Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 152: Nhiêu Nhiêu Quả Hồng - Phiên Một

Sau Tết Đoan Ngọ, Lục Mục quyết định đồng hành cùng Hạ thị về thăm quê ngoại một chuyến.

Hạ thị gả vào phủ Anh quốc công tính đến nay đã hơn ba mươi năm, trong suốt thời gian đó bà chưa từng một lần trở về quê cũ. Bây giờ nhân lúc phu quân đang ở bên cạnh, tuổi tác của hai vợ chồng cũng chưa phải là quá già, bà muốn về nhà để nhìn ngắm lại cố hương. Suốt hơn ba mươi năm qua, bà gần như chưa từng bước chân ra khỏi phủ Anh quốc công, chẳng khác nào một chú chim bị nhốt trong lồng sắt.

Thế nhưng, có ai lại thực sự thích sự tịch mịch, cô đơn như vậy đâu?

Hạ thị có thể nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng điều đó không có nghĩa là bà yêu thích nó.

Hạ thị muốn được sống trẻ lại một lần nữa, muốn được cùng trượng phu đi ra thế giới bên ngoài ngắm nhìn non nước.

Lục Mục dĩ nhiên mười phần nguyện ý bầu bạn cùng thê tử.

Ông rời nhà hơn hai mươi năm, trong khoảng thời gian này, phụ mẫu ở nhà đã có người khác phụng dưỡng tận hiếu, nhi tử khi còn trẻ thì được rèn luyện ở biên quan, đến tuổi trưởng thành thì tự cưới được kiều thê, tính đi tính lại, người phải sống những ngày tháng cô đơn, gian nan nhất chính là thê tử của ông. Người mà Lục Mục cảm thấy có lỗi nhất chính là thê tử, ông đã để bà phải gánh chịu sự tịch mịch và cô độc vô tận vào cái tuổi như hoa như ngọc. Giờ đây ông đã trở về, thê tử muốn làm cái gì, Lục Mục đều vui vẻ chiều theo bà làm cái đó.

Chuyến đi lần này, Hạ thị tuy buông bỏ được nhi tử nhưng lại không nỡ xa cô cháu gái nhỏ.

A Bảo cũng muốn được đi ra ngoài chơi cùng tổ phụ và tổ mẫu. Hai tổ tôn đã bàn bạc kỹ lưỡng với nhau từ trước, sau đó mới tìm đến Ngụy Nhiêu và Lục Trạc để thương lượng.

Ngụy Nhiêu không nỡ xa con gái, hơn nữa khó khăn lắm cha chồng và bà mẫu mới có một chuyến đi xa, con gái mà đi theo thì liệu có làm ảnh hưởng đến thế giới riêng tư, ân ái của hai người hay không?

Vì vậy, Ngụy Nhiêu đã phân tích cho con gái nghe đủ loại gian nan khi đi đường dài, nào là chỉ riêng việc ngồi xe ngựa thôi đã đủ mệt rã rời, rồi đồ ăn thức uống bên ngoài cũng chẳng thể nào tinh tế, ngon miệng như ở trong phủ Quốc công được.

A Bảo đều hiểu cả, thế nhưng cô bé vẫn cứ muốn được đi ra ngoài.

Ngụy Nhiêu bất lực, đành nháy mắt ra hiệu với Lục Trạc.

Lục Trạc lại cảm thấy, chỉ cần con gái thích đi, và chỉ cần phụ thân mẫu thân cũng nguyện ý mang theo A Bảo, vậy thì cứ để con bé đi cùng là được.

"Xa xôi như vậy, chuyến này đi có khi phải đến cuối thu mới về, chàng vậy mà cũng nỡ lòng nào." Đêm đến, Ngụy Nhiêu khẽ nhéo Lục Trạc một cái.

