Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 15: Tứ Cô Nương, Thái Hậu Nương Nương Cho Mời

Cuộc thi đua thuyền rồng trong cung được định vào ngày mùng năm tháng năm.

Ngụy Nhiêu thức dậy từ sớm, vẫn duy trì thói quen luyện kiếm pháp trong hai khắc đồng hồ, sau đó đi ngâm mình trong bồn tắm rải đầy cánh hoa thơm ngát.

Những cánh hoa trắng hồng mũm mĩm dập dềnh theo làn nước, đôi khi tách ra để lộ đôi chân trắng ngần thon dài của mỹ nhân, nhưng rồi lại nhanh chóng khép lại che giấu đi cảnh xuân dưới nước.

Ngụy Nhiêu lười biếng tựa vào thành bồn gỗ, thích thú nhắm mắt lại, đôi hàng mi cong vút đọng những giọt nước li ti. Cánh tay kiều nộn như tuyết không phải kiểu gầy yếu trơ xương thường thấy, mà hơi đầy đặn nhưng không chút thô kệch, làn da căng mịn, sờ vào thấy rõ độ đàn hồi.

Một cánh hoa đỏ tươi trôi đến bên người nàng, bị sóng nước đẩy lên lưng, trông tựa như một đóa hồng mai rơi trên nền tuyết trắng.

Bích Đào nhẹ nhàng gạt cánh hoa đó ra, khẽ nói: "Cô nương, đến lúc tẩy rửa phía trước rồi."

Hơi nước hun đến mức gương mặt Bích Đào đỏ bừng, Liễu Nha bên cạnh cũng chẳng khá hơn.

Ngụy Nhiêu đang mơ màng sắp ngủ, nghe vậy liền lẩm bẩm bất mãn một tiếng rồi nheo mắt quay người lại.

Đó là một cảnh xuân rực rỡ đến nhường nào, dù đã nhìn qua bao nhiêu lần, Bích Đào vẫn thấy mặt đỏ tim run, tay chân rụng rời.

Hai nha hoàn chia nhau lau rửa hai bên, biết cô nương đang tuổi trổ mã, thân thể nhạy cảm sợ đau nên động tác của cả hai đều cực kỳ nhẹ nhàng. Nhưng để giữ sạch sẽ thì vẫn phải chà xát đôi chút, Bích Đào lỡ tay mạnh một chút, Ngụy Nhiêu liền "ái" lên một tiếng, ngay lập tức trốn tịt xuống nước, chỉ lộ ra mỗi cái cổ trở lên.

Nàng không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt phượng đầy vẻ "oán trách" nhìn Bích Đào.

Bích Đào mồ hôi vã ra trên trán, đưa khăn cho chủ tử: "Nơi đó cô nương tự làm đi ạ, lần nào em cũng không nắm rõ được chừng mực, làm cô nương khó chịu mà em cũng căng thẳng theo."

Ngụy Nhiêu nhận lấy khăn, trốn dưới nước cẩn thận tự chà xát, dù tự mình ra tay nàng vẫn phải hít hà mấy hơi vì đau.

"Đến bao giờ mới hết đau đây?" Ngụy Nhiêu nhỏ giọng phàn nàn. Chuyện lớn hay nhỏ không quan trọng, nhưng cái sự nhạy cảm này thật ảnh hưởng đến việc nàng luyện kiếm.

"Chắc chỉ một hai năm nữa thôi, sau này sẽ bớt dần ạ." Liễu Nha cười đáp.

Ngụy Nhiêu chu môi, còn phải đợi lâu như vậy sao?

Tắm rửa xong xuôi, Ngụy Nhiêu khoác khăn bước ra khỏi bồn gỗ, hai nha hoàn thuần thục giúp nàng lau khô người.

Tóc Ngụy Nhiêu vừa dày vừa mềm, sáng sớm có chút gió, nàng lau sơ rồi nằm nghỉ trên ghế tựa ngoài sân một lát, tóc đã khô hẳn, đôi gò má đỏ hồng do hơi nước cũng dần tan đi. Lúc này nàng mới bắt đầu trang điểm, thay bộ áo váy đã chuẩn bị sẵn.

Áo màu hồng hải đường nhạt, gần như ngả sang sắc trắng, chỉ có phần cổ và ống tay áo là đậm màu hơn.

Váy là lụa màu xanh trắng, thêu họa tiết hoa sen mới nở tinh xảo.

Bộ đồ này thêu thùa đơn giản, nhìn xa không có gì nổi bật nhưng chất liệu đều là thượng hạng. Khi nàng đứng yên, váy dài rủ xuống mềm mại, khi nàng bước đi, tà váy phiêu miểu như mây khói, tôn lên vẻ linh động thoát tục như một vị Hà Hoa tiên tử bước ra từ sương sớm, che bớt đi nét diễm lệ sắc sảo vốn có trên gương mặt.

