Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng
Chương 242: Ngoại Truyện: Những Năm Tháng Ở Khu Đèn Đỏ (6)
Lúc này, trên gương mặt tên tóc vàng không còn chút chật vật hay nhục nhã nào như buổi chiều nữa, thay vào đó là vẻ dữ tợn và ngông cuồng.
Cách đây không lâu, gã vừa chịu thiệt lớn dưới tay Sở Dật. Hôm nay lại còn bị làm nhục đủ đường trước mặt anh em của mình và toàn bộ người của Uy Hổ. Thù mới hận cũ chồng chất, về đến nơi càng nghĩ càng tức, thế nào cũng không nuốt trôi cục tức này.
Thế là gã sai người theo dõi hành tung của Sở Dật.
Đến giờ cuối cùng cũng để gã tóm được cơ hội.
"Sở Dật."
Tên tóc vàng ngoác miệng cười.
"Chiều nay oai phong lắm cơ mà? Dựa vào đông người đã dám lên mặt với tao. Bây giờ mày còn ngông nổi không?!"
Sở Dật lắc lắc cánh tay vừa bị đánh trúng, ánh mắt càng lúc càng lạnh.
Anh nhếch môi cười mỉa.
"Tao bảo mày là đồ hèn mà mày còn không tin. Nếu hôm nay mày một mình đến tìm tao, có khi tao còn nhìn mày bằng con mắt khác. Đúng là phế vật thì mãi vẫn chỉ là phế vật."
"Chết đến nơi rồi mà còn dám láo với tao!"
Sắc mặt tên tóc vàng lập tức đỏ bừng. Gã nghiến răng, chĩa cây gậy sắt trong tay vào Sở Dật.
"Lát nữa lúc mày quỳ xuống xin tha, tao xem mày còn cứng miệng được nữa không! Lên hết cho tao! Đánh chết nó!"
Vừa dứt lời, mấy tên xung quanh cầm gậy gộc gào lên, đồng loạt lao tới!
Bên lề đường, Sở Dật bị năm người cùng lúc vây đánh, lập tức rơi vào thế yếu.
Thân pháp anh cực kỳ linh hoạt, liên tục né tránh những cây gậy đang gào thét lao tới, đồng thời tìm cơ hội phản công.
Nhưng dù quyền cước có mạnh đến đâu, anh cũng không thể thay đổi cục diện bị đánh hội đồng.
Không gian để né tránh ngày càng ít.
Những đòn đánh rơi lên người cũng ngày một nhiều.
Sở Dật nghiến chặt răng, tung ra lá bài tẩy.
Ngay giây tiếp theo, một mùi hương hoa hồng nồng đậm lấy anh làm trung tâm, nhanh chóng lan tỏa ra bốn phía.
Mấy tên đang vây công anh bỗng khựng lại.
Chúng chỉ cảm thấy một áp lực khủng khiếp như núi Thái Sơn đè xuống, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Ba người trong số đó mặt mày trắng bệch, hai chân mềm nhũn, bị áp chế đến mức quỳ sụp xuống đất.
Cây gậy trong tay cũng "choang" một tiếng rơi xuống nền đường.
Toàn thân run lẩy bẩy, không thể đứng dậy nổi nữa.
Cảnh tượng ấy khiến sắc mặt tên tóc vàng đại biến.
Thông thường, trừ khi là Alpha trội, nếu không pheromone của Alpha bình thường rất khó tạo ra hiệu quả áp chế với Beta.
Sở Dật chỉ là Alpha bình thường.
Nhưng đặc tính giới tính của anh đã cực kỳ gần với Alpha trội.
Đối với những Beta có đặc tính giới tính yếu hơn, pheromone của anh vẫn đủ để tạo thành sự áp chế.
Vì những lời đồn mập mờ giữa Sở Dật và Từ Mãng trong khu đèn đỏ, tên tóc vàng thật ra chưa bao giờ có cảm giác rõ ràng rằng Sở Dật là Alpha.
Trong lòng gã, Sở Dật vẫn luôn là một tên "tiểu bạch kiểm" dựa vào thân xác để leo lên.
Dù đã chịu thiệt dưới tay Sở Dật nhiều lần, hắn vẫn luôn cảm thấy chẳng qua là do mình sơ suất, hoặc vì đối phương đông người hơn.
Nhưng giờ phút này, nhìn ba tên đồng bọn bị pheromone áp chế đến quỳ rạp xuống đất, lần đầu tiên tên tóc vàng nhận ra một cách rõ ràng.
Sở Dật là một Alpha hàng thật giá thật!
Hơn nữa, đặc tính giới tính còn cực kỳ mạnh mẽ!
Tên tóc vàng quay đầu nhìn về phía Sở Dật, đồng tử khẽ run lên.
Toàn thân Sở Dật đầy thương tích.
Người phủ kín bụi bặm.
Máu từ vết thương nơi thái dương men theo gò má chảy xuống, băng gạc trên trán cũng đã nhuộm đỏ.
Nhưng dù là vậy anh vẫn đứng thẳng tắp.
Đôi mắt khóa chặt lấy gã, khí thế hùng hổ như bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên.
Tên tóc vàng bắt đầu hoảng.
Bên phía gã thoáng chốc đã mất ba người.
Chỉ còn lại một tên đàn em vẫn còn gắng gượng đứng được.
