Tiếng giày da gõ lên nền đá cẩm thạch, phát ra từng tiếng "cộp cộp" giòn tan.
Giang Phong ôm một chồng tài liệu, đi thẳng đến trước cửa văn phòng của Tần Xuyên Từ.
Cậu ta giơ tay lên, khẽ gõ cửa ba tiếng.
"Vào đi."
Giọng nói trầm ổn từ trong phòng truyền ra.
Giang Phong đẩy cửa bước vào.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ sát đất, cắt thành những mảng hình học, đổ xuống khắp văn phòng.
Tần Xuyên Từ ngồi sau bàn làm việc, chăm chú nhìn màn hình máy tính trước mặt. Những ngón tay hắn khẽ gõ lên bàn phím, vẻ mặt bình tĩnh.
Giang Phong đi đến trước bàn, đặt xấp tài liệu xuống.
"Tần tổng, cuộc họp báo cáo tổng kết quý lúc mười giờ, tất cả người tham dự đều đã có mặt đầy đủ."
Ánh mắt Tần Xuyên Từ vẫn không rời khỏi màn hình, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ."
"PPT của các phòng ban đều đã gửi vào hộp thư của ngài, ngài đã xem qua chưa?"
"Xem rồi." Giọng Tần Xuyên Từ lạnh nhạt. "Hơn một nửa có thể ném thẳng vào thùng rác."
Mí mắt Giang Phong giật giật, trong lòng lặng lẽ thắp nến cầu nguyện cho những đồng nghiệp sắp phải lên trình bày.
Sau khi xử lý xong công việc trong tay, Tần Xuyên Từ đứng dậy, chỉnh lại áo vest.
"Đi thôi."
Nói xong, hắn dẫn đầu bước ra khỏi văn phòng.
Giang Phong lập tức đi theo sau.
Hành lang yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng bước chân của hai người vang vọng.
Giang Phong cúi đầu, ánh mắt dừng trên bóng lưng của Tần Xuyên Từ.
Đi được một lúc, cậu ta cứ có cảm giác có gì đó không đúng.
Ánh mắt vô thức dời lên trên, lướt qua sau gáy của Tần Xuyên Từ.
Ngay lập tức sững người.
Dường như cậu ta phát hiện ra điều gì đó, ánh mắt lại quay về sau gáy hắn.
Mái tóc đen lòa xòa phủ xuống, giữa những sợi tóc thấp thoáng lộ ra một dấu vết mờ mờ.
Đó là cái gì?
Giang Phong theo bản năng nheo mắt, đầu không tự chủ được hơi nghiêng về phía trước, ghé lại gần hơn.
Cuối cùng...
Cậu ta cũng nhìn rõ toàn bộ thứ đó!
Là...
Một dấu răng.
Trên đó còn đóng vảy máu, xung quanh hằn lên những vết bầm tím do bị cắn.
Nó in hằn trên làn da sau gáy của Tần Xuyên Từ, vừa ngang ngược vừa chói mắt, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ chỉnh tề, sang trọng và tỉ mỉ thường ngày của hắn.
Đùng!!
Trong đầu Giang Phong như có một tiếng sét nổ vang.
Cả người cậu ta cứng đờ, cứ như vừa bị sét đánh trúng. Cậu ta hít ngược một hơi lạnh, bước chân cũng loạng choạng.
Đánh dấu?
Sở Dật cắn sếp mình rồi?!
Giang Phong hoàn toàn chìm trong cơn chấn động.
Cứ thế mơ mơ màng màng đi theo Tần Xuyên Từ vào thang máy.
Sau khi bước vào, Tần Xuyên Từ dừng chân, chuẩn bị quay người lại.
Rầm!
Lưng hắn bị ai đó đâm sầm vào một cái.
Cảm nhận được cơn đau, Giang Phong lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.
"Xin lỗi, Tần tổng!"
Tần Xuyên Từ nhìn bộ dạng của cậu ta, sắc mặt vẫn không đổi.
"Trong giờ làm việc, đừng có mất tập trung."
"Vâng." Giang Phong cười gượng.
Cậu ta đứng sang bên cạnh Tần Xuyên Từ, cả người cứ thấy bứt rứt khó chịu. Ánh mắt thế nào cũng không khống chế được, cứ muốn liếc về phía sau gáy của hắn.
"Đinh."
Cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Đã đến tầng có phòng họp.
Hai người cùng đi tới phòng họp.
Phòng họp này đủ sức chứa hơn một trăm người, lúc này yên tĩnh đến lạ. Hàng ghế phía sau đã kín chỗ bởi nhân viên các phòng ban. Chính giữa bức tường, màn hình điện tử đang hiển thị logo của Tần thị.
Vừa nhìn thấy Tần Xuyên Từ, tất cả mọi người đều vô thức ngồi thẳng lưng.
Tần Xuyên Từ và Giang Phong đi đến hàng đầu, ngồi vào vị trí chủ tọa gần màn hình nhất.
Sau khi ngồi xuống, Tần Xuyên Từ giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ.
"Đến giờ rồi. Bắt đầu đi."
Nhân viên đầu tiên bước lên bục, bắt đầu báo cáo.
Ban đầu, mọi thứ vẫn diễn ra khá bình thường.
Những người có mặt ở đây đều là tinh anh của Tần thị. Mặc dù đứng trước ông chủ lớn thì ai nấy đều áp lực vô cùng, nhưng một khi bước vào lĩnh vực chuyên môn của mình, ai cũng nói năng lưu loát, mạch lạc, đâu ra đấy.
