Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 107: Quận Chúa Cứ Tạm Chịu Đựng, Sau Đó Thần Cam Nguyện Chịu Phạt

Lục Trạc vốn là một võ tướng, nhưng trong mắt mọi người, hắn lại giống một thư sinh hơn. Gương mặt trắng trẻo tuấn mỹ, nụ cười nho nhã ôn hòa, đến mức ngay cả những kẻ bán hàng rong ngoài phố cũng dám tiến lại gần bắt chuyện với vị Thế tử gia này.

Ngay cả Ngụy Nhiêu cũng vậy. Rõ ràng nàng đã tận mắt thấy tư thế hiên ngang của hắn trên lưng ngựa, thấy hắn lấy sức một mình chống chọi với mười mấy tên thích khách ám sát, nhưng gương mặt ấy của Lục Trạc quá dễ khiến người ta nảy sinh tâm lý thả lỏng cảnh giác. Nhất là khi Ngụy Nhiêu đã cãi vã với hắn bao nhiêu lần, thì hầu như lần nào Lục Trạc cũng là người cúi đầu cầu xin nàng tha thứ, dỗ dành và lấy lòng nàng.

Đối với Ngụy Nhiêu, lần Lục Trạc bá đạo nhất chính là ở rừng bạch dương trong hành cung. Nhưng ngay cả khi đó, sau khi bị nàng tát ba cái liên tiếp, hắn vẫn giữ vẻ khắc chế, không dám chạm vào dù chỉ là cổ áo của nàng. Hắn tựa như một chú chó lớn hiền lành, chỉ dám làm càn trong phạm vi giới hạn mà chủ nhân đã vạch sẵn.

Vì vậy, trong tưởng tượng của Ngụy Nhiêu, đêm tân hôn này Lục Trạc vẫn sẽ giữ vẻ ôn nhuận và khắc chế như trước. Hắn sẽ theo yêu cầu của nàng mà thổi tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại hai ngọn nến đỏ, buông xuống hai tầng màn trướng, rồi ở trong bóng tối tĩnh mịch cùng nàng hoàn thành đại sự của phu thê.

Thế nhưng, sự thật diễn ra lại hoàn toàn trái ngược.

Chẳng có ngọn đèn nào bị tắt, ngay cả màn trướng cũng chẳng kịp buông xuống. Ngụy Nhiêu chỉ cần nghiêng đầu một chút là có thể xuyên qua bình phong, nhìn thấy ánh nến lung linh trên bàn hỉ.

Ngụy Nhiêu tự nhiên là không cam lòng. Nhưng Lục Trạc lúc này lại giống hệt một kẻ hỗn trướng, bất kể nàng đấm đá hay mắng mỏ thế nào, hắn cũng chẳng đáp lại nửa lời. Hắn giật phắt đai lưng trói chặt hai cổ tay nàng lại, giống như một con sói dữ cuối cùng cũng vồ được con mồi mà ngấu nghiến, chẳng thèm để tâm đến bất cứ điều gì khác. Mắng không được, cầu xin lại không cam tâm, Ngụy Nhiêu nhắm chặt mắt, trong cơn vừa thẹn vừa giận, nàng định dùng chân đạp hắn, nhưng cũng bị hắn dễ dàng khống chế.

"Lục Trạc! Chàng còn như vậy, ta sẽ thực sự nổi giận đấy!"

Ngụy Nhiêu nghiến răng nghiến lợi đe dọa.

Lục Trạc tiện tay giật phắt chiếc tất hồng lăng trên bàn chân nàng. Nhìn Ngụy Nhiêu đang nằm giữa lớp chăn hỉ đỏ rực, mái tóc đen nhánh xõa tung dưới thân, vài lọn tóc dính bết lên gương mặt đỏ bừng và bờ vai trắng muốt như tuyết, vẻ đẹp ấy diễm lệ đến tận cùng, thấm vào tận xương tủy. Lục Trạc khẽ cười, bàn tay nắm chặt lấy bàn chân nhỏ nhắn đang ra sức vùng vẫy của Ngụy Nhiêu, trầm giọng nói: "Quận chúa cứ tạm chịu đựng, sau đó thần cam nguyện chịu phạt."

Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy trong đầu "oanh" một tiếng nổ vang.

Hắn... hắn vậy mà thật sự dám? Một khi Lục Trạc đã làm đến mức này, thì còn chuyện gì mà hắn không dám làm nữa?

Ban ngày nàng có kiêu căng ra sao, có ra uy thế nào, Lục Trạc đều nhường nhịn nàng hết mực. Nhưng vào lúc đêm khuya vắng vẻ, không người quấy rầy, chỉ có hai người bọn họ thế này, Lục Trạc không muốn nhẫn nhịn thêm nữa. Hắn muốn như cái cách Ngụy Nhiêu đã hành hạ tâm trí hắn bấy lâu nay, để nàng cũng phải nếm trải cảm giác trái tim bị kẻ khác nắm giữ, muốn yên lặng cũng không được, nhẫn nhịn đến cực hạn rồi dứt khoát vứt bỏ tất cả ra sau đầu mà thỏa sức phóng túng.

Hắn ôm chặt lấy Ngụy Nhiêu, cởi bỏ dây trói trên tay nàng. Ngay khi vừa được tự do, Ngụy Nhiêu liền vươn tay cào mạnh hai đường lên lưng hắn cho hả giận.

Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai, không đợi Ngụy Nhiêu kịp giải hận, Lục Trạc đã một lần nữa đưa nàng cuốn vào nơi đầu sóng ngọn gió...

.

Chân trời vừa mới hửng sáng, Liễu Nha ngáp dài một tiếng, mặc y phục rồi đi vào nhĩ phòng rửa mặt. Nàng bưng chậu nước trở về, lặng lẽ lau bàn ghế và quét dọn gian phòng.

Chẳng mấy chốc, Bích Đào cũng đã tới.

Cả hai nàng nha hoàn đều mang quầng thâm trên mắt. Chỉ vì đêm qua bọn họ phải chờ Thế tử gia và Quận chúa gọi nước, mà chờ mãi cho đến tận canh ba sáng. Quận chúa càng về sau càng mắng không thành tiếng, mà chân của hai nàng cũng đứng đến rã rời. Cả cái hậu viện này, dường như chỉ có Thế tử gia là làm bằng sắt, chẳng hiểu sao lại có thể sung mãn đến nhường ấy.

Vừa dọn dẹp xong gian bên, đang lúc thu dọn sảnh đường thì bên trong đột nhiên truyền đến tiếng "két" một cái.

Bích Đào và Liễu Nha đều không khỏi căng thẳng. Đêm qua "nghe góc tường" nhiều như thế, Quận chúa thì không sao vì đã hầu hạ mười mấy năm rồi, nhưng còn Thế tử gia... Dù đêm qua Thế tử gia không phát ra âm thanh gì mấy, nhưng có thể khiến Quận chúa phải phát ra những tiếng khóc nức nở tội nghiệp đến thế, nghĩ cũng biết Thế tử gia đã chẳng làm chuyện gì tốt đẹp.

Rèm cửa vén lên, một bóng người mặc áo bào đỏ bước ra. Dáng người cao lớn thẳng tắp, bên hông đeo ngọc bội, phong độ vô cùng nhẹ nhàng, phóng khoáng.

Bích Đào và Liễu Nha đồng thời dừng việc đang làm, cung kính hướng Thế tử gia hành lễ.

Lục Trạc trầm giọng dặn dò: "Sáng nay còn phải kính trà, khoảng hai khắc đồng hồ nữa hãy gọi Quận chúa thức dậy."

Nói xong, hắn liền sải bước đi ra ngoài.

