Vào tháng Chín, Lý Ngọc Nương hạ sinh thêm một cô con gái.
"A Nhân giống nàng, nha đầu này chắc chắn cũng sẽ giống nàng cho xem." Chu đại nhân bế cô con gái nhỏ vừa mới chào đời, ngồi xuống bên cạnh thê tử rồi bảo.
Lý Ngọc Nương mỉm cười nhìn phu quân của mình.
Hai vợ chồng bọn họ đều có xuất thân từ nhà hàn môn. Thuở trượng phu thi đỗ tú tài, có rất nhiều người đến làm mai, ông lại chỉ vừa mắt dung mạo xinh đẹp của bà. Còn Lý Ngọc Nương, bà cũng mến cái vẻ tuấn lãng cùng tài hoa của trượng phu. Hai người cứ thế thành đôi, rồi cùng nhau vun vén, nỗ lực cho cuộc sống.
Cuộc sống nơi kinh thành vốn chẳng hề dễ dàng như họ hằng tưởng. Trượng phu ở huyện nhỏ tính ra cũng là một nhân vật có tiếng tăm, nhưng đến kinh thành rồi thì lại chẳng bằng ai. Thêm vào đó, tính tình ông lại thành thật, chất phác, đôi khi đắc tội với người ta qua lời ăn tiếng nói lúc nào cũng không hay. Làm quan ở kinh thành suốt mười năm trời, ông vẫn chỉ dậm chân tại chỗ với một chức tiểu quan cửu phẩm. Bất quá Lý Ngọc Nương cũng chẳng nề hà điều đó. Hiện tại hai vợ chồng đã tích cóp được bạc tiền, mua được nhà cửa, lại có thêm ba đứa con. Chỉ cần trượng phu đối xử tốt với bà, chỉ cần ông dạy dỗ tốt cho ba đứa trẻ, Lý Ngọc Nương đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
"Đứa nhỏ này đặt tên là gì thì tốt?" Lý Ngọc Nương hỏi trượng phu.
Chu đại nhân nghĩ đến cây phù dung ở trong viện, liền cười nói: "Vậy gọi là A Phù đi, nguyện cho con bé sau này cũng sẽ xinh đẹp như hoa giống như nàng vậy."
Lý Ngọc Nương lườm trượng phu một cái trách yêu: "Chỉ khéo dẻo miệng, ta cũng đã ba mươi tuổi rồi còn gì."
Chu đại nhân ngắm nhìn gương mặt vẫn vẹn nguyên nét trắng trẻo, kiều diễm của thê tử. Có lẽ nhờ chế độ ăn uống, sinh hoạt trong cung khá tốt, Ngọc Nương lại không phải lam lũ làm việc nặng nhọc gì, nên những năm nay bà trông lại càng trắng trẻo hơn cả hồi còn ở nhà, trên mặt chẳng tìm thấy một nếp nhăn nào. Nếu bà không tự nói ra, ai mà tin nổi mình đã là mẹ của ba đứa con cơ chứ?
"Ta nói nàng đẹp thì chính là đẹp, chẳng liên quan gì đến tuổi tác cả. Cho dù sau này nàng có già đi, đến cái tuổi bảy tám mươi, thì chỉ cần ta thích ngắm nhìn, nàng vẫn cứ là mỹ nhân." Chu đại nhân cười xòa, đuôi mắt hằn lên hai vệt chân chim nhàn nhạt. Chức vị tiểu quan này của ông ở kinh thành, quả thực làm chẳng dễ dàng gì.
Lý Ngọc Nương nhìn mà lòng xót xa không thôi. Nếu như bà ở nhà, những lúc trượng phu gặp phải chuyện trắc trở, ngày thường bà còn có thể ở bên cạnh san sẻ, góp chút ý kiến cho ông.
Lúc này, Lý Ngọc Nương bỗng dâng lên chút tiếc nuối. Nếu như có thể cứ thế mà rời khỏi hoàng cung thì tốt biết mấy. Bà vừa không nỡ thất điện hạ, nhưng một bên là gia đình có trượng phu cùng ba đứa con nhỏ, Lý Ngọc Nương vẫn muốn được ở nhà hơn cả.
