Lục Trạc đi cùng Ngụy Nhiêu đến hậu hoa viên ngoạn cảnh, không hề mang theo bất kỳ nha hoàn nào, lúc này trong vườn cũng không có hạ nhân làm việc. Bởi vậy, sau khi xác nhận Ngụy Nhiêu không bị thương, Lục Trạc giữ chặt lấy tay nàng, chẳng buồn vội vã đứng lên mà trái lại còn hôn nàng sâu và kéo dài hơn.
Cơn thịnh nộ vì cú ngã vừa rồi của Ngụy Nhiêu cứ thế bị nụ hôn của hắn từng chút, từng chút một cuốn đi sạch sành sanh.
Bên cạnh khung xích đu, tà váy diễm lệ của nàng dâu mới bị chiếc áo bào màu đỏ thẫm của tân lang đè chặt lên. Một chú bướm trắng dập dờn bay ngang qua, mũi giày thêu của nàng dâu mới đột nhiên đạp mạnh xuống đất hai cái, khiến chú bướm kinh hãi lập tức vỗ cánh bay sang hướng khác.
Nhận ra ý đồ tiếp theo của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu chẳng chút nể tình mà cắn mạnh vào môi hắn một cái.
Lục Trạc bị đau, rốt cuộc cũng chịu buông nàng ra. Hắn ngồi dậy sang một bên, một tay kéo Ngụy Nhiêu lên, tay kia sờ lên bờ môi của mình, đã rướm máu.
"Đáng đời." Ngụy Nhiêu cũng nhìn thấy vệt máu trên môi hắn, tức giận mắng. Ai bảo hắn đột nhiên nổi điên, vừa đẩy nàng lên cao đến thế, lại vừa đè nàng xuống đất giở trò làm càn.
Lục Trạc tự biết mình có lỗi nên cam chịu nhận phạt. Thấy nàng đang cúi đầu phủi bụi đất trên tà váy, Lục Trạc bèn chuyển sang tư thế ngồi xổm trước mặt nàng, để mặc nàng phủi phần trên, còn hắn thì giúp nàng chỉnh sửa lại gấu váy.
Ngụy Nhiêu khẽ giật mình. Nhìn bóng dáng Lục Trạc đang ngồi xổm trước mặt, ánh mắt đầy chuyên chú vén từng chút bụi bặm cho mình, bất giác nàng cũng chẳng còn giận cái sự hồ nháo vừa rồi của hắn nữa.
Phía sau lưng Ngụy Nhiêu dính nhiều bụi đất hơn nhưng nàng lại không nhìn thấy. Lục Trạc đứng sau lưng nàng, tỉ mỉ vỗ nhẹ làm sạch từ đầu đến chân cho nàng một lượt.
"Tóc có bị rối không?" Ngụy Nhiêu cúi đầu để hắn kiểm tra.
Lục Trạc giúp nàng nắn lại chiếc trâm cài bị lệch, khều nhẹ những cánh hoa lụa bị ép chặt, rồi ngắm nghía lại lần nữa. Ngoại trừ gương mặt nàng đang ửng hồng vì thẹn thùng thì mọi thứ khác đều đã bình thường trở lại.
"Vừa rồi bay cao như thế, có làm nàng sợ hãi không?" Lục Trạc áy náy hỏi.
Ngụy Nhiêu liền lườm hắn một cái rồi nói: "Nếu chàng đánh tiếng trước với ta một câu thì ta đã chẳng sợ, đột nhiên đùng một cái như thế, ai mà chịu cho thấu?"
Lục Trạc nhìn đôi mắt càng giận lại càng thêm diễm lệ của nàng, thấp giọng giải thích: "Ta chỉ là nghĩ đến chuyện nàng không muốn cùng ta đi làm quan ở bên ngoài, nhất thời bực bội nên mới thế."
