Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 223: Có Muốn Ra Ngoài Chơi Không?

Mùa xuân ở Đế Đô lúc nào cũng mang theo vài phần se lạnh.

Đã hơn một tháng trôi qua kể từ vụ tấn công chấn động nhằm vào hệ thống của Tần thị.

Ban đầu, Sở Dật còn tưởng cuộc tấn công điên cuồng nhắm vào tường lửa của Tần thị chỉ là khởi đầu, phía sau chắc chắn sẽ còn vô số âm mưu nối tiếp.

Không ngờ đối phương lại yên ắng đến lạ, như thể lần tấn công hôm đó chỉ là nhất thời nổi hứng.

Anh ngồi trên sofa trong phòng khách, chống cằm bằng một tay, ánh mắt hướng về phía nhà bếp.

Trong bếp.

Tần Xuyên Từ đang đeo một chiếc tạp dề màu xám đậm, quay lưng về phía anh, bận rộn nấu nướng.

Trên quầy bếp cạnh tay hắn là một quyển sách đang được mở đến đúng một trang.

Bức ảnh thịt kho trên đó đỏ au bóng bẩy, nhìn thôi cũng khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Anh nhìn bóng lưng ấy rồi bĩu môi.

"Em cứ tưởng dạo này anh sẽ bận lắm."

Mấy ngày đầu sau vụ công ty bị tấn công, người này còn mang dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác, vậy mà bây giờ lại có nhã hứng đứng đây nấu ăn.

Trời mới biết mấy hôm trước, khi nhìn thấy hắn trở về với cuốn《Đại Toàn Nấu Ăn》trên tay, tâm trạng của anh lúc đó kỳ lạ đến mức nào.

Nghe vậy, động tác của hắn khựng lại.

Hắn hơi nghiêng đầu, khóe mắt cong lên mang theo ý cười.

"Anh là chủ tịch. Nếu chuyện gì cũng phải dựa vào anh, vậy tiền lương mỗi năm trả cho họ chẳng phải uổng phí sao?"

Nói xong, hắn thản nhiên thả từng miếng thịt đã cắt vào nồi để chần.

Làn hơi nước trắng xóa bốc lên, che mờ gương mặt nghiêng của hắn.

Anh hít hít mũi. Dù món ăn còn chưa hoàn thành, mùi thơm của thịt đã bắt đầu lan tỏa.

"Chuyện đó... anh thật sự không định xử lý nữa à?"

Dễ dàng bỏ qua như vậy quả thật không giống phong cách của Tần Xuyên Từ.

Hắn đậy nắp nồi, cởi tạp dề.

Rửa sạch tay xong, hắn rút một tờ khăn giấy, cẩn thận lau khô từng kẽ ngón tay.

Sau đó, hắn đi về phía anh, ngồi xuống bên cạnh dưới ánh mắt đầy vẻ dò xét của anh.

"Ai nói là không xử lý?"

Hắn hơi nhướng mày rồi nói tiếp: "Anh xử lý xong rồi."

Anh sững người, lập tức ngồi thẳng dậy.

"Xử lý xong rồi? Từ khi nào?"

Hơn nửa tháng nay, ngoại trừ thời gian cần đến công ty, anh gần như ở cạnh hắn không rời.

Thậm chí anh còn chẳng thấy hắn gọi được mấy cuộc điện thoại.

Hắn mỉm cười, đưa tay vuốt lại vài sợi tóc rối của anh.

"Có phải chuyện gì to tát đâu, không cần lúc nào cũng nhắc đến."

Đầu ngón tay hơi lạnh của hắn vừa chạm lên da anh đã khiến anh khẽ rùng mình.

Anh cau mày, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.

Nhưng hắn không muốn tiếp tục tốn lời vì mấy chuyện vụn vặt ấy, bèn chuyển chủ đề.

"So với đám người đó... Sở Dật, em có muốn ra ngoài chơi không?"

"Đi chơi? Đi đâu?"

"Iceland."

Anh khựng người.

"Iceland? Khi nào?"

"Chắc mấy ngày nữa."

Sở Dật hỏi: "Sao tự dưng lại muốn đi Iceland?

Tần Xuyên Từ nghĩ ngợi một chút, ánh mắt khẽ dao động.

"Chắc là vì anh chưa từng nhìn thấy cực quang. Em thì sao? Đã từng thấy chưa?"

Sở Dật lắc đầu.

Anh vốn không thích ra ngoài, cũng chẳng có hứng thú với du lịch, sao có thể chạy xa như vậy chỉ để ngắm cực quang được?

Tần Xuyên Từ nhìn anh, mỉm cười.

"Vậy chúng ta cùng đi nhé. Chỉ có hai đứa mình."

Hắn từng đặt chân đến rất nhiều quốc gia, nhưng mỗi lần đều là vest chỉnh tề, bôn ba vì lợi ích và công việc.

Không lâu trước đó, Giang Phong nói với hắn rằng cực quang ở Iceland rất đẹp, thế là hắn nảy ra ý định muốn cùng Sở Dật đến đó một chuyến.

Sở Dật suy nghĩ một lúc.