Hai nàng nha hoàn thở phào nhẹ nhõm. Sau khi thu dọn bên ngoài ổn thỏa, đúng hai khắc sau, Bích Đào đi phân phó tiểu nha hoàn chuẩn bị nước ấm, còn Liễu Nha thì dẫn đầu tiến vào nội thất.

Trên bàn hỉ, nến đỏ long phượng đã cháy cạn, đọng lại thành những mảng sáp hồng rực rỡ. Phía sau tấm bình phong, màn đỏ vẫn rủ xuống kín mít. Nghĩ đến những động tĩnh nghe được đêm qua, mặt Liễu Nha nóng bừng, nàng khẽ khàng vòng qua bình phong.

"Quận chúa, đến giờ dậy rồi ạ." Liễu Nha thấp giọng gọi.

Mỹ nhân đang ngủ say trong màn khẽ chau mày, xoay người lật vào phía trong.

Bích Đào cũng đã vào tới, sáng nay tuyệt đối không thể ngủ nướng. Hai nàng nha hoàn mỗi người một bên, bắt đầu vén màn trướng lên. Ngay khi màn trướng vừa mở ra, một luồng khí tức nồng đậm xộc thẳng vào mũi: có mùi hương thanh khiết quen thuộc trên người Quận chúa, và cả một mùi hương lạ lẫm, nồng nàn như hoa đỗ quyên.

Khi hơi ấm dần tản bớt, nhìn chủ tử vẫn cuộn tròn trong chăn không chịu dậy, Bích Đào một tay chống lên mép giường, tay kia nhẹ nhàng vỗ vỗ vào vành tai nàng.

Ngụy Nhiêu hừ hừ mấy tiếng, đẩy tay Bích Đào ra.

Nàng đang mặc bộ trung y màu đỏ rực rộng rãi, khi cánh tay vừa nhấc lên, một đoạn cổ tay trắng ngần lộ ra ngoài. Chính vì làn da quá trắng, nên vòng vết hằn xanh tím do dây buộc để lại trông càng thêm gai mắt. Bích Đào và Liễu Nha đứng bên cạnh đều sững sờ. Làn da kiều diễm này là do các nàng tỉ mỉ chăm sóc bao năm qua, đang yên đang lành sao lại bị thương thế này?

"Quận chúa, Thế tử gia... ngài ấy đã bắt nạt người sao?" Bích Đào nắm lấy tay Ngụy Nhiêu, xót xa hỏi.

Lần này Ngụy Nhiêu mới thực sự tỉnh ngủ. Thấy cánh tay mình bị Bích Đào giữ lấy, nàng xoay người lại và nhìn thấy rõ vòng dấu vết xanh tím kia.

Lục Trạc có bắt nạt nàng không?

Những hình ảnh đêm qua như thủy triều tràn về trong tâm trí. Ngụy Nhiêu vừa thẹn vừa giận. Bảo Lục Trạc bắt nạt nàng thì cũng đúng, nhưng những gì ghi lại trong sổ tay về việc nam nữ viên phòng xác thực là như thế. Lục Trạc chỉ là quá mức bá đạo, quá mức cường thế, chứ không làm điều gì sai trái cả. Hơn nữa, lúc đầu Ngụy Nhiêu còn bực bội hắn, nhưng về sau khi đã chìm nổi giữa biển tình, nàng đâu còn tâm trí nào mà để ý đến những chuyện khác nữa?

"Không có, chớ suy nghĩ lung tung." Ngụy Nhiêu rụt tay về, nhìn sắc trời bên ngoài rồi hỏi: "Thế tử đâu?"

Liễu Nha đáp: "Thế tử gia tỉnh sớm lắm ạ, dặn chúng em đúng giờ này thì gọi người dậy."

Ngụy Nhiêu gật đầu.

Đêm qua đã tắm rửa qua nên thân thể hiện giờ khá nhẹ nhàng sảng khoái, chỉ là trên da thịt lại vương thêm không ít dấu vết ái muội. Nhìn hai nàng nha hoàn đỏ bừng mặt mũi, Ngụy Nhiêu cũng âm thầm mắng thầm Lục Trạc một vạn lần trong lòng. Coi như hắn còn thông minh, vừa sáng ra đã chuồn mất, bằng không nếu để nàng tỉnh dậy mà thấy hắn còn nằm bên cạnh, chắc chắn nàng sẽ cho hắn một bài học ra trò.

