Hạ tuần* tháng Tám, bá phụ của Ngụy Nhiêu là Thừa An bá mang về nhà một tin chiến sự, hai vị phó tướng của Thần Võ quân và Hùng Sư quân là Lục Trạc và Thích Trọng Khải dẫn quân đột kích đêm vào đại doanh Ô Đạt. Không ngờ phía Ô Đạt sớm có phòng bị, hơn một vạn tinh nhuệ do Lục Trạc và Thích Trọng Khải dẫn đầu trái lại bị vây giết, thương vong thảm khốc, chỉ còn chưa đầy nghìn người sống sót. May mắn thay là cả Lục và Thích đều chỉ bị thương nhẹ.
* Hạ tuần: 10 ngày cuối của tháng.
Phía triều đình phải chịu cái lỗ lớn, Nguyên Gia đế long nhan không vui, chốn quan trường cũng bao trùm bầu không khí ảm đạm.
Tướng sĩ trong bốn đội quân đứng đầu đều là những người được tuyển chọn kỹ lưỡng, một người có thể chọi lại mười lính Cấm quân thông thường. Trận này mất đi một vạn người, một vạn nam nhi nhiệt huyết, chẳng trách Nguyên Gia đế đau lòng, ngay cả Ngụy lão thái thái, Quách thị cùng ba huynh muội Ngụy Nhiêu khi nghe tin cũng đều lộ vẻ thương tiếc.
Đường huynh của Ngụy Nhiêu là Thế tử Ngụy Tử Giám khó hiểu nói: "Tin tức hồi đầu tháng rõ ràng Ô Đạt đã lộ vẻ bại trận, sao lại xảy ra chuyển biến ngược ngạo thế này?
Quách thị thử phân tích: "Liệu có phải Lục Trạc và Thích Trọng Khải ham công trước mắt nên mới l* m*ng không?"
Mấy năm nay, cha con Tây Đình hầu dẫn dắt Long Tương quân có thế lấn át Thần Võ quân. Lục Trạc lần đầu cầm quân, chắc chắn là muốn lập công, còn Thích Trọng Khải kia vốn cũng chẳng phải hạng người ổn trọng. Nghĩ đến đây, Quách thị liếc nhìn Ngụy Nhiêu một cái: "Kẻ trăm phương ngàn kế muốn câu dẫn Thích nhị gia lại đánh trận thua, mặt mũi Ngụy Nhiêu cũng chẳng vẻ vang gì nhỉ?"
"Phụ đạo gia đình* thì hiểu cái gì, đừng có nói năng xằng bậy". Ngụy lão thái thái nghiêm giọng quở trách con dâu.
Thừa An bá cũng lườm Quách thị một cái: "Không hiểu thì đừng đoán mò, truyền ra ngoài lại đắc tội với người của hai nhà đó".
* Phụ đạo nhân gia: Cách gọi phụ nữ trong nhà với hàm ý chỉ biết việc bếp núc, không hiểu chuyện đại sự.
Dù cho hai nhà Lục, Thích có đánh thua trận, thì Anh Quốc công phủ và Bình Tây hầu phủ cũng không phải là nơi Ngụy gia có thể đắc tội.
Quách thị hậm hực cúi thấp đầu, không dám nói thêm lời nào.
Ngụy Thiền siết chặt chiếc khăn tay trong vô thức. Hồi hội đua thuyền rồng tết Đoan Ngọ, nàng lần đầu tiên tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của Thế tử Anh Quốc công Lục Trạc. Khoảnh khắc ấy, không chỉ riêng nàng mà gần như tất cả khuê tú tiểu thư có mặt đều bị Lục Trạc thu hút, ai nấy đều thầm ngưỡng mộ Tạ Lục cô nương. Ngụy Thiền tự biết bản thân và Lục Trạc tuyệt đối không có khả năng, nhưng dù cho không có được, nàng vẫn hy vọng Lục Trạc mọi sự thuận lợi, chớ để anh danh* bị tổn hại.
* Anh danh: Danh tiếng tốt đẹp, lẫy lừng.