Mấy ngày tới cũng không ảnh hưởng đến công việc, nên anh gật đầu đồng ý.

"Được, vậy cùng đi."

Tần Xuyên Từ bật cười.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ của Sở Dật, ánh mắt hắn khẽ rung động.

Ngay sau đó, hắn chậm rãi nghiêng người về phía trước, đặt một nụ hôn lên má anh.

Sở Dật khựng lại, quay đầu đối diện với đôi mắt của Tần Xuyên Từ, khẽ nheo mắt.

Ánh hoàng hôn xuyên qua ô cửa kính sát đất, phủ lên đường nét của cả hai một tầng ánh vàng đầy mập mờ.

Ý đồ nơi đáy mắt Tần Xuyên Từ không hề che giấu, cứ thẳng thắn nhìn Sở Dật, như một kẻ săn mồi đã mai phục quá lâu cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt.

Hơn một tháng nay, hắn sống quá mức thanh tâm quả dục.

Bản thân Tần Xuyên Từ không phải người có d*c v*ng quá mạnh.

Là Enigma, khả năng miễn dịch của hắn đối với pheromone cực cao, nên sẽ không bị pheromone k*ch th*ch. Thêm vào đó, do ảnh hưởng của gen Enigma, tính tình hắn vốn lạnh nhạt, ít h*m m**n, ít nhiều cũng có khuynh hướng lãnh cảm.

Nhưng từ sau khi giữ Sở Dật ở bên mình, hắn lại cứ động một chút là muốn làm chút "vận động vì sự sống".

Trước đây khi hai người còn chưa xác định quan hệ, hắn vẫn còn biết kiềm chế, còn biết giả vờ, ra vẻ mình là một quý ông.

Bây giờ đã chính thức yêu nhau rồi, hắn chẳng muốn nhịn nữa.

Sở Dật không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Sự im lặng ấy, trong mắt Tần Xuyên Từ, chính là ngầm đồng ý.

Hắn giơ tay lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy gáy Sở Dật, kéo anh về phía mình.

Tử huyệt bị người khác nắm lấy, Sở Dật theo bản năng cứng người. Vết cắn trên tuyến thể ở sau gáy, dấu đánh dấu vĩnh viễn không bao giờ biến mất, dưới lòng bàn tay hắn khẽ tê rần.

Nhưng anh không giãy giụa.

Đối với những đòi hỏi của người mình yêu, Sở Dật từ trước đến nay luôn vụng về nhưng dung túng.

Hương tuyết và hương hoa hồng lại một lần nữa hòa quyện.

Hai người hôn sâu trên ghế sofa, hơi thở quấn lấy nhau, khó lòng tách biệt.

Mãi đến khi bầu không khí mập mờ dâng lên đến cực điểm, đáy mắt cả hai đều nhuốm màu d*c v*ng, họ mới chậm rãi tách ra.

Sợi chỉ trong suốt nối giữa đôi môi quyến luyến đứt đoạn, dưới ánh sáng lờ mờ càng trở nên nóng bỏng.

Sở Dật khẽ th* d*c, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Đôi mắt vốn luôn sắc bén lúc này đã phủ lên một tầng mê ly vì dục niệm.

Ngay giây sau, anh đưa tay đè lên vai Tần Xuyên Từ, hơi dùng sức.

Tần Xuyên Từ ngả người ra sau, cả người bị Sở Dật ép xuống ghế sofa.

Hắn không hề tức giận, trái lại còn cong môi cười, thuận thế dùng hai tay ôm lấy eo anh. Ngẩng đầu nhìn Sở Dật, pheromone của hắn như một con rắn vô hình quấn lấy vòng eo và hai chân anh.

Cảm giác như có thứ gì đang siết chặt mình khiến nhịp thở của Sở Dật càng gấp gáp hơn.

Dù đã trải qua bao nhiêu lần, anh vẫn không quen được với đặc tính gần như có thể thực thể hóa của pheromone Enigma.

Lúc nào cũng có cảm giác mình không phải đang làm chuyện đó với một con người, mà là đang vật lộn với một con yêu quái.

Bàn tay phải của Tần Xuyên Từ vuốt dọc từ bụng Sở Dật lên trên.

Đầu ngón tay hắn kéo khóa áo khoác của anh xuống, để lộ chiếc áo len màu xám bên trong.

Ngay lúc Tần Xuyên Từ định tiến thêm một bước, cổ tay hắn bỗng bị một bàn tay giữ chặt.

Sở Dật từ trên cao nhìn xuống hắn, hơi nóng trong người khiến hai gò má đỏ ửng.

"Tần Xuyên Từ."

"Trước đây anh đáng ghét lắm, anh biết không?"

Đầu ngón tay Tần Xuyên Từ khẽ động.

"Anh biết."

Điều anh nói chính là những lần ép buộc, lợi dụng, cùng sự khinh thường ngạo mạn từ trên cao của hắn ngày trước.

Sở Dật bật cười, lồng ngực khẽ rung theo tiếng cười. Rồi anh cúi người, ghé sát bên tai Tần Xuyên Từ, thấp giọng nói: "Vậy nên... để em đòi lại chút nợ nhé."