Đang lúc Ngụy Nhiêu chải đầu, Lục Trạc cuối cùng cũng xuất hiện trở lại.

Ngụy Nhiêu giữ nguyên tư thế, chỉ liếc nhìn hắn qua gương. Hắn mặc một bộ cẩm bào đỏ thẫm, gương mặt tuấn mỹ bình thản như mây trôi nước chảy, trông thanh cao thoát tục như kẻ vô dục vô cầu. Ai mà ngờ được, mới đêm qua thôi, hắn lại biến thành bộ dạng l* m*ng vồ vập đến thế?

Đang mải suy nghĩ, Lục Trạc chợt nhìn về phía nàng, ánh mắt hai người chạm nhau trong gương.

Ngụy Nhiêu như bị lửa đốt, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Khóe môi Lục Trạc hơi nhếch lên. Khi ánh mắt lướt qua chiếc giường hỉ đã được dọn dẹp gọn gàng, yết hầu hắn khẽ chuyển động. Ngụy Nhiêu của đêm qua, rõ ràng là một đóa thược dược trắng tinh khôi nhưng lại hóa thành yêu tinh mê hoặc lòng người, khiến nam nhân dù có chết dưới chân nàng cũng cam tâm tình nguyện. Có điều, một Ngụy Nhiêu như thế, đời này cũng chỉ có duy nhất một mình hắn được chiêm ngưỡng.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Trạc chợt nhớ đến câu nói mà Quý phi nương nương đã cố ý nhờ Nguyên Gia đế thêm vào trong thánh chỉ.

Đáng tiếc, hắn tuyệt đối sẽ không cho Ngụy Nhiêu bất cứ cơ hội "hưu phu" nào cả.

.

Tiến về Trung Nghĩa đường để kính trà, Lục Trạc không để nha hoàn của Ngụy Nhiêu đi theo mà chỉ có hai vợ chồng đơn độc sánh bước.

Ngụy Nhiêu nhìn thẳng về phía trước, coi Lục Trạc như không khí.

"Quận chúa vẫn còn giận chuyện đêm qua sao?" Lục Trạc ghé sát lại, thấp giọng hỏi.

Hơi thở ấm áp của hắn phả lên vành tai Ngụy Nhiêu, nơi đêm qua đã bị hắn giày vò không biết bao nhiêu lần. Cảm giác run rẩy khắc sâu trong da thịt đột ngột thức tỉnh, khiến toàn thân Ngụy Nhiêu nóng bừng lên. Nàng dựng lông mày, quay sang trừng mắt đầy giận dữ: "Chàng mà còn nhắc lại nửa chữ chuyện đêm qua, tối nay đừng hòng bước vào cửa phòng ta!"

Lục Trạc nghiêm mặt nói: "Thần tuyệt không có ý khinh nhờn. Chỉ là như thần đã nói đêm qua, chỗ nào mạo phạm Quận chúa, thần cam nguyện chịu phạt."

Dù hắn tỏ vẻ đứng đắn, nhưng thực chất tất cả đều là trêu chọc. Ngụy Nhiêu bực đến mức định xông lên, giơ tay muốn véo tai Lục Trạc cho bõ ghét, xem hắn còn giả vờ được nữa không!

Thế nhưng tay nàng còn chưa kịp chạm vào Lục Trạc thì eo nhỏ đã đột ngột bị hắn siết lấy rồi nhấc bổng lên. Ngụy Nhiêu kinh hãi bám chặt lấy vai hắn. Đất trời như quay cuồng, chỉ trong nháy mắt, Lục Trạc đã ép nàng tựa sát vào một gốc liễu bên đường.