Ngụy Nhiêu không có mặt nơi chiến trường nên không dám đoán mò tình hình chiến sự. Chỉ là Thần Võ quân và Hùng Sư quân vốn đại diện cho sức mạnh tinh nhuệ nhất của triều đình trong cuộc chiến với Ô Đạt lần này, việc hai quân thất trận khiến một quan gia tiểu thư đang an cư tại kinh thành như nàng cũng thấy lòng nặng trĩu. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Ngụy Nhiêu không nén nổi mà thầm khẩn cầu Bồ Tát, mong sao chiến sự sớm ngày kết thúc để mọi người có thể trở lại cuộc sống bình lặng trước kia, có thể tự do nói cười vui vẻ.
Đến dịp tết Trùng Cửu*, biên quan rốt cuộc cũng truyền về tin chiến thắng. Hai vị phó tướng trẻ tuổi Lục Trạc và Thích Trọng Khải liên thủ đánh giết mấy vạn thiết kỵ Ô Đạt, gột rửa nỗi nhục trước đó. Chẳng bao lâu sau, kinh thành cũng xảy ra một đại sự, một vị Đô đầu của Hùng Sư quân bị tru di cửu tộc. Cả dòng họ tổng cộng hơn trăm miệng ăn đều bị giải đến Ngọ môn chém đầu với tội danh thông địch phản quốc.
* Tết Trùng Cửu hay Tết Trùng Dương, theo phong tục của người Trung Hoa là vào ngày 9 tháng 9 theo Âm lịch hàng năm.
Nghe nói lúc hành hình, máu chảy thành sông trước Ngọ môn, cung nhân dùng nước cọ rửa vô số lần mà vết máu đỏ thẫm vẫn còn vương lại trong kẽ đá.
Sự thật nhanh chóng lan truyền trong dân chúng. Hóa ra trận tập kích đêm tháng Tám thất bại là do vị Đô đầu này đã báo tin cho quân Ô Đạt.
Thế là ngay cả những bách tính vốn mủi lòng trước cảnh tượng máu me ngày hành hình cũng đều thấy nhà này chết không đáng tiếc. Triều đình đã dày công bồi dưỡng một vạn tinh nhuệ, biết bao gia đình từng lấy làm kiêu ngạo vì những nhi lang uy vũ ấy, mạng của hơn trăm người nhà phản tặc dù có đền cho số chiến mã bị mất cũng còn chưa đủ, huống chi là những tướng sĩ đã chết thảm?
Đúng là nên phạt thật nặng! Để xem sau này kẻ nào còn dám làm tên b*n n**c, kẻ nào còn dám phản bội huynh đệ trên chiến trường!
.
Trận tuyết đầu mùa tại kinh thành vừa rơi không lâu, cuộc chiến kéo dài hơn năm tháng này cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Hô Luân Khả Hãn chủ động cầu hòa, nguyện hàng năm tiến cống ngựa tốt, vàng bạc và mỹ nữ, đồng thời đưa một vị vương tử thảo nguyên dòng đích* vào kinh làm con tin.
* Dòng đích (Dòng chính): Con của vợ cả, có địa vị cao nhất trong gia đình/vương tộc.
Nguyên Gia đế cân nhắc đến việc khí hậu thảo nguyên mùa đông vốn thất thường, bão tuyết có thể đe dọa đến mấy chục vạn cấm quân bất cứ lúc nào, nên đã chấp thuận thư hàng của Hô Luân Khả Hãn.
Tin tức truyền về, dân chúng vui mừng khôn xiết, không khí còn náo nhiệt hơn cả ngày Tết năm rồi.
Ngụy Nhiêu nhân dịp này cho ra mắt món lẩu dê hồ tại Quảng Hưng lâu, kết hợp cùng nước xốt bí truyền do tổ tiên đầu bếp để lại, vị tê cay sướng miệng. Giữa những ngày đông dần trở nên giá rét, món ăn này đã đẩy việc kinh doanh của Quảng Hưng lâu lên một tầm cao mới.
Ngụy Nhiêu đặc biệt viết một phong thư gửi cho biểu ca Hoắc Quyết đã trở về Thái Nguyên, vừa để chia sẻ niềm vui làm ăn phát đạt, vừa bày tỏ mong muốn sang năm biểu ca và biểu muội lại đến kinh thành, để tận mắt chứng kiến cảnh tửu lâu khách khứa chật nhà.
