Trong phòng nghỉ, cánh cửa khép kín ngăn cách hoàn toàn mọi âm thanh từ bên ngoài.
Tần Xuyên Từ vẫn giữ nguyên tư thế cũ, dựa người vào ghế sofa.
Làn khói thuốc đã tan đi, để lộ gương mặt anh tuấn nhưng lạnh nhạt và bình tĩnh của hắn. Nhìn từ bên ngoài, không ai có thể nhận ra rằng pheromone trong cơ thể hắn lúc này đã gần chạm đến giới hạn mất kiểm soát.
Chúng không ngừng khuấy động, va đập vào lớp phòng tuyến lý trí, như muốn được giải phóng hoàn toàn.
Thế nhưng sự nóng nảy và bất ổn ấy không hề biểu lộ trên gương mặt hắn.
Hắn chỉ đưa tay dập tắt đầu thuốc lá đã cháy hết trong gạt tàn, sau đó hơi ngửa đầu dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại và khẽ lẩm bẩm.
"Hoa hồng..."
Mùi hương hoa nhàn nhạt nhưng rõ ràng ấy dường như vẫn còn vương vấn nơi chóp mũi. Cùng với nó là cảm giác bình yên hiếm hoi mà hắn đã rất lâu chưa từng cảm nhận được.
Pheromone tuy chủ yếu được giải phóng qua tuyến thể, nhưng trên thực tế lại tồn tại khắp cơ thể, thậm chí hòa vào cả máu.
Ngay khoảnh khắc Sở Dật bị lưỡi dao cứa vào tay khi cứu hắn, hắn đã ngửi thấy hương hoa hồng lẫn trong mùi máu thoang thoảng ấy.
Mùi hương rất nhạt, chỉ theo dòng máu rỉ ra một chút ít, nhưng lại khiến pheromone vốn luôn trong trạng thái căng thẳng của hắn bất ngờ dịu xuống trong chốc lát.
Loại hương hoa ngọt ngào mà trước đây hắn vốn không hề để tâm, giờ đây lại mang đến cho hắn cảm giác dễ chịu khó tả.
Tần Xuyên Từ mở mắt.
Trong đôi đồng tử sâu thẳm, những suy nghĩ phức tạp lặng lẽ cuộn trào.
Sở Dật sẽ không bao giờ biết rằng, trong những phút giây cả hai ở chung một phòng, đối mặt với nhau giữa bầu không khí yên tĩnh đến ngột ngạt, Tần Xuyên Từ vẫn luôn suy nghĩ về một vấn đề.
Đó là rốt cuộc pheromone của Sở Dật có gì đặc biệt.
Cuối cùng, khi nhìn thấy lớp băng gạc trên cánh tay anh, Tần Xuyên Từ vẫn quyết định để Sở Dật trở về.
Một phần vì đối phương vừa bị thương khi cứu hắn.
Nhưng quan trọng hơn, trong chuyện này vẫn còn quá nhiều điểm khiến hắn khó hiểu.
Xét theo biểu hiện hôm nay, mức độ phù hợp giữa pheromone của Sở Dật và hắn dường như còn cao hơn cả Bạch Tri Kỳ.
Thế nhưng điều kỳ lạ là lần đầu tiên ngửi thấy pheromone của Sở Dật, hắn lại hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.
Cùng một loại pheromone, vậy tại sao cơ thể hắn lại đưa ra hai phản ứng hoàn toàn khác nhau?
Điều đó hoàn toàn không hợp lý.
Vấn đề hoặc nằm ở Sở Dật, hoặc nằm ở chính hắn.
Mà Tần Xuyên Từ thì không có ý định đi tìm nguyên nhân từ bản thân trước.
(Má thằng này =))))) ai cx có thể là vấn đề ngoại trừ anh)
Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý.
"Điều tra kỹ về Sở Dật cho tôi, đặc biệt là khoảng thời gian gần đây, xem cậu ta đã tiếp xúc với những ai."
Đầu dây bên kia lập tức đáp lời.
Tần Xuyên Từ cúp máy, ngón tay khẽ gõ lên màn hình lạnh lẽo.
Cách hắn đối xử với Sở Dật trong tương lai sẽ phụ thuộc vào kết quả của bản báo cáo điều tra này.
----------------
Trong chiếc xe đang chạy trên đường, Sở Dật bỗng nhiên rùng mình một cái.
Từ Mãng đang lái xe cũng chú ý tới, liền nhìn anh qua gương chiếu hậu rồi cười hỏi:
"Sao vậy? Lạnh à?"
Sở Dật lắc đầu, giọng nói có phần trầm thấp.
"Không."
Anh cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay mình. Trên lớp băng gạc trắng vẫn thấp thoáng thấm ra một chút máu đỏ.
Trong đầu anh bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện với Tần Xuyên Từ trong phòng nghỉ lúc trước.
Mặc dù Tần Xuyên Từ đã đồng ý sẽ giữ khoảng cách với Bạch Tri Kỳ.
Nhưng Sở Dật vẫn luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Tần Xuyên Từ...
Không giống kiểu người biết báo đáp ân tình.
Thế nhưng nghĩ kỹ lại, với thân phận và địa vị của Tần Xuyên Từ, dường như hắn cũng chẳng cần phải nói dối một nhân vật nhỏ bé như anh.