Những cành liễu vừa đâm chồi nảy lộc khẽ đung đưa sau lưng Lục Trạc, gương mặt tuấn mỹ của hắn lúc này chỉ cách nàng trong gang tấc.

Ngụy Nhiêu nghiến răng: "Chàng không sợ bị người ta nhìn thấy sao?"

Lục Trạc cười đáp: "Đã xác nhận rồi, xung quanh không có ai."

"Vậy cũng không được, mau buông tay ra." Ngụy Nhiêu sốt ruột nói. Hạ nhân trong Anh Quốc Công phủ đông như vậy, vạn nhất có người đi ngang qua thì sao? Nếu thực sự bị nhìn thấy, người ngoài sẽ không nói gì Lục Trạc, mà chỉ cười nhạo nàng quyến rũ, lẳng lơ. Ngụy Nhiêu không sợ bị đàm tiếu là kẻ ngang ngược, nhưng danh tiếng "quyến rũ câu dẫn" thì nàng xin kiếu.

Lục Trạc vốn chỉ thích nhìn dáng vẻ hung dữ khi phát tác của nàng, trêu chọc một chút cho vui rồi cũng chịu buông nàng xuống.

Ngụy Nhiêu vội vàng chỉnh đốn lại váy áo, nhìn quanh quất hai bên rồi lườm Lục Trạc một cái cháy mặt, nhanh chân đi về phía trước.

Lục Trạc khẽ cười rồi sải bước đuổi theo.

Đi được một đoạn, sắc mặt Ngụy Nhiêu đã khôi phục lại bình thường. Thế nhưng khi đến trước Trung Nghĩa đường, nghĩ đến việc mình từng kính trà cho chư vị trưởng bối một lần rồi, nay lại quay lại làm lần nữa, nàng không khỏi cảm thấy ngượng ngùng vô cùng. Trước đây nàng và Lục Trạc hòa ly là vì khúc mắc giữa hai người không giải tỏa được, thực sự không thể chung sống tiếp, nhưng đối với các trưởng bối Lục gia, nàng chưa từng có nửa lời oán hận.

Lục Trạc bỗng nhận ra, tiểu phượng hoàng thường ngày ở trước mặt hắn luôn nghênh ngang kiêu ngạo là thế, vậy mà khi gặp các bậc trưởng bối lại trở nên ngoan ngoãn, khép nép, đôi má ửng hồng đầy vẻ thẹn thùng. Dáng vẻ ấy lại mang một phong tình rất riêng biệt.

"Cháu dâu kính trà tổ phụ, kính trà tổ mẫu." Ngụy Nhiêu đỏ mặt nâng chén trà, nhỏ nhẹ nói.

Anh Quốc Công gật đầu, điềm nhiên nhấp trà. Anh Quốc Công phu nhân thì nhìn ngắm đôi vợ chồng trẻ một hồi lâu, rồi cười nói: "Nhiêu Nhiêu ngoan, ta đã biết mà, đại cháu dâu của ta dù có thay đổi thế nào thì vẫn cứ là con thôi."

Dù nói vậy, nhưng vì đã có "vết xe đổ" từ lần trước, sau bữa điểm tâm, Anh Quốc Công phu nhân vẫn đơn độc gọi Ngụy Nhiêu vào phòng trong, khẽ giọng xác nhận: "Nhiêu Nhiêu, tối qua Thủ Thành với con..."

Mặt Ngụy Nhiêu đỏ bừng đến mức tưởng như sắp rỉ máu. Lão phu nhân còn chưa dứt lời, nàng đã vội che tai lại, chạy biến ra phía cửa đứng chờ. Đi hẳn ra ngoài thì không tiện, nàng đành đứng đó chờ cho ngọn lửa trên mặt dịu bớt đi.

Anh Quốc Công phu nhân nhìn bộ dạng thẹn thùng đúng chất tiểu thê thiếp của nàng, cười híp cả mắt, cuối cùng bà cũng hoàn toàn yên tâm.