn không được liếc sang Thiếu phu nhân. Kết quả chỉ vừa liếc mắt một cái, A Quý đã như bị bỏng mà vội vàng cúi đầu, tim đập thình thịch liên hồi. Mấy ngày trước Thiếu phu nhân đã cực đẹp rồi, vậy mà sau một đêm "viên phòng", nàng lại giống như đóa hoa đột ngột nở rộ đến độ rực rỡ nhất, diễm lệ đến mức hạng phàm phu tục tử như gã cũng không dám nhìn trộm thêm lần nào nữa.

Cho tới khắc này, A Quý cuối cùng cũng hiểu được dụng tâm lương khổ của Anh quốc công phu nhân khi chọn Tứ cô nương để xung hỉ cho Thế tử gia.

Để một tiên nữ quốc sắc thiên hương thế này ở bên cạnh, Thế tử gia phàm là có thể mở mắt ra, nhìn nhiều thêm vài lần cũng giống như hít thêm được vài ngụm tiên khí, bệnh có nặng đến mấy cũng bị xua tan hết sạch.

"Gọi toàn bộ gia bộc của Tùng Nguyệt đường lại, lát nữa quay về phải thỉnh an Thiếu phu nhân." Lục Trạc mỉm cười phân phó.

A Quý gật đầu lia lịa.

Lục Trạc tiếp tục dẫn Ngụy Nhiêu đi về phía Trung Nghĩa đường, nơi ở của vợ chồng Anh quốc công.

Phủ Anh quốc công là nhà quyền quý bậc nhất kinh thành, phủ đệ cực kỳ rộng lớn. Dù Tùng Nguyệt đường của Lục Trạc nằm khá gần Trung Nghĩa đường, nhưng đi bộ cũng phải mất đến một khắc đồng hồ.

Lục Trạc đi thong thả như đang tản bộ, không nhanh không chậm. Ngụy Nhiêu đi bên cạnh hắn, lặng lẽ ghi nhớ đoạn đường này. Đừng nhìn nàng đã gả tới đây vài ngày, nhưng những ngày qua nàng đều chỉ ở lì trong Tùng Nguyệt đường không đi đâu cả. Trước kia khi còn là khuê tú, nàng cũng chẳng có cơ hội được đến phủ Anh quốc công làm khách.

"Đi thẳng theo con đường này sẽ dẫn đến Tây vườn hoa. Phu nhân sau này nếu rảnh rỗi có thể tới đó dạo chơi giải khuây." Lục Trạc đột nhiên mở lời, ánh mắt ôn hòa, giọng nói thấp nhẹ đầy vẻ nhu tình. Đã ký vào bản khế ước năm năm, Lục Trạc nhất định sẽ tuân thủ. Một khi đã bước chân ra khỏi Nhã Phong cư, hắn liền bắt đầu nhập vai diễn kịch.

Ngụy Nhiêu cũng dịu dàng đáp lại: "Chiều nay thiếp cũng không có việc gì, hay là Thế tử đi dạo cùng thiếp nhé?"

Lục Trạc nhìn về phía trước, mỉm cười đồng ý: "Được."

Bích Đào đi ngay phía sau hai người, chứng kiến cô nương nhà mình và Thế tử gia diễn kịch sống động như thật, nàng cảm thấy da gà da vịt đều nổi hết cả lên.

Cuối cùng cũng tới trước Trung Nghĩa đường.

Trên tấm biển khắc ba chữ lớn "Trung Nghĩa đường" đầy trang nghiêm và uy nghi. Ở góc dưới bên trái tấm biển còn có một hàng chữ nhỏ, ghi chú rằng tấm biển này chính là do Tiên đế ngự ban.

Ngụy Nhiêu ngửa đầu nhìn chăm chú, thầm nghĩ đến những vị liệt tổ liệt tông nhà họ Lục đã tận trung vì nước, chiến tử nơi sa trường.

