Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 40: Thợ Săn Tao Nhã

Giữa môi răng vẫn còn vương lại hương hoa hồng ngọt dịu.

Yết hầu của Tần Xuyên Từ khẽ chuyển động, hắn đưa lưỡi lướt qua răng nanh của mình.

Sự nóng nảy và hỗn loạn trong cơ thể đã được xoa dịu phần nào nhờ khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Chẳng qua chỉ là uống thuốc độc để giải khát, ngược lại còn khơi lên một cơn khát sâu hơn.

Muốn hoàn toàn bình ổn lại, vẫn cần thêm những biện pháp mạnh mẽ hơn.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ trở nên sâu thẳm, dừng lại trên bóng người đang co mình chật vật dưới sàn.

Cơn đau nóng rát trên má vẫn còn đó, nhắc nhở hắn về hành động to gan của người trước mặt.

Sở Dật co rúm cả người lại. Ý thức của anh mơ hồ hỗn loạn, chỉ cảm thấy vùng da sau gáy như vừa bị sắt nung chạm vào, đau đớn và khó chịu vô cùng.

Theo bản năng, anh đưa tay lên định chạm vào nơi phát ra cơn đau.

Nhưng vừa mới chạm tới, cảm giác đau buốt đã khiến anh lập tức rụt tay về, trong cổ họng bật ra những tiếng nghẹn ngào mang theo chút nức nở.

"Ưm..."

Âm thanh ấy lọt vào tai Tần Xuyên Từ.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn bực tức vì bị đánh.

Tần Xuyên Từ ngồi xổm xuống.

Những ngón tay thon dài rõ khớp xương vươn ra, nhẹ nhàng che lên đôi mắt đang run rẩy bất an của Sở Dật.

Nhiệt độ nơi lòng bàn tay mang theo hơi thở lạnh như tuyết.

Trước mắt Sở Dật đột nhiên tối sầm.

Nỗi hoảng sợ khi bị tước mất thị giác lập tức nhấn chìm anh.

Giống như một con mèo hoang bị kinh động, anh lập tức vùng vẫy dữ dội, cơ thể căng cứng, khuỷu tay theo phản xạ đánh mạnh về phía trước.

Lần này, Tần Xuyên Từ đã có chuẩn bị.

Ánh mắt hắn lạnh xuống, cánh tay còn lại nhanh như chớp giữ chặt lấy cú đánh của anh.

Nhưng sức lực của Sở Dật vốn đã rất lớn, lực va chạm vẫn khiến cánh tay hắn tê rần.

Ngay sau đó, hơi thở lạnh lẽo như băng tuyết lập tức bao phủ lấy Sở Dật.

Người vừa rồi còn vùng vẫy kịch liệt bỗng cứng đờ.

Biên độ phản kháng giảm đi thấy rõ bằng mắt thường.

Cuối cùng, cơ thể anh mềm nhũn, hoàn toàn mất ý thức rồi chìm vào hôn mê.

Tần Xuyên Từ nhíu mày buông tay.

Cánh tay vừa đỡ đòn truyền tới từng cơn đau nhức, khiến lửa giận trong lòng hắn lại bốc lên thêm một tầng.

Hắn im lặng rất lâu.

Cuối cùng, trong khu nghỉ ngơi vắng lặng vang lên một câu tự nhủ.

"Tôi sẽ nhịn cậu thêm một lần này."

Biểu cảm trên gương mặt Tần Xuyên Từ khó đoán đến cực điểm.

Nếu có thể, lúc này hắn chỉ muốn trực tiếp kéo cái người chẳng hề ngoan ngoãn kia đi mất.

Trạng thái pheromone của hắn hiện tại rất tệ, hắn cần một đối tượng có độ tương thích đủ cao để hoàn toàn giải phóng áp lực đang tích tụ trong cơ thể.

Hắn cho rằng mình đã cân nhắc đến cảm nhận của Sở Dật hết mức có thể rồi.

Thể chất của Alpha vốn dĩ không thích hợp để trở thành bên tiếp nhận.

Để tránh việc Sở Dật phải chịu quá nhiều đau đớn vì phản ứng bài xích của cơ thể, trong khoảng thời gian gần đây, Tần Xuyên Từ vẫn luôn âm thầm làm công tác chuẩn bị cho anh.

Hắn lặng lẽ dùng pheromone của mình, từng chút từng chút một, âm thầm "nuôi dưỡng" cơ thể Sở Dật.