Lục Trạc mỉm cười bảo: "A Bảo của chúng ta giống nàng đấy thôi. Nàng làm nương mà lại thích du sơn ngoạn thủy, dựa vào cái gì mà không cho A Bảo đi chứ?"

Ngụy Nhiêu lập tức cứng họng không thể phản bác được gì.

Lục Trạc áp sát người tới, ghé sát tai nàng thì thầm: "Vừa vặn A Bảo không có ở nhà, ta có thể chuyên tâm cùng nàng ra ngoài dạo chơi rồi."

Ngụy Nhiêu khẽ hứ một tiếng: "Ai thèm chàng bầu bạn cơ chứ?"

Nàng không thèm, nhưng Lục Trạc thì lại vô cùng khát khao.

Vào ngày hưu mộc đầu tiên sau khi A Bảo theo tổ phụ tổ mẫu xuất môn, Lục Trạc liền đưa Ngụy Nhiêu đến núi Vân Vụ.

Buổi sáng hai người cùng nhau cưỡi ngựa, đợi đến khi mặt trời dần lên cao, họ mới rảo bước chui vào trong rừng sâu.

Trong núi có một nơi tránh nóng tuyệt vời, chính là thung lũng thanh u năm xưa Ngụy Nhiêu cùng các biểu muội từng nghịch nước vui đùa. Lần đó họ còn chạm trán với thích khách, Lục Trạc lần theo dấu vết thích khách mà đến, vốn dĩ còn muốn lợi dụng việc này để dạy dỗ Ngụy Nhiêu một trận. Nào ngờ tự Ngụy Nhiêu đã giải quyết xong tên thích khách, khiến Lục Trạc không những không thể ra dáng làm thầy dạy bảo nàng, mà còn bị Ngụy Nhiêu nói kháy cho một trận ra trò.

Ngụy Nhiêu vừa dẫn Lục Trạc đến nơi, Lục Trạc liền nhớ ngay tới chuyện năm đó.

"Nàng cố ý đúng không." Lục Trạc liếc nhìn nơi thích khách từng xuất hiện, u oán lên tiếng.

Ngụy Nhiêu bật cười: "Ai bảo Lục thế tử khi đó lúc nào cũng xem thường người khác cơ chứ."

Chuyện cũ nghĩ lại mà như vừa mới hôm qua, Lục Trạc bắt đầu thả hồn thưởng thức phong cảnh nơi đây. Địa thế xung quanh thung lũng vô cùng hiểm trở, trừ phi là người cực kỳ am hiểu núi Vân Vụ lại có chút thân thủ, bằng không bách tính bình thường chẳng thể nào tìm được đến chỗ này. Khó trách lúc trước Ngụy Nhiêu lại dám tùy ý cởi bỏ giày tất, đi chân trần lội nước ở đây.

Ý nghĩ vừa dứt, Lục Trạc liền thoáng thấy Ngụy Nhiêu ở phía trước đã ngồi lên một tảng đá lớn, đang tháo giày và tất trên chân ra. Nàng vừa cởi, vừa ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt ngạo nghễ bất tuân ấy tràn ngập sự khiêu khích.

Năm tháng trôi qua mười năm, nàng vẫn thế, chẳng có gì thay đổi cả.

Người thay đổi chính là Lục Trạc. Năm xưa, hắn nhìn không thuận mắt trước những cử chỉ táo bạo, thất lễ như vậy của nàng, còn giờ đây, Lục Trạc lại vô cùng hạnh phúc được cùng nàng buông thả, thất lễ một phen.

"Trong vũng nước này thịt cá tươi ngon lắm, lát nữa chúng ta nướng cá ngay tại đây nhé?" Ngụy Nhiêu hào hứng giới thiệu với hắn, mắt đã bắt đầu tìm kiếm những nhánh cây thích hợp để làm xiên cá.

Lục Trạc đáp: "Được."

Hai người tìm hai nhánh cây, lần lượt ngồi trên hai tảng đá lớn nằm sát cạnh nhau, cúi đầu chăm chú gọt giũa.

