Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 42: Hoa Hướng Dương

Sở Dật đứng dậy.

Trước khi rời đi, anh quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi bên cửa sổ lần cuối.

Ngoài tiếng cười khẩy đầy ẩn ý ban nãy, hắn không còn biểu lộ bất kỳ thái độ nào khác.

Vẫn là dáng vẻ như lúc anh vừa bước vào, trầm mặc, điềm tĩnh, tao nhã.

Thấy hắn không có ý định lên tiếng, trong lòng anh cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

"Vậy tôi xin phép không làm phiền ngài nữa."

Anh khẽ nói một câu cho phải phép.

Không có lời đáp lại.

Anh cũng chẳng muốn tiếp tục đứng đó tự chuốc mất mặt, xoay người rời khỏi căn phòng.

"Cạch."

Cánh cửa khép lại, như ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Trong phòng, lúc này hắn mới động đậy.

Hắn nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.

Vị đắng trượt xuống cổ họng, nhưng vẫn không thể áp chế được pheromone đang âm thầm cuộn trào trong cơ thể.

Hắn nghiêng đầu.

Bên má trái được che bởi một miếng băng gạc.

Miếng "vá" đột ngột ấy phá vỡ vẻ hoàn mỹ không tì vết thường ngày, khiến khí chất lạnh nhạt, tao nhã của hắn bỗng nhuốm thêm vài phần khác thường.

Bác sĩ gia đình lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn thêm.

"Thế nào rồi?"

Hắn lên tiếng, giọng điệu bình thản đến mức không nghe ra cảm xúc.

"Bao giờ mới có thể tiến hành đánh dấu?"

Tim bác sĩ khẽ thắt lại.

"Hiện tại... mức độ thích nghi của cậu Sở với pheromone của ngài vẫn còn rất thấp, nên tuyến thể mới liên tục xuất hiện phản ứng bài xích và những triệu chứng khó chịu."

Ông lựa lời thật cẩn thận.

"Có lẽ... vẫn cần thêm một khoảng thời gian nữa."

Hắn khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh đi.

"Một khoảng thời gian là bao lâu?"

Bác sĩ lập tức căng thẳng, đầu càng cúi thấp hơn.

"Khoảng... ba tháng."

Vừa dứt lời, ông liếc nhanh sắc mặt hắn.

Quả nhiên, gương mặt ấy lập tức trầm xuống.

Khả năng sinh tồn cực mạnh khiến bác sĩ vội vàng bổ sung: "Nhưng! Nhưng mà! Tôi vừa kê cho cậu Sở loại thuốc có pha thành phần pheromone của ngài để hỗ trợ quá trình thích nghi. Chỉ cần cậu ấy uống đúng giờ, tốc độ thích ứng của cơ thể sẽ được đẩy nhanh đáng kể. Tùy theo khả năng hấp thu của cậu ấy, khoảng thời gian này vẫn có thể tiếp tục rút ngắn!"

"Nếu thuận lợi nhất... khoảng một tháng là đủ."

Hắn khép quyển sách trong tay lại bằng một tiếng "cộp".

Rồi ngả người ra sau ghế sofa, nhắm mắt lại.

Hàng mi dài phủ xuống, hắt xuống một bóng mờ nhàn nhạt dưới mí mắt.

Pheromone trong cơ thể vẫn cuộn trào dữ dội, chẳng chịu an phận.

Chút hương hoa hồng hắn hấp thu được tối qua, thứ từng mang lại một khoảng bình yên ngắn ngủi, giờ đây đã gần như cạn sạch tác dụng.

Hắn có thể cảm nhận được rất rõ, tối nay, những cơn đau do pheromone gây ra sẽ lại kéo đến như thủy triều, không sót một chút nào.

Đó còn là trong trường hợp mức độ tương thích giữa pheromone của anh và hắn vốn đã rất tốt.

Một tháng...

Đã nếm qua thứ hương thơm có thể mang đến cho hắn sự yên ổn hiếm hoi ấy, vậy mà hắn vẫn phải tiếp tục nhẫn nhịn thêm một tháng nữa.

