Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 98: Quá Đáng Lắm Rồi!

Ánh mắt Sở Dật dừng lại trên bát malatang trước mặt, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Tôn Miểu không biết câu chuyện đằng sau món ăn này.

Anh thường xuyên dẫn Tôn Miểu đi ăn malatang, đến mức Tôn Miểu luôn nghĩ rằng anh đặc biệt thích món đó.

Nhưng thực ra...

Anh không hề thích ăn malatang đến vậy.

Chỉ là lần ấy khi còn trẻ để lại ấn tượng quá sâu sắc.

Đến nỗi suốt bao năm sau, mỗi khi bụng đói cồn cào mà không biết nên ăn gì, món đầu tiên hiện lên trong đầu anh luôn là malatang.

Nói ra thì cũng khá buồn cười.

Thứ anh ăn không phải là malatang.

Mà là ký ức.

Chỉ tiếc...

Bây giờ, ký ức ấy cũng không còn nữa.

Sở Dật khẽ lắc đầu, cầm đũa lên rồi chậm rãi nói: "Em biết vì sao anh lại thích Bạch Tri Kỳ không?"

Tôn Miểu đang mở phần ăn của mình, nghe vậy thì khựng lại.

Cậu ngẩng đầu, cau mày nhìn Sở Dật.

"Anh Dật, đêm hôm rồi còn nhắc tới cái của nợ đó làm gì?"

Sở Dật không để ý đến cậu.

Anh tự gắp một đũa rau, giọng bình thản kể lại đoạn quá khứ ấy.

Biểu cảm trên mặt Tôn Miểu theo từng câu từng chữ của anh mà dần dần cứng lại.

Cuối cùng, cậu chộp lấy bát malatang trước mặt Sở Dật, đậy nắp lại rồi buộc túi nilon.

"Anh Dật!"

Cậu tức đến mức giậm chân.

"Em thật sự phải nói anh rồi đấy! Cái... cái thứ ghê tởm này mà anh còn kéo em đi ăn suốt bao nhiêu năm!"

Sở Dật bị bộ dạng ấy chọc cười.

Anh đưa tay giành lại bát malatang.

"Được rồi, anh chỉ kể cho cậu nghe chuyện này thôi."

"Malatang có làm gì sai đâu. Đừng lãng phí đồ ăn."

Nói xong, anh cúi đầu lặng lẽ ăn tiếp.

Tôn Miểu cứ ngồi đó nhìn anh.

Dưới ánh đèn, đường nét nghiêng trên gương mặt Sở Dật càng thêm sắc sảo. Hàng mi dài rủ xuống, phủ lên mí mắt một tầng bóng mờ nhàn nhạt.

Anh ăn rất yên lặng.

Cũng rất chậm.

Chỉ trong chớp mắt, vành mắt của Tôn Miểu đỏ hoe.

Dù không biết rõ giữa Sở Dật và Bạch Tri Kỳ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu vẫn luôn biết Sở Dật từng bị bắt nạt ở học viện Thánh Luân.

Cậu biết...Trước đây anh đã sống rất khổ, có thể đi đến ngày hôm nay...Thật sự rất không dễ dàng.

"Anh Dật... em chỉ hỏi anh một câu thôi."

"Giữa anh với cái tên họ Tần kia... anh có thật lòng tự nguyện không?"

Động tác gắp thức ăn của Sở Dật khựng lại.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Tôn Miểu.

Sở Dật im lặng.

Anh suy nghĩ một lúc, như đang nghiêm túc lựa lời, cuối cùng mới không mấy chắc chắn đáp: "Ừm..."

"Chắc là... một nửa tự nguyện."

Ngay khoảnh khắc câu nói ấy rơi xuống.

Nước mắt Tôn Miểu lập tức tuôn ra.

"Đụ mẹ! Bọn họ bắt nạt người quá đáng rồi!"

"Nửa tự nguyện?"

Thế chẳng phải là không tự nguyện sao!

Anh Dật là ai chứ? Sao có thể tự nguyện ở dưới người khác được!

Nếu tên họ Tần kia không giở thủ đoạn, cậu đây sẽ viết ngược họ tên mình luôn!

Từ Mãng vẫn luôn nói với cậu rằng, vận xui rồi cũng sẽ qua, con người không thể xui mãi được.

