Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
Chớp mắt đã đến ngày sinh nhật của Khương Mai.
Sau khi đón Tết ở khu đèn đỏ, Từ Mãng và Khương Mai chuyển đến căn nhà mới tại Đế Đô.
Khương Mai cảm thấy chỉ là một buổi sinh nhật nho nhỏ, không cần tổ chức linh đình, nên hôm đó không ra nhà hàng mà quyết định ở nhà, gọi mọi người đến cùng ăn một bữa cơm gia đình cho náo nhiệt.
Người giúp việc được Từ Mãng đích thân lựa chọn, tay nghề nấu nướng vô cùng xuất sắc.
Từ mười giờ sáng, hương thơm thức ăn đã bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp.
Khương Mai ngửi thấy mùi đồ ăn, trong lòng khẽ động, thầm nghĩ đợi khi bận rộn qua đi nhất định phải nhờ dì giúp việc chỉ mình vài món.
Cô vừa xoay người lại thì thấy Từ Mãng đang ngồi trên ghế sofa, gương mặt đầy vẻ sầu não.
Khương Mai bước tới, vỗ nhẹ lên vai hắn.
"Anh sao vậy? Mặt mày bí xị thế, lại có ai chọc anh à?"
Từ Mãng ngẩng đầu nhìn cô.
Khuôn mặt vốn đã nhăn nhó, vừa nhìn thấy Khương Mai lại càng u ám hơn.
Hắn thở dài một tiếng.
"Haiz, Mai à, em không biết đâu."
"Thằng Tiểu Dật... nó ra ngoài học hư rồi!"
Khương Mai sững người, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái.
Sở Dật học hư?
Chuyện này... từ lúc anh theo Từ Mãng lăn lộn ở khu đèn đỏ chẳng phải ai cũng biết rồi sao?
Làm xã hội đen thì còn gì gọi là học hư hay không học hư nữa?
Từ Mãng không hề nhận ra vẻ khác thường trong mắt Khương Mai, vẫn chìm trong nỗi phiền muộn của mình.
"Lúc trước Tần tổng muốn Tiểu Dật đi theo mình, anh không từ chối được, nghĩ bụng để nó tạo quan hệ tốt với Tần tổng thì sau này còn dễ kết nối."
"Ai ngờ đi theo Tần tổng cũng chẳng biết tiếp xúc với cái gì, giờ lại bắt đầu chơi mấy trò không đứng đắn!"
Càng nghĩ Từ Mãng càng tức.
Dù Sở Dật lúc yêu có hơi mù quáng, nhưng dù sao cũng là một Alpha bình thường! Người nó thích trước đây cũng là Omega! Trước kia, chuyện dây dưa với Alpha vốn dĩ là điều không thể xảy ra.
Thế mà bây giờ thì sao?
Tính đi tính lại mới hơn nửa năm thôi, Sở Dật đã kiếm về cho hắn một Alpha làm người yêu!
Đúng là muốn lấy mạng người ta!
Từ Mãng nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, cái đám Alpha vừa cứng ngắc vừa hôi hám ấy thì có gì hay mà yêu! Lúc lên giường, Sở Dật cũng không thấy khó chịu à!
Khương Mai nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo.
Cô khẽ nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Từ Mãng, khó hiểu hỏi: "Rốt cuộc nó làm chuyện gì không đứng đắn vậy?"
Từ Mãng nhìn Khương Mai, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Hắn khó chịu lắm.
Vị đại ca khu đèn đỏ có tư tưởng khá bảo thủ này nhìn vợ mình, vừa muốn giữ chút thể diện cho anh em, vừa thật sự không nhịn được nếu không nói ra.
Do dự hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn không kìm nổi.
Hắn đập mạnh lên đùi.
"Ây da!"
Từ Mãng hạ thấp giọng, hơi nghiêng người về phía trước, trông như sắp tiết lộ một bí mật động trời.
"Anh nói với em rồi, em đừng có đi kể lung tung đấy nhé!"
"Thằng Tiểu Dật... nó kiếm người yêu mới, nhưng lại là Alpha!"
Nói đến đây, Từ Mãng còn cẩn thận liếc sang căn phòng nơi Du Du đang ngồi chơi game. Đến nửa câu sau, hắn gần như hạ giọng xuống mức thì thầm.
Nghe câu ấy, động tác của Khương Mai khựng lại.
Đôi mày đang nhíu chặt của cô dần giãn ra.
Cô mím môi nhìn Từ Mãng.
Chỉ có vậy thôi à?
Có thể nói chuyện gì mà em chưa biết được không?
Thấy Khương Mai chỉ nhìn mình mà không nói gì, Từ Mãng lập tức sốt ruột.
"Ơ? Em không thấy bất ngờ chút nào à?"
"Tiểu Dật kiếm người yêu là Alpha đấy! Sau này nó biết làm sao đây!"