Khi bước qua ngưỡng cửa phía dưới tấm biển, Ngụy Nhiêu cũng thu lại nụ cười giả tạo trên mặt, trở nên trang trọng hơn.

Bên trong đại sảnh Trung Nghĩa đường, các trưởng bối và tiểu bối của cả bốn phòng thuộc phủ Anh quốc công đều đã tề tựu đông đủ. Tất cả đồng loạt hướng mắt về phía đôi vợ chồng trẻ.

"Đúng là trai tài gái sắc, mắt nhìn của mẫu thân quả thực rất tốt." Nhị phu nhân mỉm cười tán thưởng.

Tam phu nhân và Tứ phu nhân cũng nhao nhao gật đầu tán thành. Mẫu thân của Lục Trạc là Hạ thị thì cứ cười mãi. Những lời khen ngợi dành cho Ngụy Nhiêu thì mấy ngày qua bà đã nói quá nhiều, giờ chẳng còn từ ngữ nào mới mẻ nữa. Những lời đồn thổi không hay về Ngụy Nhiêu ở bên ngoài bà đều biết, nhưng Ngụy Nhiêu đã cứu mạng con trai bà, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ khiến Hạ thị hài lòng với con dâu thêm vạn phần.

Trong khi các vị phu nhân đều mang lòng cảm kích ơn xung hỉ của Ngụy Nhiêu, thì bốn người đường huynh đệ của Lục Trạc khi nhìn thấy nàng hôm nay, không một ai là không sững sờ. Những người ổn trọng hơn một chút sau khi phản ứng lại liền lập tức thu hồi tầm mắt. Còn những kẻ trẻ tuổi chưa biết kiềm chế thì cứ trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Ngụy Nhiêu không rời, ví như Tam công tử Lục Tông, Tứ công tử Lục Trạch và Ngũ công tử Lục Triệt.

Vị Nhị công tử ổn trọng nhất là Lục Nhai phải lần lượt nháy mắt nhắc nhở ba đứa em trai.

Cả ba thiếu niên lúc này mới đỏ bừng mặt, bối rối quay đi.

Anh quốc công phu nhân chứng kiến cảnh đó chỉ mỉm cười không nói. Ngụy Nhiêu thực sự quá đẹp, đám thiếu niên này chưa từng thấy qua sự đời, có phản ứng như vậy cũng là lẽ thường tình.

"Thủ Thành, hôm nay con cảm thấy thế nào?" Anh quốc công phu nhân trước tiên quan tâm đến sức khỏe của trưởng tôn.

Lục Trạc mỉm cười nói: "Nhờ có phu nhân tận tình chiếu cố, tôn nhi đã không còn đáng ngại."

Ngụy Nhiêu thẹn thùng cúi thấp mặt.

Anh quốc công phu nhân hoàn toàn tin là thật, bà mãn nguyện gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho Miêu ma ma.

Miêu ma ma lập tức sắp xếp tiểu nha hoàn trải sẵn đệm thêu.

Lục Trạc và Ngụy Nhiêu sóng vai quỳ xuống, lần lượt dâng trà cho vợ chồng Anh quốc công, tiếp đến là Hạ thị, rồi tới Nhị phu nhân, Tam phu nhân, Tứ gia và Tứ phu nhân.

Lễ nghi xong xuôi, mọi người chia bàn ngồi xuống dùng bữa sáng chung.

Sau bữa sáng, Anh quốc công phu nhân đơn độc gọi một mình Ngụy Nhiêu vào nội thất nói chuyện, Miêu ma ma đứng canh ở ngoài cửa.

"Nhiêu Nhiêu, Thủ Thành đối đãi với con thế nào? Có để con phải chịu uất ức gì không?"

Ngồi trên sập, Anh quốc công phu nhân nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ngụy Nhiêu, ân cần hỏi han. Thực ra bà cũng có chút lo lắng, thân thể trưởng tôn lúc này chưa thích hợp để viên phòng, mà Ngụy Nhiêu lại sinh ra xinh đẹp như thế, liệu nó có nhịn nổi không? Tuyệt đối đừng để chúng nó hồ đồ quá mức mà ảnh hưởng sức khỏe.

