Nhìn sắc mặt rõ ràng chẳng mấy dễ coi của Tần Xuyên Từ, trong đầu Từ Mãng lập tức hiện lên vô số suy nghĩ.
Đù má! Tiểu Dật thật sự đánh người rồi à?
Trúng kế rồi! Hôm nay đúng là Hồng Môn Yến mà!
Mồ hôi lạnh trên trán Từ Mãng sắp chảy xuống tới nơi, hắn cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Chuyện này..."
Tần Xuyên Từ, người vẫn luôn giữ im lặng, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói lạnh nhạt.
"Cậu ấy đánh nhau giỏi lắm à?"
Xong đời!
Chắc chắn là đã động thủ rồi!
Trước mắt Từ Mãng tối sầm lại, hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, nụ cười cứng đờ.
"Ờm... cũng... cũng tạm thôi..."
"Phụt."
Hà Tương Thần trực tiếp bật cười.
"Nhìn cậu căng thẳng kìa. Không sao đâu, không phải như cậu nghĩ đâu."
Y vỗ vai Từ Mãng.
"Chỉ là gần đây hắn đang thiếu một vệ sĩ. Hôm đó ở nhà họ Lộ thấy Sở Dật thân thủ không tệ, cảm thấy khá phù hợp nên muốn hỏi thử thôi."
Từ Mãng nghi ngờ nhìn y.
"Thật chứ?"
"Tôi lừa cậu làm gì?"
Hà Tương Thần nhướng mày.
Lúc này Từ Mãng mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, một cảm giác đắc ý khó tả bỗng dâng lên trong lòng.
Nói nhảm! Thực lực của Tiểu Dật còn cần phải bàn sao?
Nhưng ngoài miệng hắn vẫn khiêm tốn: "Haizz, nó chỉ luyện bậy luyện bạ thôi, làm vệ sĩ cho Tần tiên sinh thì vẫn chưa đủ trình, chưa đủ trình."
Tần Xuyên Từ không để ý tới mấy lời khách sáo đó, trực tiếp nói:
"Gọi cậu ấy tới đây."
Từ Mãng nhìn Tần Xuyên Từ, thật ra trong lòng chẳng muốn gọi điện chút nào, nhưng tình huống hiện tại dường như cũng không cho hắn lựa chọn khác.
Cuối cùng, hắn vẫn gọi cho Sở Dật.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được bắt máy.
Lúc này Sở Dật đang ngồi thất thần nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, tâm trạng u ám đến cực điểm, kết quả bị tiếng chuông điện thoại kéo về thực tại.
Thấy người gọi là Từ Mãng, anh không do dự mà bắt máy.
"Alo, anh à?"
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng nhạc ầm ĩ đến chói tai.
Sở Dật nhíu mày. "Bên anh sao ồn thế?"
"Tao đang ở cùng Hà tổng với mọi người, mau qua đây một chuyến đi!"
Từ Mãng phải hét lớn mới át được tiếng nhạc.
"Bây giờ à?"
Sở Dật có chút do dự.
"Trễ thế này rồi..."
"Được rồi, đừng lằng nhằng nữa... Ngài Tần tìm mày."
Nghe hai chữ "Ngài Tần", huyệt thái dương của Sở Dật lập tức giật giật hai cái.
Theo bản năng, anh muốn từ chối.
Nhưng lời đến bên miệng rồi lại nuốt xuống.
Chuyện này vốn đâu phải câu hỏi trắc nghiệm để hắn lựa chọn.
Bất đắc dĩ, anh chỉ có thể đồng ý.
Sau khi cúp máy, Sở Dật cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra ngoài.
Bạch Tri Kỳ vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, trên người khoác áo choàng, mái tóc vẫn còn nhỏ nước. Thấy anh định đi, gã lên tiếng hỏi.
"Muộn thế này rồi anh còn đi đâu vậy?"
Ánh mắt Sở Dật dừng trên người gã một thoáng rồi bình thản dời đi.
