Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 154: Đế Vương Phiên Một

Gần đến hoàng hôn, ngự thư phòng tan học, các hoàng tử ra về.

Thất hoàng tử bốn tuổi cẩn thận từng li từng tí thu dọn lại tờ chữ viết đẹp nhất trong ngày của mình. Tờ chữ này vừa được tiên sinh khen ngợi, cậu nghĩ bụng, đợi lát nữa mang về dâng cho mẫu phi xem, mẫu phi nhất định cũng sẽ khen ngợi hắn.

Nghĩ đến đây, Thất hoàng tử nhìn về phía Tam hoàng tử cũng đang thu dọn đồ đạc ở phía trước.

Tam hoàng tử là ca ca ruột của cậu, hai người là anh em cùng cha cùng mẹ, đều là con trai của Trang phi.

Mặc dù là như vậy, nhưng Thất hoàng tử luôn cảm thấy mẫu phi thích tam ca hơn. Mỗi lần cậu cùng tam ca đến thỉnh an mẫu phi, ánh mắt của mẫu phi hầu như đều chỉ chăm chú nhìn vào tam ca. Thất hoàng tử cũng muốn được mẫu phi nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng như thế, cũng muốn được mẫu phi ôm vào lòng khen ngợi. Cho nên năm nay, vừa đủ tuổi đến ngự thư phòng đọc sách, Thất hoàng tử liền nghiêm túc nghe tiên sinh giảng bài. Cậu bé nghĩ, chỉ cần mình chăm chỉ, học thật nhanh thật giỏi, mẫu phi mới có thể khen ngợi mình.

Các hoàng tử lần lượt rời đi, Thất hoàng tử liền đuổi theo Tam hoàng tử, hai huynh đệ sóng vai nhau đi về phía cung Dực Khôn của Trang phi.

"Tiểu Thất, có thích đi học không?"

Trên đường đi, Tam hoàng tử lên tiếng hỏi.

Thất hoàng tử gật gật đầu: "Thích ạ."

Tam hoàng tử mỉm cười nói: "Có chỗ nào không hiểu cứ hỏi ca ca, ca ca dạy đệ."

Tam hoàng tử năm nay tám tuổi, là một hoàng tử, cậu ấy đã hiểu chuyện hơn rất nhiều. Cậu biết rõ trong số rất nhiều huynh đệ ở đây, chỉ có Tiểu Thất mới là đệ đệ ruột thịt của mình. Những ca ca đệ đệ khác đều sẽ tranh giành sự chú ý và sủng ái của phụ hoàng với mình, riêng Tiểu Thất thì không. Chờ đến khi hai huynh đệ trưởng thành, Tiểu Thất sẽ là chỗ dựa đáng tin cậy nhất để trợ giúp cho cậu.

Thất hoàng tử vừa mới vỡ lòng, lượng kiến thức học chưa nhiều, bởi vậy trên phương diện bài vở cũng chưa có điều gì thắc mắc.

Nghi ngờ lớn nhất của cậu bé chính là vì sao mẫu phi lại thương ca ca hơn. Nhưng Thất hoàng tử không hỏi ra miệng, dù sao ca ca cũng chẳng thể biết được mẫu phi đang suy nghĩ điều gì.

Đến cung Dực Khôn, Kiến Đức Đế cũng đang ở đó.

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng." Tam hoàng tử dắt Thất hoàng tử tiến lên hành lễ.

Kiến Đức Đế mỉm cười, biết hai đứa con trai vừa từ ngự thư phòng trở về, liền kiểm tra bài vở của Tam hoàng tử trước.

Trong lúc Tam hoàng tử trả lời, Thất hoàng tử ở bên cạnh căng thẳng đến mức nắm chặt hai bàn tay lại. Đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu bé hết nhìn phụ hoàng lại nhìn sang mẫu phi. Lát nữa chắc chắn phụ hoàng cũng sẽ kiểm tra bài học của mình, nếu cậu trả lời sai thì phải làm sao đây? Cậu có viết một tờ chữ rất đẹp, có nên lấy ra cho phụ hoàng xem không? Phụ hoàng nghiêm nghị như vậy, vạn nhất phụ hoàng không thích thì biết làm thế nào?

