Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 91: Đôi Tình Nhân

Trong lòng Lý Mộ chửi ầm lên, nhưng nhiều hơn cả là hoảng sợ.

Thấy hai người sắp bước ra khỏi nhà hàng, cậu ta biết, nếu hôm nay cứ để họ đi như vậy thì con đường sau này của mình e rằng sẽ rất khó đi.

Không được, nhất định phải xin lỗi!

Đầu óc nóng lên, Lý Mộ cũng chẳng kịp nghĩ nhiều nữa, vội vàng đuổi theo.

"Anh Sở! Tần tổng! Xin đợi một chút!"

Cậu ta chạy mấy bước đến phía sau hai người, trong lúc cuống cuồng liền chộp lấy vạt áo của Sở Dật.

"Xin lỗi, tôi thật sự không cố ý, tôi..."

Sở Dật bị kéo lại, quay đầu cau mày nhìn Lý Mộ rồi định giật tay cậu ta ra.

Không ngờ Lý Mộ nắm chặt đến mức anh nhất thời cũng không gỡ nổi.

"Cậu..."

"Cẩn thận!"

Bên cạnh vang lên tiếng thét thất thanh của một nhân viên phục vụ.

Lý Mộ quá hoảng nên hoàn toàn không nhìn thấy một nhân viên đang đẩy xe thức ăn vừa được bày đầy món đi tới.

Cú lao tới kéo người của cậu ta vừa khéo đâm vào góc chiếc xe.

Rầm!

Theo phản xạ, Sở Dật lập tức đưa tay đỡ chiếc xe đang lảo đảo sắp đổ.

Trong lúc xe rung lắc, một tô súp nóng hổi trên xe cũng nghiêng hẳn, toàn bộ nước súp đổ xuống.

Chưa kịp để Sở Dật phản ứng, một cánh tay đã bất ngờ vươn ra từ bên cạnh anh, trực tiếp chắn trước cánh tay anh.

Phần lớn nước súp bỏng rẫy trút hết lên mu bàn tay trắng lạnh ấy, trong nháy mắt thấm ướt cả tay áo sơ mi đắt tiền, một mảng đỏ nhanh chóng lan rộng.

"..."

Hơi thở của Tần Xuyên Từ khựng lại.

Đôi mày đẹp nhíu chặt, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Sở Dật đứng sững tại chỗ.

Ngay sau đó, anh lập tức nắm lấy cổ tay Tần Xuyên Từ, nhìn vùng da đỏ bừng như thể giây tiếp theo sẽ nổi đầy bọng nước.

Rồi lại cúi nhìn quần áo của cả hai đã bê bết nước súp, cuối cùng quay đầu nhìn Lý Mộ.

Ngay từ lúc phát hiện có chuyện, Lý Mộ đã lùi thật xa, lúc này trên người vẫn sạch sẽ nguyên vẹn.

Một ngọn lửa vô danh vút một cái bốc thẳng từ gan bàn chân lên tận đỉnh đầu.

"Mẹ."

Một tiếng chửi khàn khàn bị ép ra giữa kẽ răng.

Lý Mộ đã hoàn toàn chết lặng.

Nhìn mảng đỏ đáng sợ trên mu bàn tay Tần Xuyên Từ, môi cậu ta run bần bật, đến cả một câu xin lỗi hoàn chỉnh cũng không nói nổi.

"T-Tần tổng... tôi... tôi..."

Ở góc nhà hàng, Tần Nguyên cũng bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho sửng sốt.

Nhìn bộ dạng chật vật hiếm thấy của Tần Xuyên Từ, cậu ta không nhịn được, phụt một tiếng bật cười.

Ngay sau đó lại vội vàng thu nụ cười về, đổi sang vẻ mặt đầy lo lắng rồi bước nhanh tới.

"Anh! Anh không sao chứ?!"

Quản lý nhà hàng vừa nghe nhân viên báo có khách bị bỏng, trước mắt tối sầm, vội vàng chạy từ văn phòng tầng hai xuống.

"Tình hình thế nào rồi?"

Đến gần nhìn rõ người bị bỏng lại chính là ông chủ lớn của nhà hàng mình...

Trước mắt vị quản lý lần nữa tối sầm, suýt chút nữa ngất ngay tại chỗ.

"Tần tổng! Xả nước! Mau, bên này, xả nước ngay!"

Cả nhà hàng lập tức rối tung như ong vỡ tổ.

Sở Dật cố nén ý muốn đấm Lý Mộ một cú, không nói một lời liền kéo Tần Xuyên Từ đi thẳng về phía nhà vệ sinh.

"Đi theo tôi."

Dòng nước lạnh chảy xối lên vùng da bỏng đỏ đáng sợ, đau đến mức Tần Xuyên Từ khẽ rên một tiếng.

Động tác của Sở Dật khựng lại, nhưng không hề dừng.

Anh lặng lẽ giúp Tần Xuyên Từ xả nước hơn mười phút liền. Đến khi mảng đỏ trông không còn đáng sợ như lúc đầu nữa, anh mới khóa vòi nước.

Anh rút khăn giấy bên cạnh, cẩn thận lau khô nước quanh vết bỏng cho Tần Xuyên Từ, rồi nắm tay hắn kéo đi.

"Đến bệnh viện trước."

Chỉ vì một phen rối ren như vậy mà gần như thời gian của cả ngày đã trôi qua.

Sở Dật ngồi trên ghế trong phòng khám, nhìn bác sĩ quấn kín bàn tay Tần Xuyên Từ bằng băng gạc, trông chẳng khác nào một cái bánh chưng, chân mày nhíu chặt.

