Thế giới như bị xé làm hai nửa.
Nỗi đau và sự nhục nhã đồng loạt dâng lên, lồng ngực Lâm Hiểu Nam phập phồng dữ dội, thời gian như quay ngược về mười năm trước, vào một ngày trời âm u.
Khi ấy cô vẫn còn học đại học, bỗng nhận được cuộc gọi của em trai Lâm Nặc đang khóc nức nở.
Trong điện thoại, giọng cậu ta vừa hoảng sợ vừa tủi thân, nói rằng ở trường suýt nữa đã bị một tên dân đen xuất thân từ khu đèn đỏ cưỡng h**p.
Bề ngoài Lâm Hiểu Nam trông yếu đuối, nhưng trong số Omega thì tính tình cô lại nổi tiếng nóng nảy. Vừa nghe chuyện, cô lập tức bỏ hết mọi việc, chạy thẳng đến trường Thánh Luân để đòi công bằng.
Lúc ấy cô hoàn toàn không để ý, một chuyện nghiêm trọng như vậy, vì sao em trai lại gọi cho cô chứ không phải báo cho cha mẹ.
Cô lái xe như bay đến trường, vừa xuống xe đã thấy từ trên tầng học có người hắt cả chậu nước lạnh xuống, dội thẳng lên một thiếu niên, khiến cậu ướt sũng từ đầu đến chân.
Khi ấy trong đầu cô chỉ nghĩ đến việc mau chóng tìm ra tên khốn dám động vào Lâm Nặc nên chẳng buồn để tâm.
Nhưng khi lao tới trước cửa phòng hiệu trưởng, cô lại gặp thiếu niên ấy.
Cậu đứng ngoài hành lang với bộ quần áo ướt nhẹp, mái tóc đen nhỏ từng giọt nước, cả người run nhè nhẹ vì lạnh.
Đó chính là kẻ bị nói là đã định xâm hại em trai cô.
Lửa giận của Lâm Hiểu Nam lập tức bùng lên, cô chẳng hề nghĩ ngợi, xông tới.
Chát!
Một cái tát vang dội giáng mạnh lên mặt cậu thiếu niên.
Cậu không đánh trả, cũng không cãi lại những lời mắng chửi của cô.
Chỉ riêng chuyện "xâm hại Lâm Nặc", cậu từ đầu đến cuối đều phủ nhận.
Sự bướng bỉnh ấy khiến Lâm Hiểu Nam càng nổi điên.
Cô báo cảnh sát, tận mắt nhìn cậu bị đưa đi mà vẫn chưa hả giận.
Ngay sau đó, cô cho người điều tra toàn bộ lý lịch của cậu rồi lái xe thẳng vào khu đèn đỏ.
Cô tìm đến nhà cậu, đứng trước bà lão đầy nếp nhăn ấy, đem hết những "chuyện xấu" mà cháu trai bà "đã làm" kể sạch sành sanh.
Hàng xóm xung quanh chỉ trỏ bàn tán, những lời nhục mạ độc địa như rác rưởi không ngừng ném về căn nhà nhỏ rách nát.
Nhưng cô không ngờ bà lão ấy lại không chịu nổi cú sốc. Cô còn chưa nói được mấy câu, bà đã ôm ngực, thân người lảo đảo rồi ngã vật xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.
Lâm Hiểu Nam chỉ thấy xui xẻo, chửi thầm một câu rồi bỏ đi.
Về đến nhà, cô với vẻ mặt khó chịu kể lại mọi chuyện cho Lâm Nặc nghe.
Không ngờ vừa nghe có người chết, sắc mặt em trai lập tức trắng bệch, ấp úng thú nhận toàn bộ sự thật.
Lâm Hiểu Nam chết lặng, sau đó chỉ trách mắng em vài câu. Nghĩ ngợi một lúc, cô gọi vài cuộc điện thoại, nhờ quan hệ đưa cậu thiếu niên kia ra khỏi đồn cảnh sát.
Từ đó về sau, cô hoàn toàn quên bẵng chuyện ấy.
