Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 221: Anh Dật Của Tôi Cưa Đổ Một Alpha Chẳng Phải Quá Dễ Sao?

Sau bữa cơm, mọi người bắt đầu chia bánh sinh nhật.

Tuy không tổ chức ở nhà hàng, nhưng chiếc bánh sinh nhật của Khương Mai là do Từ Mãng đặc biệt đặt ở một thương hiệu nổi tiếng tại Đế Đô. Nhìn bề ngoài khá đơn giản, nhưng giá thì không hề rẻ, hương vị cũng vô cùng ngon.

Khương Mai đứng ở vị trí trung tâm, mọi người vây quanh cô, đồng thanh hát bài chúc mừng sinh nhật.

"Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật..."

Tiếng hát dứt, Khương Mai cúi đầu thổi tắt nến.

Tiếng vỗ tay lập tức vang lên, sau đó mọi người bắt đầu chia bánh.

Khương Mai cắt miếng đầu tiên cho Du Du, rồi mới lần lượt chia cho từng người.

Sở Dật vốn không thích ăn bánh kem lắm nên chọn một miếng nhỏ. Khương Mai nhìn thấy, liền gắp một trong ba quả dâu tây trên mặt bánh đặt lên phần của anh.

"Ăn cái này đi."

Sở Dật hơi ngẩn người rồi mỉm cười.

"Cảm ơn chị dâu."

Khương Mai liếc anh một cái.

"Khách sáo cái gì."

Nói xong, cô quay sang Tần Xuyên Từ bên cạnh.

"Tần... Tần tổng, cậu muốn miếng to hay miếng nhỏ?"

Khóe mắt Tần Xuyên Từ khẽ cong lên, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ.

"Chị dâu cứ gọi tên em là được, em lấy miếng nhỏ."

Nghe cách xưng hô ấy, Khương Mai chỉ thấy cả người khó chịu.

Cô giật giật khóe môi, không đáp lời, chỉ cắt cho hắn một miếng cỡ bằng phần của Sở Dật.

Thật ra, không chỉ Từ Mãng bị chuyện Sở Dật và Tần Xuyên Từ ở bên nhau làm cho chấn động.

Đến bây giờ cô vẫn thấy mọi thứ như không chân thực.

Lần trước gặp Tần Xuyên Từ, mối quan hệ của hai người vẫn còn là kim chủ và tình nhân.

Chỉ mấy tháng trôi qua...

Mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.

Mặc dù lúc đó Tần Xuyên Từ thật ra đã bày tỏ ý định với cô, hơn nữa còn chẳng hề vòng vo, gần như là nói thẳng.

Nhưng nói thật, Khương Mai vẫn luôn không mấy lạc quan về hắn.

Lúc ấy cô không phản đối, không phải vì đồng tình, mà chủ yếu là vì kiêng dè thân phận và quyền thế của Tần Xuyên Từ.

Theo cô, một người có địa vị như hắn, cho dù thật sự yêu Sở Dật thì tình cảm ấy cũng khó mà kéo dài.

Trong giới thượng lưu Đế Đô, Omega và Alpha đẹp đẽ, xuất chúng nhiều vô kể.

Ngay cả không ít Beta cũng sở hữu ngoại hình nổi bật, lại còn có tài năng và năng lực.

Cho dù bây giờ trong mắt Tần Xuyên Từ, Sở Dật có tốt đến đâu, cuối cùng e rằng cũng không thắng nổi bốn chữ cảm giác mới mẻ.

Đâu phải ai cũng chung tình như Từ Mãng và Sở Dật.

Mối quan hệ này...

Ngay từ đầu đã giống như được định sẵn sẽ kết thúc bằng việc Sở Dật là người bị tổn thương.

Đến tận bây giờ, cô vẫn nghĩ như vậy.

Chỉ là cô không ngờ Tần Xuyên Từ lại thuận nước đẩy thuyền đến thế.

Rõ ràng là người nắm quyền của một gia tộc hào môn ở Đế Đô, vậy mà chẳng hề giữ chút giá nào. Một tiếng "anh Mãng", một tiếng "chị dâu" được hắn gọi vô cùng tự nhiên, trái lại khiến người được gọi như cô thấy cả người không được thoải mái.

Khương Mai lặng lẽ liếc nhìn Sở Dật.

Sở Dật đang cúi đầu ăn bánh. Cảm nhận được có người nhìn mình, anh theo bản năng ngẩng đầu lên, phát hiện là Khương Mai thì mỉm cười với cô.

Thấy vậy, Khương Mai chỉ biết mím môi, thu hồi ánh mắt rồi khẽ thở dài.

Rè... rè... rè...

Mới ăn được hai miếng bánh, điện thoại đã rung lên.

Tần Xuyên Từ cúi mắt, cầm điện thoại lên nhìn.

Là cuộc gọi của Giang Phong.

Ánh mắt hắn khựng lại trong thoáng chốc. Hắn ghé sát nói nhỏ với Sở Dật một câu rồi đứng dậy, đi về phía ban công để nghe máy.

"Có chuyện gì?"

Đầu dây bên kia, Giang Phong lập tức lên tiếng, tốc độ nói cực nhanh.

"Tần tổng, không ổn rồi!"

