Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 57: Cãi Vã

Sáng hôm sau.

Sở Dật đã đứng bên đường, ngay trước cổng Cục Dân Chính từ sớm.

Anh cũng chẳng biết mình đã đứng ở đó bao lâu. Dưới chân, đầu thuốc lá nằm la liệt khắp mặt đất.

Làn khói mờ giăng khiến đường nét gương mặt tuấn tú của anh trở nên nhòe đi. Đôi mắt vốn luôn trầm ổn và mạnh mẽ giờ đây lại trống rỗng đến mức thất thần.

Cách đó không xa, một cô lao công đang trừng mắt nhìn anh đầy khó chịu. Cây chổi trong tay liên tục quét mạnh xuống mặt đường, phát ra những tiếng "sột soạt".

Thấy Sở Dật lại rút thêm một điếu thuốc từ bao thuốc, chuẩn bị châm lửa, cơn giận của cô cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

Kéo lê cây chổi, cô hùng hổ định lao tới.

"Này! Cậu thanh niên kia có ý thức công cộng một chút được không hả?!"

"Thôi thôi thôi..."

Một ông lão đang tập thể dục gần đó nhanh tay lẹ mắt túm lấy cánh tay cô, ra sức kéo lùi lại.

Trên mặt ông đầy vẻ kiêng dè. Ông liếc trộm Sở Dật ở bên kia đường, thấy anh không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô lao công hất tay ông ra, bực bội càu nhàu: "Ông làm cái gì vậy? Không thấy chỗ đó có biển cấm hút thuốc à? Đứng đó cả buổi sáng rồi! Quét xong lại hút, hút xong lại quét, hết lần này đến lần khác!"

Nghe vậy, ông lão lập tức đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

Giọng ông nhỏ như tiếng muỗi vo ve: "Trời ơi, bà nhỏ tiếng thôi! Người đó... là ông chủ của Hổ Uy đấy..."

Hai chữ "Hổ Uy" dường như mang một thứ ma lực nào đó.

Sắc giận trên mặt cô lao công lập tức cứng lại, khí thế cũng yếu đi thấy rõ.

Cô không cam lòng liếc Sở Dật thêm một cái, miệng vẫn lẩm bẩm vài câu bất mãn, nhưng cuối cùng cũng không dám tiến lên nữa.

Trong những năm hỗn loạn nhất của khu đèn đỏ, Hổ Uy là tổ chức lớn nhất, nổi tiếng nhất nơi này, ai ai cũng biết.

Mặc dù những năm gần đây đã tẩy trắng thành công ty, nhiều hoạt động nằm bên lằn ranh pháp luật cũng dần chấm dứt sau khi Liên bang ban hành quy định mới, trở nên kín tiếng hơn rất nhiều.

Nhưng trong mắt người dân địa phương, đó vẫn là một thế lực mà họ không dám đụng tới.

Sở Dật không bị điếc.

Giọng cô lao công lớn như vậy, muốn không nghe thấy cũng khó.

Anh khẽ thở dài, nhét điếu thuốc vừa rút ra trở lại vào trong bao.

Quả thật là đã gây phiền phức cho người khác.

Sở Dật đổi sang một chỗ khác, ngồi xuống mép bồn hoa bên đường, để mình bớt chướng mắt hơn.

Từ lúc đóng sầm cửa bỏ đi tối qua, anh chưa hề chợp mắt lấy một phút.

Sự phản bội đã là sự thật. Dù có giằng xé thế nào cũng chẳng thể thay đổi được.

Muốn trả đũa Bạch Tri Kỳ, anh không làm nổi.

Muốn báo thù Tần Xuyên Từ, anh lại không có năng lực đó.

Mọi cảm xúc nghẹn lại trong lồng ngực, cuối cùng chỉ còn sót lại sự u uất và mệt mỏi.

Thật ra anh không muốn làm mọi chuyện trở nên khó coi đến thế.

Nhưng rốt cuộc vẫn không khống chế được bản thân.

Xem ra...

Sự tức giận anh dành cho Bạch Tri Kỳ còn sâu hơn cả những gì anh từng nghĩ.

Sở Dật hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt.

Trên gương mặt hiện lên vẻ cô độc hiếm thấy.

Thật ra, từ lúc còn ở trang viên nhà họ Tần, anh đã quyết định sẽ ly hôn rồi. Nhưng giờ đây, chuyện này lại bị trộn lẫn với sự ép buộc của Tần Xuyên Từ.

Ngược lại khiến trong lòng anh sinh ra vài phần không cam tâm, cũng không tình nguyện.

Tâm trạng tệ đến cực điểm.

Sở Dật nhíu mày, lấy điện thoại từ trong túi ra. Ngón tay lướt trên màn hình một lúc, cuối cùng dừng lại ở dãy số đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Tiếng chuông vang lên rất lâu.

Ngay lúc Sở Dật cho rằng đối phương sẽ không bắt máy, cuộc gọi lại được kết nối.

Hai đầu dây điện thoại chìm trong một khoảng lặng chết chóc.

Cuối cùng, vẫn là Sở Dật lên tiếng trước. Giọng anh vì thức trắng cả đêm mà khàn đặc.

"Anh đang ở trước cổng Cục Dân chính. Em đang ở đâu?"

Nghe vậy, giọng Bạch Tri Kỳ truyền qua điện thoại, mang theo chút mỉa mai: "Anh gấp đến thế sao?"

Sở Dật nhắm mắt lại, dùng sức day day huyệt thái dương đang đau nhức.

Anh hít sâu một hơi, cố giữ giọng nói bình tĩnh: "Bạch Tri Kỳ, anh không muốn cãi nhau với em. Chúng ta chia tay trong yên bình đi."

Lại là một khoảng lặng.