Nhưng cậu lại thấy... anh Dật của cậu dường như lúc nào cũng gặp chuyện không may.

Suốt chặng đường này, vượt núi đao biển lửa, hiếm khi có được vài chuyện thật sự thuận lòng.

Khó khăn lắm mới ly hôn được với tên khốn họ Bạch kia, tưởng cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, ai ngờ lại bị tên họ Tần đó kéo vào hố thêm lần nữa...

Tức chết mất!

Tôn Miểu cũng bỏ học từ rất sớm.

Thành tích của cậu bình thường, nhà lại không có tiền cho học tiếp, nên dứt khoát nghỉ học, ra khu đèn đỏ bày sạp ven đường kiếm sống.

Kết quả ngày nào cũng bị đám lưu manh ở khu đó bắt nạt, tống tiền. Chính anh Dật đã hết lần này đến lần khác cứu cậu.

Có một lần cậu suýt bị đánh chết.

Là anh Dật dẫn người lao tới, đánh đám côn đồ kia đến mức bò lê bò càng. Sau đó, anh ngồi xổm trước mặt cậu, nhìn khuôn mặt đầy thương tích của cậu, tức đến bật cười.

"Thằng nhóc này đúng là chẳng biết thời thế gì cả."

"Đây là lần thứ mấy rồi hả? Nếu là anh thì đã sớm tìm một cái đùi to mà ôm rồi. Còn em, còn phải để anh đích thân đến mời nữa à?"

Không hề khoa trương chút nào.

Ngay trong con hẻm bẩn thỉu hôm ấy...

Tôn Miểu cảm thấy mình đã nhìn thấy một vị thần.

Cậu ngưỡng mộ anh Dật, kính trọng anh Dật.

Trong mắt cậu, anh Dật chính là Alpha lợi hại nhất, ngầu nhất trên đời.

Vậy mà ông trời đúng là mù mắt. Hết lần này đến lần khác tìm cách hành hạ anh Dật.

Cậu thậm chí không dám tưởng tượng...

Lúc này trong lòng anh Dật đau khổ đến mức nào.

Tôn Miểu khóc đến nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt.

Nhìn dáng vẻ đó của cậu, Sở Dật chỉ biết bất lực lắc đầu.

Thật ra...Anh không đau khổ như Tôn Miểu nghĩ.

Mối thù lớn đã được báo, cơn uất ức tích tụ trong lồng ngực suốt hơn mười năm cuối cùng cũng được trút sạch, cả người nhẹ nhõm hẳn.

Lời xin lỗi muộn màng của Bạch Tri Kỳ cũng khiến anh không còn vướng mắc nữa.

Điều anh thật sự muốn, từ đầu đến cuối, vốn chỉ là một câu "xin lỗi" như vậy.

Cuộc đời vốn dĩ chẳng mấy khi trọn vẹn.

Có thể bước ra khỏi những điều ấy, bản thân nó đã là một loại bản lĩnh rồi.

Còn về Tần Xuyên Từ...

Ánh mắt Sở Dật dừng trên người Tôn Miểu. Anh đứng dậy, mở chiếc tủ lạnh nhỏ trong văn phòng, lấy thêm vài chai bia rồi đặt "cạch" một tiếng lên bàn trà.

Tôn Miểu nhìn cũng chẳng buồn nhìn, chộp lấy một chai rồi ngửa đầu tu một hơi.

"Loại này nặng độ lắm, uống chậm thôi."

Sở Dật nhắc một câu.

"Em cứ muốn uống đấy!"

Sở Dật nhướng mày, không khuyên thêm nữa, cũng ngồi xuống.

Anh nhìn Tôn Miểu, cân nhắc một lúc rồi mới chậm rãi nói: "Thật ra... cũng không nghiêm trọng như em nghĩ đâu."

Tôn Miểu đang ngửa đầu tu bia thì khựng lại, trợn tròn mắt nhìn anh.

Sở Dật như không hề để ý, vẫn tiếp tục nói: "Theo Tần Xuyên Từ... cũng chẳng thiệt đâu."

"Anh ấy đối xử với anh... cũng không đến nỗi tệ. Ha... thật ra... cũng khá biết dỗ người."