"Cổng bảo vệ mạng của công ty đang bị hacker tấn công. Tuyến phòng thủ đầu tiên tuy đã chặn được, nhưng đối phương vẫn chưa dừng lại. Bộ phận kỹ thuật đang dốc toàn lực ứng phó, nhưng thủ pháp của đối phương cực kỳ chuyên nghiệp, không phải người bình thường."

Nghe vậy, hắn khẽ nhíu mày.

"Đã xác định được nguồn chưa?"

"Đang truy vết, nhưng năng lực chống theo dõi của đối phương rất mạnh, rất khó lần ra."

"Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ qua ngay."

Hắn trầm giọng đáp.

"Thông báo cho giám đốc kỹ thuật khởi động phương án ứng phó cấp cao nhất. Sao lưu toàn bộ dữ liệu theo thời gian thực, cắt tất cả các kết nối bên ngoài không cần thiết. Ngoài ra, liên hệ với bộ phận an ninh, bảo họ chuẩn bị phương án bảo vệ vật lý, đề phòng bất trắc."

"Vâng! Tần tổng!"

Cúp điện thoại, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo.

Đầu ngón tay khẽ vuốt qua chiếc điện thoại, hắn nhìn màn hình đã tối đen rồi xoay người nhìn vào trong nhà. Vừa ngẩng mắt lên, hắn đã phát hiện anh đang nhìn mình.

Vừa thấy anh, khóe môi hắn lập tức cong lên.

Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, nhìn gương mặt hắn rồi hỏi: "Phải đi rồi à?"

Hắn khẽ nhún vai.

"Ừm, xảy ra chút chuyện, anh phải qua xem."

Anh gật đầu, nghĩ một chút rồi nói: "Em đi cùng anh."

Hắn hơi khựng lại. Chưa kịp lên tiếng thì đã thấy anh đi đến chỗ bàn ăn, ghé sát nói gì đó với Khương Mai.

Rất nhanh, cô phất tay.

"Có việc thì mau đi đi. Bánh cũng cắt xong rồi, ở lại cũng chẳng còn gì nữa. Nhưng ngoài trời đang mưa, hai đứa lái xe cẩn thận."

"Biết rồi chị dâu. Bọn em đi trước nhé. Chúc chị sinh nhật vui vẻ!"

"Được rồi, đi đi!"

Sau khi chào mọi người một tiếng, anh và hắn cùng rời khỏi nhà.

Hai người sóng vai bước đi. Hắn nghiêng đầu nhìn anh bên cạnh, khóe môi hơi nhếch lên.

"Thật ra em không cần đi cùng anh đâu."

Anh liếc hắn một cái.

"Bớt nói nhảm đi, đi nhanh."

Anh vừa nhìn vẻ mặt của Tần Xuyên Từ là biết chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Lần này lại không dẫn theo vệ sĩ, vẫn phải để anh đi theo. Chứ vị thiếu gia này ngay cả đánh nhau cũng không biết, lỡ trên đường thật sự gặp chuyện thì phải làm sao?

Bỗng nhiên, hắn khựng bước, nheo mắt nhìn bóng lưng anh.

Không hiểu sao hắn luôn có cảm giác, anh đang nghĩ mấy chuyện chẳng lịch sự gì về mình.

---

Nhà Từ Mãng.

Sau khi anh và hắn rời đi, mọi người cuối cùng cũng không nén nổi tò mò, lập tức vây lấy Từ Mãng và Tôn Miểu tra hỏi.

Bản thân Từ Mãng còn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nào có tâm trạng giải thích cho người khác, chỉ liên tục xua tay đuổi người.

"Đi đi đi, qua một bên chơi!"

Tôn Miểu cũng đang bực bội.

Cậu ta muốn hút thuốc nhưng lại sợ bị Khương Mai cằn nhằn nên nhịn tới giờ.

Lúc này nhìn thấy cả đám ai nấy đều mang vẻ mặt tò mò, cậu ta lập tức khó chịu.

"Tò mò cái gì mà tò mò vậy? Có gì đâu. Alpha kia... thực lực thế nào chẳng lẽ mấy người nhìn không ra à? Cứ nhất quyết hỏi tôi."

"Không phải, Miểu à, bọn tôi chỉ thấy lạ sao anh Dật lại nghĩ đến chuyện quen một Alpha thôi."

Hầy, mấy người hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai đây?

Tôn Miểu bực bội xua tay.

"Đi đi đi! Từng người một nhiều chuyện quá! Muốn quen thì quen thôi, làm gì có nhiều lý do như vậy?"

"Thì... tôi chỉ thấy lạ. Tần Xuyên Từ nhìn kiểu gì cũng đâu thiếu Omega, sao lại cứ phải thích anh Dật mình?" Có người nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nghe vậy, Tôn Miểu lập tức không vui, trừng mắt nhìn người kia.

"Ê, câu đó tôi không thích nghe đâu nhé! Ý gì hả? Hắn không thiếu Omega thì anh Dật tôi thiếu chắc? Xì! Hắn thích anh Dật tôi chẳng phải quá bình thường à?"

"Với sức hút của anh Dật tôi, cưa đổ một Alpha chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Có gì mà phải làm quá lên!"

Nghe cậu ta nói vậy, mọi người đều im bặt rồi lục tục tản đi.

Ai cũng biết, Tôn Miểu là fan cuồng số một của Sở Dật.