Rất lâu sau, giọng Bạch Tri Kỳ mới vang lên lần nữa: "Em tới ngay."

Nói xong, gã dứt khoát cúp máy.

Không lâu sau, một chiếc taxi dừng lại trước cổng Cục Dân chính.

Cửa xe mở ra.

Bạch Tri Kỳ bước xuống.

Hôm nay gã mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng được may bằng chất liệu cao cấp. Vẫn nổi bật như thường lệ, giữa khu đèn đỏ cũ kỹ và hỗn loạn này càng trở nên bắt mắt.

Chỉ là gương mặt vốn luôn mang nụ cười dịu dàng ấy giờ đây lại phủ một tầng u ám.

Ngay khi Sở Dật nhìn thấy gã, Bạch Tri Kỳ cũng đã nhìn thấy anh.

Gã bước thẳng về phía anh.

Sở Dật đứng dậy, vẻ mặt mệt mỏi.

Anh dời ánh mắt đi nơi khác, không muốn nhìn Bạch Tri Kỳ thêm nữa, xoay người đi thẳng về phía cổng Cục Dân chính.

Bỗng nhiên, cổ tay anh bị một lực kéo lại.

Bước chân Sở Dật khựng lại.

Bạch Tri Kỳ mím chặt môi, nhìn bóng lưng anh, giọng nói bị đè nén đến mức khàn đi.

"Anh... thật sự muốn ly hôn với em sao?"

Sở Dật nhắm mắt, chậm rãi rút tay mình ra.

"Ừ."

"Anh có từng nghĩ tới không?"

Giọng Bạch Tri Kỳ cao hơn đôi chút.

"Nếu chỉ còn một mình em, sau này em sẽ sống thế nào ở khu đèn đỏ?"

Nghe vậy, Sở Dật chậm rãi quay người lại.

Cuối cùng anh cũng nhìn thẳng vào Bạch Tri Kỳ.

Trong ánh mắt ấy thấp thoáng một vẻ hoang đường khó tin.

"Đến tận bây giờ... điều em muốn nói với anh chỉ có vậy thôi sao?"

Bạch Tri Kỳ bị ánh mắt ấy nhìn đến ngẩn người, các ngón tay vô thức siết chặt lại.

"Bạch gia muốn ngóc đầu dậy lần nữa thì chỉ có thể dựa vào những gia tộc hào môn ở Đế Đô. Nhà em đã chẳng còn quân bài nào khác nữa rồi. Em là Omega duy nhất trong nhà, thứ duy nhất em có thể lợi dụng... chỉ có chính bản thân mình!"

"Đủ rồi."

Sở Dật cắt ngang gã, giọng nói tràn ngập mệt mỏi.

"Đừng nói nữa."

"Chúng ta ly hôn đi. Sau đó em muốn lợi dụng bản thân thế nào thì cứ làm thế ấy. Những chuyện đó từ nay về sau không còn liên quan gì tới anh nữa."

"Ly hôn! Ly hôn!"

Như bị đâm trúng chỗ đau, cảm xúc của Bạch Tri Kỳ cũng bùng nổ.

Cậu lớn tiếng quát: "Bây giờ anh nói chuyện với em, ngoài hai chữ đó ra thì không biết nói gì khác nữa sao?"

"Tại sao anh không thể hiểu cho em chứ?!"

"Anh không hiểu em?"

Sở Dật như vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhất thế gian.

Cơn giận bị dồn nén suốt cả đêm trong khoảnh khắc này hoàn toàn bùng phát.

Anh gần như gào lên: "Anh còn chưa đủ hiểu em sao?!"

"Mấy năm nay, anh đối xử với em còn chưa đủ tốt à?"

"Anh dốc hết sức mình để đáp ứng mọi yêu cầu của em!"

"Còn em thì sao?!"

"Em đã đối xử với anh như thế nào?!"

Khóe mắt anh lập tức đỏ hoe, giọng nói khàn đặc.

"Anh hỏi em có yêu anh hay không!"

"Trước đây anh hỏi, bây giờ anh vẫn hỏi!"

"Anh đã hỏi em biết bao nhiêu lần rồi!"

"Tại sao em cứ không chịu trả lời?!"

"Câu hỏi đó khó đến vậy sao?!"

Nhìn nước mắt lấp lánh trong hốc mắt Sở Dật, Bạch Tri Kỳ cũng bật khóc theo.

Cậu lớn tiếng: "Nhưng em muốn quay về Đế Đô!"

"Em muốn Bạch gia lấy lại địa vị vốn có!"

"Em có thể nói những điều đó với anh sao?"

"Anh làm được không?!"

"Anh không làm được!"

"Thứ anh muốn chỉ là em ở lại cái khu đèn đỏ rách nát này với anh cả đời!"

"Cả đời co cụm ở đây cùng một tên côn đồ như anh!"

"Anh nghĩ mình hô mưa gọi gió ở nơi này, ai ai cũng cung phụng anh, như vậy là ghê gớm lắm sao?"

"Em nói cho anh biết!"

"Anh chẳng qua chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi!"

"Anh hoàn toàn không thể tưởng tượng được cuộc sống trước đây của em như thế nào!"

"Cũng vĩnh viễn không thể hiểu được thứ mà em theo đuổi rốt cuộc là gì!"

Nghe Bạch Tri Kỳ bùng nổ cảm xúc như trút hết mọi uất ức chất chứa bấy lâu, Sở Dật hoàn toàn sững sờ tại chỗ.

Anh nhìn Bạch Tri Kỳ.

Nhìn cậu vừa khóc vừa th* d*c để bình ổn cảm xúc.

Đôi môi anh run lên.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Rồi anh khẽ hỏi: "Vậy... tại sao em không chịu ly hôn với anh?"