Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 71: Mua Say

Bất kể Bạch Tri Kỳ có ngoại tình hay không, anh và Từ Mãng vẫn sẽ đi gặp Hà Tương Thần.

Chỉ cần có dính dáng đến Hà Tương Thần, thì đã định sẵn anh không thể tránh khỏi Tần Xuyên Từ.

Nghe được câu trả lời ấy, Bạch Tri Kỳ siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

"Vậy nên... cho dù tôi không ngoại tình, cuối cùng anh... vẫn sẽ ly hôn với tôi."

Đến tận lúc này, Bạch Tri Kỳ vẫn đang cố gắng chuyển hướng lỗi lầm.

Sở Dật khẽ cười nhạt.

Anh quay đầu lại.

"Có lẽ vậy."

"Nhưng sự thật là... cậu khiến tôi ngay cả lý do để phản kháng cũng không có."

Chỉ cần đồng ý với Tần Xuyên Từ, tài nguyên công ty sẽ được cấp tối đa, ở Đế Đô ai cũng phải nhường đường, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, tiền đồ rộng mở.

Sở Dật phải nghĩ cho Từ Mãng, phải nghĩ cho những anh em dưới trướng mình.

Mà Bạch Tri Kỳ...

Vốn dĩ có thể trở thành lý do duy nhất để anh quyết liệt đối đầu với Tần Xuyên Từ đến cùng.

Nhưng Bạch Tri Kỳ lại không cho anh cơ hội ấy.

Sở Dật rời đi.

Anh nghe thấy phía sau vang lên tiếng gào khóc đến suy sụp của Bạch Tri Kỳ.

Nhưng anh không quay đầu lại.

Cả đời này...

Anh không muốn gặp lại Bạch Tri Kỳ nữa.

Tương tự như vậy.

Anh cũng không muốn nhìn thấy Tần Xuyên Từ.

Cho nên sau khi rời khỏi Cục Dân chính, Sở Dật không đi tìm hắn.

Anh ghé vào một cửa hàng tiện lợi trước, mua một bình xịt khử pheromone và vài miếng dán sau gáy.

Sau khi che kín dấu răng kia, anh lại xịt khắp người một lượt, cho đến khi cả hương hoa hồng lẫn mùi tuyết tùng đều bị che lấp hoàn toàn.

Làm xong tất cả, Sở Dật lang thang vô định trên phố một hồi lâu.

Cuối cùng tùy tiện tìm một quán bar ồn ào, ngồi xuống một góc khuất trong khu ghế sofa, gọi hết ly rượu mạnh này đến ly khác.

Nhân viên phục vụ đang tất bật chạy qua chạy lại.

Lúc đi ngang qua chỗ Sở Dật lần nữa, cậu ta bỗng khựng lại.

Càng nhìn càng thấy người này quen mắt.

Thế là cậu ta bưng khay rượu, nhân lúc mang đồ uống tới liền lén tiến lại gần hơn, muốn nhìn rõ mặt Sở Dật.

Sở Dật nhận ra ánh mắt đang quan sát mình, đột ngột ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu chất chứa vẻ mất kiên nhẫn khiến nhân viên phục vụ giật bắn mình, suýt nữa làm rơi cả khay xuống đất.

Nhưng cũng chính nhờ cái nhìn ấy, cậu ta cuối cùng đã nhận ra người trước mặt.

"Anh... anh Dật?"

Cậu ta hoảng hốt gọi một tiếng.

Sở Dật chẳng buồn để ý, lại ngửa đầu uống cạn thêm một ly rượu mạnh.

Lần này, anh không còn đau lòng vì Bạch Tri Kỳ nữa.

Anh chỉ muốn say.

Muốn dùng men rượu để tạm thời quên đi hai tên khốn Bạch Tri Kỳ và Tần Xuyên Từ.

Thấy vậy, nhân viên phục vụ không dám làm phiền thêm, vội vàng chạy về quầy bar, ghé sát tai bartender nói nhỏ vài câu.

