Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 8: Nghi Ngờ

Sở Dật thậm chí còn chẳng nhớ nổi bản thân và Bạch Tri Kỳ đã về đến nhà bằng cách nào.

Suốt cả dọc đường đi, tâm trí anh cứ như trên mây, hồn vía lên mây.

Anh hoàn toàn không muốn nghi ngờ Bạch Tri Kỳ chút nào.

Thế nhưng những việc xảy ra tối nay quả thực là quá mức trùng hợp. Từ chiếc siêu xe đó, cho đến mùi hương tin tức tố vị tuyết lạnh lẽo cứ vương vấn mãi không chịu tan trên chiếc túi xách của Bạch Tri Kỳ...

Tất cả những điều đó cứ như một cây kim băng nhọn hoắt, đâm thẳng vào lồng ngực anh nhói buốt, chướng mắt đến cực điểm.
Nó khiến anh có muốn ngó lơ cũng không cách nào làm được.

Đã mấy lần anh định mở lời, muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng cuối cùng lại chẳng đủ dũng khí để thốt ra câu hỏi.

Mãi cho đến khi về tới nhà, mở cửa bước vào trong, Sở Dật vẫn đứng thẫn thờ, người có chút ngơ ngác, bàng hoàng.

"Anh Dật, anh sao thế ạ?"

Bạch Tri Kỳ rốt cuộc cũng nhận ra vẻ bất thường của anh, bèn lên tiếng hỏi han đầy quan tâm.

Sở Dật khẽ mấp máy môi, nhìn trân trân vào gương mặt mà mình đã yêu thương đến tận xương tủy trước mắt, nhưng mọi câu từ định nói ra cuối cùng đều nghẹn ứ lại nơi cổ họng.

Anh cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

"......Anh hơi mệt chút thôi."

"Em muốn ăn gì không? Anh nấu cho em ăn."

Bạch Tri Kỳ khẽ liếc nhìn anh một cái, không gặng hỏi thêm gì nữa mà quay người mở tủ lạnh ra.

"Vậy...... làm món trứng xào cà chua đi ạ, rồi xào thêm đĩa rau xanh nữa. Thịt kho hôm qua ăn chưa hết thì hâm nóng lại là được rồi."

"Được."

Sở Dật đáp lời một tiếng rồi quay người bước vào bếp.

Ở phía sau lưng anh, ánh mắt Bạch Tri Kỳ dõi theo tấm lưng cao lớn ấy, nụ cười dịu dàng trên gương mặt xinh đẹp cũng từng chút, từng chút một nhạt dần.

Cuối cùng, đôi môi cậu mím lại thành một đường thẳng băng.

Bàn tay buông thõng bên sườn khẽ siết lại thành nắm đấm.

Đêm muộn.

Sở Dật nằm nghiêng trên giường, cơ thể cứng đờ ra như một tảng đá.

Ánh đèn neon của thành phố xuyên qua khe hở nơi rèm cửa, hắt lên bức tường tối màu một vệt sáng trắng bệch, ảm đạm.

Anh nằm im bất động, đờ đẫn nhìn vào vệt sáng ấy. Ánh mắt anh như thể đang đặt ở đó, nhưng thực chất tâm trí đã sớm bay tận phương nào.

Bạch Tri Kỳ đang nằm ngay bên cạnh anh.

Tiếng thở của cậu đều đặn và kéo dài, rõ ràng là đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong không khí, mùi hương cam quýt thanh ngọt từng khiến Sở Dật mê đắm một thời vẫn đang thoang thoảng vương vấn nơi đầu mũi.

Nó từng là niềm an ủi, là chốn bình yên của anh, nhưng giờ đây, khi ngửi thấy mùi hương này, điều duy nhất anh có thể nghĩ đến lại là mùi tuyết lạnh thấu xương kia.

Mùi vị đó giống như vẫn còn sót lại trong khứu giác của anh, mang theo một sự xâm lược đầy ngạo nghễ, hết lần này đến lần khác đánh sập lòng tự chế mà anh vốn dĩ tự hào.

Anh bỗng nhận ra, bản thân chẳng hề lý trí như mình tưởng.

Miệng thì nói phải tin tưởng Bạch Tri Kỳ, nhưng hạt giống nghi ngờ dường như đã sớm bén rễ và điên cuồng mọc thành một bụi gai rậm rạp trong lòng anh từ lúc nào.