Ngụy Nhiêu mỉm cười, cúi đầu thưa: "Nhận được hậu ái của lão phu nhân, từ lúc bước chân vào cửa đã được mọi người chiếu cố, con thực sự rất thỏa mãn. Chỉ là con tài hèn học mọn, không xứng với Thế tử. Thế tử nói, ngài ấy sẽ tuân thủ giao ước năm năm, trong vòng năm năm ấy, mọi việc ngài ấy đều sẽ cho con thể diện, sau năm năm chúng ta sẽ theo ước định mà hòa ly, từ đó đường ai nấy đi."

Nụ cười trên mặt Anh quốc công phu nhân trong nháy mắt cứng đờ. Vì quá mức chấn kinh, bàn tay bà buông lỏng cả tay Ngụy Nhiêu ra.

Vừa rồi trưởng tôn nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt ôn nhu như thế, hóa ra tất cả đều là giả vờ sao?

"Nghiệt súc! Ta..."

Ngụy Nhiêu kịp thời giữ chặt lấy tay Anh quốc công phu nhân, lắc đầu trước khi bà kịp mắng to, cười nói: "Người đừng giận. Lúc con cùng tổ mẫu đề xuất giao ước năm năm đã sớm lường trước điều này. Thật lòng con không hề oán trách Thế tử. Ngoại tổ mẫu từng dạy con, phu thê ở đời quan trọng nhất là lưỡng tình tương duyệt, gượng ép ở bên nhau thì cả hai đều chịu ủy khuất. Thay vì để người dùng hiếu đạo lễ pháp ép buộc Thế tử phải chạm vào con, con lại thích như hiện tại hơn, ngài ấy phối hợp cùng con diễn kịch trước mặt mọi người, còn lúc riêng tư thì đối đãi với con khách khí lễ độ. Nói thật với người, con chỉ kính nể cái tâm anh dũng báo quốc của Thế tử, chứ đối với ngài ấy cũng không có tình cảm nam nữ."

Anh quốc công phu nhân nhìn vào đôi đồng tử trong veo, thuần khiết của Ngụy Nhiêu, nhất thời không biết phải nói gì thêm.

Bà từng nghĩ đến việc bức bách trưởng tôn cùng Ngụy Nhiêu viên phòng, nhưng giờ nghe Ngụy Nhiêu nói vậy, bà chợt nhận ra nếu Ngụy Nhiêu không thích trưởng tôn mà hắn lại đụng vào người ta, thì chẳng khác nào quân lưu manh.

Mà Ngụy Nhiêu tốt như thế, nhà mình lại để nàng lãng phí uổng phí năm năm thanh xuân, Anh quốc công phu nhân thực sự cảm thấy áy náy khôn cùng.

"Ta... là ta có lỗi với con." Anh quốc công phu nhân hổ thẹn thở dài.

Ngụy Nhiêu vẫn lắc đầu: "Thanh danh của con vốn không tốt, vốn đã khó gả. Nay có thể mượn uy vọng của phủ Quốc công để hưởng thụ năm năm vinh hiển, vẫn là con chiếm được tiện nghi rồi."

Khổ nỗi nàng càng nói như vậy, Anh quốc công phu nhân lại càng thấy xấu hổ. Bà vừa tiễn Ngụy Nhiêu ra ngoài, vừa lạnh mặt gọi Lục Trạc vào trong.

Lúc đi lướt qua nhau, Lục Trạc nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Nàng đáp lại hắn bằng một ánh mắt kiểu: "Tự cầu phúc đi nhé!"

"Con quỳ xuống cho ta!" Anh quốc công phu nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà răn dạy Lục Trạc: "Nhiêu Nhiêu có ơn xung hỉ với con, vậy mà con lại dám sỉ nhục con bé như thế. Ta bình thường dạy bảo con như vậy sao?"