Nghe xong, bartender lập tức ngẩng đầu nhìn về phía góc phòng.

"Ồ!"

Đúng là người đó thật!

Bartender lập tức lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Cùng lúc ấy.

Một bóng người xuất hiện trước cửa quán bar.

Đôi chân thon dài bước vào bên trong.

Khoảnh khắc người đó đặt chân vào quán, bầu không khí náo nhiệt dường như lắng xuống vài phần.

Thân hình cao lớn thẳng tắp khiến hắn dễ dàng nhìn xuống tất cả mọi người có mặt.

Gương mặt anh tuấn, khí chất nho nhã...

Ừm.

Bị người ta đấm cho một trận rồi.

Trong lòng bartender lập tức đánh thót một cái.

Chỉ cần liếc mắt thôi, cậu ta đã nhận ra người này tuyệt đối không phải hạng dễ dây vào. Tinh thần lập tức căng như dây đàn, chỉ sợ đối phương tới gây chuyện.

Nhưng may mắn là người đó không hề có hành động quá khích nào.

Hắn chỉ đảo mắt nhìn khắp quán bar một vòng.

Sau đó tìm một vị trí cách Sở Dật không quá gần cũng không quá xa rồi lặng lẽ ngồi xuống, gọi nhân viên phục vụ mang tới một ly rượu.

Ngoài chuyện đó ra, hắn không làm thêm bất cứ điều gì.

Bartender lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ha ha...

Ban nãy cậu ta còn tưởng anh Dật đánh người, đối phương kéo tới trả thù cơ.

Không lâu sau, bên ngoài quán bar lại xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Đào Hồng.

Quán bar này cũng là một trong những địa bàn do cô quản lý.

Khi phát hiện Sở Dật chống nạng một mình ngồi uống rượu như uống nước lã, bartender sợ xảy ra chuyện nên lập tức gọi điện báo cho cô.

Vừa bước vào cửa, Đào Hồng đã nhìn thấy bartender.

Cậu ta lập tức giơ tay chỉ về phía một góc khuất.

Đào Hồng nhìn theo hướng đó, đôi mày tức khắc nhíu chặt.

Trong khu ghế sofa ở góc phòng, bóng dáng Sở Dật gần như đã bị đống vỏ chai rỗng trên bàn nhấn chìm.

Cô nhanh chóng bước tới.

Lúc này, Sở Dật đang cầm ly rượu trên tay. Cổ tay lắc lư không vững, mắt thấy sắp đổ cả ly xuống bụng.

Bỗng nhiên, một bàn tay vươn tới, mạnh mẽ giữ chặt cổ tay anh lại.

Rượu trong ly sóng sánh dữ dội, suýt nữa tràn ra ngoài.

Sở Dật say đến mơ màng.

Bị cắt ngang giữa chừng, cơn bực bội lập tức bốc thẳng lên đầu. Anh mất kiên nhẫn ngẩng đầu, ánh mắt dữ dằn đầy hung hăng.

Nhưng khi nhận ra người tới là Đào Hồng, vẻ lệ khí trên mặt anh dịu đi đôi chút.

Chỉ là anh vẫn cố chấp hất tay cô ra, lại đưa ly rượu lên môi, uống một ngụm lớn.

"Chị Đào..."

Anh líu cả lưỡi, gọi một tiếng mơ hồ.

Ánh mắt Đào Hồng dừng trên cái chân trái còn đang bó bột của anh, giọng điệu mang theo vài phần châm chọc.

"Trước đó nghe nói cậu gặp tai nạn xe, tôi còn lo sốt vó thay cậu."

"Giờ xem ra đúng là tôi lo thừa rồi."

"Trông cậu khỏe như rồng như hổ thế này cơ mà. Chân bó bột vẫn có thể một mình chạy tới quán bar uống rượu, ghê gớm thật đấy."

Đầu óc Sở Dật đã bị rượu ngâm đến chậm chạp.

Anh khoát tay.