Dù khi đó hắn có từ chối thẳng thừng, Sở Dật cũng chẳng thể làm gì được.
Sở Dật suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không tìm ra cảm giác bất thường ấy đến từ đâu.
Cuối cùng, anh chỉ có thể quy hết cho việc bản thân vốn không tin tưởng Tần Xuyên Từ, luôn lo lắng hắn sẽ nuốt lời.
Từ Mãng vừa lái xe vừa tranh thủ liếc Sở Dật thêm một cái.
Thấy anh từ lúc lên xe tới giờ cứ mang bộ mặt nghiêm nghị như ông cụ non, hắn không nhịn được bật cười.
"Mày bị làm sao vậy? Từ lúc lên xe đã giữ cái vẻ mặt đó rồi. Không đúng nha."
Từ Mãng nhếch miệng cười, tâm trạng rõ ràng vô cùng tốt.
Trong lúc Sở Dật lên lầu xử lý vết thương, hắn đã tranh thủ hỏi thăm rõ ràng toàn bộ đầu đuôi câu chuyện rồi.
Sở Dật vừa ra tay lần này, chẳng khác nào khiến hai gia tộc hào môn hàng đầu Đế Đô cùng nợ anh một ân tình.
Vết thương trên tay này xem như đổi lại một món hời cực lớn.
Chỉ riêng khoảng thời gian ngắn đứng chờ trước cửa đại sảnh lúc nãy thôi, đã có không ít tổng giám đốc vốn trước đây chẳng buồn để mắt tới hắn chủ động chạy tới làm quen, xưng huynh gọi đệ, tranh nhau xin phương thức liên lạc.
Sở Dật ngẩng đầu nhìn vẻ phấn khích không giấu nổi trên mặt Từ Mãng, do dự một lát rồi vẫn lên tiếng.
"Anh Mãng, lần sau... nếu có mặt ngài Tần thì em không đi nữa."
Nụ cười trên mặt Từ Mãng lập tức cứng lại.
"Hả? Sao cơ?"
Sở Dật cân nhắc từ ngữ, cố gắng khiến lý do của mình nghe hợp lý hơn.
"Ngài Tần... không thích em lắm, chắc cũng không muốn gặp em."
Lập tức, chân mày Từ Mãng nhíu chặt.
"Sao mày biết? Hắn nói với mày à?"
Sở Dật chớp mắt, ngập ngừng một chút rồi đáp qua loa.
"Không nói thẳng, nhưng đại khái là vậy."
Nghe tới đây, sắc mặt Từ Mãng hoàn toàn sa sầm.
Tâm trạng đang rất tốt vì vừa đạt được vài ý định hợp tác cũng tụt thẳng xuống đáy.
Hắn im lặng một lúc rồi dò hỏi.
"Hay là... lúc nãy mày làm hắn không vui?"
"Nếu không mình tìm dịp nào đó đi xin lỗi thử xem? Đại trượng phu co được duỗi được mà. Cánh tay này của mày không thể bị chém oan như thế được!"
Vừa nói, hắn vừa đau lòng liếc sang cánh tay đang quấn kín băng gạc của Sở Dật.
Nghe vậy, Sở Dật chỉ cười khan.
Trong lòng anh nghĩ, nếu họ Tần thật sự chịu tránh xa Bạch Tri Kỳ thì vết thương này quả thực không tính là chịu uổng.
Nhưng những lời đó không thể nói với Từ Mãng được.
Anh chỉ đành tỏ vẻ bất đắc dĩ.
"Không sao đâu anh Mãng. Sau chuyện này hắn cũng sẽ không gây khó dễ cho em nữa."
"Hơn nữa, nói thật thì em cũng chẳng muốn gặp mặt hắn."
Nghe đến đây, Từ Mãng càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn đột nhiên quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Sở Dật.
"Đụ!"
"Thằng nhóc nhà cậu ở trên đó... không phải là đánh người ta đấy chứ?"
"..."
Sở Dật lập tức cạn lời.
"Không có... Em đâu có điên."
Nếu muốn đánh, thì ngay từ buổi chiều hôm đó, lúc nhìn thấy Tần Xuyên Từ và Bạch Tri Kỳ ở bên nhau, anh đã ra tay rồi, cần gì phải đợi tới hôm nay.
Nghe vậy, Từ Mãng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
"Thế thì tốt, thế thì tốt..."
"Nhưng rốt cuộc là vì sao?"
Sở Dật đưa tay day nhẹ giữa hai đầu lông mày, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
"Anh Mãng, anh đừng hỏi nữa."
"Dù sao em mà xuất hiện thì hắn cũng chẳng vui vẻ gì. Lỡ ảnh hưởng đến công việc làm ăn của chúng ta thì không đáng."
Thấy Sở Dật thực sự không muốn nói thêm, Từ Mãng đành bất đắc dĩ ngậm miệng lại, miễn cưỡng gật đầu.
Nhưng trong lòng hắn đã âm thầm quyết định.
Có dịp nhất định phải tìm Hà Tương Thần hỏi thăm thử xem rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì.
Thấy mục đích của mình đã đạt được, tâm trạng Sở Dật lập tức tốt hơn hẳn.
Ít nhất sau này cũng không cần phải thường xuyên chạm mặt Tần Xuyên Từ nữa. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, cảm giác nặng nề đè trong lòng anh suốt từ lúc rời khỏi bữa tiệc cũng vơi đi không ít.