Chiếc xe sang màu đen đó.

Và cả lời giải thích hợp lý đến mức hoàn hảo của Bạch Tri Kỳ.

...Và cả thứ mùi hương chết tiệt kia, cái mùi vị của tuyết cứ vương vấn mãi trên chiếc túi xách của cậu mà chẳng chịu tan đi.

Khóe môi Sở Dật không kiềm chế được mà trĩu nặng xuống, tạo thành một nụ cười đắng chát.

Một lúc lâu sau, anh khẽ khàng đưa tay ra, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường.

Màn hình bừng sáng, thứ ánh sáng chói mắt làm anh cảm thấy nhức nhối.

Giữa danh sách liên lạc đông đúc, anh tìm thấy cái tên "Tôn Sâm".

Đầu ngón tay anh lơ lửng phía trên màn hình, chần chừ mãi vẫn không chịu hạ xuống.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn bấm mở khung chat kia ra.

------------------------------------

"Rì...rì..."

Tiếng điện thoại rung liên hồi đột ngột kéo Sở Dật ra khỏi giấc ngủ chập chờn.

Anh bật dậy, hai mắt khô khốc, mệt mỏi đầy cam chịu.

Liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, người gọi là Từ Mãng.

Anh bực bội vò đầu bứt tai. Hôm qua bị cái chuyện rắc rối kia hành cho tới tận hơn ba giờ sáng mới tạm chợp mắt được một chút, bây giờ đầu óc anh cứ như một mớ hỗn độn, đặc quánh lại.

"Alo, anh Mãng."

"Thằng nhóc này cuối cùng chú cũng chịu nghe máy rồi!" Giọng nói oang oang, thô ráp của Từ Mãng từ đầu dây bên kia truyền tới, "Dậy ngay đi, mau đến đây bắt tay vào việc thôi!"

Sở Dật ngáp dài một tiếng, giọng nói tràn ngập vẻ uể oải, kiệt sức: "Anh, người chẳng phải đều đã giải quyết xong rồi sao? Anh cứ trực tiếp dẫn người đến chỗ sếp Hà là được rồi, việc gì phải gọi cả em theo nữa."

"Vậy mà được hả!" Từ Mãng ở đầu dây bên kia gào lên, "Người là do mày bắt về, công lao thuộc về mày. Chẳng lẽ anh mày lại mặt dày ôm hết toàn bộ công lao chuyện này về mình à? Đừng lằng nhằng nữa, mau qua đây đi!"

Từ Mãng nói với giọng điệu vô cùng kiên quyết, Sở Dật trong lòng tuy bất lực nhưng cũng chỉ đành "Vâng" một tiếng, vừa day day hai bên thái dương vừa đáp.

"Em đến ngay đây."

"Được rồi, nhanh lên nhé."

Từ Mãng nói xong liền dứt khoát cúp điện thoại.

Sở Dật đặt điện thoại xuống, ngồi thẫn thờ bên mép giường rất lâu.

Ban đầu anh vốn tính toán sau khi tìm được người sẽ ném thẳng cho Từ Mãng xử lý, những chuyện tiếp theo chẳng còn liên quan gì đến anh nữa.

Thế nhưng kết cục rốt cuộc vẫn phải tự mình đi một chuyến.

Lúc này, anh lại không tự chủ được mà nhớ đến hai người đàn ông ở câu lạc bộ Thánh Hâm hôm trước.

Hà Tương Thần với vẻ phong lưu, bất cần đời; còn Tần Xuyên Từ thì lại lạnh lùng, xa cách.

Hai phong cách hành sự hoàn toàn trái ngược, thế nhưng sâu thẳm bên trong họ lại cùng toát ra một sự ngạo mạn, cao cao tại thượng giống hệt nhau.

Ít nhất thì Hà Tương Thần còn hạ mình tỏ ra có chút hứng thú, bằng lòng chơi đùa một chút với đám "người hạ đẳng" như các anh.

Còn người đàn ông họ Tần kia, ngay cả việc giả vờ cũng lười chẳng buồn làm.

Một kẻ nhìn xuống đầy kiêu ngạo, một kẻ thì chẳng thèm đoái hoài.