Đó là một quá trình thích nghi, nhằm giúp Sở Dật quen dần với pheromone của hắn.

Vì vậy tuyến thể của Sở Dật mới liên tục khó chịu, mãi không thể hồi phục hoàn toàn.

Sở Dật cho rằng tuyến thể bị tổn thương cộng với biến động cảm xúc là nguyên nhân khiến kỳ mẫn cảm đến sớm. Nhưng trên thực tế, nguyên nhân cốt lõi nhất lại là vì anh đã luôn ở trong môi trường bị pheromone của Alpha trội bao phủ.

Tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của Tần Xuyên Từ từ trước.

Cho nên hắn vẫn luôn để ý đến hệ thống camera giám sát.

Tối nay, lúc đang xử lý công việc trong phòng làm việc, nhìn thấy Sở Dật loạng choạng chạy ra ngoài, hắn mới xuất hiện ở đây.

Theo kế hoạch ban đầu của hắn, toàn bộ quá trình đáng lẽ phải là một cuộc săn đuổi thật tao nhã.

Hắn sẽ giống như một thợ săn lão luyện, ung dung thu hẹp vòng vây từng chút một, lặng lẽ quan sát con mồi vô thức bước vào cạm bẫy, rồi cuối cùng bị hắn dễ dàng bắt lấy.

Nhưng trong cuộc săn ấy, tuyệt đối không hề có tình tiết hắn bị con mồi đấm thẳng vào mặt một cú.

Sắc mặt Tần Xuyên Từ lạnh tanh. Hắn lấy từ trong túi ra một ống thuốc ức chế Alpha đã chuẩn bị sẵn, tiêm vào cánh tay Sở Dật.

Chất lỏng lạnh buốt chảy vào cơ thể, hàng mày đang nhíu chặt của Sở Dật dần giãn ra đôi chút.

Tần Xuyên Từ quan sát một lúc, xác nhận trạng thái của anh đã ổn định hơn rồi mới cúi người bế ngang anh lên, tắt đèn.

Dù đang bế một người trưởng thành, bước chân hắn vẫn vững vàng như cũ, không phát ra bất kỳ tiếng động thừa nào, chậm rãi đi về phía phòng ký túc của Sở Dật.

----------------

Chu Ngũ đang ngủ rất ngon.

Đột nhiên, một loạt tiếng động sột soạt khe khẽ đánh thức anh ta.

Âm thanh rất nhỏ, nhưng từ trước đến nay giấc ngủ của anh ta luôn rất nông.

Thật ra lúc Sở Dật ra ngoài, anh ta cũng đã tỉnh giấc một lần, chỉ là lười mở mắt nên mặc kệ.

Bây giờ nghe thấy động tĩnh, anh ta còn tưởng Sở Dật đã quay về.

Chu Ngũ trở mình trong chăn, lẩm bẩm vài câu rồi đưa tay bật đèn đầu giường.

"Tách."

Ánh đèn vàng nhạt lập tức sáng lên.

Anh ta dụi đôi mắt còn ngái ngủ, mơ màng lên tiếng: "Sao thế, nửa đêm rồi còn đi..."

Câu nói đột ngột ngưng bặt.

Đôi mắt Chu Ngũ từng chút từng chút mở lớn.

Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc anh ta hoàn toàn đứng hình.

Sở Dật đúng là đang nằm trên giường của mình, hai mắt nhắm nghiền, bất tỉnh nhân sự.

Nhưng người đang đứng bên cạnh giường, vừa đắp chăn cẩn thận cho Sở Dật...

Lại là Tần Xuyên Từ.

...Đang nằm mơ à?

Ánh đèn đột ngột bật sáng nhưng động tác của Tần Xuyên Từ không hề khựng lại dù chỉ một giây, như thể hoàn toàn không để tâm.

Hắn bình tĩnh chỉnh lại góc chăn cho Sở Dật, còn chu đáo xịt thêm thuốc cách ly pheromone, xử lý mọi thứ ổn thỏa.

Sau đó mới chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía Chu Ngũ đang hóa đá trên giường.

Dưới ánh đèn, đôi mắt ấy càng trở nên sâu thẳm và lạnh lùng.

Chu Ngũ trừng mắt nhìn, cứ thế đối diện với ánh mắt lạnh giá của Tần Xuyên Từ giữa không trung.

Giây tiếp theo, anh ta từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng tắt đèn đầu giường.

"Tách."

Sau đó cả người từng chút từng chút rụt trở lại trong chăn.