Tam hoàng tử thông minh dị thường, Kiến Đức Đế vốn rất yêu thích đứa con trai này. Tam hoàng tử trả lời càng tốt, Kiến Đức Đế lại càng muốn thử thách xem học vấn của con trai sâu nông thế nào, đề mục đưa ra cũng ngày một khó hơn.

Thời gian từng chút trôi qua, Kiến Đức Đế cuối cùng cũng làm khó được Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử không hề khiên cưỡng đáp bừa, mà trực tiếp xin phụ hoàng chỉ giáo.

Khí độ này lại càng khiến Kiến Đức Đế hài lòng hơn nữa, ánh mắt ngài ôn hòa, tận tình giảng giải lại một lượt cho con trai.

Cuộc trò chuyện của hai cha con kết thúc, sự căng thẳng của Thất hoàng tử cũng đã lên đến đỉnh điểm. Ngay vào lúc cậu bé đang chuẩn bị tâm lý để nhận câu hỏi từ phụ hoàng, Trang phi, người nãy giờ vẫn luôn mỉm cười đứng quan sát liền lên tiếng. Giọng nói của bà ôn nhu mà ngọt ngào, bà nhìn Kiến Đức Đế nói: "Hoàng thượng, thời gian không còn sớm nữa, thần thiếp sai người truyền thức ăn được chưa ạ?"

Trang phi sở hữu dung mạo mỹ miều động lòng người, bà vừa cất lời, tâm trí của Kiến Đức Đế liền đặt cả vào chuyện giường chiếu. Ban ngày khi đang nghỉ ngơi sau khi phê duyệt xong tấu chương, Kiến Đức Đế bỗng nhiên nhớ lại một lần ôn tồn nồng đượm trước đây với Trang phi, bởi vậy tối nay mới ngự giá đến đây. Giờ đây sắc trời đã tối, hai người dùng bữa sớm một chút thì cũng sớm thành toàn được chuyện tốt.

Kiến Đức Đế gật đầu đồng ý.

Trang phi mỉm cười, sai người truyền lệnh.

Cả hoàng đế lẫn phi tần đều không hề phát giác ra sự căng thẳng xen lẫn thất vọng của Thất hoàng tử. Còn Tam hoàng tử thì vẫn đang mải suy nghĩ về những lời dạy bảo của phụ hoàng, nên cũng không chú ý đến đệ đệ.

Trong lúc dùng cơm, tâm trí của Trang phi đều đặt cả vào Kiến Đức Đế. Thất hoàng tử lặng lẽ ngồi bên cạnh ca ca, quy củ ăn phần của mình. Sau khi dùng bữa xong, hai huynh đệ cùng cất tiếng cáo lui, rồi dắt nhau trở về chỗ ở của các hoàng tử. Đến nơi, Tam hoàng tử tự tay đưa Thất hoàng tử vào tận Vân Hải Cư, lúc này mới quay về viện của mình.

Lý Ngọc Nương* đã đứng chờ sẵn ở trong viện từ sớm.

* Lý Ngọc Nương: Tên của Thọ An Quân.

Bà là nhũ mẫu của Thất hoàng tử. Thuở ban đầu, bà chỉ là một trong hai nhũ mẫu mà Trang phi chuẩn bị cho Thất hoàng tử. Nhưng vì Thất hoàng tử uống sữa của vị nhũ mẫu kia thì cơ thể lại khó chịu, thế là Lý Ngọc Nương liền trở thành nhũ mẫu duy nhất của Thất hoàng tử. Đến khi Thất hoàng tử cai sữa, Lý Ngọc Nương tiếp tục ở lại làm ma ma bên người cậu.

Năm xưa, Lý Ngọc Nương tiến cung ứng tuyển làm nhũ mẫu cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Bà và trượng phu đều có xuất thân từ gia cảnh bần hàn. Ngay khi trượng phu vừa thi đỗ tiến sĩ, được giữ lại kinh thành làm một chức quan nhỏ, hai vợ chồng đều ngỡ ngày lành cuối cùng cũng đã đến. Nào ngờ đâu phòng ốc ở kinh thành đắt đỏ, chi phí xã giao cũng cao, từ cái ăn cái mặc đều phải dùng đến tiền, hai vợ chồng chỉ đành chen chúc sinh hoạt trong căn nhà công vụ mà triều đình sắp xếp cho các quan viên.