"Công ty có chút việc gấp, chắc sẽ về muộn."
"Được, vậy anh đi đường cẩn thận nhé."
Bạch Tri Kỳ dịu dàng gật đầu.
Đợi đến khi Sở Dật đóng cửa rời đi, vẻ ôn hòa trên mặt gã cũng dần biến mất, thay vào đó là sự bồn chồn khó che giấu.
Gã cầm điện thoại lên, mở khung chat được ghim trên cùng rồi lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
【Tần tiên sinh, ngài hiện tại có thời gian không?】
----------------
Trong phòng riêng.
Điện thoại rung lên một cái.
Tần Xuyên Từ cụp mắt nhìn lướt qua, thấy là tin nhắn của Bạch Tri Kỳ gửi tới, đáy mắt vẫn chẳng gợn lên chút cảm xúc nào, như thể chỉ vừa nhìn thấy một tin nhắn rác vô nghĩa.
Sau đó, hắn tắt màn hình điện thoại, đặt máy lên bàn rồi ngẩng đầu nhìn Hà Tương Thần đang uống rượu cùng Từ Mãng.
Y khác hắn.
Y luôn thích giao du với đủ loại người, kể cả những kẻ chẳng mấy danh giá.
Vì vậy, những buổi tụ tập do Hà Tương Thần tổ chức, từ trước đến nay hắn chưa từng tham gia.
Thế nhưng chỉ trong nửa tháng kể từ sau tiệc sinh nhật nhà họ Lộ, hắn đã tới đây hai lần.
Cả hai lần, đều là vì Sở Dật.
Hiệu suất làm việc của trợ lý nhà họ Tần luôn thuộc hàng đỉnh cao, bản báo cáo điều tra chi tiết về Sở Dật từ lâu đã được đặt trên bàn hắn.
Khả năng có người cố ý giăng bẫy đã bị loại bỏ hoàn toàn.
Vậy nên phải xử lý Sở Dật thế nào, đáp án đã quá rõ ràng.
Kết quả, cả hai lần hắn đều tới không đúng lúc.
Chỉ có mỗi Từ Mãng là vui vẻ xuất hiện.
Bất kể Sở Dật thật sự bận rộn hay cố tình tránh mặt hắn.
Hiện tại, Tần Xuyên Từ đều rất không vui.
Bốn mươi phút sau, Sở Dật tới nơi.
Anh đỗ xe xong, bung ô bước vào màn mưa, ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu đang nhấp nháy ánh đèn của hội sở.
Xác nhận mình không tới nhầm chỗ, anh gấp ô lại, phủi những giọt nước còn đọng trên đó rồi đi vào bên trong.
Sau khi báo số phòng với quầy lễ tân, anh được nhân viên phục vụ dẫn tới trước một cánh cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, toàn bộ ánh mắt trong phòng riêng đồng loạt đổ dồn về phía anh.
Sở Dật liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tần Xuyên Từ giữa đám đông.
"Tiểu Dật! Tới rồi à!"
Vừa nhìn thấy anh, Hà Tương Thần đã nhiệt tình vẫy tay gọi.
Nghe cách xưng hô thân thiết ấy, ánh mắt Sở Dật khẽ dao động, nhưng anh vẫn mỉm cười bước vào.
"Hà tổng, ngài Tần, anh."
Anh lần lượt chào hỏi từng người.
Hà Tương Thần chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh, cười nói: "Ra ngoài chơi thôi mà, đừng câu nệ thế. Ngồi đi."
Sở Dật liếc nhìn một vòng. Anh vốn định ngồi cạnh Từ Mãng, nhưng lại phát hiện Từ Mãng đang bị Hà Tương Thần và Tần Xuyên Từ kẹp ở giữa, hoàn toàn không còn chỗ cho anh.
Anh đành lùi một bước, định ngồi sang phía bên kia của Hà Tương Thần, nhưng lại thấy một mình Hà Tương Thần đã chiếm mất hai chỗ ngồi, không hề có ý định nhích sang.