Alpha đúng là phiền phức thật.

Hắn thầm nghĩ.

Nếu anh là một Omega, hắn căn bản chẳng cần phải tốn công tốn sức đến vậy.

Hắn khẽ mở mắt, đáy mắt sâu thẳm, khó dò.

"Cứ vậy đi."

Nói xong, hắn phất tay ra hiệu cho bác sĩ gia đình lui xuống.

Hắn tự thấy mình đã đủ để tâm tới cảm nhận của anh rồi.

Nếu trong một tháng này, pheromone của hắn thật sự mất kiểm soát...

Vậy thì đành chịu thôi.

Ánh mắt hắn rơi xuống bìa cuốn sách trong tay, vẻ mặt một lần nữa trở về lạnh nhạt như thường.

----------------

Anh bước dọc theo hành lang của khu nhà chính.

Thỉnh thoảng có người giúp việc mặc đồng phục đi ngang qua, đều sẽ dừng lại chào hỏi anh.

Anh cong môi cười đáp lại từng người một.

Đợi đến khi xung quanh không còn ai, anh mới giơ tay lên, nhìn lọ thuốc đang nằm trong lòng bàn tay.

Suy nghĩ một chút, anh mở nắp lọ, đưa lên mũi ngửi thử.

Không có bất kỳ mùi gì.

Anh bĩu môi, đậy nắp lại rồi nhét lọ thuốc vào túi.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy mình đã quá đa nghi.

Chút ân oán giữa anh và hắn còn chưa đến mức khiến đối phương phải mất công đầu độc mình.

Dù sao cũng là bác sĩ riêng của một gia tộc hào môn, thuốc không có nhãn mác hay bao bì hẳn cũng là chuyện có thể hiểu được.

Anh không có nhiều hiểu biết về mấy chuyện này, cũng chẳng muốn đào sâu, nên chỉ có thể tự suy đoán như vậy.

Anh tiếp tục bước về phía trước, rẽ vào một hành lang mái che.

Bên cạnh hành lang chẳng có gì cả, chỉ là một khoảng đất trống trơ trọi, lớp đất nâu lộ ra bên ngoài, nhìn vừa đơn điệu vừa kém đẹp, hoàn toàn không ăn nhập với hành lang được thiết kế tinh xảo bên cạnh. Nghe nói đây còn là khu vực được đầu tư thiết kế công phu nhất trong toàn bộ trang viên.

Trước đây lúc đi tuần, anh cũng từng ghé qua nơi này không ít lần.

Mỗi lần nhìn thấy đều cảm giác rất chướng mắt, vô cùng lạc quẻ.

Thứ xấu nhất lại bị đặt cạnh thứ đẹp nhất...

Ánh mắt Sở Dật khẽ khựng lại.

Giống như một khu phố đèn đỏ hoang tàn, đối lập với đế đô phồn hoa.

Cũng giống như anh và Tần Xuyên Từ.

Sở Dật hít sâu một hơi, thu hồi ánh mắt.

Anh lại bắt đầu nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này nữa rồi.

Sở Dật buộc phải thừa nhận rằng, đối với Tần Xuyên Từ, trong lòng anh luôn tồn tại một cảm giác ganh đua rất vi diệu.

Dù khoảng cách giữa hai người vốn chẳng có gì để so sánh.

Nhưng có lẽ là vì Bạch Tri Kỳ.

Bởi Bạch Tri Kỳ đã chọn Tần Xuyên Từ, chứ không chọn anh.

Cho nên trong lòng anh lúc nào cũng nảy sinh những suy nghĩ... không biết tự lượng sức mình như thế.

Sở Dật bực bội vò rối mái tóc, chỉnh đốn lại tâm trạng rồi chuẩn bị rời khỏi khu nhà chính.

Vừa rẽ qua một góc hành lang, anh đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là bác Trương.

Vị quản gia già đang đứng bên mép khoảng đất trống trơ trụi kia, hơi khom người xuống, không biết đang nhìn thứ gì.