Gánh nặng cuộc sống đều đè nặng lên vai trượng phu, Lý Ngọc Nương xót lang quân, lại nghe nói trong cung đang muốn tuyển chọn nhũ mẫu cho hoàng tử, yêu cầu nhũ mẫu phải là thê thất của nhà quan. Một khi trúng tuyển, mỗi tháng có thể nhận được mười lượng bạc, nếu chăm sóc tốt còn có thể có thêm phần thưởng. Lý Ngọc Nương nhất thời động lòng, bàn bạc với trượng phu một hồi liền đến ứng tuyển, vạn hạnh thay lại được chọn.

Lý Ngọc Nương tiến cung là vì tiền bạc, nhưng khi thực sự bồng bế Thất hoàng tử trên tay, ngày đêm cho bú mớm chăm nom, trong lòng bà đã hoàn toàn coi Thất hoàng tử như con ruột của mình. Bà đương nhiên không dám xa cầu Thất hoàng tử sẽ coi mình như mẹ đẻ, Lý Ngọc Nương chỉ hy vọng đứa trẻ này có thể bình an, không bệnh không tai mà lớn lên, đừng phải chịu một chút khổ sở nào.

Lúc này sắc trời đã mập mờ tối, nhưng Lý Ngọc Nương vẫn nhận ra vẻ không vui trên gương mặt Thất hoàng tử.

Thất hoàng tử chẳng buồn để ý đến bà, rảo bước đi nhanh vào trong.

Lý Ngọc Nương đi chậm lại, thấp giọng hỏi thăm Khang công công bên người Thất hoàng tử. Khang công công tuy mới mười ba tuổi nhưng tâm tư lại vô cùng nhạy bén, nhìn thấu suốt và đoán định rất rõ ràng mọi cử chỉ hành động của Thất hoàng tử, liền nói thật nhanh: "Chữ của Điện hạ viết được tiên sinh khen ngợi, nhưng lại không có cơ hội đem ra thể hiện trước mặt nương nương."

Lý Ngọc Nương đã hiểu ra vấn đề, liền xoay người đi vào hầu hạ Thất hoàng tử.

Thất hoàng tử ở cung Dực Khôn không thể phát tác, ngay cả nỗi thất vọng trong lòng cũng phải cực lực che giấu, nhưng khi trở về địa bàn của mình, Thất hoàng tử không hề ngang bướng ầm ĩ, chỉ là không buồn giấu giếm vẻ sa sút của mình nữa. Cậu bé cụp hàng mi xuống, mím chặt khuôn miệng nhỏ, khiến Lý Ngọc Nương nhìn thấy mà lòng đau như cắt. Chẳng có ai rõ hơn bà rằng Thất hoàng tử ngoan ngoãn biết bao, lại dễ dỗ dành đến nhường nào.

Thất hoàng tử ném tờ chữ không có cơ hội dâng lên cho phụ hoàng và mẫu phi xuống mặt bàn.

Lý Ngọc Nương vờ như đang dọn dẹp đồ đạc, mở tờ giấy kia ra. Bà kinh ngạc hỏi: "Điện hạ, sao ngài lại mang chữ của tiên sinh viết về thế này?"

Thất hoàng tử vốn đã sớm liếc nhìn động tác của bà, cũng đang mong chờ xem nhũ mẫu nhìn thấy chữ của mình thì sẽ có phản ứng gì. Nghe nhũ mẫu hiểu lầm tờ chữ đó là của tiên sinh, Thất hoàng tử có chút không vui: "Không phải của tiên sinh, là do ta tự viết."

Lý Ngọc Nương càng thêm giật mình: "Chữ này viết tinh diệu như thế, nét bút lại cứng cáp nét nào ra nét nấy, vậy mà lại là do Điện hạ viết sao?"

Thất hoàng tử nghe xong, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên một chút.