Nhắc đến chuyện này, Ngụy Nhiêu lại có chút chột dạ. Nàng ngồi trở lại lên xích đu, tự mình nhè nhẹ đung đưa rồi nói: "Ta đương nhiên là không nguyện ý rồi. Nghe nói nơi biên cương vừa khổ vừa lạnh, đừng nói là so với kinh thành, ngay đến cả Cẩm thành cũng chẳng bằng. Chàng ở biên quan quen rồi thì thấy không sao, chứ ta mới đi đến Cẩm thành thôi đã thấy đường xá vất vả lắm rồi, làm sao có thể vui vẻ mà đến biên quan cho được?"
Lục Trạc tiếp tục giúp nàng đẩy xích đu, dán mắt vào gò má nàng rồi hỏi: "Nếu như mẫu thân nàng ở biên quan, nàng có nguyện ý đi không?"
Ngụy Nhiêu hiểu rõ ẩn ý trong câu hỏi của hắn, liền im lặng không đáp.
Lục Trạc cười khổ: "Nàng xem, trong lòng nàng chung quy vẫn là không có ta."
Ngụy Nhiêu ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Mẫu thân sinh ra ta, nuôi nấng ta suốt mười năm trời, trong lòng ta đương nhiên là phải có bà rồi. Còn Thế tử đã từng làm điều gì khiến ta cảm động đến khắc cốt ghi tâm chưa? Những chuyện chàng làm trước khi cưới chẳng qua cũng chỉ là bồi đắp, bù đắp lại mà thôi."
Lục Trạc hỏi: "Vậy vì sao nàng lại gả cho ta?"
Ngụy Nhiêu gả cho hắn, tự nhiên là vì các điều kiện khác của hắn quá tốt, vì gương mặt kia quá mực tuấn tú, vì gả cho hắn thì sẽ đặc biệt có thể diện, và vì thành ý cưới nàng của hắn vô cùng vẹn toàn, lại còn nguyện ý bao dung cho mọi sự nổi loạn, đi ngược lại quy củ của nàng. Đương nhiên, Ngụy Nhiêu cũng không phủ nhận sự theo đuổi nhiệt tình của Lục Trạc đã làm lay động trái tim nàng, chỉ là tình cảm ấy vẫn chưa sâu đậm đến mức khiến nàng cam lòng theo hắn đến nơi biên thùy xa xôi mà thôi.
Bấy giờ nghe Lục Trạc hỏi lý do vì sao gả, Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng nhẹ nhàng: "Ta vì sao gả, Thế tử còn không rõ sao? Những chuyện chàng đã làm ở trong rừng bạch dương, nhanh như vậy mà đã quên sạch rồi à?"
Lục Trạc làm sao quên được. Từ cái ngày nàng phi ngựa chạy khỏi rừng bạch dương ấy, hắn đã bắt đầu không ngừng hồi tưởng lại dư vị lúc đè lên thân thể nàng, nụ hôn ấy thật tuyệt diệu biết bao.
"Vậy nếu sau này ta đối tốt với nàng nhiều hơn nữa, nàng có nguyện ý đi biên quan cùng ta không?"
Khi chiếc xích đu đưa ngược trở về, Lục Trạc lần nữa bước nhanh vào giữa hai sợi dây thừng, dùng cơ thể mình chặn chiếc xích đu lại. Hắn giữ chặt lấy bờ vai Ngụy Nhiêu, cúi đầu xuống hỏi.
Ngụy Nhiêu theo đà hạ xuống của xích đu liền đâm sầm vào đùi hắn. Điều khiến nàng vừa xấu hổ vừa rối bời chính là gương mặt nàng lúc này lại đối diện ngay sát thắt lưng của Lục Trạc.
Nàng vội dùng mũi chân chống xuống đất để lùi lại phía sau, nhưng Lục Trạc lại khẽ kéo sợi dây thừng một cái, khiến nàng lại bị hút lao về phía trước.
Đến khi Ngụy Nhiêu định đứng hẳn dậy, Lục Trạc lại dùng lực ấn nàng ngồi trở lại trên xích đu.
"Chàng thật vô sỉ!" Ngụy Nhiêu quay mặt đi nơi khác, nhắm nghiền hai mắt lại mắng lớn.
Gương mặt người đẹp đỏ bừng đầy vẻ quyến rũ, giọng mắng lại mềm mại, nũng nịu, khiến Lục Trạc nhìn vào chỉ muốn trở nên vô sỉ hơn nữa.