Thư hồi âm của Hoắc Quyết gửi đến tay Ngụy Nhiêu trước khi đại quân khải hoàn đúng một ngày.
Ngoài những lời ôn chuyện và chúc mừng, Hoắc Quyết còn chia sẻ một tin hỉ trong thư, Hoắc Lâm sắp đính hôn. Nhà trai là công tử nhà Thủ Bị thành Thái Nguyên, vốn lập được chút tiểu công trong chiến sự năm nay. Nếu tương lai có thể được đề bạt về kinh thành, Hoắc Lâm cùng Ngụy Nhiêu và nhà ngoại tổ mẫu lại có cơ hội thường xuyên qua lại.
Ngụy Nhiêu thực lòng mừng cho biểu muội Hoắc Lâm. Thủ Bị là quan võ tứ phẩm tại địa phương, tuy là chức lớn, nhưng biểu muội nàng tài mạo song toàn, đức hạnh vẹn toàn, thực sự bàn tới thì vị công tử nhà Thủ Bị kia cũng chẳng hề chịu thiệt.
Ngụy Nhiêu trước tiên viết thư cho Hoắc Lâm, hỏi thăm những chuyện riêng tư thầm kín của nữ nhi gia như biểu muội và vị muội phu tương lai đã từng gặp mặt nhau chưa, rồi giao cho quản sự mau chóng gửi đi. Sau đó, nàng mới đến chỗ Ngụy lão thái thái để báo tin mừng này.
Ngụy lão thái thái nghe xong hết sức hâm mộ. Hoắc Lâm đã định được nơi chốn tốt, mà tiểu tôn nữ của bà mắt thấy đã sắp mười sáu tuổi, hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu!
"Ngày mai đại quân khải hoàn, con có muốn đi xem mặt lần nữa không?" Ngụy lão thái thái khuyến khích, "Lần này trong quân có không ít tướng sĩ trẻ tuổi lập công. Chúng ta không chọn dòng dõi, không chọn những kẻ nổi bật nhất, cứ chọn lấy một người tướng mạo đoan chính, bản thân có năng lực là được."
Những nhà vọng tộc huân quý thì Ngụy lão thái thái đã không còn trông mong, nhưng những tân quý căn cơ còn thấp thì vẫn có thể cân nhắc.
Ngụy Nhiêu lại chẳng mảy may hứng thú: "Con không đi đâu, vạn nhất bị người ta bắt gặp, lại nói con cố ý đi xem Thích nhị gia."
Ngụy lão thái thái suýt nữa thì quên mất chuyện này, thấy tôn nữ nói cũng có lý, bà liền không thúc giục thêm nữa.
Hôm sau đại quân về kinh, Ngụy Nhiêu ở nhà bầu bạn trò chuyện cùng lão thái thái, còn Quách thị thì dẫn theo Ngụy Thiền ra ngoài.
Tại vùng ngoại ô kinh thành, cữu mẫu của Ngụy Nhiêu là Vương thị cũng đưa hai chị em Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu ngồi xe ngựa đến bên cạnh quan đạo, nơi đại quân sẽ đi qua. Liễu ma ma vẫn đồng hành như cũ, nhiệm vụ của bà là canh chừng Vương thị và Chu Huệ Trân không được phép xuống xe, nhìn náo nhiệt qua rèm cửa thì được, chứ tuyệt đối không thể xuất đầu lộ diện.
Xe ngựa có hai cửa sổ, đáng tiếc chỉ có một mặt hướng ra quan đạo. Chu Huệ Trân đeo mạng che mặt, sớm đã chiếm cứ vị trí tốt nhất, đôi mắt đẹp tha thiết dõi nhìn về phía cuối con đường, nơi đại quân vừa mới xuất hiện. Ánh nắng mùa đông thảm đạm, nhưng nơi đại quân đi tới tựa hồ như mang theo vạn trượng hào quang, nhất là những hàng đi đầu, thảy đều là những nhân tài kiệt xuất trong quân.