Lý Ngọc Nương hai tay nâng niu tờ giấy, tỉ mỉ ngắm nhìn lại một lần, vừa xem vừa khen. Một chữ có bảy nét vẽ, bà đều có thể dùng những lời lẽ khác nhau để tán dương từng nét một, tâng bốc đến mức Thất hoàng tử đỏ bừng cả mặt.

Tâm trạng đã tốt lên, đến lúc Lý Ngọc Nương dỗ cậu bé đi ngủ, Thất hoàng tử nằm trong chăn, nhìn nhũ mẫu đang ngồi bên mép giường, cuối cùng cũng chịu nói ra lời thật lòng: "Nhũ mẫu, có phải mẫu phi không thích ta không? Hôm nay phụ hoàng cũng ở đó, phụ hoàng hỏi tam ca rất nhiều chuyện, nhưng đến lượt ta thì mẫu phi lại ngắt lời mất."

Lý Ngọc Nương ôn tồn hỏi: "Vậy nương nương vì sao lại ngắt lời ạ?"

Thất hoàng tử: "Đến giờ dùng cơm rồi."

Lý Ngọc Nương liền nói: "Đúng thế rồi còn gì nữa ạ, Hoàng thượng một ngày trăm công nghìn việc, mỗi ngày đều có biết bao nhiêu chuyện phải bận tâm. Nương nương là sợ Hoàng thượng bị đói, cho nên mới lên tiếng nhắc nhở đúng lúc khi Hoàng thượng vừa dứt lời, chứ tuyệt đối không phải là không thích Điện hạ đâu."

Trong lòng Thất hoàng tử nghe vậy liền cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Lý Ngọc Nương xoa xoa đầu cậu bé: "Điện hạ, người ta càng lớn thì chuyện phải lo nghĩ lại càng nhiều. Có đôi khi người lớn trông rất nhàn nhã, giống như chẳng làm gì cả, nhưng thật ra trong đầu họ đang tính toán rất nhiều việc. Cho nên, có những lúc Điện hạ cảm thấy mình bị ai đó ngó lơ, thì chưa chắc là họ thật sự không muốn để ý đến Điện hạ đâu, mà là vì họ đang mải suy nghĩ chuyện gì đó thôi."

Thất hoàng tử nghe vậy, nửa hiểu nửa không.

Lý Ngọc Nương tiếp tục nói: "Những chuyện người lớn bận tâm, đợi sau này Điện hạ trưởng thành tự khắc sẽ hiểu. Bây giờ Điện hạ còn nhỏ, cứ chuyên tâm học hành là được rồi. Chỉ cần Điện hạ viết chữ thật đẹp, thuộc làu và thấu triệt văn chương, võ công cũng học thật giỏi, giỏi đến mức bất luận Hoàng thượng hay nương nương khảo bài vào lúc nào Điện hạ cũng có thể thong dong ứng đối. Đến lúc đó, Hoàng thượng và nương nương tự nhiên sẽ khen ngợi Điện hạ thôi."

Điều này thì Thất hoàng tử đã hiểu, ánh mắt hắn trở nên kiên định, lên tiếng: "Ta nhất định sẽ chăm chỉ!"

Một thời gian sau, Thất hoàng tử cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện trước mặt Trang phi. Cậu đem một bài văn chương gần đây mới học thuộc lòng, đọc lại một lượt vô cùng rõ ràng và lưu loát.

Trang phi rất mực vui mừng, bà vịn lấy bả vai Thất hoàng tử và nói: "Huy ca nhi thật thông minh, giống hệt như tam ca của con hồi nhỏ vậy." Con trai của bà đúng là giỏi giang hơn hẳn các hoàng tử khác, cả hai huynh đệ đều làm bà được nở mày nở mặt.

Thất hoàng tử vui lắm, mẫu phi cuối cùng cũng đã khen ngợi cậu rồi.

Thế nhưng khi bước vào bàn ăn, Trang phi vẫn không ngừng trò chuyện với Tam hoàng tử, thi thoảng mới gắp cho Thất hoàng tử vài miếng thức ăn.

