Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 66: Tần Xuyên Từ: Tôi Sẽ Suy Nghĩ.

Tần Xuyên Từ thấy anh đã đoán ra, cũng không để tâm chuyện Hạ Tương Thần sẽ bại lộ thân phận như thế nào, thẳng thắn mà trực tiếp "bán đứng" người ta không chút áp lực.

"Ừ, đúng vậy."

"Dù bây giờ đời sống của cậu ta khá buông thả, nhưng trước đây không phải như thế."

"Chỉ là sau vài lần bạo loạn tinh thần, cậu ta đã lựa chọn thỏa hiệp với gen."

"Vì xác suất tìm được người có độ tương thích cao quá thấp, nên cậu ta chọn... thắng bằng số lượng."

"Số lượng?" Sở Dật nhếch môi, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh Hạ Tương Thần phóng túng không kiêng dè, nhất thời không biết nói gì.

Anh dứt khoát bỏ qua chủ đề đó, quay sang nhìn thẳng Tần Xuyên Từ, hỏi câu quan trọng nhất: "...Anh định giữ tôi đến khi nào?"

Tần Xuyên Từ không hề do dự: "Nếu không có gì bất ngờ... là mãi mãi."

Sở Dật nhíu chặt mày: "Nếu sau này có người có độ tương thích cao hơn tôi thì sao?"

Đây vốn chỉ là một giả thiết, ít nhất cũng phải có chút hy vọng chứ...

Nghe vậy, khóe môi Tần Xuyên Từ chậm rãi thu lại.

Hắn nhìn thẳng vào mặt Sở Dật, im lặng một lúc rồi mới đáp: "Nếu cậu tìm được, tôi có thể suy nghĩ lại."

Nói xong, hắn đứng dậy, như không định ở lại thêm.

"Tôi còn việc. Cậu cứ ở đây yên ổn, đừng chạy lung tung nữa."

Hắn đi tới cửa, tay đặt lên tay nắm, rồi như nhớ ra điều gì, quay đầu bổ sung: "Ba ngày. Ngày mai là ngày cuối."

"Cậu cũng không tự đi ly hôn được nữa, nên ngày mai tôi sẽ đưa cậu đi."

"Anh..."

Sở Dật khựng lại, vừa định phản bác thì Tần Xuyên Từ đã mở cửa rời đi.

Cánh cửa "cạch" một tiếng khép lại, thế giới trở về im lặng.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Sở Dật.

Anh bực bội đến mức không chịu nổi, xoay xe lăn nhìn ra thành phố ngoài cửa sổ, ngẩn người một lúc.

Sau đó, anh cầm điện thoại, mở trình duyệt.

Gõ vào ô tìm kiếm một từ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình:【Enigma】

Ở phía khác.

Tần Xuyên Từ đi trên hành lang lạnh lẽo, nhưng mỗi bước đều như đang đi trên sàn diễn.

Hắn nhớ lại câu nói vừa rồi của Sở Dật.

"Người có độ tương thích cao hơn cậu?"

Không.

Sẽ không có nữa.

Ánh mắt hắn trầm xuống, đáy mắt phủ một tầng tối màu.

Thực ra, có một chuyện hắn chưa nói với Sở Dật.

Ngay cả Hạ Tương Thần cũng không biết.

Hắn và Sở Dật, đã tiến hành kiểm tra độ tương thích ba lần.

Lần đầu tiên là 28%.

Lần thứ hai là 31%.

Và đến bệnh viện Tân Doanh, hắn lại làm lần thứ ba...

36%.

Nguyên nhân phía đội ngũ của Tần thị tạm thời vẫn chưa điều tra ra được, nhưng nếu con số này còn tiếp tục tăng...

Tần Xuyên Từ hít sâu một hơi, đè xuống cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt, tăng tốc bước chân rời đi.

--------------

Ngày hôm sau.

Sở Dật nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại.

Giờ hẹn với Bạch Tri Kỳ ở Cục Dân Chính sắp đến rồi.

Anh một chút cũng không muốn đi cùng Tần Xuyên Từ.

Thế là quyết định tự mình trốn khỏi bệnh viện để đến đó.

Để làm vậy, anh còn cố ý chọn một tuyến đường ít người nhất.

Kết quả vẫn bị y tá trong bệnh viện tóm được.

Sở Dật ngẩng đầu lên, thấy một cô y tá hơi mũm mĩm đang cười tủm tỉm nhìn mình.

Đôi tay trông mềm mại kia lại đang giữ chặt xe lăn đến mức anh không thể nhúc nhích.

Sở Dật thử dùng lực, bánh xe chỉ trượt nhẹ tại chỗ nhưng hoàn toàn không tiến lên được.

Anh dừng lại, nhìn người trước mặt.

Đối phương có gương mặt hiền lành, nụ cười tưởng như vô hại, nhưng sức tay lại đủ để khóa chặt cả xe lăn của anh.

Sở Dật nhìn cô, không cảm nhận được tin tức tố, nhất thời không phân biệt được giới tính.

"Alpha?"