Nhưng ngại vì trời còn sáng rõ, Lục Trạc đành đè nén ý nghĩ hoang đường kia xuống. Hắn một tay vịn lấy dây thừng rồi nửa ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt Ngụy Nhiêu, hỏi lại một lần nữa: "Nếu ta đối tốt với nàng, nàng liền sẽ đi biên quan cùng ta chứ?"
Ngụy Nhiêu liếc hắn một cái. Thấy hắn có vẻ vô cùng để tâm đến chuyện này, nàng đành gật đầu bừa cho qua chuyện.
Thôi thì cứ chờ xem sao, nếu Lục Trạc thực sự biểu hiện tốt, Ngụy Nhiêu cũng nguyện ý đi theo hắn ra bên ngoài, cùng hắn đi đến bất cứ nơi nào.
Lục Trạc khẽ cười, người hơi rướn về phía trước rồi đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Ngụy Nhiêu chột dạ đảo mắt nhìn quanh hai bên, mũi giày đá đá vào chân hắn: "Mau đi đẩy xích đu đi, lần này không cho phép làm loạn nữa đấy."
.
Mặt trời ngả về tây, đôi phu thê trẻ cùng nhau trở về phòng.
Nhà bếp vốn đã vô cùng quen thuộc với khẩu vị của hai vị chủ tử, món ăn tối nay dâng lên đều đủ cả sắc hương vị. Trên bàn còn có thêm hai bát canh bổ, chính là do Anh quốc công phu nhân đặc biệt dặn dò nhà bếp hầm riêng, một bát cho Ngụy Nhiêu, một bát cho Lục Trạc. Thân thể nam nữ khác biệt, chỗ cần tẩm bổ tự nhiên cũng chẳng giống nhau.
Sau khi dùng xong bữa tối thì trời cũng đã sập tối. Lục Trạc bảo Ngụy Nhiêu cứ nghỉ ngơi trước, còn hắn thì đi ra ngoài tiền sảnh.
Ngụy Nhiêu nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Nàng có chút sợ hãi khi trời tối, nhưng không phải nỗi sợ theo nghĩa thông thường. Ban đêm Lục Trạc vừa cường thế lại vừa bá đạo, giống như trận giày vò tối hôm qua, Ngụy Nhiêu thực sự gánh không nổi.
Bích Đào và Liễu Nha vào hầu hạ nàng tắm rửa. Đến khi Ngụy Nhiêu đã lên giường ngồi, Lục Trạc mới trở về phòng.
Hắn đã tắm rửa sạch sẽ ở gian ngoài nên vừa vào liền trực tiếp cho các nha hoàn lui ra.
"Chàng tắt đèn đi." Ngụy Nhiêu trốn sau lớp màn trướng, thấy Lục Trạc đang bước về phía giường liền vội vàng yêu cầu.
Lục Trạc nói năng đầy vẻ hùng hồn: "Bây giờ mà tắt, đám nha hoàn lại tưởng chúng ta đã đi ngủ rồi."
Ý tứ trong lời nói của hắn rõ ràng là chưa chuẩn bị sẵn sàng để ngoan ngoãn đi ngủ ngay.
Ngụy Nhiêu tính khí tuy lớn nhưng da mặt lại chẳng thể dày bằng hắn, ở phương diện này nàng đành cam bái hạ phong. Thấy Lục Trạc không nghe lời, nàng thừa dịp lúc hắn đang cởi áo nới dây lưng liền vội vàng xỏ chân vào đôi giày thêu đế mềm, chạy nhanh tới thổi tắt hai ngọn đèn trên bàn. Trong phòng vẫn còn hai ngọn đèn nữa, Ngụy Nhiêu vừa định bước qua thì Lục Trạc đã nhanh hơn nàng một bước, sừng sững đứng chắn ngay trước ngọn đèn.
Hắn chẳng cần mở lời, đôi mắt phượng đã rực lên ánh nhìn nóng bỏng. Ngụy Nhiêu thấy vậy liền thẹn quá hóa giận, lập tức chạy biến về giường.