Vào tháng Năm, trong cung tổ chức hội đua thuyền rồng. Mấy vị hoàng tử vì ủng hộ các đội thuyền khác nhau mà xảy ra tranh cãi, tranh qua cãi lại một hồi liền động tay động chân. Nhị hoàng tử là người ra tay trước, đấm Tam hoàng tử một cú. Tam hoàng tử không chịu thiệt cũng lập tức đánh trả, hai người liền lao vào giằng co thành một đoàn. Ngũ hoàng tử thấy vậy bèn xông vào giúp Nhị hoàng tử. Thất hoàng tử nhìn thấy cảnh đó cũng lao lên bênh vực Tam hoàng tử. Trong lúc hỗn loạn, không biết nắm đấm của ai đã nện thẳng vào mặt Thất hoàng tử, khiến mũi cậu bé chảy cả máu.

Tin tức các hoàng tử ẩu đả truyền ra ngoài, mấy vị phi tần vội vã chạy đến.

Thất hoàng tử vừa nhìn thấy Trang phi, vành mắt liền đỏ hoe, những giọt nước mắt bấy lâu cố kìm nén cũng lã chã rơi xuống. Thế nhưng, toàn bộ sự chú ý của Trang phi đều đặt cả lên mặt Tam hoàng tử. Nhìn thấy trên cổ Tam hoàng tử có thêm một vết móng tay cào, vầng trán cũng sưng đỏ lên một mảng, Trang phi kinh hồn bạt vía, vội vã nắm lấy cánh tay Tam hoàng tử để kiểm tra xem con mình có bị hủy hoại dung mạo hay không.

Ngược lại là Tam hoàng tử, khi nghiêng đầu qua thì nhìn thấy Thất hoàng tử đang được Khang công công chăm sóc. Đứa nhỏ mới ngần ấy tuổi đầu, búi tóc đã bị kéo cho rối bù, mặt mũi bầm dập, trên mặt vẫn còn loang lổ vệt nước mắt.

Tam hoàng tử muốn bước qua xem đệ đệ thế nào, nhưng Trang phi đã xoay bả vai cậu lại, lo âu hỏi han xem trên người cậu còn có vết thương nào khác không.

Tam hoàng tử lắc đầu, vừa định lên tiếng nhắc nhở mẫu phi qua xem đệ đệ một chút, thì mẫu phi của Nhị hoàng tử đã hùng hổ đi tới để lý luận.

Tiếp theo đó là một trận "đại chiến" giữa các phi tần, cuối cùng cho đến khi Kiến Đức Đế ngự giá đến nơi, ngài liền phạt tất cả các hoàng tử tham gia vụ ẩu đả phải chịu cấm túc, còn đám thái giám đi theo hầu hạ thì đều bị đánh một trận gậy.

Thất hoàng tử nhìn thấy vết máu trên mông Khang công công, đêm đó liền gặp ác mộng, rồi bắt đầu sốt cao.

Đầu cậu bé đau đớn khó chịu, những chỗ bị đánh trên mặt cũng đau âm ức, trong cơn mê man, cậu cất tiếng gọi nương.

Một bàn tay ấm áp dán vào trán cậu bé, rất nhanh sau đó lại đắp lên một chiếc khăn mát lạnh. Thất hoàng tử sụt sùi mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp quen thuộc. Người này cũng đẹp như mẫu phi vậy, nhưng mẫu phi chưa từng dùng ánh mắt dịu dàng đến thế để nhìn cậu.

"Nhũ mẫu..." Nước mắt Thất hoàng tử lại trào ra nhiều hơn, cậu nhớ mẫu phi, muốn mẫu phi ở bên cạnh bầu bạn với mình, "Nhũ mẫu, vì sao mẫu phi chỉ xót thương ca ca? Ta bị đánh mà người còn chẳng thèm nhìn ta một cái?"

Lời nói này giống như một nhát dao khía vào lòng Lý Ngọc Nương. Chính bà cũng cảm thấy uất ức thay cho Thất hoàng tử, một đứa trẻ hiểu chuyện và ngoan ngoãn đến thế, vì sao Trang phi lại không thể sớt chút tâm tư sang cho cậu bé chứ?

"Điện hạ còn nhỏ, bị vóc dáng của ca ca che khuất mất rồi. Điện hạ phải ăn cơm thật ngoan, đợi đến khi Điện hạ cao lớn hơn, nương nương sẽ có thể nhìn thấy Điện hạ thôi." Lý Ngọc Nương ôn tồn dỗ dành.