Dĩ nhiên, Lý Ngọc Nương cũng chỉ nhất thời cảm khái vậy thôi. Qua hết Tết Nguyên Tiêu là đến lượt bà phải tiến cung, Lý Ngọc Nương liền gạt bỏ hết những tạp niệm kia. Nước trong thâm cung rất sâu, không dung thứ cho kẻ ba lòng hai ý. Lúc ở bên ngoài, bà sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc cho trượng phu và ba đứa con, còn khi đã vào cung, mọi việc ở nhà đều được thu xếp ổn thỏa không cần bà bận tâm nữa, bà sẽ dốc hết lòng hết sức vì Thất hoàng tử mà lo liệu.
Lý Ngọc Nương tiến cung, trước tiên đến cung Dực Khôn thỉnh an Trang phi nương nương. Trang phi hỏi han vài câu về tình hình gần đây của bà, rồi liền cho phép bà lui về chỗ ở của hoàng tử.
Lý Ngọc Nương chào hỏi, làm quen lại với đám cung nhân ở Vân Hải Cư một lượt, sau đó liền đi thẳng vào ngự thiện phòng nhỏ. Điện hạ thích ăn nhất là món bánh bao hấp do chính tay bà chưng.
Thất hoàng tử hoàn toàn không biết hôm nay bà sẽ trở về.
Khi ngự thư phòng tan học, Thất hoàng tử vẫn như cũ đến cung Dực Khôn thỉnh an Trang phi.
Trang phi kiểm tra bài vở của con trai trước, nhận thấy Thất hoàng tử vẫn cứ bình bình lặng lặng không có gì nổi bật như cũ. Trang phi ngược lại đã quen với việc này, bà chỉ nhạt nhòa mỉm cười một tiếng rồi thuận miệng bảo: "Đúng rồi, Lý thị đã hồi cung rồi đó."
Thất hoàng tử vẫn giữ khuôn mặt trầm mặc, lạnh nhạt ấy, không hề để lộ ra chút tia vui mừng nào.
Trang phi thấy vậy liền phất phất tay, ra hiệu cho con trai có thể lui xuống.
Thất hoàng tử mười một tuổi vốn là người trầm mặc ít nói, cứng nhắc và tẻ nhạt, làm việc gì cũng đều đâu ra đấy theo khuôn mẫu. Thế nhưng hôm nay, bước chân trở về điện của cậu lại nhanh hơn ngày thường vài phần.
Cậu vừa về đến nơi, chẳng cần phải cố ý truyền triệu, theo đúng quy củ thì Lý Ngọc Nương đã phải chủ động đến thỉnh an chủ tử.
Thất hoàng tử đã rất lâu rồi không được gặp nhũ mẫu, cậu cũng không tiện phái người ra ngoài nghe ngóng tin tức của bà. Giờ đây gặp lại, thấy nhũ mẫu chẳng có gì thay đổi so với lúc chia tay năm ngoái, đoán chừng cuộc sống bên ngoài rất tốt, Thất hoàng tử mới hoàn toàn yên lòng.
Sau khi chủ tớ hành lễ xong xuôi, Thất hoàng tử mỉm cười hỏi: "Nhũ mẫu sinh đệ đệ hay là muội muội vậy?"
Lý Ngọc Nương tươi cười đáp: "Dạ là một tiểu nữ oa, cha con bé đặt tên cho nó là A Phù ạ."
A Phù, A Phù.
Thất hoàng tử thầm đọc nhẩm hai tiếng trong lòng, cảm thấy cái tên này rất êm tai. Nhũ mẫu có dung mạo mỹ lệ, muội muội A Phù chắc chắn cũng sẽ rất xinh đẹp. Chỉ tiếc là cậu ở trong cung, không thể ra ngoài để gặp mặt ba đứa con nhà nhũ mẫu được.
Đêm đó, Thất hoàng tử ăn hết sạch một xử bánh bao hấp, thành ra có chút đầy bụng.
.
Trang phi biết con trai mình thân cận với Lý Ngọc Nương hơn, cho dù cậu không biểu hiện ra ngoài thì bà vẫn có thể cảm nhận được.
Nếu không phải vì Lý Ngọc Nương còn giá trị lợi dụng đối với mình, Trang phi căn bản sẽ không bao giờ cho phép bà tiến cung.
Trong lòng Trang phi ngập tràn oán hận. Bà hận vị hoàng hậu đã sát hại trưởng tử của mình, kẻ bị Kiến Đức Đế tra ra là tiểu phi tần năm đó chẳng qua chỉ là một con tốt thí mạng cho hoàng hậu, hoàng hậu mới chính là hung thủ thực sự đứng sau màn.