Một Alpha lớn lên ở khu ổ chuột, một bà lão đã chết, trong cuộc đời cô chẳng qua cũng chỉ là hai hạt bụi bé nhỏ, không đáng nhắc đến.
Nào ngờ mười năm sau...
Hạt bụi ấy lại cuốn theo cả cơn bão, xuất hiện trước mặt cô một lần nữa.
--------------
Lòng bàn tay Sở Dật tê rần.
Anh cụp mắt nhìn hai chị em Lâm gia thảm hại dưới đất, ác ý trong lòng cuộn trào.
Anh chưa bao giờ là người tốt.
Mười năm lăn lộn ở khu đèn đỏ, anh đã nhìn thấy quá nhiều chuyện bẩn thỉu, cũng chính tay làm không ít việc.
Một cú đấm, một cái tát, còn lâu mới đủ xóa đi oán hận tích tụ suốt mười năm trong lòng anh.
Nếu đây là địa bàn của anh, nếu xung quanh lúc này không có những người khác, có lẽ anh thật sự sẽ bất chấp tất cả, dùng cách của mình khiến hai chị em này phải trả cái giá còn đau đớn hơn.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không làm gì thêm.
Sở Dật sải bước, đi thẳng lướt qua hai người họ, không hề ngoảnh đầu, trực tiếp rời khỏi phòng riêng.
Tần Xuyên Từ không ngăn cản.
Ánh mắt người đàn ông thu khỏi bóng lưng rời đi của Sở Dật, hờ hững rơi xuống người Lâm Hiểu Nam.
"Nhà họ Lâm không biết dạy con." Giọng anh bình thản. "Vậy thì chỉ có thể để tôi dạy thay."
"Đưa cậu ta về đi, ở nhà chờ tin."
Nói xong, Tần Xuyên Từ cũng xoay người, thong thả rời khỏi phòng.
Lâm Hiểu Nam nhìn theo bóng lưng hắn, nước mắt trào ra không thể kìm được.
Mãi đến khi bóng dáng Tần Xuyên Từ hoàn toàn biến mất, những vị khách có mặt mới dám cử động.
Lúc này còn ai tâm trí đâu mà dự tiệc đón gió tẩy trần nữa. Từng người vội vàng ôm lấy đồ đạc của mình, chạy tán loạn như chim thú gặp nạn.
Một bữa tiệc chào đón được chuẩn bị công phu, cuối cùng lại kết thúc bằng một kết cục thảm hại và nhục nhã đến cùng cực.
----------
Đêm đã rất khuya.
Sở Dật đứng bên lề đường.
Anh thất thần nhìn dòng xe cộ qua lại không dứt phía trước. Những chùm đèn xe chói mắt kéo thành từng vệt sáng dài trong đồng tử, đầu óc trống rỗng.
Rất lâu sau, anh mới chậm rãi quay người.
Tần Xuyên Từ đang ngồi trên chiếc ghế dài phía sau, dáng vẻ nhàn nhã.
Thấy anh quay lại, người đàn ông ngẩng mắt lên, lặng lẽ nhìn cậu.
Sở Dật cất tiếng: "Có thuốc lá không?"
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ không đáp.
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến bên Sở Dật, đưa cả bao thuốc lẫn bật lửa cho cậu.
Sở Dật nhận lấy, thuần thục châm một điếu, rít sâu một hơi. Khói thuốc tràn vào lồng ngực, giữa màn đêm đem lại có chút tỉnh táo hiếm hoi.
Anh lại nhìn dòng xe cộ trước mặt, khẽ hỏi: "...Sao anh biết?"
Gió đêm thổi khá mạnh.
Tà áo khoác của Tần Xuyên Từ khẽ lay động theo làn gió, vẻ mặt hắn vẫn bình thản.
"Đã muốn đánh dấu cậu thì điều tra lý lịch là chuyện đương nhiên."
Sở Dật gật đầu, không nói thêm gì.
Mười năm.
Quá dài.