Nàng cầm chiếc quạt tròn thêu cảnh sông núi, nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Ngụy lão thái thái. Chưa kịp nói lời nào, bà đã cười híp cả mắt: "Đẹp lắm, Nhiêu Nhiêu của ta quả là biết cách ăn mặc."

Hôm nay họ đi xem đua thuyền chứ không phải đi khoe sắc, cách ăn mặc này của tiểu tôn nữ rất đúng mực, không quá phô trương nhưng vẫn đủ sức dùng nhan sắc trời sinh lấn át các khuê tú khác.

Được tổ mẫu công nhận, Ngụy Nhiêu mỉm cười ngồi xuống một bên.

Một lát sau, Quách thị cùng Ngụy Thiền cũng đến. Ngụy Nhiêu liếc nhìn, thấy Ngụy Thiền mặc chiếc váy trắng thêu hình bướm vờn hoa, thanh nhã mà rực rỡ, cũng rất hợp. Ngụy Thiền có dung mạo giống hệt Quách thị, mặt trái xoan, mắt hạnh, cài một chiếc trâm ngọc trai mới mua. Luận về nhan sắc, trong bốn cô nương nhà họ Ngụy, nàng ta chỉ thua mỗi Ngụy Nhiêu, chính vì vậy nàng ta luôn mang tâm lý "trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng" đầy đố kỵ.

Ngụy lão thái thái nhìn Ngụy Thiền, gật đầu: "Thiền tỷ nhi mặc thế này cũng rất xinh đẹp."

Ngụy Thiền hân hoan trong lòng, liếc nhìn bông hoa lụa hải đường chẳng đáng mấy tiền trên tóc Ngụy Nhiêu, thầm tin rằng hôm nay mình sẽ thu hút được nhiều sự chú ý hơn.

Ăn sáng xong, Ngụy lão thái thái dẫn hai cháu gái lên xe xuất phát. Đến trước hoàng thành, phía trước đã có một hàng dài xe ngựa chờ sẵn.

Ngụy lão thái thái ung dung ngồi ở vị trí chủ tọa trong xe, Ngụy Nhiêu mải theo đuổi suy nghĩ riêng, còn Ngụy Thiền thì có chút căng thẳng, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Trước cửa hoàng thành, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng không dám ồn ào, chỉ nghe thấy tiếng bánh xe lăn và tiếng vó ngựa đều đặn.

Không biết qua bao lâu, cung nhân đến thông báo nữ quyến xuống ngựa và dẫn mọi người đi xếp hàng.

Các nha hoàn phải dừng bước tại đây, hai tỷ muội Ngụy Nhiêu sóng vai đi sau Ngụy lão thái thái, xếp ở đoạn giữa hơi lùi về phía sau. Phía trước toàn là bậc hoàng thân quốc thích hoặc gia quyến quan lại từ tam phẩm trở lên.

Có hai hàng ngũ, bên phải là nữ quyến, cách đó một trượng bên trái là hàng của các quan viên.

Toàn là những nhân vật có máu mặt nên không ai dám nhìn đông ngó tây, chỉ những người xếp phía sau mới dám kín đáo quan sát những người đứng phía trước mình.

Trong khi hàng quan viên mỗi phủ cơ bản chỉ có một người, thì hàng nữ quyến có thể mang theo hai người, nên hàng nữ đông hơn hàng nam rất nhiều. Song song với hàng của Ngụy Nhiêu bên phía nam giới, các đội tham gia đua thuyền cũng bắt đầu xếp hàng. Tổng cộng có sáu đội, mặc phục trang sáu màu, đỏ, vàng kim, trắng, đen, tím, xanh lục. Họ đều là những tinh nhuệ được tuyển chọn từ Thượng Tứ Quân, Ngự Tiền Vệ và Hoàng Thành Tư, ai nấy đều cao lớn, oai phong lẫm liệt.

Ngụy Nhiêu phải giữ lễ nên không thể ngoái đầu lại, chỉ dám liếc mắt sang phía trái. Nàng thấy người dẫn đầu đội áo đỏ không ai khác chính là Lục Trạc.

Ngụy Nhiêu hơi nhướng mày, lập tức hiểu ra.

Thượng Tứ Quân của kinh thành gồm Phi Ưng quân, Hùng Hổ quân, Long Tương quân và Thần Võ quân, mỗi quân thống lĩnh năm vạn tinh nhuệ để thủ vệ kinh thành. Trong đó, Thần Võ quân có địa vị cao nhất, suốt mấy chục năm qua luôn do nam nhi Lục gia nắm giữ vị trí chủ tướng.

Chủ tướng hiện tại của Thần Võ quân là Lục lão quốc công, tổ phụ của Lục Trạc.