Nghe thấy tiếng bước chân, bác Trương quay đầu lại. Khi nhìn thấy Sở Dật, ông thoáng sững người.

"Bác Trương."

Sở Dật chủ động lên tiếng chào hỏi.

Trên gương mặt bác Trương hiện lên nụ cười hiền hòa, ông gật đầu đáp lại.

Sở Dật vốn nghĩ chỉ là một lời chào xã giao, nhấc chân định đi tiếp.

"Trước đây nơi này từng trồng kín hoa hướng dương."

Bác Trương đột nhiên cất tiếng.

"Đó là loài hoa mà phu nhân yêu thích nhất."

Bước chân Sở Dật khựng lại.

Anh thu chân về, ngạc nhiên nhìn bác Trương, rồi đưa mắt sang khoảng đất trống trước mặt.

"Vậy sao... lại nhổ hết đi?"

"Bởi vì không phù hợp."

Câu trả lời của bác Trương vừa ngắn gọn vừa kỳ lạ.

Không phù hợp?

Sở Dật nghĩ ngợi một lát. Những đóa hướng dương vàng rực quả thực có phần không ăn nhập với hành lang tinh xảo xa hoa, chú trọng ý cảnh này.

Anh chớp mắt, không biết nên tiếp lời thế nào, đành hỏi khô khan: "Vậy... trồng loại khác thì sao?"

Nghe vậy, bác Trương mỉm cười lắc đầu.

"Biết đâu sau này sẽ có."

Nói xong, ông cụp mắt xuống, chỉ về nơi mình vừa đứng.

"Nơi đó đón nắng rất đẹp. Trước đây còn kê một chiếc bàn tròn nhỏ, phu nhân thích ngồi ở đó nhất."

Giọng bác Trương chậm rãi, mang theo nỗi hoài niệm nhàn nhạt.

"Khi mang thai cậu chủ, phu nhân thường ngồi ở đây. Bà vừa uống trà, vừa ngắm những khóm hoa ngoài hành lang, thỉnh thoảng lại thủ thỉ đôi câu với đứa bé trong bụng. Hầu hết thời gian của bà đều trôi qua ở nơi này."

"Về sau, khi chiếc bàn được dọn đi, hoa cũng bị nhổ sạch, tôi còn buồn bã một thời gian dài."

Nghe đến đó, Sở Dật lập tức hiểu ra.

Người mà bác Trương nhắc đến chính là mẹ của Tần Xuyên Từ.

Thế nhưng...

Theo những gì bác Trương kể, bà hẳn phải yêu thích nơi này vô cùng.

Vậy tại sao lại biến nó thành dáng vẻ hiện tại?

Chỉ vì một câu "không phù hợp" nhẹ tựa mây bay?

Trong lòng Sở Dật dấy lên một tia nghi hoặc.

Thấy vẻ mặt đầy thắc mắc của anh, bác Trương chỉ cười cười, không tiếp tục câu chuyện ấy nữa.

"Xem tôi này, già rồi nên cứ thích lải nhải mãi. Nghe nói cậu không được khỏe, vậy mà còn giữ cậu đứng đây nghe tôi nói lâu như thế. Thật ngại quá."

Sở Dật lắc đầu, tỏ ý không sao.

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi chia tay.

Bác Trương chậm rãi bước đi.

Sở Dật đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng ông lão, rồi lại đưa mắt nhìn khoảng đất trống trơ trọi trước mặt.

Bất chợt, một chuyện hiện lên trong đầu anh.

Không lâu trước đây, trong văn phòng của Tần Xuyên Từ, anh từng gặp Tần Nguyên.

Khi ấy, Tần Xuyên Từ đã nói rằng cậu ta là con của mẹ kế.

Mẹ kế...

Ánh mắt Sở Dật khẽ dao động.

Dường như có một ý nghĩ nào đó vừa lướt qua tâm trí, nhanh đến mức anh không kịp nắm bắt.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Dẫu quá khứ nơi đây có cất giấu câu chuyện gì đi nữa...

Thì cũng chẳng liên quan đến anh.