Hai người đều đã thay quần áo mới, mặt ai nấy đều u ám, ngồi cạnh nhau.

Im lặng hồi lâu, Sở Dật cuối cùng cũng lên tiếng.

"Đại thiếu gia chỉ cần lo cho bản thân mình là được, không cần chắn thay tôi."

Da thịt của Tần Xuyên Từ vốn trắng mịn, vừa bị nước súp nóng hắt lên đã đỏ bừng như sắp chín tới nơi, nhìn mà phát hoảng.

Sở Dật cảm thấy da mình dày thịt mình chắc, nếu là anh hứng cú đó thì chắc cũng chẳng nghiêm trọng đến vậy.

Khác với Sở Dật, Tần Xuyên Từ dường như chẳng mấy để tâm đến vết thương trên tay.

Hắn cười lạnh một tiếng, ngước mắt lên, ánh nhìn lành lạnh rơi trên mặt Sở Dật.

"Ồ? Hóa ra cậu biết là tôi chắn giúp cậu à."

"Thấy em ôm Omega kia hăng hái như thế, tôi còn tưởng em chẳng thèm để ý đến tôi cơ."

Đây là kiểu lý lẽ gì vậy?

Sở Dật bị câu nói ấy làm cho ngẩn người.

Một người đứng đầu cả một gia tộc, sao nói chuyện lại chẳng có chút logic nào thế?

"Tôi phát hiện anh với cậu em trai của anh giống nhau thật đấy, nói chuyện lúc nào cũng thích đá đểu người khác."

"Tôi ôm cậu ta lúc nào?"

Tần Xuyên Từ lại cười nhạt.

"Tôi không mù."

"Ôm hay không ôm, tôi nhìn rõ mồn một."

Mày Sở Dật càng nhíu chặt hơn.

"Là cậu ta tự lao vào người tôi, được chứ?"

Tần Xuyên Từ đáp ngay: "Nhưng em cũng ôm người ta vui vẻ lắm mà, ôm mãi chẳng chịu buông."

Sở Dật nheo mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện.

Anh thật sự không hiểu, tại sao Tần Xuyên Từ cứ nhất quyết bám lấy chuyện "có ôm hay không" này mãi.

Quan hệ giữa họ chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao?

Tần Xuyên Từ cho anh tài nguyên, làm chỗ dựa; còn anh thì làm "thuốc cứu mạng" cho Tần Xuyên Từ.

Đã quyết định duy trì mối quan hệ mà việc tiếp xúc thân thể là điều không thể tránh khỏi, thì anh tuyệt đối sẽ không ngu ngốc chạy đi dây dưa với người khác bên ngoài để chọc giận Tần Xuyên Từ.

Làm vậy chẳng có chút lợi ích nào cho anh cả.

Anh không tin Tần Xuyên Từ lại không hiểu đạo lý ấy.

Vậy rốt cuộc hắn đang kiếm chuyện vì cái gì?

Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Sở Dật, ánh mắt Tần Xuyên Từ càng lạnh hơn.

"Sao?"

"Quên rồi à? Chính em cũng có tiền án đấy."

Sở Dật khựng lại.

"Tiền án?"

Đôi mắt Tần Xuyên Từ sâu thẳm.

"Hồi đó Tô Cẩn dùng thuốc biến đổi thành Omega rồi bước vào kỳ ph*t t*nh, chẳng phải em rất có ý với cậu ta sao?"

"Vốn dĩ em đã chẳng kiềm chế nổi bản thân."

Sở Dật hoàn toàn sững sờ.

Tô Cẩn?

Đụ...

Chuyện đó là từ đời nào rồi?

Nếu hôm nay Tần Xuyên Từ không nhắc lại, Sở Dật còn sắp quên mất trên đời từng có người tên Tô Cẩn.

Chứ đừng nói đến cái gọi là "có ý"!

Trên mặt Sở Dật hiện lên vẻ khó tin.

"Chuyện cũ rích từ đời nào rồi, tôi có ý với cậu ta lúc nào?"

Lúc ấy Tô Cẩn còn được xem là người của Tần Xuyên Từ cơ mà!

Đừng tưởng ai cũng giống hắn, thích đi đào góc tường của người khác!

Tần Xuyên Từ quay mặt sang một bên, cười khẩy.

"Hồi đó cậu ta ph*t t*nh, chẳng phải em đã bước lên phía trước sao?"

Sở Dật lại sững người.

Một lúc sau anh mới hiểu Tần Xuyên Từ đang nói đến chuyện gì.

Hồi ấy Tô Cẩn ph*t t*nh, theo bản năng của một Alpha, anh đúng là đã bước lên phía trước một bước...

Sở Dật: ...

Sở Dật tức đến bật cười.

"Tôi là một Alpha khỏe mạnh bình thường, anh tưởng tôi cũng giống anh-"

Lời còn chưa kịp nói hết.

Vị bác sĩ đang băng bó vết thương cho Tần Xuyên Từ ở bên cạnh bỗng cười ha hả chen vào: "Ha ha, hai cậu tình cảm tốt thật đấy. Cãi nhau cũng thú vị ghê, cứ như một đôi tình nhân ấy."

Ông là một bác sĩ già, kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Ngày thường, kiểu cãi nhau như thế này chỉ thấy ở các cặp đôi yêu nhau.

Còn hai Alpha cãi nhau kiểu này...

Đây là lần đầu tiên ông gặp.

Cũng khá là mới lạ.