Chỗ dựa trong lòng lập tức vơi đi quá nửa.
Tên tóc vàng vô thức lùi về sau một bước.
Mà chính một bước lùi ấy đã hoàn toàn bộc lộ nỗi sợ hãi trong lòng hắn.
Nhận ra điều đó, nỗi sợ hãi lập tức biến thành sự nhục nhã, khiến gã thẹn quá hóa giận!
"Đụ mẹ mày!"
Tên tóc vàng gầm lên, hai mắt trợn trừng, lần nữa giơ cây gậy sắt lao về phía Sở Dật.
"Hôm nay ông đây phải giết mày!"
Tên đàn em duy nhất còn đứng được bên cạnh thấy vậy cũng chỉ đành cắn răng lao theo.
Đương nhiên Sở Dật chẳng hề sợ hai tên đó.
Anh trực tiếp xông lên, lao vào giao chiến với cả hai.
Để nhanh chóng giải quyết tình cảnh lấy ít địch nhiều, Sở Dật cắn răng chịu cứng một gậy của tên tóc vàng. Vai truyền đến cơn đau nhói, anh cau mày chớp lấy sơ hở, tung một cú thúc chỏ nện thẳng vào cằm tên đàn em bên cạnh.
"Rắc!"
Một tiếng giòn tan vang lên.
Tên đàn em rú lên thảm thiết, cả người như cánh diều đứt dây bay văng ra ngoài, ngã lăn xuống đất ôm cằm lăn lộn, hoàn toàn mất khả năng tiếp tục chiến đấu.
Giải quyết xong một tên, Sở Dật lập tức dồn toàn bộ sự chú ý lên người tên tóc vàng.
Thế công của anh sắc bén như vũ bão, quyền cước nhanh như gió.
Tên tóc vàng vốn đã chột dạ, bị đánh đến mức liên tục lùi bước, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Gã muốn phản công.
Nhưng nắm đấm của Sở Dật còn nhanh hơn, còn tàn nhẫn hơn cả cây gậy trong tay gã.
"Rầm!"
Lại một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt tên tóc vàng.
Sống mũi gã đau buốt, trước mắt đầy sao, cả người ngửa ra sau ngã vật xuống đất.
Cây gậy sắt trong tay "choang" một tiếng rơi xuống, lăn xa mấy mét.
Gã lại thua rồi.
Trong một trận đấu tay đôi vẫn thua thảm hại như vậy.
Nhìn cây gậy sắt càng lăn càng xa, hai mắt tên tóc vàng đỏ ngầu như sắp rỉ máu.
Nhục nhã.
Phẫn nộ.
Không cam lòng.
Mọi cảm xúc đan xen vào nhau, hoàn toàn đánh sập chút lý trí cuối cùng của hắn.
"A a a a a!"
Tên tóc vàng bật mạnh khỏi mặt đất, gào thét rồi rút từ trong ngực ra một con dao gấp!
"Đi chết đi!"
Gã xoay người, gương mặt dữ tợn lao về phía Sở Dật, đâm mạnh tới.
Sở Dật vốn đang định tiến lên đá thêm mấy cú, cho tên tóc vàng hoàn toàn ngoan ngoãn lại, không ngờ đối phương lại đột nhiên phát điên phản công.
Một tia hàn quang lóe lên trước mắt!
Trong lòng Sở Dật chợt lạnh.
Anh lập tức đưa hai tay ra, siết chặt cổ tay đang cầm dao của tên tóc vàng.
Mũi dao chỉ còn cách bụng anh vài centimet.
Sở Dật nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sức lực vào hai cánh tay.
Thế nhưng sức mạnh bộc phát của tên tóc vàng trong cơn cuồng nộ cũng kinh người không kém.
Anh bị lực xô ép đến mức liên tục lùi về phía sau.
"Rầm!"
Lưng đập mạnh vào bức tường.
Không còn đường lui.
Hai người đứng giằng co tại chỗ, rơi vào cuộc đấu sức quyết liệt.
"Đụ mẹ mày! Chết cho tao!"
Hai mắt tên tóc vàng đỏ rực, gân xanh nổi đầy cánh tay, dốc toàn lực đẩy con dao về phía trước.
Sở Dật cố gắng chống đỡ.
Nhưng trận đánh hội đồng trước đó đã tiêu hao quá nhiều thể lực của anh.
Cánh tay bị thương càng khiến anh khó phát huy sức mạnh.
Trong cuộc đấu sức thuần túy này anh dần rơi vào thế yếu.
Mũi dao từng chút...từng chút...
Đâm vào da thịt.
Cơn đau truyền đến.
Máu tươi rỉ ra, rất nhanh đã nhuộm đỏ chiếc sơ mi trắng trên người anh.
Sắc mặt Sở Dật lấy tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường trở nên trắng bệch.
Sức lực cũng như thủy triều rút đi.
Thấy vậy, trên gương mặt tên tóc vàng hiện lên nụ cười tàn nhẫn.
Gã đột ngột rút phắt con dao ra!
"Phập!"
Máu tươi bắn vọt thành tia.
"Ư..."
Sở Dật khẽ rên một tiếng.
Cơ thể anh cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa, trượt dọc theo bức tường rồi ngồi sụp xuống đất.
Ngay khi anh bị đâm trọng thương, luồng pheromone Alpha vốn đang áp chế những kẻ khác cũng lập tức tan biến.