Thất hoàng tử hồi tưởng lại lúc đó, có lẽ mẫu phi thật sự không nhìn thấy mình thật.

Lý Ngọc Nương lau đi những vệt nước mắt trên mặt Thất hoàng tử, sau khi lau mặt xong, bà lại cẩn thận bôi một lớp cao dược tiêu sưng cho cậu.

Nhìn gương mặt hiền từ của nhũ mẫu, Thất hoàng tử không kìm được mà nhỏ giọng nói: "Người mà là mẫu phi của ta thì tốt biết mấy."

Lý Ngọc Nương mỉm cười, vừa bôi thuốc vừa khẽ khàng nói: "Điện hạ nếu thật sự là do thần sinh ra, thì đâu được làm hoàng tử tôn quý thế này, chỉ sợ đến thịt cũng chẳng có mà ăn mấy bữa. Chính vì Điện hạ có một vị mẫu phi tôn quý, nên mới cần đến nhũ mẫu, thần mới có thể tiến cung hầu hạ Điện hạ. Điện hạ phải nhớ thật kỹ, nương nương mới là mẹ ruột của ngài, trên đời này không ai có thể quan tâm và yêu thương Điện hạ hơn nương nương đâu. Đám nô tài chúng thần đối tốt với ngài, một là vì phải dựa vào số tiền bổng lộc này để nuôi sống gia đình, hai là nhận tiền thì phải làm việc. Bằng không, nếu hầu hạ không chu toàn khiến Điện hạ xảy ra chuyện, chúng thần liền bị đánh bị phạt ngay."

Thất hoàng tử mím môi, cậu không thích việc nhũ mẫu hầu hạ mình chỉ vì để kiếm tiền, nhưng rồi lại nghĩ đến Khang công công vừa bị đánh gậy.

Lý Ngọc Nương bôi thuốc xong liền cất hộp cao dược đi. Thấy Thất hoàng tử vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình, bà ngẫm nghĩ một lát rồi ôn nhu nói tiếp: "Chúng thần hầu hạ Điện hạ là vì nhận bổng lộc, là mang gánh nặng hoàng mệnh trên vai nên không dám lơ là. Thế nhưng Điện hạ đối xử tốt với chúng thần, làm nô tài, chúng thần cũng thực lòng hy vọng Điện hạ vạn sự như ý, tình cảm này là do ngày tháng ở cạnh nhau mà dần dần bồi đắp. Nương nương thì không giống vậy, nương nương và Điện hạ máu mủ ruột rà, dù có không có tiền bạc, nương nương cũng sẽ không rời bỏ Điện hạ. Chỉ là nương nương quá bận rộn, người phải nghĩ cách để cả hai vị Điện hạ có được cuộc sống tốt hơn trong cung, phải nghĩ cách bảo vệ các ngài mỗi khi các ngài xảy ra tranh chấp với người khác. Chính vì thế nên người mới không thể lúc nào cũng cận kề trông nom Điện hạ, nhưng xa mặt không có nghĩa là cách lòng, Điện hạ phải thấu hiểu cho nương nương."

Thất hoàng tử giữ im lặng.

Hôm sau, Trang phi đến chỗ ở của các hoàng tử, bà ghé qua xem Tam hoàng tử trước, rồi mới tới thăm Thất hoàng tử. Nhìn thấy những vết thương trên mặt Thất hoàng tử, Trang phi vừa xót vừa hận, bà ôm lấy Thất hoàng tử và hứa rằng sau này nhất định sẽ báo thù cho cậu.

Thất hoàng tử chẳng cần báo thù, mẫu phi chịu ôm mình như thế này là cậu đã thấy mãn nguyện rồi.

Thế nhưng, sau những giây phút ấm áp ngắn ngủi ấy, mọi thứ lại đâu vào đấy.

Trang phi vẫn thiên vị Tam hoàng tử như cũ, Tam hoàng tử liên tục nhận được những lời khen ngợi của Trang phi, còn Thất hoàng tử chỉ có thể lặng lẽ đứng một bên mà nhìn.