Chu Huệ Trân chỉ hận tổ mẫu quản thúc quá nghiêm, nếu để nàng chạy ra ven đường, với tư sắc của mình, nhất định nàng có thể thu hút được một vị trong số đó.
Nhà quan võ hẳn không khắt khe quy củ thanh danh như nhà quan văn, đến như Thế tử Tây Đình hầu Hàn Liêu còn có thể coi trọng nàng, thì những người khác thân phận kém hơn một chút cũng không sao, chỉ cần có tiền đồ, dung mạo tuấn lãng, Chu Huệ Trân đều nguyện ý gả.
Cuối cùng, đại quân đã đến gần. Đi đầu là hai vị lão tướng đã ngoài tứ tuần, Chu Huệ Trân lướt qua họ rồi lập tức nhìn về phía sau. Vừa nhìn một cái, nàng liền hít một hơi thật sâu, một tay che lấy lồng ngực.
Trong hai vị trẻ tuổi mặc giáp bạc đi sóng đôi, người phía bên trái gần nàng nhất, lại chính là vị "thần tiên công tử" mà nàng từng ngẫu nhiên gặp ở Vân Vụ sơn.
"Oa, vị tướng quân này trông tuấn tú quá!" Chu Huệ Châu từ phía bên kia cửa sổ chen đầu vào, ngây người tán thưởng. Nàng cũng thích ngắm thần tiên công tử, nhưng không si mê như tỷ tỷ. Rất nhanh, Chu Huệ Châu liền phát hiện ra một chuyện kỳ quái: "Sắc mặt của hắn tệ thật đó, trắng bệch cả ra."
"Chắc là do vị quân gia bên cạnh đen quá, nên mới tôn mặt hắn ta trắng lên đấy." Vương thị chen mắt vào khe hở giữa đầu hai cô con gái nhìn ra ngoài, hào hứng suy đoán.
Liễu ma ma rướn cổ lên, đáng tiếc cửa sổ đã bị ba mẹ con che kín mít, bà chỉ có thể nhìn thấy ba cái gáy với mái tóc đen dày cộm.
Trên quan đạo, Thích Trọng Khải lần nữa quay sang nhìn Lục Trạc. Hắn ở khoảng cách gần, thấy rõ một giọt mồ hôi đang lăn dài theo gương mặt tuấn mỹ nhưng tái nhợt của Lục Trạc.
Thích Trọng Khải siết chặt dây cương.
Đêm đột kích thất bại đó, Thích Trọng Khải trúng hai mũi tên gỗ thông thường, một ở bả vai, một ở đùi. Loại vết thương này trên chiến trường chỉ được coi là bị thương ngoài da, bôi chút thuốc rồi băng bó lại, dưỡng vài ngày là không sao.
Lục Trạc thì thảm hơn hắn nhiều. Tuy dựa vào thính lực nhạy bén mà tránh được lang nha tiễn, nhưng hắn lại bị một mũi tên gỗ bắn trúng ngay ngực trái. Nếu không phải mạng lớn, mũi tên đi chệch một chút, sợ là Lục Trạc đã bỏ mạng trong đêm đó rồi.
Lúc quân y rút tên cho Lục Trạc, Thích Trọng Khải thậm chí còn không đành lòng nhìn, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt hắn. Gia hỏa này cũng thật là tàn nhẫn với chính mình, ngoại trừ nhíu mày, đến một tiếng r*n r* cũng không lọt ra khỏi miệng.
Lục Trạc thương thế nghiêm trọng, lẽ ra phải tĩnh dưỡng, nhưng sau thất bại của cuộc đột kích đêm đó, khí thế của kỵ binh Ô Đạt tăng cao, tình thế chiến trường một lần nữa căng thẳng, căn bản không cho Lục Trạc cơ hội để an tâm nghỉ ngơi. Lục Trạc lại là người không chịu ngồi yên, bị Anh quốc công lệnh cưỡng chế dưỡng bệnh được mười ngày thì rốt cuộc chịu không nổi nữa, lại xông pha ra chiến trường.
Vết thương của Lục Trạc khép miệng chưa được bao lâu lại bị nứt ra, nứt ra rồi lại dưỡng, dưỡng đến khi có thể cử động được liền lập tức đi liều mạng. Cứ giày vò như vậy mấy lần, trận chiến cuối cùng cũng thắng lợi, nhưng sắc mặt của Lục Trạc thì ngày càng trắng bệch.
