Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 236: Xiềng Xích Của Quãng Đời Còn Lại (Hoàn)

Rượu trong tiệc đính hôn rất ngon, nhưng hậu vị lại kéo dài.

Sở Dật ngồi ở bàn chính, nhìn Từ Mãng và Hà Tương Thần đang cụng ly đối ẩm, trong lòng hiếm khi cảm thấy nhẹ nhõm đến vậy.

"Em đi vệ sinh một chút."

Anh khẽ vỗ lên mu bàn tay Tần Xuyên Từ, nhỏ giọng báo một tiếng.

Tần Xuyên Từ đang nghiêng đầu trò chuyện với một vị đại lão trong giới thương nghiệp. Nghe vậy, hắn thuận tay móc nhẹ lấy ngón tay anh.

Sở Dật bật cười, lườm hắn một cái rồi đứng dậy rời bàn.

Hành lang trong trang viên được trải thảm dày, bước chân lên gần như không phát ra tiếng động.

Làn nước lạnh hắt lên mặt khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn không ít.

Sở Dật ngẩng đầu nhìn vào gương.

Người đàn ông trong gương mặc bộ vest chỉn chu, vẻ hung lệ giữa hai hàng mày đã nhạt đi nhiều, trong đôi mắt vẫn còn vương nét vui mừng.

Anh khẽ cong môi rồi xoay người bước trở về.

Khi vừa rẽ qua góc hành lang, một tràng bàn tán cố ý hạ thấp giọng lọt vào tai.

"Mấy người thấy chưa? Tần tổng đúng là mê sắc đến lú cả đầu."

"Chứ còn gì nữa. Thiếu gì Omega để chọn, cứ nhất quyết phải tìm một Alpha."

Bước chân Sở Dật khựng lại, cả người chìm vào vùng tối phía sau bức tường.

"Tôi còn nghe nói Sở Dật xuất thân từ khu đèn đỏ."

"Lần này Tần tổng đúng là ngã đau rồi. Hai Alpha ở bên nhau, sau này gia sản lớn như Tần gia giao cho ai? Xem chừng Tần gia sắp tuyệt tự rồi."

Một người khác cười khẩy.

"Tuyệt tự? Tôi thấy Tần tổng chẳng quan tâm đâu. Đến cuối cùng kiểu gì chẳng tìm một Omega trội sinh người thừa kế."

Sở Dật đứng sau bức tường, đầu ngón tay vô thức v**t v* chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Vòng kim loại lạnh lẽo ấy lúc này lại nóng rực như thiêu.

Anh đang định bước ra ngoài, cho mấy kẻ không biết trời cao đất dày kia một bài học.

Thì một giọng nói trầm thấp đã vang lên trước.

"Tương lai của Tần gia thế nào... còn chưa đến lượt mấy người phải bận tâm."

Không biết từ lúc nào, Tần Xuyên Từ đã xuất hiện ở đầu hành lang bên kia.

Một tay đút túi quần, hắn đứng ngược sáng, trên môi là nụ cười hiền hòa đến đáng sợ.

Mấy kẻ nhiều chuyện kia lập tức cứng đờ toàn thân, mặt cắt không còn giọt máu.

"T... Tần tổng."

Tần Xuyên Từ thong thả bước tới.

Tiếng giày da gõ lên nền nhà đều đặn, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Hắn dừng lại trước mặt bọn họ, nụ cười trên môi vẫn không đổi, lịch thiệp và tao nhã đến cực điểm.

"Tôi hy vọng từ giây phút này trở đi... sẽ không còn nhìn thấy các người xuất hiện trong tiệc đính hôn của tôi nữa."

Nghe vậy, mấy người kia ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, lủi thủi chạy mất qua cửa phụ.

Hành lang lần nữa trở về yên tĩnh.

Sở Dật bước ra khỏi chỗ khuất, ánh mắt vừa lúc chạm vào Tần Xuyên Từ.

Vừa nhìn thấy anh, hắn thoáng sững người, nét dịu dàng nơi hàng mày khóe mắt lập tức hiện lên.

"Sao em lại đứng ở đây? Anh đang định đi tìm em."

Sở Dật lặng lẽ nhìn hắn.