Ngay cả đầu lưỡi cũng bắt đầu líu lại không rõ tiếng.

"Tôi... chỉ... uống chút thôi, không sao đâu!"

"Không sao?"

Đào Hồng nhìn bộ dạng say khướt của anh, đau đầu day nhẹ thái dương rồi nhấc chân đá văng một lon bia rỗng dưới đất.

"Chân què đến nơi rồi mà còn dám một mình chạy tới đây uống rượu."

"Cậu không sợ có người tìm cậu gây sự à?"

Sở Dật lăn lộn ở khu đèn đỏ đến tận hôm nay, số người anh đắc tội quả thực không ít.

Đám người đó chẳng qua e ngại nắm đấm của anh, cũng sợ bị trả thù về sau nên mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có ngoại lệ.

Với tình trạng hiện tại của anh, nếu thật sự gặp phải kẻ nóng đầu nào đó, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi.

Đáng tiếc...

Người say thì chẳng bao giờ nghe lọt tai lời khuyên của người khác.

Sở Dật hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời của Đào Hồng. Đầu óc anh giờ chỉ là một mớ hỗn độn, chỉ muốn dùng rượu để gây tê chính mình.

Thấy anh như vậy, Đào Hồng bất lực thở dài.

Cô quay đầu phất tay với hai vệ sĩ Alpha phía sau, ra hiệu cho họ đưa người đi.

"Buông ra!"

Vừa bị hai Alpha chạm vào cánh tay, Sở Dật đã kịch liệt giãy giụa.

Anh vừa vùng vẫy vừa lẩm bẩm la hét linh tinh, náo loạn đến mức không ai chịu nổi.

Lông mày Đào Hồng càng nhíu chặt hơn.

Người có thể khiến Sở Dật thành ra thế này...

E rằng cũng chỉ có một người.

Omega kia lại đang giở trò gì nữa đây?

Trong lòng Đào Hồng dâng lên chút khó chịu.

Cô nhìn Sở Dật đang phát điên vì men rượu, lắc đầu, chẳng buồn nghĩ thêm nữa, xoay người định đưa anh rời khỏi đây trước.

Kết quả vừa quay người lại...

Cô đâm sầm vào một bức tường thịt.

Đào Hồng khựng bước.

Phía sau từ lúc nào lại có người đứng đó?

Cô hơi nhíu mày, ngẩng mắt lên nhìn.

Sau khi thấy rõ diện mạo đối phương, ánh mắt cô lập tức dừng lại.

Là một Alpha.

Một Alpha đẹp trai đến mức nổi bật.

Chỉ tiếc trên gương mặt ấy lại có một vết bầm tím đáng sợ, phá hỏng gần hết mỹ cảm tổng thể.

Đào Hồng lùi lại một bước.

Nhìn ánh mắt chẳng mấy thiện chí của đối phương, cô lập tức liên tưởng ra điều gì đó, trong lòng không khỏi thầm chửi.

Sở Dật à Sở Dật...

Cậu đúng là biết gây chuyện.

Cô bình thản chắn trước mặt Sở Dật, trên môi nở nụ cười quyến rũ.

"Vị tiên sinh này, có chuyện gì vậy?"

"Đưa người cho tôi."

Đối phương rõ ràng không ăn bộ này của cô.

Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt, vừa mở miệng đã trực tiếp đòi người.

Nụ cười trên mặt Đào Hồng càng sâu hơn.

"Ha, tiên sinh đừng vội."

"Có gì từ từ nói, biết đâu... chỉ là hiểu lầm thôi thì sao?"

Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đẩy bàn tay đang vươn tới của đối phương sang một bên.

"Vị này là khách quen của chúng tôi."

"Nếu ngài không thể đưa ra một lý do hợp lý, chúng tôi cũng không thể tùy tiện giao người cho ngài được."

Vừa dứt lời.

Người đàn ông rút từ túi trong áo vest ra một tấm danh thiếp được chế tác vô cùng tinh xảo rồi đưa tới.