Nhưng chẳng mấy chốc...
Đã có người nhận ra có điều gì đó không ổn.
Đặc biệt là một nhân viên ngồi ngay phía sau Tần Xuyên Từ.
Lúc này mắt người đó gần như muốn lồi ra ngoài, cứ nhìn chằm chằm vào sau gáy của Tần Xuyên Từ.
Nhận ra hành động của mình quá thất lễ, rất dễ bị sếp tẩn cho một trận, người đó vội vàng cúi đầu, dời mắt đi.
Bàn tay giấu dưới gầm bàn thì không ngừng chọc vào đùi đồng nghiệp bên cạnh.
Đồng nghiệp bị chọc đến khó hiểu, nhíu mày ném sang một ánh mắt đầy dấu hỏi.
"?"
Người kia không dám lên tiếng, chỉ có thể điên cuồng ra hiệu bằng mắt.
Đồng nghiệp càng khó hiểu hơn, thầm nghĩ tên này hôm nay lên cơn gì vậy.
Rồi theo bản năng, cũng nhìn theo hướng ánh mắt của người kia.
Giây tiếp theo...
Đến lượt người đó lên cơn.
Thế là một truyền mười, mười truyền trăm.
Giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, quả dưa chấn động này tạo nên từng gợn sóng, âm thầm lan khắp cả phòng họp.
Toàn bộ nhân viên đều im phăng phắc, bề ngoài ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, nghiêm túc vô cùng.
Nhưng thực tế trong lòng mỗi người đã mở hẳn một cuộc họp tám chuyện.
Kết quả là, những người lên báo cáo sau đó trình độ đều tụt dốc không phanh.
Thật ra phần trình bày của các vị tinh anh cũng không đến nỗi nào, nhưng dưới sự làm nền của vài vị cuồng công việc trước đó, lại càng trở nên thảm không nỡ nhìn.
Suốt cả quá trình, sắc mặt Tần Xuyên Từ vẫn bình tĩnh như cũ, hoàn toàn không để lộ bất kỳ khác thường nào.
Sau mỗi phần báo cáo, Tần Xuyên Từ chỉ mỉm cười, dùng giọng điệu ôn hòa để đưa ra lời nhận xét.
"Ý tưởng không tệ, chỉ tiếc phương án triển khai trông như cháu trai tôi dùng gạch xếp hình ghép ra vậy, chỗ nào cũng đầy lỗ hổng."
"Bài thuyết trình của cậu và bản báo cáo cậu trình bày hoàn toàn không khớp nhau. Thế mà cậu vẫn có thể hoàn hảo né được tất cả đáp án đúng. Chúc mừng, cậu đã làm được điều mà người bình thường không làm nổi."
"Kết luận của cậu khiến tôi bắt đầu nghi ngờ năng lực tư duy logic của loài người. Tôi khuyên cậu nên về học lại ngữ văn tiểu học, ít nhất cũng phải hiểu thế nào là 'luận điểm rõ ràng'."
"..."
Không hề có một câu chửi tục, nhưng vẫn mắng đến mức người ta chỉ muốn cúi gằm đầu xuống đất.
Đến khi nhân viên cuối cùng báo cáo xong, Tần Xuyên Từ đứng dậy, bước lên bục.
Một tay hắn khẽ đặt lên mép bục giảng, ánh mắt ôn hòa quét qua mọi người có mặt.
Nụ cười vẫn nhã nhặn, hiền hòa như cũ.
"Xem ra trong cuộc họp hôm nay, có rất nhiều người không đặt tâm trí vào công việc."
"Dường như vài chuyện không mấy quan trọng... còn hấp dẫn sự chú ý của mọi người hơn cả sự phát triển quý này của công ty."
"Điều đó khiến tôi không thể không nghi ngờ, có phải Tần thị trả lương cho mọi người quá cao rồi hay không, đến mức ai nấy đều nhàn rỗi, bắt đầu quan tâm đến chuyện riêng tư."
"Buổi báo cáo hôm nay hoàn toàn không thể hiện được trình độ mà một nhân viên Tần thị nên có. Lát nữa, Giang Phong sẽ gửi danh sách những người cần viết bản kiểm điểm vào email của mọi người."
Một tràng lời nói khiến cả phòng họp lạnh toát sống lưng.
Không ai dám hé răng.
Bề ngoài thì khiêm tốn tiếp thu.
Trong lòng thì điên cuồng mắng chửi tên tư bản thối tha!
Cuộc họp kết thúc.
Tần Xuyên Từ dẫn theo Giang Phong ung dung rời đi.
Chân trước hắn vừa bước ra khỏi cửa phòng họp. Chân sau, bên trong đã vang lên một tràng kêu than ai oán.
"Xong rồi xong rồi! Bài báo cáo của tôi nát bét, kiểu gì cũng có tên trong danh sách viết kiểm điểm!"
"Đều tại cậu đấy! Tự dưng ghé tai nói mấy chuyện linh tinh làm gì, hại tôi đoạn sau chẳng nghe nổi gì nữa!"
"..."
Cứ như vậy.
Không một ai nhắc đến thứ mình vừa nhìn thấy.
Mọi người chỉ vừa than ngắn thở dài, vừa lần lượt rời khỏi phòng họp.
Rồi sau đó, nhóm chat nội bộ của nhân viên Tần thị nổ tung.
Từ trên xuống dưới, gần như toàn bộ nhân viên của Tần thị đều cắm cúi nhìn điện thoại, trên mặt treo đầy vẻ phấn khích.
(Ngoại trừ những người phải viết bản kiểm điểm.)