Nước đổ từ trên thác cao xuống, phả ra làn hơi nước mát lạnh, ẩm ướt. Lục Trạc xử lý xong xiên cá trước tiên, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Ngụy Nhiêu. Nàng hơi cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn nà đang thuần thục cầm đoản đao gọt đẽo thanh củi, những mẩu gỗ vụn nhỏ li ti rơi vãi đầy trên tảng đá. Vạt váy của nàng được vén gọn lên bên hông, ống quần bằng lụa mỏng màu xanh nhạt kéo cao đến tận đầu gối, lộ ra hai bắp chân mượt mà, trắng ngần như ngó sen.

Lục Trạc nhất thời nhìn đến xuất thần.

Đến khi Ngụy Nhiêu chuẩn bị xong xiên cá, nàng liền bắt gặp ngay ánh mắt của Lục Trạc.

Trong lòng nàng đột nhiên dấy lên một tia hoài nghi: "Năm đó chị em chúng ta nghịch nước ở đây, Thế tử thực sự không hề nhìn ngó lung tung đấy chứ?"

Lục Trạc nghiêm mặt nói: "Không có, phi lễ chớ nhìn, chút khả năng tự chủ ấy ta vẫn có." Ngụy Nhiêu ngẫm lại thái độ cứng nhắc của hắn lúc bấy giờ, bèn tin.

Hai vợ chồng cùng lội xuống nước, mỗi người chiếm giữ một góc xem ai có thể xiên được cá trước.

Lục Trạc từng có kinh nghiệm sinh tồn ngoài hoang dã, chẳng nói đâu xa, ngay tại khoảng thời gian giả chết bên bờ Bắc Hải, hắn thường xuyên phải lội xuống hồ xiên cá, bởi vậy so với Ngụy Nhiêu thì thuần thục hơn nhiều. Xuống nước chưa được bao lâu, hắn đã tóm được một con.

Ngụy Nhiêu nghe thấy động tĩnh bên kia thì quay đầu lại, liền nhìn thấy trên chiếc xiên của Lục Trạc có một con cá béo mập đang không ngừng quẫy đuôi giãy giụa, bắn nước tung tóe.

Ngụy Nhiêu hừ nhẹ một tiếng, chiếc xiên cá trong tay nàng lập tức cắm mạnh xuống nước, cũng chuẩn xác đâm lên được một con.

Trong lúc Lục Trạc nhóm lửa nướng cá, Ngụy Nhiêu tranh thủ đi xung quanh tìm kiếm một ít quả dại trong núi.

"Nếu như có A Bảo ở đây, nàng và ta liệu có thể thanh nhàn, tự tại như thế này không?" Lục Trạc ngày càng cảm thấy quyết định để con gái theo phụ mẫu về quê thăm người thân là một ý kiến vô cùng sáng suốt.

Ngụy Nhiêu lườm chàng: "Hóa ra ngày thường chàng ra vẻ yêu thương A Bảo như vậy đều là giả cả, trong lòng chỉ mong con bé đi thật xa chứ gì. Cứ chờ đấy, đợi A Bảo về ta sẽ mách con bé."

Lục Trạc tuyệt đối không có ý này, hắn chẳng qua chỉ cảm thấy, có thể có được một khoảng thời gian ngắn ngủi được ở riêng bên cạnh Ngụy Nhiêu như thế này cũng là điều rất tốt.

Cá nướng thơm phức, quả dại thì chua chua ngọt ngọt, sau khi đã ăn uống no nê, Ngụy Nhiêu tìm một bãi đất bằng phẳng dưới bóng cây mát rượi để chuẩn bị chợp mắt một lát.

Lục Trạc rảo bước đi dạo một vòng dọc theo bãi cát, bỗng nhiên hắn quay trở lại, cúi người ôm chầm lấy Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu khó hiểu nhìn hắn.