Mà lúc này, anh cũng không thể chạy tới ngồi ở chỗ khác được.
Ánh mắt đảo một vòng trên ghế sofa, Sở Dật ngạc nhiên phát hiện, xung quanh vậy mà chỉ còn bên cạnh Tần Xuyên Từ là vẫn còn trống một khoảng lớn.
Đây là muốn chơi anh à?
Trong lòng không mấy vui vẻ, nhưng ngoài mặt anh vẫn bình thản như không, bước tới ngồi xuống bên cạnh Tần Xuyên Từ.
Khoảng cách giữa hai người đủ để ngồi thêm một người nữa.
"Phụt."
Hà Tương Thần không nhịn được bật cười.
Sở Dật có chút khó hiểu.
Đợi cười đủ rồi, Hà Tương Thần mới ho nhẹ một tiếng, nhìn về phía anh.
"Hôm nay gọi cậu tới là vì phía Xuyên Từ có chút việc muốn nhờ cậu giúp."
Tim Sở Dật khẽ giật.
Ánh mắt anh vô thức chuyển sang phía Tần Xuyên Từ.
Người đàn ông vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như thường lệ, đầu ngón tay kẹp ly rượu. Cảm nhận được ánh mắt của anh, hắn hơi ngước mắt lên nhìn lại.
"Ngài Tần... cần tôi giúp chuyện gì sao?"
Giọng Sở Dật mang theo chút cảnh giác.
Hà Tương Thần như không hề nhận ra điều đó, vẫn cười híp mắt nói: "Gần đây hắn đang tìm vệ sĩ. Hôm ở nhà họ Lộ thấy thân thủ của cậu không tệ, cảm thấy khá phù hợp."
Vệ sĩ?
Sở Dật khẽ nhíu mày.
Tìm anh làm vệ sĩ?
Tần gia sắp phá sản rồi à?
Trực giác mách bảo anh chuyện này có gì đó không đúng, anh lập tức muốn từ chối.
"Hà tổng đùa rồi."
Sở Dật gượng cười.
"Tôi chỉ biết vài chiêu võ mèo cào tự học bên ngoài thôi, chẳng đáng để nhắc tới. Sao có tư cách làm vệ sĩ cho ngài Tần chứ."
"Ây, đừng khiêm tốn thế."
Hà Tương Thần xua tay.
"Cứ thử xem thôi. Nếu không đạt yêu cầu thì cậu ta sẽ cho cậu nghỉ."
Môi Sở Dật mím chặt thành một đường thẳng.
Nói tới mức này rồi, nếu còn từ chối nữa thì đúng là không biết điều.
Anh không có quyền từ chối.
Anh là đàn em của Từ Mãng.
Mà Từ Mãng lại là người dưới trướng Hà Tương Thần.
Chỉ cần một câu nói của Hà Tương Thần thôi cũng đủ quyết định bọn họ sẽ một bước lên mây tại Đế Đô hay rơi thẳng xuống vực sâu.
Sở Dật gượng cười, che giấu sự miễn cưỡng trong đáy mắt, giọng nói có phần khô khốc: "... Là vinh hạnh của tôi."
Nói xong chuyện chính, Hà Tương Thần cũng không để ý tới anh nữa, quay đầu kéo Từ Mãng vào cuộc đấu rượu.
Sở Dật ngồi ở một góc sofa, cầm ly rượu trong tay, thỉnh thoảng đáp lại vài câu mà Từ Mãng ném sang, nhưng trong đầu lại rối như tơ vò.
Rốt cuộc Tần Xuyên Từ đang muốn làm gì?
Với thân phận của hắn, loại vệ sĩ nào mà không tìm được, cớ sao lại nhất quyết nhắm vào anh?
Chẳng lẽ vì anh đánh nhau giỏi?
Lý do đó nói ra đến chó còn không thèm tin .