Lục lão quốc công chắc chắn không tham gia thi đấu cùng đám trẻ, nên Lục Trạc vừa từ biên quan trở về, nhân cơ hội này để gây dựng thanh danh cũng là điều dễ hiểu.

Mấy tướng sĩ áo đỏ phía sau Lục Trạc thì nàng không quen. Còn người dẫn đầu đội áo vàng kim, đứng gần như song hàng với nàng, có lẽ là thủ lĩnh của đội Long Tương quân.

Tây Đình hầu thống lĩnh Long Tương quân, Thế tử Hàn Liêu cũng ở trong đó, chẳng lẽ người này chính là Hàn Liêu?

Qua dư quang không nhìn rõ mặt đối phương, Ngụy Nhiêu cũng chẳng có ý định nhìn kỹ. Nàng lướt mắt qua vóc dáng thẳng tắp của Lục Trạc rồi tiếp tục giữ thái độ "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm".

Hai hàng ngũ bắt đầu tiến vào cung cùng lúc.

Các thái giám và nữ quan cầm danh sách xác minh thân phận từng người. Hàng nam tiến nhanh hơn, khi đến lượt bà cháu Ngụy gia tiến lên thì đội của Lục Trạc và Hàn Liêu đã đi vào trước. Đội xếp hàng song song với Ngụy gia lúc này là đội của Hùng Hổ quân.

Ngụy Nhiêu nhìn thẳng về phía trước, không hề nhận ra rằng hầu hết nam nhân phía bên kia đều đang dõi mắt nhìn nàng.

Vào đến cung, nam nữ chia lối đi riêng.

Hoàng cung chia làm Đông - Tây hai uyển. Hầu hết cung điện nằm ở Đông uyển, nơi Đế vương ở và làm việc. Tây uyển là một hồ nước mênh mông gọi là Ngự hồ, giữa hồ có Quỳnh Hoa đảo. Điểm xem thi đấu hôm nay chính là trên đảo này, nơi có nhiều đình đài lầu các lớn nhỏ. Tân khách sẽ được sắp xếp chỗ ngồi theo thứ vị tôn ti từ cao xuống thấp.

Ba bà cháu Ngụy gia cùng gia quyến của năm nhà khác được sắp xếp tại "Nguyệt Chiếu hiên". Nơi đây tầm nhìn cực tốt, nhìn lên có thể thấy Trích Tinh lâu trên đỉnh đảo, nơi Nguyên Gia đế và Thái hậu tọa trấn, nhìn xuống có thể thấy rõ tình hình mặt hồ và sáu đội thuyền đang sẵn sàng bên bờ.

Đây là lần đầu Ngụy Nhiêu xem đua thuyền trong cung, nàng đầy hứng thú quan sát sự bố trí trên bãi cỏ.

Ngụy lão thái thái nhẹ giọng giải thích cho tiểu tôn nữ: "Đua thuyền rồng không chỉ là đua thuyền, mà còn thi cả thuật cưỡi ngựa và bắn tên. Nhiêu Nhiêu nhìn xem, mỗi đội có mười ba người, mỗi người vừa phải cưỡi ngựa vượt chướng ngại vật vừa phải bắn tên. Thành tích của hai phần này sẽ quyết định thứ tự xuất phát của các đội thuyền. Sau khi xuất phát, thuyền sẽ chèo quanh Quỳnh Hoa đảo một vòng rồi lên đảo diện thánh nhận thưởng."

Ngụy Nhiêu đã hiểu, cuộc thi này liên quan đến vinh quang của các cánh quân, hèn gì ngay cả Lục Trạc cũng đích thân ra sân.

Nàng vừa mới nắm rõ luật thi thì một tiểu cung nữ áo xanh đột nhiên đi về phía Nguyệt Chiếu hiên. Dưới ánh mắt của mọi người, cô ta đi thẳng đến trước mặt Ngụy Nhiêu, cúi đầu nói: "Tứ cô nương, Thái hậu nương nương có lời mời."

Sắc mặt Ngụy lão thái thái biến đổi, bàn tay giấu dưới tà váy siết chặt.

Ngụy Nhiêu thì không sợ, giữa thanh thiên bạch nhật, lại ngay trước mặt Nguyên Gia đế, Thái hậu có thể làm gì nàng? Cho dù có ám chiêu, Ngụy Nhiêu cũng không còn là đứa bé yếu ớt trói gà không chặt của bốn năm trước nữa.

Nàng mỉm cười trấn an tổ mẫu, ung dung đi theo tiểu cung nữ ra khỏi Nguyệt Chiếu hiên. Khí độ "sủng nhục bất kinh" ấy khiến các bậc trưởng bối trong hiên không khỏi gật đầu, thầm nghĩ vị Tứ cô nương này chẳng hề giống như những lời đồn thổi không hay bên ngoài.