"Ngủ ở chỗ này dễ bị người ta nhìn thấy, bên kia có một vị trí đủ kín đáo." Lục Trạc nhìn về phía trước, giọng nói trầm thấp.

Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, nàng đã đi giày tất chỉnh tề đàng hoàng, cho dù có ai đi qua cũng chẳng nhìn thấy gì, chỉ là chợp mắt một lát mà thôi, cần gì phải kín đáo đến mức ấy?

Không lâu sau, Ngụy Nhiêu đã thấy được nơi ẩn núp mà Lục Trạc chọn lựa. Bốn bề cây cối bao quanh, cỏ dại dưới gốc cây mọc cao hơn nửa người, riêng khoảnh cỏ ở giữa đã được Lục Trạc giẫm bằng phẳng từ trước, trông êm ái như một tấm chiếu màu xanh mạ.

Lục Trạc quỳ một gối xuống, đặt Ngụy Nhiêu ngồi vững vàng. Dưới ánh mắt đầy hồ nghi của nàng, Lục Trạc khẽ mỉm cười, bắt đầu vươn tay cởi áo nới dây lưng cho nàng.

Ngụy Nhiêu giữ chặt lấy tay hắn, hài hước trêu chọc: "Ban ngày ban mặt, rừng hoang núi thẳm, hành động này của Thế tử không sợ bị người ta bắt gặp sao?"

Năm xưa nàng chỉ mới thay một bộ xiêm y ở bên ngoài, Lục Trạc đã lên mặt dạy đời như một ông thầy đồ cổ hủ, giáo huấn nàng một trận lôi đình.

"Sợ chứ, cho nên mới chọn nơi này." Lục Trạc cúi người xuống, dùng vạt váy của Ngụy Nhiêu nhẹ nhàng che mắt nàng lại.

Hành vi như vậy, trong lòng Lục Trạc quả thực có vài phần bất an, bởi nó hoàn toàn đi ngược lại với lễ pháp mà hắn hằng tuân thủ.

Thế nhưng vào ngay lúc này, Lục Trạc thực sự rất muốn.

Cho nên, hắn không định cho Ngụy Nhiêu cơ hội trêu chọc mình nữa, hắn muốn nàng phải cùng hắn một lần kinh thế hãi tục, đi ngược lại khuôn phép.

.

Đến đầu tháng Tám, A Bảo theo tổ phụ và tổ mẫu trở về kinh thành. Cô bé đi chơi bên ngoài quá phấn khích, làn da đã sạm đen đi một vòng.

"Nương, con nhớ nương lắm ạ." A Bảo nhào vào ôm chầm lấy nương thân trước, chợt nhớ ra điều gì, cô bé lại quay sang bổ sung thêm một câu với người cha đang đứng bên cạnh: "Con cũng nhớ cha nữa."

Lục Trạc khẽ mỉm cười.

Ngụy Nhiêu xoa xoa đầu con gái, hừ nhẹ một tiếng bảo: "Con chẳng cần phải nhớ cha con đâu, cha con ước gì ngày nào con cũng ở bên ngoài chơi đấy."

A Bảo không hiểu lắm ý tứ trong lời nói của nương thân, cô bé cũng chẳng mấy bận tâm, lại tung tăng nhảy nhót chạy đi tìm các ca ca và đệ đệ.

Trước Tết Trung thu, Ngũ đệ của Lục Trạc là Lục Triệt thành thân, cưới Trần thị làm vợ.

Đến đêm Trung thu, phủ Quốc công mời một gánh hát về, dựng rạp ngay trong hoa viên để cả nhà cùng nhau xem diễn kịch.

A Bảo cùng các ca ca, đệ đệ và Tiểu Lục thúc, Tiểu Thất thúc chơi đùa với nhau, lại có thêm các ma ma trông nom bên cạnh, nên Ngụy Nhiêu và Lục Trạc cũng không cần phải bận tâm lo lắng.