Giờ đây Trang phi đã không còn trông mong gì vào việc đứa con thứ hai này tự mình nỗ lực tranh giành nữa. Đã như vậy, bà quyết định sẽ vì con trai mà nhổ cỏ tận gốc, trừ khử tất cả những hoàng tử xuất sắc khác.
Trang phi đang ngấm ngầm tính toán điều gì, Thất hoàng tử không hề hay biết, mà một Lý Ngọc Nương chưa từng bước chân ra khỏi Vân Hải Cư thì lại càng không thể biết được.
Đến khi Thất hoàng tử và Lý Ngọc Nương nghe được phong phanh tin tức, thì Nhị hoàng tử đã suýt nữa gặp họa, mà mọi chứng cứ đều đồng loạt chỉ hướng về phía Trang phi.
Hoàng hậu đến trước mặt Kiến Đức Đế khóc lóc một trận thảm thiết, cầu xin hoàng thượng phải chủ trì công đạo.
Đối với các phi tần trong hậu cung, Kiến Đức Đế dành cho Trang phi một sự đối đãi rất khác biệt.
Thuở Trang phi mới tiến cung, Kiến Đức Đế say mê dung mạo mỹ miều của bà, về sau Trang phi sinh hạ hai vị hoàng tử, Tam hoàng tử thông minh tuyệt luân lại trầm ổn hiểu chuyện, trong số các hoàng tử thì Kiến Đức Đế yêu thương Tam hoàng tử nhất, bởi vậy lại càng thêm coi trọng Trang phi. Cho đến năm ngoái khi Tam hoàng tử qua đời, Kiến Đức Đế tuy hiếm khi lật thẻ bài của Trang phi nữa, nhưng trong lòng ngài vẫn luôn cất giấu sự thương xót dành cho bà, bất luận có cống phẩm tốt gì cũng đều có một phần gửi đến cung Dực Khôn.
Thế nhưng lần này, nếu quả thực Trang phi có ý đồ mưu hại Nhị hoàng tử, Kiến Đức Đế tuyệt đối sẽ không dung thứ.
Kiến Đức Đế đằng đằng sát khí đi thẳng đến cung Dực Khôn.
Lúc này, Trang phi đang trò chuyện cùng Lý Ngọc Nương.
Bà đúng là muốn hại Nhị hoàng tử, đáng tiếc kẻ phái đi lại là một lũ vô dụng, không thể lấy được mạng của Nhị hoàng tử. Nhưng cũng may là tên hung thủ mấu chốt nhất đã tự sát, chỉ cần Trang phi không thừa nhận, chỉ cần Kiến Đức Đế có ý định dung thứ cho bà một lần, thì bà vẫn còn hy vọng. Thế nhưng Trang phi không dám xa cầu hoàng thượng sẽ đoái hoài đến tình nghĩa xưa cũ của hai người, cho nên bà mới sai người mời Lý Ngọc Nương đến đây.
Lý Ngọc Nương vẫn chưa hay biết gì, đến cung Dực Khôn, Trang phi hỏi han bà về sinh hoạt thường ngày của Thất hoàng tử, Lý Ngọc Nương liền từng việc đáp lời.
Còn chưa nói được vài câu, thánh giá đã tới, khí thế vô cùng hung hăng. Cung nhân vừa mới thông truyền, Lý Ngọc Nương còn chưa kịp lui ra thì Kiến Đức Đế đã sải bước tiến vào.
Lý Ngọc Nương ở trong cung nhiều năm như vậy, hôm nay mới là lần đầu tiên được diện kiến thánh thượng.
Bà cũng giống như những cung nhân khác, vội vàng quỳ sụp xuống, trán chạm đất, không dám ngẩng đầu lên.
Kiến Đức Đế chẳng thèm để mắt đến đám cung nhân này, vừa vào đến nơi liền trực tiếp chất vấn Trang phi. Trang phi đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, dựa vào lý lẽ để biện minh, nhất quyết không chịu thừa nhận. Thế nhưng Kiến Đức Đế há lại dễ gạt như vậy, những chứng cứ mà hoàng hậu liệt kê ra, cái nào cái nấy đều chỉ thẳng vào Trang phi, mà bà cũng là người có động cơ rõ ràng nhất.