Nguyệt Chiếu hiên cách Trích Tinh lâu không xa, Ngụy Nhiêu đi men theo bậc thang sạch sẽ mất chừng một tuần trà là đến nơi. Trích Tinh lâu có cấu trúc bát giác, tám mặt không cửa sổ, có thể thu toàn bộ cảnh sắc hoàng thành vào tầm mắt.

Hoàng thượng và Thái hậu ngồi ở vị trí chủ tọa, bên trái là Hoàng hậu và các phi tần, bên phải là vợ chồng Đoan vương, Cảnh vương và Phúc vương.

Đối với Ngụy Nhiêu, những người ở đây không có ai xa lạ, nàng đã từng gặp họ bốn năm trước, chưa kể còn có đường tỷ là Đoan vương phi.

Nàng ghi nhớ kỹ các quy củ hoàng gia, gương mặt mỉm cười nhẹ nhàng, lần lượt hành lễ với các vị quý nhân.

Bốn năm trước vào mùa đông, Ngụy Nhiêu bị người ta vớt lên từ hố băng, lạnh đến mức mặt tái nhợt, môi tím tái, cứu chữa cả ngày mới giữ được mạng, lúc xuất cung vẫn là bộ dạng thoi thóp đáng sợ. Ngụy Nhiêu của hiện tại lại duyên dáng yêu kiều, rực rỡ như hoa xuân, đứng đó với phong thái vạn người mê, khiến cả cảnh hồ nước phía sau cũng chỉ làm nền cho mỹ nhân.

Nguyên Gia đế nhìn lướt qua mặt Ngụy Nhiêu, sau khi miễn lễ, ánh mắt Ngài lại quay về phía các nam nhi cấm quân dưới bãi cỏ.

Thái hậu nương nương khoác một chiếc khăn lụa chắn gió, nhìn Ngụy Nhiêu như một đóa thược dược mọng nước sắp nở rộ đứng trước mặt, trong đôi mắt sâu hoắm lóe lên một tia hận ý. Đấu đá ở hậu cung mấy chục năm, kẻ nào bà thấy chướng mắt cơ bản đều đã bị bà xử lý, chỉ có Thọ An quân, tiểu Chu thị và Ngụy Nhiêu là hết lần này đến lần khác thoát khỏi cạm bẫy. Thọ An quân và tiểu Chu thị tâm cơ thâm trầm thì không nói, nhưng Ngụy Nhiêu chỉ là một tiểu cô nương có nhan sắc, tại sao lại không bị hai tên thích khách kia làm nhục?

Những kẻ bà phái đi đến nay vẫn bặt vô âm tín, là thất thủ rồi bỏ trốn, hay đã xảy ra chuyện gì?

Thái hậu nghĩ mãi không thông.

Bà gọi Ngụy Nhiêu tới là muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt nàng, nhưng "tiểu hồ ly tinh" này lại điềm nhiên như không, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Bốn năm không gặp, sức khỏe của Nhiêu Nhiêu đã bình phục hẳn chưa?" Thái hậu mỉm cười, ngoắc tay ra hiệu cho Ngụy Nhiêu lại gần.

Ngụy Nhiêu cảm kích đáp: "Nhờ phúc của ngài, đã không còn gì đáng ngại ạ."

Thái hậu nắm lấy tay Ngụy Nhiêu, bàn tay nhỏ nhắn ấy trắng trẻo mềm mại như một miếng ngọc dương chi thượng hạng, không tì vết. So sánh với nó, bàn tay Thái hậu gầy trơ xương, đầy nếp nhăn và những đốm đồi mồi.

Thái hậu như bị đâm đau mà buông tay ra, khẽ ho một tiếng: "Tốt là tốt rồi, vào hoàng cung chính là khách của hoàng gia, nếu khách có sơ suất gì thì đó là lỗi của ta và Hoàng hậu."

Ngụy Nhiêu vội nói không dám.

Thái hậu mỉm cười, nhìn sang Hoàng đế: "Hoàng thượng nhìn xem, tiểu cô nương này càng lớn càng giống mẹ nó. Nhắc mới nhớ, Lệ quý nhân sinh hạ hoàng tử có công, nên được ban thưởng. Hai năm nay thể trạng ta cũng tốt hơn đôi chút, hay là Hoàng thượng tuyên hai mẹ con họ trở về đi, để ta được gặp tiểu hoàng tôn của mình."

Nguyên Gia đế có vẻ không thích chủ đề này, giọng Ngài trầm xuống: "Thân thể thiên kim của Mẫu hậu không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào, cứ để họ tiếp tục ở lại hành cung đi."

Thái hậu mím môi, nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu ngoan ngoãn rủ mắt, không tỏ ra vui mừng vì lời Thái hậu, cũng chẳng thất vọng vì bị Nguyên Gia đế bác bỏ.

Thái hậu nheo mắt.