Lục Trạc đem áo bào treo lên giá, chỉ mặc mỗi lớp trung y mỏng bước tới.
Ngụy Nhiêu đưa lưng về phía hắn, nằm nép vào tận góc giường bên trong, rõ ràng là đang căng thẳng tột độ nhưng vẫn cố giả vờ như chẳng hề sợ hãi.
Bỗng nhiên, một cành liễu xanh biếc rủ xuống ngay trước mặt nàng, mang theo một chuỗi những chiếc lá non thon dài. Ngụy Nhiêu kinh ngạc mở to hai mắt.
"Nàng thật sự đã nói với tổ mẫu rằng ta giống như cành liễu này, vừa nhỏ lại vừa mềm sao?" Lục Trạc cúi người, ghé sát tai nàng hỏi nhỏ.
Đến lúc này Ngụy Nhiêu mới vỡ lẽ. Hóa ra màn đùa cợt phản công hồi sáng của nàng, Lục Trạc thế mà lại ghi hận nhớ kỹ tận bây giờ. Vậy hiện tại hắn kiếm đâu ra cành liễu này mang tới để làm cái gì chứ?
"Ta mới không thèm nói, ai lại đi bàn chuyện này với tổ mẫu?" Ngụy Nhiêu kéo chăn trùm kín mít, gương mặt nóng bừng lên như thể đang bị lò lửa thiêu đốt.
Lục Trạc bật cười: "Nàng không nói, nhưng trong lòng nàng rõ ràng nghĩ như vậy, cho nên buổi sáng mới cầm cành liễu ra giễu cợt ta."
Ngụy Nhiêu dứt khoát bịt chặt mặt, che kín tai, một mực không thèm nghe hắn nói nữa.
Phía trên chiếc chăn được nàng túm chặt cứng, nhưng phần chăn bên cạnh lại lỏng lẻo. Lục Trạc liền thuận thế từ bên hông chui tọt vào trong chăn. Ngụy Nhiêu phát hiện ra, cuống cuồng giơ tay chặn rồi đẩy hắn ra, nhưng sức lực của nàng làm sao địch nổi Lục Trạc. Chỉ trong chớp mắt, nàng đã bị hắn ôm chặt cứng vào lòng, tay phải của nàng ngay lập tức bị hắn nắm lấy, ép nàng phải tự mình đo lường sự khác biệt giữa hắn và cành liễu kia.
"Bây giờ, Nhiêu Nhiêu đã biết sai chưa?" Nàng nằm rúc trong lồng ngực hắn, xấu hổ đến mức hận không thể độn thổ trốn biệt vào tim hắn luôn cho xong. Lục Trạc nhìn bộ dạng ấy thì tràn ngập ý cười, giọng khản đặc hỏi bên tai nàng.
Trong đầu Ngụy Nhiêu lúc này toàn là lửa giận lẫn thẹn thùng, thà giả vờ điếc chứ quyết không đáp lời.
Lục Trạc lại nhét cành liễu vào lòng bàn tay nàng, bắt nàng phải cảm nhận sự so sánh khác biệt rõ ràng hơn nữa.
Ngụy Nhiêu vừa uất ức vừa bực bội, liền há miệng cắn mạnh lên vai hắn một cái.
. . .
Tại gian bên, đêm nay chỉ có một mình Bích Đào trực đêm.
Tối hôm qua đã ngủ không ngon giấc, ban ngày lại bận rộn suốt cả ngày trời, Bích Đào ngồi trên ghế mà cứ chốc chốc lại gật gù buồn ngủ. Nàng chỉ mong đêm nay Thế tử gia và Quận chúa có thể nghỉ ngơi sớm một chút, đừng bắt nàng phải chờ chực đến tận canh ba như đêm qua nữa.
Thế nhưng động tĩnh bên trong phòng ngủ dần dần lớn hơn. Bích Đào dù có buồn ngủ đến díu cả mắt vào cũng không tài nào nghe tiếp được nữa. Nàng vội vàng rảo bước chạy ra ngoài sân, dùng hai tay bịt chặt tai lại rồi ngồi bệt xuống bậc thềm, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía cánh cửa sổ của chính phòng. Đêm nay trong phòng không thắp nến nhiều như trước, đèn dường như cũng được tắt bớt đi hai ngọn, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ ảo đầy vẻ ám muội.
