Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 69: Chồng Của Cậu, Thơm Lắm Đấy

Trong xe, Sở Dật đang nằm vật vờ trên băng ghế sau.

Điện thoại bỗng rung lên.

Anh khó nhọc nghiêng đầu sang. Khoảnh khắc nhìn thấy hai chữ "Tri Kỳ" trên màn hình cuộc gọi đến, tim anh lập tức thắt lại, cả người hoảng loạn không thôi.

Anh không dám nghe máy.

May mà chuông reo một lúc rồi tự động ngắt.

Thấy vậy, Sở Dật mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng còn chưa kịp lấy lại hơi, một giọng nói trong trẻo, mang theo chút dè dặt thăm dò bỗng vang lên từ bên ngoài xe, khiến máu trong người anh như đông cứng lại trong chớp mắt.

"Ngài Tần...?"

Giọng nói mềm mại, ngọt ngào, vô cùng dễ nghe.

Thế nhưng lọt vào tai Sở Dật lại khiến anh sởn hết cả gai ốc.

Là Bạch Tri Kỳ.

Sở Dật cứng đờ trên ghế sau, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Ngay vừa rồi, khi đang gọi điện cho Sở Dật, Bạch Tri Kỳ vô tình ngẩng đầu lên, liếc thấy một chiếc xe màu đen đang đỗ ở góc phố phía xa.

Đường nét thân xe lưu loát, lớp sơn bóng thấp thoáng vẻ xa hoa dù được thiết kế vô cùng kín đáo, khiến gã theo bản năng ngắt luôn cuộc gọi.

Dù đã lăn lộn ở khu đèn đỏ nhiều năm, nhưng ánh mắt từng được rèn giũa khi còn là thiếu gia ở Bạch gia cũng không vì thế mà suy giảm.

Cho dù cách một khoảng không ngắn, gã gần như vẫn có thể khẳng định.

Đó là xe của Tần gia.

Tần Xuyên Từ cũng ở đây?

Một cảm giác chột dạ không thể kìm nén lập tức dâng lên trong lòng.

Hôm nay gã tới đây là để làm thủ tục ly hôn với Sở Dật.

Nhưng bên phía Tần Xuyên Từ, hình tượng mà gã luôn duy trì là một Omega độc thân, sau khi gia đình sa sút vẫn một mình kiên cường sinh tồn nơi khu đèn đỏ.

Nếu bị Tần Xuyên Từ bắt gặp...

Sắc mặt Bạch Tri Kỳ lập tức tái xanh.

Nhưng rất nhanh sau đó, gã ép bản thân bình tĩnh lại.

Tiếp đó nhanh chóng gửi cho Sở Dật một tin nhắn.

【Hôm nay tôi đột nhiên có việc không tới được. Vết thương của anh chắc cũng chưa khỏi hẳn đâu nhỉ? Vậy thì đừng tới nữa.】

Nhấn gửi.

Làm xong tất cả, gã hít sâu một hơi rồi cất điện thoại vào túi.

Nghĩ theo một khía cạnh khác, đây chưa chắc đã là chuyện xấu.

Đã khá lâu rồi Tần Xuyên Từ không chủ động liên lạc với gã nữa, chẳng qua là vì bên cạnh hắn đã có người mới.

Lần gặp gỡ ngoài ý muốn này, nếu xử lý khéo léo, chưa hẳn gã không có cơ hội kéo trái tim đối phương trở về.

Bạch Tri Kỳ chỉnh lại cổ áo, sau đó cất bước đi về phía chiếc xe sang kia.

Khoảng cách ngày càng được rút ngắn.

Quả nhiên, ở phía bên kia thân xe, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.

Người đàn ông tựa lưng vào thân xe, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy dở. Làn khói mờ ảo quấn quanh khiến đường nét nghiêng nghiêng tuấn tú và nho nhã của hắn trở nên mơ hồ khó tả.