Càng nói hắn càng kích động, vội vàng đi tới phòng của Du Du, cười chào một tiếng rồi đóng cửa lại, sau đó quay về nhìn Khương Mai với vẻ mặt đầy sốt sắng.
"Nó hai mươi bảy tuổi rồi, mấy tháng nữa là hai mươi tám!"
"Đến một đứa con cũng chưa có!"
"Trước đây anh còn nghĩ điều kiện của nó không tệ, kiểu gì cũng kiếm được người phù hợp."
Nói đến đây, hắn đột ngột dừng bước, chỉ xuống sàn nhà.
"Giờ thì nó dắt hẳn một Alpha về cho anh! Alpha đó sinh con cho nó được à?!"
Khương Mai giật giật khóe môi.
Cô hít sâu một hơi rồi nói: "Anh đừng có lo linh tinh được không? Nó lớn từng ấy rồi, làm gì cũng tự biết chừng mực."
"Anh xen vào làm gì? Người ta đã định dẫn về rồi, giờ anh ngồi đây nói thì có ích gì."
Từ Mãng lập tức tỏ vẻ không đồng tình.
"Không thể nói vậy được! Nó không có cha mẹ, mười mấy tuổi đã theo anh lăn lộn rồi!"
"Anh làm đại ca thì chẳng phải phải để mắt đến nó sao?"
Hắn vỗ mạnh lên đầu gối.
"Chuyện này không được đâu! Nó dẫn người tới càng hay! Còn tiện cho anh phá cho chúng nó chia tay luôn!"
"Tiểu Dật thế nào chẳng lẽ anh còn không biết? Nó không thể nào đi yêu Alpha được! Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc!"
"Bây giờ nó đẹp trai, có tiền, có thời gian, lại còn là người yêu mù quáng!"
"Nguy hiểm lắm!"
Từ Mãng nói với vẻ mặt nghiêm túc, nhìn Khương Mai rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt phân tích.
"Bây giờ Omega bị lừa nhiều lắm, nên ai cũng biết đề phòng rồi!"
"Thế là có mấy thằng Alpha suốt ngày ăn bám, thấy mình không còn cửa với Omega nữa thì quay sang lừa mấy Alpha hở yêu là mù quáng như Tiểu Dật!"
"Tiểu Dật chưa từng đối phó với Alpha, nó đâu biết bây giờ Alpha mưu mô đến mức nào!"
Nhìn Từ Mãng nói không ngừng, hết lòng hết dạ, dáng vẻ chẳng khác gì một vị phụ huynh đang lo cho con cái, Khương Mai thật sự không biết nên nói gì.
Người này ngày nào cũng bận công việc bên ngoài, rốt cuộc làm cách nào mà đến một chút tin tức cũng không nghe được vậy?
Ngay cả trong giới giải trí, cô còn nghe được lời đồn rằng Chủ tịch tập đoàn Tần thị có thể đã có người yêu.
Cô nhìn chằm chằm Từ Mãng.
Bị cô nhìn như vậy, hắn hơi ngẩn người.
"Sao thế?"
"Em nhìn anh làm gì?"
Khương Mai không vòng vo nữa, trực tiếp nói: "Là Tần Xuyên Từ."
Từ Mãng lập tức nhíu chặt mày.
"Tch!"
"Anh đang nói người yêu của Sở Dật, em lại lôi Tần Xuyên Từ vào làm gì?"
Vừa dứt lời, chuông cửa chợt vang lên.
Từ Mãng lập tức ngẩng phắt đầu.
Hắn còn tưởng Sở Dật đã dẫn "thằng Alpha ăn bám" kia đến.
Vẻ mặt lập tức thu lại, thay vào đó là dáng vẻ nghiêm nghị.
Trông cực kỳ khó dây vào.
Sau đó hắn chậm rãi bước tới cửa, đưa tay mở ra.
Đang định lên tiếng thì một túi quà đã chĩa thẳng vào trước mặt.
Tôn Miểu cười hì hì thò đầu vào.
"Đại ca, chị dâu!"
Từ Mãng sững người.
Hắn nhận lấy túi quà, vẻ nghiêm túc trên mặt lập tức tan biến, ngượng ngùng cười khan hai tiếng.
"À... là chú mày à, vào đi."
Tôn Miểu bước vào, tò mò đưa mắt quan sát căn nhà mới của Từ Mãng.
Từ Mãng đưa cho y một đôi dép đi trong nhà dùng một lần. Tôn Miểu cầm lấy rồi cúi xuống thay giày.
Nhìn bóng lưng Tôn Miểu đang loay hoay, Từ Mãng đứng phía sau, khẽ dùng khuỷu tay huých Khương Mai một cái.
Hắn hạ thấp giọng, nhỏ tiếng dặn dò: "Chuyện của Sở Dật... đừng có nói với nó nhé!"
"Nó là tâm phúc của Tiểu Dật, mất mặt lắm!"