Hai cánh tay cứ phải bịt chặt lấy tai mãi cũng mỏi nhừ, Bích Đào buông tay xuống. Nàng nín thở tập trung lắng nghe một chút, những tiếng nức nở vụn vỡ, đứt quãng của Quận chúa vang lên, nghe mà cứ như đâm thẳng vào tim nàng vậy.
Thế nhưng Bích Đào không dám bịt tai lại nữa, nàng sợ lát nữa các chủ tử có gọi mà mình không nghe thấy thì lại hỏng việc.
Mãi đến tận canh hai, Lục Trạc rốt cuộc mới chịu buông tha cho Ngụy Nhiêu. Sáng sớm mai hai người còn phải tiến cung thỉnh an Quý phi nương nương, hắn bắt buộc phải giữ lại chút thể lực cho nàng.
Chiếc chăn nãy giờ đã bị đá văng vào tận góc giường, đệm giường cũng phải thay một chiếc mới. Lục Trạc lấy chăn bọc quanh người Ngụy Nhiêu, bế nàng đặt sang chiếc giường ở gian bên, rồi cất tiếng gọi Bích Đào vào.
Bích Đào cúi gầm mặt bước vào phòng, vừa ngước lên đã thấy Thế tử gia đang bưng bát trà, cẩn thận đút từng ngụm nước cho Quận chúa đang tựa trong lòng ngực hắn. Bích Đào lập tức rụt tầm mắt lại, nhanh như cắt bước vào nội thất.
Trên mặt đất không có gì cần thu dọn, Bích Đào đi đến bên giường. Nàng liếc mắt một cái liền thấy trên tấm đệm có thêm một khoảng màu đậm loang lổ và ướt sũng, trông cứ như có nước trà đổ vào nơi này vậy. Bản năng mách bảo Bích Đào đây tuyệt đối không phải là nước trà, nhưng nếu không phải nước trà thì có thể là cái gì được chứ? Chảy mồ hôi hay rơi nước mắt thì cũng đâu thể chảy thành ra nông nỗi này.
Dẹp bỏ nỗi mơ hồ trong đầu, Bích Đào nhanh nhẹn thay một tấm đệm giường mới, thuận tay nhặt luôn cả cành liễu đã rụng hết lá, thứ chẳng biết vì sao lại xuất hiện ở nơi này, mang đi.
Tiểu nha hoàn bưng chậu đồng đứng đợi sẵn ở bên ngoài, Bích Đào nhận lấy rồi bưng vào nội thất. Một lát sau, Thế tử gia bảo nàng bưng chậu nước ra ngoài. Đến tận lúc này, công việc của đêm nay rốt cuộc mới hoàn thành.
Vừa đặt lưng xuống giường, Bích Đào liền lập tức chìm sâu vào giấc ngủ.
Ngụy Nhiêu cũng đã thiếp đi, thế nhưng đến nửa đêm, khi đang mơ mơ màng màng, Lục Trạc lại quấn lấy nàng một lần nữa.
"Chàng..."
"Đi thỉnh an nương nương không giống với việc dâng trà, tối nay có muộn một chút chắc cũng không sao đâu." Lục Trạc giữ chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng rồi nói.
Ngụy Nhiêu né tránh nụ hôn của hắn, khẽ nhíu đôi mày thanh tú: "Ta buồn ngủ lắm rồi, để đêm mai đi."
Nàng tuy đang oán trách nhưng hàng lông mi thon dài vẫn nhắm nghiền, vừa cằn nhằn xong một câu đã lại ngủ thiếp đi mất, giống như tin chắc rằng Lục Trạc nhất định sẽ nghe lời mình vậy.
Lục Trạc do dự một chốc, nhưng cuối cùng vẫn cúi người xuống.
Tiếng lầm bầm kháng nghị của Ngụy Nhiêu rất nhanh sau đó liền lại đổi giọng, mang theo một hương vị hoàn toàn khác.