Nhận ra có người đang đến gần, Tần Xuyên Từ hờ hững liếc sang một cái.

Đến khi nhìn rõ người tới là ai, ánh mắt hắn khẽ động.

Ngay sau đó, nơi cổ họng tràn ra một tiếng cười khẽ.

Nhìn thấy ý cười nơi khóe môi Tần Xuyên Từ, sợi dây đang căng chặt trong lòng Bạch Tri Kỳ cuối cùng cũng hơi thả lỏng được đôi chút.

Gã bước tới bằng những bước chân đã được tính toán kỹ lưỡng, dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ để thể hiện sự thân cận, lại không đến mức khiến người khác cảm thấy bị xâm phạm.

Khẽ nghiêng người, Bạch Tri Kỳ để lộ góc nghiêng đẹp nhất của mình. Giọng nói cũng được hạ thấp, mềm mại dịu dàng.

"Trùng hợp thật đấy. Sao ngài Tần lại ở đây vậy?"

Tần Xuyên Từ nâng mí mắt lên. Đôi mắt sâu thẳm dừng trên người gã, chậm rãi đánh giá từ trên xuống dưới.

Là một trong những phương án dự phòng trước đây của hắn, Bạch Tri Kỳ không chỉ sở hữu độ tương thích pheromone với hắn vượt quá hai mươi phần trăm, mà còn có một gương mặt vô cùng hợp gu thẩm mỹ của hắn.

Ôn hòa, ngọt ngào.

Tựa như một món đồ sứ tinh xảo được nâng niu trong lòng bàn tay.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Vẫn chưa đủ sức khiến người ta say mê đến thần hồn điên đảo.

Thấy Tần Xuyên Từ chỉ nhìn mình mà không lên tiếng, tim Bạch Tri Kỳ khẽ thắt lại. Gã lại cất tiếng gọi một lần nữa, trong giọng nói mang theo vài phần thân mật vừa đủ.

"Ngài Tần?"

Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng dời ánh mắt đi, khẽ cười.

"Có chút việc."

Nên nói Omega này ngu ngốc hay gan lớn đây?

Lừa gạt hắn xong không những không biết tránh thật xa, trái lại còn dám chủ động tiến lại gần.

Thật sự cho rằng thủ đoạn của mình cao minh đến mức có thể mãi mãi bịt mắt được hắn sao?

Nụ cười trên môi Bạch Tri Kỳ cứng lại trong thoáng chốc.

Gã từng thấy dáng vẻ thật sự dịu dàng của Tần Xuyên Từ, đương nhiên có thể nhận ra sự lạnh nhạt ẩn dưới nụ cười kia.

Trong lòng thầm mắng một câu, nhưng ngoài mặt, gã nhanh chóng để lộ vẻ tủi thân.

"Dạo này ngài bận lắm sao?"

Gã cụp hàng mi xuống, giọng nói thấp thoáng nét mất mát.

"Thật ra tôi đã gửi cho ngài rất nhiều tin nhắn..."

Nghe câu này, ý cười trên gương mặt Tần Xuyên Từ bỗng trở nên chân thực hơn vài phần.

Hắn nhìn Bạch Tri Kỳ với vẻ đầy hứng thú.

"Cũng hơi bận thật."

Chẳng phải sao.

Hắn nhặt được một con mèo rất hợp ý mình.

Chỉ tiếc là vuốt mèo quá sắc.

Muốn dạy nó biết ngoan ngoãn nghe lời, quả thực đã khiến hắn phải tốn không ít công sức.

Cảm nhận được cảm xúc của Tần Xuyên Từ đột nhiên khá hơn đôi chút, dù không hiểu nguyên nhân là gì, Bạch Tri Kỳ vẫn nhanh chóng nắm lấy cơ hội này, cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

"Là chuyện của công ty sao? Ngài cũng phải chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức."

"Cũng ổn."

"Ngài có biết gần đây ở Đế Đô mới mở một quán cà phê chuyên để thư giãn không?"