Tuy nhiên, Ngụy Nhiêu vốn không mấy mặn mà với việc nghe hát, Lục Trạc cũng biết nàng không thích trò này. Nghe được một lát, Lục Trạc vỗ vỗ vai Ngụy Nhiêu, hai vợ chồng liền rời tiệc trước.

Ánh trăng đêm nay rất đẹp, nếu về phòng quá sớm thì thật lãng phí cảnh sắc tuyệt vời này. Thế là hai vợ chồng nắm tay nhau, chuyên chọn những lối đi nhỏ vắng vẻ, u tối mà bước, cùng nhau thưởng thức thứ ánh trăng kín đáo, riêng tư nhất.

Đang đi, phía trước bỗng nhiên truyền đến một tiếng thốt lên kinh hãi của nữ tử.

Lục Trạc lập tức dừng bước.

Ngụy Nhiêu cảm thấy giọng nói kia có chút quen tai, nhưng chưa kịp định thần phân biệt thì đã nghe thấy tiếng bước chân đang hướng về phía này.

Lục Trạc nhanh chóng kéo Ngụy Nhiêu trốn vào sau một bụi trúc xanh tốt bên cạnh.

Tiếng bước chân dừng lại ngay gần chỗ họ nấp, nữ tử vừa thốt lên kinh hãi lúc nãy giờ đang thẹn thùng, hờn dỗi oán trách: "Đây là ở bên ngoài, sao chàng có thể làm như thế cơ chứ."

Lần này thì Ngụy Nhiêu đã xác định được rồi, người nọ chính là Ngũ đệ muội Trần thị mới gả vào cửa.

Quả nhiên, giọng nói của Lục Triệt ngay sau đó vang lên: "Xung quanh không có ai đâu, ta và nàng là phu thê, thân mật một chút thì có làm sao."

Ngụy Nhiêu thầm mím môi nhịn cười. Không thể nhìn ra được nha, Lục Triệt ngày thường trông lạnh lùng như thế, mà khi ở riêng tư lại có thể như vậy.

Nàng quay sang nhìn Lục Trạc, gương mặt hắn lúc này sa sầm đầy nghiêm nghị, đôi mày nhíu chặt, dường như rất không hài lòng với hành vi của đường đệ.

"Không được, bị người ta nhìn thấy thì ta còn mặt mũi nào mà sống nữa."

"Được rồi, được rồi, vậy chúng ta trở về phòng thôi."

Đôi vợ chồng trẻ mới cưới còn nấn ná, quấn quýt lấy nhau tại chỗ một hồi, rồi rất nhanh sau đó liền rời đi.

Đợi người đi khuất hẳn, Ngụy Nhiêu mới kiễng chân lên, ghé sát tai Lục Trạc thì thầm: "Hóa ra mấy huynh đệ các người đều là thượng lương bất chính hạ lương*..."

* Nguyên văn Thượng lương bất chính hạ lương sai: Người đứng đầu mà không ngay thẳng, làm sai phép tắc thì người ở dưới cũng dễ noi theo mà lệch lạc, hư hỏng. Câu này dùng để nhấn mạnh ảnh hưởng nêu gương của người trên đối với cấp dưới.

Nàng còn chưa nói hết câu đã bị Lục Trạc ép chặt vào bức tường phía sau.

Ngụy Nhiêu bắt đầu cuống lên, tay đấm chân đá loạn xạ vào người hắn. Trong hoa viên người đến người đi tấp nập, Trần thị sợ bị người ta bắt gặp, nàng là Ngụy Nhiêu thì lại càng sợ hơn!

"Chàng dám sao!" Hai tay bị hắn khóa chặt, Ngụy Nhiêu vừa tức vừa vội hét khẽ.