Căn phòng lần nữa chìm vào bóng tối.

Đến cả hơi thở, Chu Ngũ cũng cố gắng hạ thấp đến mức nhỏ nhất.

Chẳng bao lâu sau, Chu Ngũ nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại.

Trong bóng tối, anh ta trợn trừng mắt nhìn lên trần nhà, cơn buồn ngủ đã bay sạch không còn một mảnh.

---------------

Sáng hôm sau.

Tiếng chuông báo thức chói tai đánh thức Sở Dật khỏi giấc ngủ.

Anh cau mày, đưa tay mò mẫm trên tủ đầu giường, bực bội tắt báo thức.

Đến giờ đi làm rồi.

Sở Dật ngáp một cái, vươn vai rồi ngồi dậy khỏi giường.

Đột nhiên, như nhớ ra chuyện gì đó, mắt anh trợn lên, bàn tay lập tức vỗ mạnh lên tuyến thể sau gáy.

"A!!!"

Tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp căn phòng.

Ở chiếc giường đối diện, Chu Ngũ với hai quầng thâm đen sì dưới mắt vì thức trắng cả đêm lập tức ngồi bật dậy như xác chết vùng dậy.

Anh ta quay đầu nhìn sang, thấy Sở Dật đang ôm chặt sau gáy, đau đến mức mặt mũi méo xẹo.

Ánh mắt lập tức trở nên vô cùng phức tạp.

Nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy đêm qua, đầu óc anh ta bắt đầu chạy như ngựa hoang, tự biên tự diễn ra cả vạn chữ nội dung không thể miêu tả.

Nhưng lúc này Sở Dật đau đến muốn bay màu, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của bạn cùng phòng.

Mẹ nó chứ...

Còn đau hơn hồi bị hơn chục người chặn trong hẻm đánh hội đồng nữa!

Sở Dật nhăn nhó, cố gắng lục lại ký ức.

Anh nhớ ra rồi.

Tối qua hình như kỳ mẫn cảm của anh đã đến sớm.

Sở Dật cố nhịn cơn đau dữ dội nơi tuyến thể, cẩn thận cảm nhận trạng thái pheromone trong cơ thể.

Ừm, vẫn khá bực bội và dễ kích động, nhưng đã bị khống chế trong phạm vi có thể kiểm soát được, đúng là trạng thái sau khi bước vào kỳ mẫn cảm.

Xem ra đã tiêm thuốc ức chế rồi.

Tiê...

Là tự mình tiêm à?

Sở Dật cố gắng nhớ lại, vẻ mặt bỗng khựng đi.

Không đúng.

Tối qua anh còn chưa kịp quay về phòng lấy thuốc ức chế.

Lúc đó...

Lúc đó anh lấy nước trong tủ lạnh, vừa quay người lại thì phát hiện phía sau có người.

Bị dọa giật mình nên anh đấm luôn đối phương một cú.

Sau đó người kia không nói gì, anh còn định tiếp tục ra tay nữa.

Rồi...

Rồi những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn mất sạch ký ức.

Sắc mặt Sở Dật hơi thay đổi.

Theo tình hình hiện tại, tám phần là tối qua anh đã hoàn toàn mất khống chế vì kỳ mẫn cảm, sau đó bị người mình gặp lúc ấy ngăn lại.

Nghĩ vậy lại thấy hơi ngại.

Không những phát điên mất kiểm soát mà còn chủ động đánh người ta trước.

Nghĩ đến đây, trong lòng Sở Dật có chút áy náy. Anh quay sang Chu Ngũ đang mặc quần áo, hỏi: "Này Chu Ngũ, cậu biết tối qua ai đưa tôi về không?"

Động tác mặc đồ của Chu Ngũ lập tức khựng lại.

Anh ta quay đầu, lắc đầu lia lịa, trên mặt cố nặn ra một nụ cười cực kỳ gượng gạo.

"Hả? Hả? Tôi không biết mà? Tối qua tôi ngủ say như chết ấy, ha ha ha..."

Sở Dật nhìn nụ cười còn khó coi hơn cả khóc của anh ta. Tuy thấy hơi lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

"Tối qua tôi vào kỳ mẫn cảm, hình như không khống chế được nên phát điên rồi. Có một anh em nào đó đã giúp tôi, nhưng tôi còn đánh người ta nữa. Hôm nay cậu hỏi giúp tôi xem đó là ai nhé. Tôi phải tìm cơ hội xin lỗi với cảm ơn người ta đàng hoàng mới được."