Cô y tá nghe vậy, cười cong mắt: "Hehe, không phải, là Omega."

"Omega?"

Sở Dật khựng lại.

Cô y tá dường như đã quen với phản ứng này, thoải mái cười: "Không giống à?"

Sở Dật thu ánh mắt lại: "Cũng không nhìn ra."

"Nhưng như vậy cũng tốt, sức lực lớn, không dễ bị bắt nạt."

Trong xã hội này, Omega vốn đã khó sinh tồn, đôi khi còn bị quấy rối.

Đối với bất kỳ giới tính nào việc có được sức mạnh đều là lớp bảo vệ tốt nhất.

Cô y tá hơi sững người trong giây lát.

Cô y tá trước đây từng gặp không ít Alpha, với kiểu Omega "không chuẩn mực" như cô, hoặc là sẽ coi thường, hoặc là buông lời mỉa mai kiểu "Omega gì mà béo vậy, khỏe vậy".

Đây là lần đầu tiên có Alpha nói với cô như thế.

Nụ cười trên mặt cô chân thành hơn hẳn.

"Tôi biết chứ. Dù sao thì tôi cũng từng tự tay xử lý không ít tên khốn rồi."

Cô hơi hất cằm, có chút tự hào: "Tôi rất khỏe. Mấy tên 'cá khô' kia không phải đối thủ của tôi đâu. Với lại tôi làm việc rất chuyên nghiệp, có thể vào làm ở bệnh viện Tân Doanh thuộc Tần thị, lương còn cao hơn nhiều Alpha bình thường. Tôi rất hài lòng với bản thân mình."

Sở Dật nghe vậy cũng khẽ cười, thấy cô y tá này khá đáng yêu.

Cô cũng biết sơ qua tình huống của anh từ cấp trên. Dù bản thân không có thiện cảm với Alpha, nhưng với kiểu người bị ép buộc như Sở Dật, cô vẫn có chút đồng cảm.

Thấy anh không khó nói chuyện, cô cũng thoải mái hơn.

Nhưng, chuyện nào ra chuyện đó.

Cô đổi giọng, nụ cười vẫn giữ nguyên: "Vậy nên, anh cũng ngoan ngoãn một chút đi. Omega bây giờ tìm việc khó lắm, nếu để anh chạy ngay trước mặt tôi thì tôi bị đuổi việc mất."

Nụ cười trên mặt Sở Dật lập tức thu lại.

Và đúng lúc đó, anh cũng không còn cơ hội nói thêm.

Từ phía xa, Tần Xuyên Từ đang bước ra từ gần bồn hoa.

Thấy hắn, cô y tá lập tức hơi cúi đầu chào, trước khi rời đi còn liếc Sở Dật đầy đồng cảm rồi nhanh chóng biến mất.

Tần Xuyên Từ đi đến phía sau xe lăn, tự nhiên đặt tay lên tay cầm.

"Đang nói gì vậy?"

Giọng hắn rất nhạt, không nghe ra cảm xúc.

"Không có gì." Sở Dật lạnh nhạt đáp.

Tần Xuyên Từ khẽ cười, cũng không hỏi thêm, trực tiếp đẩy anh về phía bãi đỗ xe.

Xe riêng của Tần gia đã mở sẵn cửa.

Sở Dật nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi chống tay lên khung cửa, dùng lực eo định tự mình trèo vào.

Nhưng nửa người vừa mới thò vào trong xe...

Cổ tay đột nhiên bị siết chặt.

Một cánh tay mạnh mẽ vòng qua, giữ lấy eo anh.

Ngay sau đó, cả người Sở Dật bị nhấc khỏi xe lăn, hai chân lập tức rời khỏi mặt đất.

Cảm giác bị treo lơ lửng khiến bản năng cảnh giác của anh bùng lên.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn não.

Sở Dật nâng khuỷu tay, lập tức thúc ngược ra sau.

"Ư!"

Tần Xuyên Từ khẽ rên một tiếng, mày nhíu chặt, nhưng vẫn cố chịu cơn đau ở vai, đặt anh xuống ghế sau một cách vững vàng.

Hắn đứng thẳng dậy, một tay giữ vai vừa bị đánh, sắc mặt không tốt.

Lại bị đánh.

"Cậu là mèo à?" giọng hắn lạnh xuống, "Đụng một cái là cào?"

"Có cần cắt móng cho cậu mới biết nghe lời không?"

Sở Dật lúc đó đúng là bị dọa theo phản xạ.

Trước đây chỉ cần có ai chạm vào eo anh là anh đã phản xạ như bị tấn công.

Nhưng khi phát hiện không đúng thì anh đã kịp thu lực, nếu không cú đó đủ khiến người ta nằm viện.

Dù biết mình phản ứng quá mức, Sở Dật cũng không có chút ý xin lỗi nào.

Anh lạnh giọng: "Ai bảo anh động tay động chân? Tôi tự lên được."

Tần Xuyên Từ nheo mắt, trong đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo.

Hắn cười khẽ một tiếng, nhưng không nói gì thêm, quay sang mở cửa bên kia rồi ngồi vào xe.