Trang phi nếu như trực tiếp hãm hại hoàng hậu, chỉ cần hoàng hậu không xảy ra chuyện gì, Kiến Đức Đế đều có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Thế nhưng Nhị hoàng tử lại là đứa con trai mà ngài coi trọng nhất sau khi Tam hoàng tử qua đời, cũng là nhân tuyển cho ngôi vị trữ quân trong lòng ngài. Nhị hoàng tử nếu như gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, điều đó sẽ ảnh hưởng đến cả xã tắc Đại Tề, Kiến Đức Đế sao có thể dung thứ cho việc Trang phi sát hại hoàng trữ?
Đế phi hai người tranh luận không ngớt, Kiến Đức Đế không có được tài hùng biện sắc bén của Trang phi, ngài cũng không thể giữ được thái độ bình tĩnh như bà. Trong cơn thịnh nộ, Kiến Đức Đế giơ tay lên, giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt Trang phi.
Trang phi nhắm chuẩn phương hướng, ngã nhào về phía trước mặt Lý Ngọc Nương.
Lý Ngọc Nương vốn đã sợ hãi từ lúc nghe rõ chuyện tranh chấp giữa hoàng đế và phi tần. Nếu như Trang phi thật sự bị khép tội, sau này Thất hoàng tử ở trong cung sẽ càng thêm gian nan! Lúc này thấy Trang phi ngã nhoài trước mặt mình như hoa rụng, Lý Ngọc Nương nóng lòng hộ chủ, không khỏi quỳ rạp bò đến trước mặt Trang phi, liên tục dập đầu: "Hoàng thượng, việc này tuyệt đối không phải do nương nương làm, xin hoàng thượng minh giám!"
Bà không hề ngẩng đầu lên, Kiến Đức Đế cũng chẳng nhìn kỹ bà, liền tung một cước định đạp tới.
Trang phi kịp thời đẩy Lý Ngọc Nương sang một bên, tự mình hứng trọn cú đá này của Kiến Đức Đế.
Lý Ngọc Nương ngã ra đất, khó có thể tin nổi mà nhìn lại Trang phi.
Kiến Đức Đế cũng không ngờ tới Trang phi lại coi trọng một cung nhân đến thế, trong lòng liền sinh nghi. Ngài theo thói quen nhìn về phía Lý Ngọc Nương. Lúc này, Lý Ngọc Nương búi tóc hơi rối, mặt mày biến sắc vì kinh hãi, thế nhưng nét đẹp và phong tình của một nữ tử trưởng thành ấy lại ngang nhiên rạch một lối đi giữa cơn lôi đình của Kiến Đức Đế, khắc sâu dung mạo kiều diễm của bà vào trong tâm trí ngài.
Kiến Đức Đế dán chặt mắt vào Lý Ngọc Nương, sau phút kinh diễm ban đầu, ngài khẽ chau mày. Người này là ai? Sao từ trước đến nay mình chưa từng bắt gặp ở cung Dực Khôn?
Lý Ngọc Nương lúc này mới hoàn hồn sau cử động nằm ngoài dự liệu của Trang phi, bà vội cụp mắt xuống, quỳ bò qua đỡ lấy Trang phi.
Trang phi bị Kiến Đức Đế đá đến mức khóe miệng rướm máu, bà vô lực tựa vào lòng Lý Ngọc Nương, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ đáng thương nhìn về phía Kiến Đức Đế: "Hoàng thượng, nhi thần của thần thiếp bị người ta hại chết, giờ đây lại có kẻ mưu toan hãm hại thiếp. Nếu Hoàng thượng tin thiếp, thiếp sẵn sàng đối chất đến cùng, còn nếu Hoàng thượng đã không tin thiếp, thiếp sống trên đời này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ thương cho Huy ca nhi phải chịu cảnh cô đơn hiu quạnh..."
Nói đến đây, Trang phi nắm chặt lấy tay Lý Ngọc Nương, nghẹn ngào bảo: "Ngươi là nhũ mẫu của Huy ca nhi, nhiều năm qua ngươi chăm chút cho Huy ca nhi từng li từng tí, ta đều ghi nhận trong lòng. Sau khi ta chết rồi, Huy ca nhi đành cậy nhờ vào ngươi vậy."
Lý Ngọc Nương đâu biết được dã tâm sâu xa của Trang phi, bà chỉ sợ Trang phi thật sự bị khép tội, nên một mặt ôm chặt lấy Trang phi, mặt khác hoảng hốt dập đầu cầu xin Kiến Đức Đế minh giám.