Cả hai người họ, Sở Dật đều nhìn không thuận mắt.

Dẫu biết rằng với đẳng cấp và địa vị của họ, quả thực chẳng có bất kỳ lý do gì để phải tỏ ra khép nép hay giả vờ giả vịt trước mặt Sở Dật.

Thế nhưng bản tính hiếu thắng, kiêu hãnh của một Alpha vẫn khiến anh cảm thấy nảy sinh một sự bài xích và chán ghét tột cùng theo bản năng khi phải đối diện với hai kẻ đồng tính có cả tin tức tố lẫn quyền thế hoàn toàn áp đảo mình.

"Phù......"

Sở Dật thở hắt ra một hơi dài đầy phiền muộn, anh quay sang nhìn Bạch Tri Kỳ vẫn đang say giấc nồng bên cạnh, cố gắng đè nén mớ cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào trong lòng xuống.

Đúng là một đống chuyện phiền phức.

------------------------------------

Chiếc xe dừng hẳn bên lề đường.

Sở Dật bước xuống xe, lập tức nhìn thấy Từ Mãng đang ngồi trên bệ đá phía đối diện, cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại.

"Anh!" Cậu cất tiếng gọi.

Từ Mãng nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, vừa thấy cậu, trên mặt gã liền lộ ra nụ cười, đứng bật dậy: "Ở đây này! Qua đây đi!"

Sở Dật băng qua đường, đi đến trước mặt gã, ngước mắt đánh giá tòa nhà trước mặt.

Phồn Cẩm.

Nơi này nằm trong khu đèn đỏ, tính ra cũng là một tụ điểm cao cấp, có thể diện, nhưng nếu đem so với hội quán Thánh Hâm thì hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

"Sao lại ở đây?" Sở Dật hỏi.

"Người vừa tới chỗ tao là tao báo cáo với ông chủ ngay." Từ Mãng giải thích, "Vốn dĩ tao tính tìm thời gian đưa người qua đó, kết quả các ông chủ lại bảo sẽ đích thân tới đây."

"Đích thân tới?"

Sở Dật lặp lại một lần, ánh mắt khẽ động.

"Đều đến cả sao?"

Từ Mãng gật đầu: "Đều đến đông đủ."

Xem ra, thứ mà Beta tên Tô Cẩn kia lấy trộm còn quan trọng hơn nhiều so với những gì cậu tưởng tượng. Chẳng thế mà lại khiến hai người kia phải đích thân lặn lội đến tận khu đèn đỏ như thế này.

Sắc mặt Sở Dật sa sầm xuống vài phần.

Từ Mãng thấy sắc mặt cậu không tốt, bật cười một tiếng, đưa tay vỗ mạnh lên vai cậu: "Yên tâm đi, chúng ta chỉ chịu trách nhiệm tìm người thôi, nội tình bên trong thế nào chẳng liên lụy tới chúng ta đâu."

"Mong là vậy." Sở Dật bất đắc dĩ nói.

Làm việc cho tầng lớp thượng lưu này chưa bao giờ chỉ toàn là lợi ích.

Càng lún sâu vào vòng xoáy, càng dễ bị cuốn vào những âm mưu thâm độc hơn một cách vô tri vô giác. Sơ hở một chút là sẽ biến thành quân cờ, thậm chí là quân cờ bị bỏ rơi trong tay kẻ khác.

Ngoài những cảm xúc cá nhân của anh, đây mới là nguyên nhân cốt lõi khiến Sở Dật không muốn dính dáng quá sâu tới họ.

Hai người đi theo nhân viên phục vụ dẫn đường, đi tới trước một căn phòng ở tầng hai.

Khả năng cách âm của cửa phòng không được tốt cho lắm.

Sở Dật có thể nghe thấy loáng thoáng những tiếng r*n r* kìm nén từ bên trong truyền ra, xen lẫn cả tiếng đấm đá đập vào da thịt trầm đục.

Một lát sau, tiếng động dừng lại.

Cửa phòng từ bên trong mở ra.

Một vệ sĩ mặc vest đen, mặt không cảm xúc đứng ở cửa. Gã không nói một lời, chỉ nghiêng người nhường ra một lối đi cho họ.

Từ Mãng và Sở Dật người trước người sau bước vào trong.