Trên đường hồi kinh, Lục Trạc vẫn luôn ngồi xe. Nay sắp vào thành, đường đường là Thế tử Anh quốc công, Phó tướng Thần Võ quân lại mặc kệ lời khuyên ngăn mà lên ngựa, nhất quyết không chịu để bách tính thấy dáng vẻ yếu ớt của mình.
"Chịu không nổi thì đừng có cố quá, lát nữa ngã từ trên lưng ngựa xuống còn khó coi hơn." Thích Trọng Khải nghiến răng nghiến lợi nói. Đừng nhìn Lục Trạc ngồi đoan chính thế kia, Thích Trọng Khải biết chỉ cần mình tùy tiện đưa tay đẩy nhẹ một cái, Lục Trạc chắc chắn sẽ rơi xuống ngựa ngay.
Lục Trạc nhếch khóe miệng, xem như là đáp lại.
Thân thể của mình, Lục Trạc tự biết rõ. Chỉ cần gượng đến khi về nhà, nghỉ ngơi thật tốt vài ngày là sẽ khôi phục.
Nửa năm trước, hắn cưỡi ngựa xuất chinh, giờ đây khải hoàn, hắn cũng muốn cưỡi ngựa vào thành, không thể làm mất đi uy danh của Thần Võ quân và Lục thị nhất tộc.
Phía trước hắn, Anh quốc công hơi nghiêng đầu nhìn lại, nhưng cân nhắc đến tính tình của trưởng tôn, ông cũng không khuyên bảo điều gì.
Tiếng vó ngựa dồn dập, đại quân kỷ luật nghiêm minh tiến vào cửa thành.
Dân chúng đứng đầy hai bên đường hoan nghênh. Thích Trọng Khải thần sắc lạnh lùng, liên tục liếc nhìn Lục Trạc. Trên mặt Lục Trạc vẫn giữ nụ cười ôn hòa, ngoại trừ sắc mặt ra, nhìn hắn chẳng có gì khác thường so với ngày thường.
Thích Trọng Khải cố ý đánh lạc hướng sự chú ý của hắn: "Không biết Tạ Lục cô nương có đang trốn trong tửu lâu hay quán trà nào đó để lén nhìn huynh không nhỉ?"
Có chuyện để nói, bằng hữu sẽ không chỉ nghĩ đến nỗi đau từ vết thương nữa.
Lục Trạc khẽ cười nhạt.
Thích Trọng Khải tự hỏi tự trả lời: "Chắc là không đến đâu, cô nương nhà họ Tạ không có gan đó. Nhưng cũng chẳng việc gì phải gấp, nửa tháng nữa là thành thân rồi, đêm tân hôn tha hồ cho nàng nhìn."
Nói xong, Thích Trọng Khải hắc hắc cười rộ lên.
Lão tử của hắn là Bình Tây hầu quay đầu trừng mắt nhìn hắn một cái. Trêu chọc Lục Trạc thì không sao, nhưng Tạ Lục cô nương người ta là người mà nhi tử ông có thể mang ra bàn luận sao?
Bị cha ruột trừng mắt, Thích Trọng Khải rốt cuộc cũng không lảm nhảm nữa. Đến trước hoàng thành, phải vào cung diện thánh, Thích Trọng Khải vội vàng xuống ngựa trước để đỡ Lục Trạc một tay.
Lần đầu tiên Lục Trạc không chê hắn nhiều chuyện.
"Vẫn ổn chứ? Không ổn thì về sớm đi, ở đây cũng chẳng có bách tính nào đứng xem đâu." Thích Trọng Khải thấp giọng hỏi.
Lục Trạc cười nói: "Không sao."
Hắn nói được làm được, chuyến diện thánh lần này, Lục Trạc thực sự đã trụ vững đến cùng. Mãi cho đến khi trở về Anh quốc công phủ, đi theo Anh quốc công bước qua đại môn nhà mình, Lục Trạc mới đột nhiên mắt tối sầm lại, ngất lịm đi không còn biết gì nữa.