Nói rồi, anh lấy từ túi áo ra chiếc chìa khóa xe, tiện tay ném lên bàn.

Tôn Miểu lau nước mắt, cúi xuống nhìn.

Cậu nhận ra ngay logo trên đó.

Sở Dật chỉ vào chiếc chìa khóa, giọng điệu nhẹ tênh: "Quà tặng anh đấy. Bản giới hạn, có tiền cũng chưa chắc mua được."

Miệng Tôn Miểu lập tức méo xệch.

Nước mắt vừa mới ngừng được một chút lại ào ào tuôn xuống.

"Nếu anh thật sự thích nó thế lúc ra bến cảng sao anh không lái nó đi!"

Sở Dật bị cậu gào đến đau cả đầu, nhất thời thật sự không biết phải trả lời thế nào.

Anh khẽ thở dài, xoa xoa giữa hai hàng lông mày.

"Chậc... thật sự không nghiêm trọng đến thế."

Đó là lời thật lòng.

Con người Tần Xuyên Từ ấy, ngoài việc hơi b**n th**, hơi độc đoán, hơi phiền phức ra... Sở Dật cũng chẳng nghĩ ra thêm điểm nào để ghét nữa.

Có lẽ vì đã hết cách rồi, nên tâm trạng của anh bây giờ tốt hơn rất nhiều so với khoảng thời gian đầu.

"Em không biết tính toán à?"

Sở Dật gõ gõ lên mặt bàn, cố kéo đầu óc Tôn Miểu tỉnh táo lại.

"Trước sau gì anh ấy cũng sẽ chán anh thôi, nhưng tài nguyên anh ấy cho là thật. Em nhìn công ty mình bây giờ xem, phát triển theo đà này thì vài năm nữa, anh cũng coi như bước chân vào giới hào môn rồi."

"Đợi đến lúc anh ấy chán, anh sẽ ôm đống tiền được hắn dùng tài nguyên vun đắp mà đi khắp nơi hưởng thụ. Sướng biết bao."

Nghe vậy, Tôn Miểu càng sốt ruột hơn, chai bia trong tay đập mạnh xuống bàn.

"Hắn ta còn dám chán nữa hả! Quá mẹ nó coi thường người khác rồi!"

Vừa chửi vừa khóc.

Vừa khóc vừa uống.

Lần này Sở Dật thật sự không biết phải nói gì nữa. Anh nhìn Tôn Miểu, bất đắc dĩ lắc đầu, dứt khoát cũng cầm lấy một chai bia, ngồi uống cùng cậu.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Hơn nửa số bia trong văn phòng đều đã chui vào bụng Tôn Miểu.

Sở Dật cũng uống đến mức lâng lâng, tầm mắt mờ hẳn đi.

Nhìn Tôn Miểu đã gục rạp trên bàn, không còn nhúc nhích, anh khinh thường lắc đầu, giơ tay lên lắc lắc.

"Yếu quá... yếu thật đấy..."

Anh lẩm bẩm, chống tay lên bàn đứng dậy. Cơ thể lảo đảo một cái rồi vịn tường đi về phía nhà vệ sinh.

Cửa nhà vệ sinh vang lên một tiếng "cạch", khép lại.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Sở Dật đột nhiên sáng màn hình, rung bần bật trên mặt bàn.

Tôn Miểu bị tiếng rung đánh thức.

Cậu mơ mơ màng màng ngẩng đầu, chộp lấy chiếc điện thoại đang làm ồn, nheo mắt, cố hết sức để đôi mắt mờ vì men rượu lấy lại tiêu điểm.

Cuối cùng...

Cậu cũng nhìn rõ ba chữ trên màn hình.

Tần Xuyên Từ.

Tôn Miểu giật bắn mình, ngón tay lập tức chọc vào nút nghe.

"Họ Tần kia!"

Điện thoại vừa kết nối, Tôn Miểu đã dốc hết sức gào lên: "Anh dám bắt anh Dật của tôi làm bạn giường! Mẹ kiếp, quá bắt nạt người rồi! Anh đang ở đâu?! Hả?! Anh đang ở đâu?!"

Điện thoại cũng cầm không vững.

Tôn Miểu líu cả lưỡi vì say, chĩa thẳng vào ống nghe mà xả một tràng như súng liên thanh.