Lục Trạc thực sự có gan làm vậy sao? Chỉ là vừa rồi đã có đường đệ làm gương trước, giờ hắn lại bắt chước theo thì chẳng phải sẽ khiến cho người ta thấy huynh đệ Lục gia bọn họ đều là lũ không đứng đắn hay sao.

Lục Trạc buông Ngụy Nhiêu ra, âm thầm ghi món nợ này lên đầu đứa đường đệ mới cưới vợ.

Qua mấy ngày sau, khi Lục Trạc đang ở trong thư phòng thì Lục Triệt tìm đến tìm hắn để mượn sách.

A Quý liền mời hắn vào trong.

Trước mặt vị huynh trưởng này, Lục Triệt bớt đi vài phần thanh lãnh ngày thường, thay vào đó là muôn phần kính trọng.

Lục Trạc ngồi vững trên ghế, ánh mắt dò xét đánh giá hắn từ trên xuống dưới mấy lượt.

Trong lòng Lục Triệt cảm thấy kỳ quái, bèn hỏi: "Đại ca, phải chăng đệ đã làm sai điều gì?"

Lục Trạc hừ lạnh một tiếng, hạ thấp giọng bảo: "Đêm Trung thu, ta có đi tản bộ trong hoa viên, khi đi đến khu vực Thúy Trúc hiên thì vô tình nghe thấy đệ muội oán trách đệ mấy câu."

Gương mặt tuấn mỹ của Lục Triệt "xoát" một cái đỏ bừng lên.

Từ khi thành thân đến nay, hắn mới chỉ l* m*ng duy nhất một lần vào đêm Trung thu ấy rồi bị Trần thị oán trách, nào ngờ đâu chuyện này lại lọt vào tai đại ca.

Sắc mặt Lục Triệt đỏ như son, xấu hổ đến mức không biết nên giấu mặt vào đâu.

Lục Trạc không nói nhiều lời, chỉ nghiêm giọng dặn dò: "Sau này đừng có hồ nháo ở bên ngoài như vậy nữa, làm bại hoại gia phong Lục gia chúng ta."

Lục Triệt liên tục gật đầu vâng dạ, đến sách cũng chẳng còn tâm trí đâu mà mượn nữa, vội vàng hổ thẹn cáo lui.

Ngụy Nhiêu vừa vặn đi tới, thấy Lục Triệt mặt đỏ bừng như vậy, lại còn không dám nhìn thẳng vào nàng mà chỉ vội vã hành lễ rồi chạy biến như làn khói. Nàng hiếu kỳ cực kỳ, vừa bước vào thư phòng liền thẳng thắn hỏi Lục Trạc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lục Trạc giữ kẽ không muốn nói.

Ngụy Nhiêu chuyển biến tâm tư, không thể tin nổi mà thốt lên: "Chàng vì chuyện hôm trước mà giáo huấn Ngũ đệ đấy à?"

Lục Trạc nghiêm mặt bao biện: "Nó làm sai trước, ta thân là huynh trưởng, tự nhiên phải quản giáo nó rồi."

Ngụy Nhiêu xùy một tiếng đầy khinh bỉ: "Ta thấy chàng đúng là thói chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn*!"

"Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn" (bản gốc tiếng Hán: Chỉ hứa châu quan phóng hỏa, bất hứa bách tính điểm đăng): Châm biếm thói "tiêu chuẩn kép", những kẻ có quyền lực, chức tước thì được phép làm những điều sai trái hoặc tận hưởng đặc quyền, trong khi người dân bình thường ngay cả những nhu cầu chính đáng, vô hại cũng bị cấm đoán.

Ánh mắt Lục Trạc khẽ biến đổi, hắn đột ngột chộp lấy tay Ngụy Nhiêu, kéo mạnh nàng vào lòng.

Ngụy Nhiêu thốt lên một tiếng rồi ra sức giãy giụa, đáng tiếc là làm sao nàng có thể trốn thoát khỏi vị Thế tử gia không đứng đắn này được chứ?