Ánh mắt của Kiến Đức Đế cứ thế đảo qua đảo lại giữa gương mặt của Trang phi và Lý Ngọc Nương.
Những giọt nước mắt của Trang phi khiến ngài mủi lòng nghĩ đến đứa con trai Tam hoàng tử đoản mệnh tội nghiệp.
Còn sự xuất hiện của Lý Ngọc Nương lại khơi dậy d*c v*ng đen tối trong lòng Kiến Đức Đế.
Đến độ tuổi này, sắc đẹp đơn thuần đã không còn đủ sức làm lay động tâm can, tuy phần xác vẫn sẽ yêu thích những mỹ nhân trẻ trung, nhưng Kiến Đức Đế lại càng muốn tìm kiếm những k*ch th*ch từng có thời trai trẻ. Ngài bận rộn xử lý chính sự, không có thời gian để đi tìm hiểu tâm tư của một mỹ nhân hay theo đuổi một đoạn tình cảm thuần khiết, ngược lại, việc chiếm đoạt một thể xác để tìm kiếm kh*** c*m lại dễ dàng đạt được hơn nhiều.
Nhưng Kiến Đức Đế là người cực kỳ yêu quý thanh danh của mình, ngài không thể ra ngoài cung hồ nháo, càng không thể công nhiên tuyển chọn những mỹ nhân có thân phận đặc biệt vào cung. Những người có thân thế như Lý Ngọc Nương lại vừa vặn vô cùng, bà ở chỗ của hoàng tử, Kiến Đức Đế chỉ cần lấy cớ đến thăm hỏi Thất hoàng tử là có thể thừa cơ đắc thủ.
Lúc này, Kiến Đức Đế căn bản không thèm cân nhắc xem Lý Ngọc Nương có nguyện ý hay không. Ngài là đấng đế vương, có nữ nhân nào trên đời dám cự tuyệt cơ chứ?
Hai luồng cảm xúc đồng thời trỗi dậy, nhanh chóng đè nén cơn lôi đình của Kiến Đức Đế xuống. Ngài tự biện hộ cho Trang phi rằng, sở dĩ bà muốn hại Nhị hoàng tử cũng là vì cú sốc mất đi Tam hoàng tử quá lớn, lại thêm việc hoàng hậu luôn gây hấn kiếm chuyện với bà, khiến Trang phi nhất thời nổi lòng oán hận mà trả thù lên người Nhị hoàng tử, nghĩ lại cũng là tình có thể hiểu. Vạn hạnh thay lần này chỉ là một trận sợ bóng sợ gió, Nhị hoàng tử vẫn bình an vô sự, mà sau khi trải qua bài học nhớ đời này, liệu Trang phi chắc chắn sẽ không dám tái phạm nữa.
Khi tâm tư của Kiến Đức Đế đã lệch về một bên, thì trong quá trình điều tra kiểm chứng sau đó, người bên dưới tự nhiên cũng không nắm thóp được nhược điểm nào của Trang phi nữa.
Trang phi may mắn thoát được một kiếp, khiến hoàng hậu hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Kiến Đức Đế chẳng thèm bận tâm hai người nữ nhân kia đang tính toán điều gì. Đợi đến khi chuyện này trong cung hoàn toàn chìm xuống, vào một ngày xuân về hoa nở, các hoàng tử được nghỉ ngơi không phải lên lớp, Kiến Đức Đế đột nhiên nảy ra ý định, chỉ mang theo hai tên thái giám thân cận sải bước dời giá đến chỗ ở của các hoàng tử.
Đại hoàng tử đã được phong vương và dọn ra ngoài hoàng cung, Nhị hoàng tử sang năm cũng sẽ chuyển đi. Trong số các hoàng tử còn ở lại đây thì Nhị hoàng tử là lớn tuổi nhất, bên dưới cậu ta còn có tám người đệ đệ nữa.
Kiến Đức Đế triệu tập tất cả các hoàng tử ra để khảo hạch bài vở. Lúc đưa ra lời bình phẩm, Kiến Đức Đế lại là người nghiêm khắc với Thất hoàng tử nhất. Sau đó, ngài vờ như muốn đơn độc giáo huấn riêng Thất hoàng tử, liền mang theo gương mặt trầm mặc như nước dắt Thất hoàng tử đi thẳng về phía Vân Hải Cư.