Lục Trạc đã sớm đoán được Ngụy Nhiêu sẽ nói ra chân tướng, bởi trong hiệp nghị bảo mật, tổ mẫu vốn là người biết chuyện.

Hắn cũng hy vọng tổ mẫu biết sự thật hai người đang làm phu thê giả, để bà khỏi mất công chờ đợi vô ích.

"Tổ mẫu, tôn nhi không thích nàng. Không chạm vào nàng vừa là tôn trọng chính mình, cũng là tôn trọng nàng ấy." Lục Trạc thẳng thắn đáp.

Anh quốc công phu nhân híp mắt, lạnh giọng: "Nhiêu Nhiêu mỹ mạo như thế mà con cũng không thích, vậy con thích ai? Đừng nói với ta là trong lòng con vẫn còn tơ vương Lục cô nương nhà họ Tạ đấy nhé!"

Lục Trạc cười khổ: "Tổ mẫu nghĩ đi đâu vậy? Con và Tạ cô nương chưa từng gặp mặt, nói gì đến nhớ thương. Con không thích Ngụy Nhiêu là vì tính tình không hợp, không liên quan đến việc dung mạo đẹp hay xấu."

Bà nhíu mày: "Sao con biết Nhiêu Nhiêu không hợp với con?"

Lục Trạc phân tích: "Nàng nếu thực sự muốn gả cho con, dựa vào ơn xung hỉ, nàng hoàn toàn có thể yêu cầu con không được bỏ vợ, lẽ nào con lại không đồng ý? Nhưng nàng chỉ đề cập đến năm năm, chứng tỏ trong lòng nàng không có con. Nếu không phải lo bị người đời trào phúng, e là lúc này nàng đã hòa ly mà đi rồi."

Anh quốc công phu nhân: "Người ta là tiểu cô nương, làm vậy là vì da mặt mỏng, sợ bị con ghét bỏ nên mới chủ động tự tìm cho mình một cái bậc thang để xuống thôi. Vậy mà con lại thuận thế đồng ý, làm tổn thương lòng con bé!"

Lục Trạc thản nhiên: "Có thật thế không? Con không nhận ra."

Anh quốc công phu nhân tức đến mức muốn đánh cho đứa cháu đích tôn này một trận.

Lục Trạc lại khuyên ngược lại: "Tổ mẫu, con làm vậy tự có đạo lý của mình. Chuyện ước hẹn năm năm người đừng quản nữa, tóm lại con sẽ không để nàng ấy chịu thiệt."

Bà giận quá hóa cười: "Con bé đến xung hỉ đã là chịu thiệt thòi lớn rồi, con định bù đắp thế nào? Thôi thôi, tùy cái thứ hỗn chướng nhà con. Nhiêu Nhiêu là cô nương tốt, con không thèm nhưng ta thì quý. Con chỉ cần nhớ kỹ một điều, liệu mà diễn kịch cho tốt, tốt nhất là khiến đám phụ nhân khuê tú hay nói xấu Nhiêu Nhiêu phải ghen tị đến đỏ mắt, nếu không đừng trách ta không khách khí với con!"

Đến cả tổ mẫu ruột cũng bênh người ngoài, Lục Trạc còn biết nói gì hơn?

Sau khi cáo lui, Lục Trạc bước ra ngoài, thấy Ngụy Nhiêu đang ngồi trên ghế như một nàng dâu nhỏ đợi trượng phu.

"Tại sao lại nói cho lão phu nhân biết chân tướng?"

Rời khỏi Trung Nghĩa đường, đi đến một đoạn đường vắng, Lục Trạc bỗng dừng bước, nghiêng người hỏi.

Ngụy Nhiêu cười nhạt: "Lão phu nhân hỏi ta tối qua ngài có 'làm càn' hay không, Thế tử thấy ta nên trả lời thế nào đây?"

Lục Trạc mím môi im lặng.

A Quý thì suy nghĩ lung tung, tổ mẫu cũng không yên tâm, chẳng lẽ trông hắn giống kẻ tham lam sắc dục đến thế sao?