Thời gian đầu Thất hoàng tử còn cố gắng tranh thủ sự chú ý, nhưng dần dà, cậu bé không còn tranh giành nữa.

Cậu hiểu những lời nhũ mẫu nói, cũng tin rằng trong lòng mẫu phi có vị trí của mình, thế nhưng đây không phải là người mẫu phi mà bản thân mong muốn.

Bất quá cũng chẳng sao, những gì mẫu phi vô tâm hoặc không thể cho cậu trọn vẹn, nhũ mẫu đều đã bù đắp cho cậu bé cả rồi.

Thất hoàng tử mười tuổi vẫn đọc sách ở ngự thư phòng một cách quy củ, bài vở và võ nghệ của cậu bé trông đều bình thường không có gì nổi bật. Sự chú ý Trang phi dành cho cậu ngày một ít đi, Kiến Đức Đế cũng hiếm khi để mắt đến đứa con trai này. Ngược lại là Tam hoàng tử, cậu giống như một viên minh châu tỏa ánh hào quang rực rỡ, ngày càng thu hút nhiều sự chú ý.

Chỉ có Lý Ngọc Nương mới biết Thất hoàng tử ưu tú đến nhường nào. Thế nhưng ở trong cung lâu ngày, Lý Ngọc Nương lại cảm thấy Thất hoàng tử cứ bình bình lặng lặng như vậy cũng là một cái tốt.

Ngay vào năm mươi tuổi ấy, Tam hoàng tử đột ngột mắc phải bạo bệnh rồi qua đời.

Kiến Đức Đế đau đớn vì mất đi đứa con yêu dấu, liền sai người tra rõ ngọn ngành. Trang phi gào khóc thảm thiết, mây đen bao phủ dày đặc khắp hoàng cung.

Về sau tra ra Tam hoàng tử chết là do hậu cung tranh đấu, Kiến Đức Đế đã xử tử một loạt người.

Thất hoàng tử không còn ca ca nữa.

Tuy rằng mẫu phi đối xử lạnh nhạt với cậu, nhưng khi hai huynh đệ cùng đọc sách ở ngự thư phòng, Tam hoàng tử vẫn thường xuyên chăm sóc cho Thất hoàng tử, dù cho có thể Thất hoàng tử không cần đến.

Ca ca mất rồi, ban đêm Thất hoàng tử sẽ vụng trộm sụt sùi khóc lóc, ban ngày thì cơm nước chẳng màng.

Việc xử tử hung thủ cũng không làm cho tâm trạng của Thất hoàng tử khá khẩm hơn.

Đêm nay, Thất hoàng tử mơ thấy Tam hoàng tử. Trong giấc mơ, Tam hoàng tử bị hai kẻ cung nữ có diện mạo hiểm độc bịt miệng bắt đi, Thất hoàng tử khóc lóc muốn lao lên giành lại huynh trưởng, nhưng tay chân hắn lại bị người ta trói chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn huynh trưởng bị áp giải đi mất...

Sự phẫn nộ và nôn nóng đã kéo Thất hoàng tử tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.

Thất hoàng tử th* d*c từng ngụm, một lúc lâu sau, cậu bé mới bỗng nhiên nhận ra có một người đang ngồi bên mép giường.

Thất hoàng tử kinh hãi nhìn sang.

Là Trang phi, tóc dài xõa tung, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vô thần đang nhìn chằm chằm vào mình.

Khoảnh khắc đó, Thất hoàng tử cảm thấy lạnh toát cả người.

Thuở nhỏ, cậu từng vô số lần hy vọng mẫu phi sẽ giống như nhũ mẫu, canh giữ bên cạnh mỗi khi hắn gặp ác mộng. Giờ đây mẫu phi thật sự đã đến rồi, nhưng Thất hoàng tử lại chỉ cảm thấy sợ hãi.

"Huy ca nhi gặp ác mộng sao?" Trong mắt Trang phi khôi phục lại một tia thần sắc, lên tiếng quan tâm hỏi.

Thất hoàng tử khựng lại một chút, rồi lắc đầu.

Tình mẫu tử giữa hai người vốn đã lạnh nhạt từ lâu, thành ra lúc này chẳng có lời nào để nói với nhau.