Khoảng thời gian ngọt ngào vừa qua quá đỗi trọn vẹn, khiến anh gần như quên mất, giữa họ vẫn luôn tồn tại một hiện thực không thể né tránh.

Tần gia.

Cây đại thụ sừng sững của Đế Đô ấy, cần có bộ rễ ưu tú nhất để tiếp tục truyền thừa.

Mà anh... lại là một Alpha.

"Những lời bọn họ nói... em nghe thấy rồi sao?"

Nhận ra sự im lặng của anh, Tần Xuyên Từ tiến lên ôm lấy eo anh, cánh tay siết chặt hơn đôi chút.

Sở Dật cụp mắt, im lặng vài giây rồi vẫn lên tiếng.

"Tần Xuyên Từ."

"Em không thể sinh con cho anh."

"...Hay đúng hơn, em không thể chấp nhận chuyện mang thai."

Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Theo những hiểu biết sinh lý thông thường trong thế giới ABO, Alpha không thể mang thai.

Nhưng những hiểu biết ấy cũng từng nói rằng Alpha không thể bị đánh dấu vĩnh viễn.

Enigma luôn là sự tồn tại vượt ngoài lẽ thường.

Điều thứ hai đã xảy ra trên người anh.

Vậy thì điều thứ nhất... chưa chắc đã không thể.

Nếu Tần Xuyên Từ muốn, có lẽ thật sự sẽ có cách khiến anh giống như một Omega, bụng mang dạ chửa, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng ấy thôi, Sở Dật đã không dám nghĩ tiếp.

Anh không thể chấp nhận được.

Vì Tần Xuyên Từ, anh có thể ở vị trí phía dưới, cũng có thể chấp nhận bị hắn đánh dấu vĩnh viễn.

Chỉ riêng chuyện này...

Anh không làm được.

Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ, lặng lẽ chờ phản ứng của hắn.

Tần Xuyên Từ nhìn anh, đầu tiên ngẩn người mất vài giây, sau đó lại bật cười khẽ.

Hắn trực tiếp vùi đầu lên vai anh, bả vai không ngừng run lên vì cười.

Sở Dật bị hắn cười đến khó hiểu, trong lòng dâng lên một trận bực bội, đưa tay đẩy hắn một cái.

"Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy."

Tần Xuyên Từ thuận thế nắm lấy tay anh, khóe mắt cười đến hơi đỏ lên.

"Anh biết."

"Sở Dật, chỉ là anh thật sự không ngờ... em lại nghĩ xa đến vậy."

Hắn ghé sát bên tai anh, hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua làn da.

"Em còn nghĩ đến chuyện hai đứa mình có con rồi sao?"

Mặt Sở Dật lập tức đỏ bừng, chỉ cảm thấy Tần Xuyên Từ đang cố tình đánh trống lảng.

"Tần Xuyên Từ!"

Tần Xuyên Từ cố nén cười, cúi xuống hôn nhẹ lên má anh, ánh mắt chân thành.

"Sở Dật, em là Alpha, sao có thể mang thai được chứ?"

"Nếu em thật sự muốn có một đứa con với anh thì cũng không phải không làm được. Năng lực công nghệ sinh học của Tần gia đặt ở đó, chỉ cần em muốn thì lúc nào cũng có thể."

"Nhưng mà..." Hắn khựng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Chúng ta còn trẻ như vậy, cũng đâu có vội."

"Tại sao nhất định phải có thêm một đứa trẻ đến quấy rầy thế giới của hai đứa mình?"

Hắn nhìn thẳng vào anh.

"Chỉ có hai chúng ta... không tốt sao?"

Đầu ngón tay Sở Dật khẽ co lại.

Anh nhìn hắn, im lặng trong chốc lát rồi khẽ đáp: "...Ừm."

"Chỉ có hai chúng ta... cũng rất tốt."

Bàn tay anh được nắm lấy.

Tần Xuyên Từ kéo anh cùng bước về phía đại sảnh.

Chiếc nhẫn nơi ngón áp út bàn tay trái lạnh lẽo mà cứng rắn, cấn nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Được rồi.

Hắn đã nói dối Sở Dật.

Thật ra, Alpha vẫn có thể mang thai.

Chỉ cần đối tượng là Enigma.

Nhưng Sở Dật không cần biết điều đó.

Bởi vì... chuyện ấy sẽ không bao giờ xảy ra.