Chuyện năm đó đã trở thành bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời anh. Suốt vô số ngày đêm sau đó, anh đã không biết bao lần phát điên vì hối hận, hối hận vì quyết định vào học ở trường Thánh Luân.
Nhưng mười năm... thật sự quá dài.
Dài đến mức ngay cả ký ức của chính anh cũng dần trở nên mơ hồ. Qua ngần ấy năm, đến cả bản thân Sở Dật cũng bắt đầu hoài nghi, liệu mình có thật sự đã làm chuyện đó hay không.
Alpha vốn là giới tính rất dễ bị pheromone kích động.
Biết đâu lúc ấy anh thật sự đã vô thức bước vào kỳ mẫn cảm, rồi làm ra chuyện sai trái cũng không chừng.
Mà giờ đây...
Mọi thứ cuối cùng cũng đã có đáp án.
Anh không sai.
Anh chưa từng làm.
Sở Dật chậm rãi thở ra một làn khói thuốc.
Với thế lực của Lâm gia, nếu chỉ dựa vào bản thân mình, có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Cơn ác mộng đã giày vò anh suốt mười năm, vậy mà tối nay lại bị người ta dễ dàng xé toạc lớp ngụy trang, để lộ bộ mặt xấu xí thật sự.
Hóa ra...
Chỉ là một trò đùa vừa hoang đường vừa độc ác.
Hai chị em Lâm gia giờ đây chật vật đến thảm hại.
Ngày trước, họ đứng trên cao nhìn xuống anh, không cho anh lấy một cơ hội biện minh.
Còn bây giờ, vị trí giữa kẻ cầm dao và miếng thịt trên thớt đã đổi ngược.
Người đứng từ trên cao nhìn xuống...
Đã trở thành anh.
Ngọn núi từng đè ép anh đến mức không thở nổi, giờ đây lại hóa thành một con kiến.
Dường như chỉ cần anh nhấc chân lên, là có thể dễ dàng giẫm chết nó.
Sở Dật khẽ cụp mắt.
Anh chợt nhớ đến câu Tần Xuyên Từ từng nói với mình trên xe.
"Sau này cậu sẽ hiểu."
Khi ấy anh chỉ thấy đó là một câu nói vô liêm sỉ.
Nhưng bây giờ... Hình như anh đã hiểu được đôi chút.
Sở Dật không thích Tần Xuyên Từ.
Người đàn ông này bạc tình, xấu xa, độc đoán.
Ẩn dưới vẻ ngoài ôn hòa nhã nhặn là một linh hồn chuyên quyền bá đạo, vì đạt được mục đích mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Hắn còn từng chen chân vào cuộc hôn nhân của anh, và đó cũng từng là điều khiến Sở Dật căm ghét hắn nhất.
Nhưng vật đổi sao dời.
Cuộc hôn nhân đầy vết nứt ấy giờ đã mục ruỗng, khô héo từ lâu, không còn đủ tư cách để trở thành lý do khiến anh hận Tần Xuyên Từ nữa.
Thậm chí...
Sau chuyện tối nay, trong lòng anh còn nảy sinh một cảm xúc...
Biết ơn.
Không thể không thừa nhận.
Tần Xuyên Từ...
Thật sự rất giỏi mê hoặc lòng người.
Giữa làn khói thuốc lượn lờ, Sở Dật khẽ nói: "...Cảm ơn."
Âm thanh rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như bị gió đêm cuốn mất.
Nhưng Tần Xuyên Từ vẫn nghe thấy.
Hắn hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Sở Dật một cái.
Gió đêm làm mái tóc Sở Dật rối tung, để lộ góc nghiêng vốn mang vẻ lạnh lùng, giờ lại thấp thoáng chút mỏi mệt và trống vắng.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe lao vụt qua.
Ánh đèn pha chói lòa trong khoảnh khắc xé tan màn đêm.
Trong thứ ánh sáng ấy, những đường nét luôn cứng rắn trên gương mặt Sở Dật dường như cũng trở nên dịu đi đôi chút.