"Vậy à?"

-------------

Tần Xuyên Từ đáp lại đôi ba câu có lệ.

Nhưng rất nhanh, hắn đã mất hứng tiếp tục xã giao.

Bạch Tri Kỳ giờ đây không còn bất kỳ giá trị nào đối với hắn nữa.

Trước kia hắn không tìm gã gây phiền phức chẳng qua là lười để tâm đến một con kiến nhỏ. Nhưng từ sau khi Sở Dật vì cứu Bạch Tri Kỳ mà bị thương, con kiến này trong mắt hắn lại trở nên đặc biệt chướng mắt.

Hiện tại đứng đây nói với gã vài câu cũng chỉ là để trêu chọc con mèo đang xù lông trong xe mà thôi.

Nhưng điều đó không có nghĩa hắn có tâm trạng tiếp tục phí thời gian với Bạch Tri Kỳ.

Tần Xuyên Từ khẽ cụp mắt, thở dài một tiếng.

Lời nói của Bạch Tri Kỳ lập tức nghẹn lại.

Những câu hỏi han quan tâm phía sau đều mắc kẹt trong cổ họng. Gã cũng biết điều mà ngậm miệng lại.

Nói chuyện lâu như vậy, thái độ của Tần Xuyên Từ đã quá rõ ràng.

Một cảm giác không cam lòng mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Bạch Tri Kỳ mím môi, như thể cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm, đặt cược lần cuối cùng.

Gã hơi nghiêng đầu về phía Tần Xuyên Từ.

Tư thế ấy khiến gã trông có vẻ ngây thơ, đơn thuần, chẳng hiểu sự đời.

Giọng điệu mang theo chút tủi thân, nhưng nhiều hơn là làm nũng, mềm mại đến tận xương.

"Tôi đã nói với ngài nhiều như vậy rồi..."

"Ngài không có chuyện gì muốn chia sẻ với tôi sao?"

Động tác ấy vừa khéo để lộ chiếc gáy trắng nõn không hề phòng bị trước tầm mắt Tần Xuyên Từ.

Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.

Nếu những lời nói trước đó chỉ là thăm dò, vậy thì hành động này đã là một sự ám chỉ quá rõ ràng.

Sở Dật à, Sở Dật...

Tần Xuyên Từ giấu đi ý lạnh nơi đáy mắt. Khi nhìn vào đôi mắt trong veo như nai con của Bạch Tri Kỳ, hắn khựng lại giây lát.

Một ý nghĩ xấu xa bỗng nảy lên trong đầu.

Hắn khẽ nhướng mày.

Rít nốt hơi thuốc cuối cùng rồi chậm rãi nhả khói.

Làn khói trắng lượn lờ khiến gương mặt tuấn tú ấy trở nên mơ hồ, như thật như ảo.

"Chuyện muốn chia sẻ sao?"

Tần Xuyên Từ giả vờ trầm ngâm.

Ngay sau đó, như thể vừa nhớ ra điều gì.

"À."

Hắn nhìn về phía Bạch Tri Kỳ. Khóe môi cong lên thành một nụ cười dịu dàng, âm cuối hơi nhấc lên đầy ý vị.

"Tôi có từng nói với cậu chưa..."

"...Chồng của cậu ấy."

"Thơm lắm đấy."

Khoảnh khắc câu nói ấy rơi xuống, Bạch Tri Kỳ hoàn toàn sững sờ.

Đầu óc trống rỗng.

Dường như gã không thể nào tiêu hóa nổi lượng thông tin khổng lồ chứa trong câu nói vừa rồi.

Bỗng nhiên, gã cảm nhận được điều gì đó.

Ánh mắt chậm rãi dời đi.

Cửa kính xe vốn luôn đóng kín từ lúc nào đã hé ra một khe nhỏ.

Từ nơi đó...

Một mùi hương hoa hồng quen thuộc đang lặng lẽ theo gió bay tới.