Nỗi đau của việc sinh con không thể diễn tả chỉ bằng lời nói.

Dù người đời có khoác lên nó bao nhiêu mỹ từ cao đẹp, thì suy cho cùng, đó vẫn là một quá trình bào mòn cơ thể; là việc một người phải đánh đổi chính mình để hoàn thành sự sống cho một người khác.

Hắn không cần anh phải trả cái giá ấy.

Đóa hồng của hắn... đáng lẽ nên được mặc sức vươn mình giữa gió trời, chứ không phải héo úa trong một nhà kính được gọi là hạnh phúc.

---

Tiệc đính hôn dần đi đến hồi kết.

Khách khứa lần lượt ra về, cả trang viên cũng chậm rãi chìm vào yên tĩnh.

Lúc Từ Mãng rời đi đã say đến bất tỉnh nhân sự, cứ bám lấy Sở Dật, nước mắt nước mũi giàn giụa, không ngừng nói rằng tất cả đều là lỗi của mình.

Khương Mai nhìn sang Tần Xuyên Từ, sợ hắn lỡ miệng nói điều gì không nên nói, vội vàng nhét người lên xe rồi đưa đi.

Đêm đã khuya.

Gió xuân nhè nhẹ thổi tan mùi men rượu.

Sở Dật và Tần Xuyên Từ sóng vai đứng trước cổng lớn của trang viên, tiễn vị khách cuối cùng rời đi.

"Mệt rồi à?"

Tần Xuyên Từ nghiêng đầu nhìn gương mặt thoáng vẻ mệt mỏi của anh.

Sở Dật nới lỏng cà vạt, khẽ thở ra một hơi dài.

"Cũng hơi hơi."

Tần Xuyên Từ bật cười, đưa tay vuốt lại những lọn tóc bị gió làm rối cho anh.

"Đến lúc kết hôn... sẽ còn mệt hơn."

Nghe vậy, Sở Dật quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt đầy cổ quái.

"Hôm nay mới vừa đính hôn xong, anh đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi à?"

Động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại. Hắn nhìn anh với nụ cười như có như không.

"Đâu phải hôm nay anh mới nghĩ đến."

"Về hỏi Tôn Miểu đi."

"Hả?"

Sở Dật ngẩn người, hoàn toàn không hiểu.

Tần Xuyên Từ cũng không giải thích, chỉ đưa tay ôm anh vào lòng.

Dưới ánh đèn, bóng của hai người chồng lên nhau, hòa làm một, không còn ranh giới.

"Sở Dật à..."

"Anh đã nhắc chuyện này với em từ rất, rất lâu rồi."

Sở Dật nhướng mày.

"Thật hay giả vậy?"

Tần Xuyên Từ cười.

Tiếng cười tràn ngập niềm vui và sự mãn nguyện.

"Thật."

"Vậy... em đồng ý chứ?"

"Cậu Sở."

Nghe vậy, Sở Dật ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy...

Anh nhìn thấy chính hình bóng của mình.

"...Để em suy nghĩ đã."

"Vậy tức là đồng ý rồi?"

"Cút."

Phía xa xa, ánh đèn neon của Đế Đô vẫn rực rỡ huy hoàng.

Thế nhưng dường như tất cả đều cách họ rất xa.

Trong trang viên này...

Hương hoa hồng lặng lẽ hòa quyện cùng hơi thở của tuyết.

Những tháng ngày lầy lội của quá khứ.

Những phản bội.

Những âm mưu.

Những đau thương.

Tất cả đều được chôn vùi trong khoảnh khắc này. Điều còn lại, là quãng đời còn rất dài, rất dài phía trước. Là những năm tháng nồng nhiệt chỉ thuộc về riêng họ.

Tần Xuyên Từ nắm lấy tay Sở Dật, mười ngón tay đan chặt vào nhau, rồi dắt anh từng bước tiến sâu vào trang viên.

"Đi thôi."

"Về nhà."

"Ừ."

"Về nhà."

Dưới ánh trăng dịu dàng, hai chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh soi chiếu lẫn nhau.

Đó là khế ước.

Cũng là sợi xiềng xích mà cả hai đều cam tâm tình nguyện tự tay khóa lên quãng đời còn lại của đối phương.

- Hoàn chính văn -